Chương 27: Không chỗ ở?

Editor: Kiều Tiếu

Nam Tinh cùng hắn liếc nhìn nhau.

"Tỉnh?"

Vừa nói vừa nhìn thoáng qua cánh tay đang truyền dịch của hắn.

Giọng nói của người nào đó khàn khàn:

"Không chỗ ở?"

Nam Tinh lắc đầu, "Rất nhanh tôi sẽ nghĩ ra cách kiếm tiền."

Có tiền rồi, tự nhiên sẽ có chỗ ở.

Đứng một bên Tống Cảnh Hiên dựa vào ven tường, lảo đảo lắc lư.

Nhịn không được trên dưới đánh giá Nam Tinh.

Một cô gái nhỏ còn đang học cao trung, dù sinh ra đã có một khuôn mặt đẹp, nhưng sao cách nói chuyện cứ như... dân xã hội nhỉ?

"Cô bạn nhỏ, nếu cần giúp đỡ thì ngàn vạn không cần ngại nha ~ Gặp khó khăn thì cứ liên hệ cho chú, chú có thể giúp cháu."

Tống Cảnh Hiên nở một nụ cười hiền lành, tự cho là hòa ái dễ gần.

Nam Tinh nhìn thoáng qua Tống Cảnh Hiên, sau đó rời mắt, coi như không nhìn thấy người này.

Quả nhiên nụ cười trên mặt Tống Cảnh Hiên cứng đờ, sờ mặt.

Chẳng lẽ khuôn mặt của hắn bây giờ đã suy sụp tới mức không thể lừa gạt các thiếu nữ sao?

Quyền Tự duỗi tay, nhéo nhéo thịt mềm trên cánh tay cô, chậm rãi nói.

"Em có thể đến chỗ tôi ở. Khách sạn không có ai cả."

Nam Tinh lắc đầu, "Vô công bất thụ lộc." (không có công không thể nhận thưởng.)

Cánh môi Quyền Tự hơi cong,

"Em đã cứu tôi."

"Lúc tôi bị chuốc thuốc, anh cũng đã cứu tôi, xem như chúng ta hòa nhau rồi."

Quyền Tự nghe lời cô nói, con người màu xám nhạt nhìn cô, như suy tư gì.

"Hòa nhau?"

Nhưng hắn không muốn hòa nhau với cô.

Thân hình của hắn do mặc trang phục bệnh nhân nên càng thêm gầy ốm, tới gần cô một chút.

Nam Tinh lại lùi về sau một bước.

Quyền Tự nhận ra động tác của cô, cảm xúc nơi đáy mắt biến hóa trong nháy mắt.

Cánh tay hắn nhéo cô hơi dùng sức, mí mắt rất nhanh rũ xuống, che đi cảm xúc trong mắt.

Giọng nói hắn khàn khàn.

"Cái ngày bị chuốc thuốc đó, cho dù không có tôi, em cũng có thể rời đi. Nhưng lần đó em cứu tôi, nếu không có em, tôi thực sự sẽ bị những người xấu đó hại chết. Là tôi thiếu em."

Tống Cảnh Hiên đứng nghe bên cạnh chép chép miệng.

Những người xấu đó?

Chậc.

Sao hắn không nói, những người xấu đó đều sắp bị hắn hù chết?

Quyền Tự lại nói, "Lúc này đây tôi giúp em, chúng ta xem như hòa nhau. Thế nào?"

Lời nói cự tuyệt tới bên miệng chợt dừng lại.

"Được."

Ý cười của Quyền Tự bật ra từ sâu trong yết hầu, hắn nhìn cô.

"Thật ngoan." Cũng thật dễ lừa.

Hòa nhau?

Cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ muốn cùng cô phân tách rõ ràng, càng dây dưa không rõ càng tốt.

Tống Cảnh Hiên nhìn ý cười kia của Quyền Tự, nhịn không được lại chậc một tiếng.

Cô bạn nhỏ sắp bị ngậm đi rồi?

Nửa giờ sau.

Nam Tinh từ trong phòng bệnh đi ra.

Theo sát, Tống Cảnh Hiên cũng từ bên trong đi ra.

Hắn nhắm mắt theo đuôi đi theo Nam Tinh, cười nói:

"Cô bạn nhỏ, phải về nhà lấy đồ à? Chú đưa cháu đi."

Vừa nói vừa vẫy tay với Bạch Vũ đang đứng ở cửa, lấy chìa khóa xe.

Nam Tinh không có từ chối, đeo cặp sách, đi dọc theo hành lang dài ra ngoài.

Tống Cảnh Hiên đi cạnh cảm thấy hứng thú vô cùng với Nam Tinh.

"Cô bạn nhỏ, chú thấy cháu tay chân nhanh nhẹn, do từ nhỏ đã được huấn luyện à?"

Nam Tinh liếc hắn một cái, không nói chuyện.

Tống Cảnh Hiên lại hỏi.

"Hơn nữa cháu có thể nhận ra camera đã bị người ta động tay động chân, việc này các bạn học nhỏ khác cũng không thể làm được như cháu a."

Tống Cảnh Hiên như thể có một bụng thắc mắc, dọc theo đường đi cứ lải nhải mãi.

Nam Tinh không nói một lời.

Trong lúc sắp lên thang máy, loáng thoáng có thể nghe được một giọng nói thanh lãnh.

"Tôi là Tần Tây Trạch, tới thăm nhị thiếu Quyền gia."

Nhân viên công tác nở nụ cười chuyên nghiệp, dù đối mặt với ai cũng không thay đổi.

"Chúc ngài một ngày tốt lành, tâm ý của ngài chúng tôi sẽ truyền đạt lại. Chỉ là bác sĩ kiến nghị thiếu gia cần tĩnh dưỡng nhiều hơn, xin lỗi."

Tần Tây Trạch mặc một thân tây trang, rất có cảm giác lễ nghi, bị cự tuyệt hắn cũng không có phản ứng gì rất lớn.

Nhưng trợ lý đi theo hắn thực ra có chút sốt ruột.

"Đây là người thừa kế tương lai của tập đoàn Tần thị chúng tôi, tự mình tới thăm cũng không thể gặp mặt?"

Nhân viên công tác chỉ nói một câu.

"Xin lỗi, thiếu gia cần tĩnh dưỡng."

Giữa lúc nói chuyện, Tần Tây Trạch nghe thấy động tĩnh trên hành lang, ngẩng đầu nhìn lại.

Liếc mắt một cái đã nhận ra Nam Tinh.

Ngay khi hắn nhìn thấy Nam Tinh đi ra từ bên trong, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cô ấy vậy mà nhận thức vị Quyền gia kia?

Nam Tinh đứng ở cửa thang máy, cảm nhận được ánh mắt của Tần Tây Trạch liền nghiêng đầu nhìn thoáng qua.

Ánh mắt hai người đối diện trong giây lát.

Sau đó tầm mắt Nam Tinh dời đi.

Tống Cảnh Hiên thấy một màn như vậy, dò hỏi Nam Tinh.

"Cháu quen à?"

"Không quen."

Cô trả lời dứt khoát.

Thang máy tới, lập tức đi vào.

Tần Tây Trạch nhìn Nam Tinh Nam Tinh rời đi, đôi mắt chợt thâm thúy.

Trợ lý bên cạnh cũng thấy được hai người Nam Tinh và Tống Cảnh Hiên.

Nhịn không được nói, "Sao bọn họ có thể đi vào?"

Vẻ mặt của nhân viên công tác không thay đổi.

"Người kia là bạn của thiếu gia, hẳn là có việc quan trọng muốn trao đổi với thiếu gia."

Trợ lý lại muốn nói thêm cái gì.

Tần Tây Trạch đút tay vào trong quần tây,

"Thôi."

Nói xong, tầm mắt của hắn từ cửa thang máy rời đi.

Chờ đến khi Nam Tinh ngồi lên xe của Tống Cảnh Hiên, người nào đó rốt cuộc mở miệng nói ra mục đích của mình.

"Cô bạn nhỏ, có nghĩ tới việc làm kiêm chức không a? Cháu tới chỗ chú, bao ăn bao ở bao học phí còn có thù lao phong phú, thế nào?"

Cái giọng của Tống Cảnh Hiên bây giờ, y hệt sói xám đang dụ hoặc tiểu bạch thỏ.

Nam Tinh lắc đầu.

"Tôi từ chối."

Cô từ chối dứt khoát.

Tống Cảnh Hiên lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Chỉ là rất nhanh, càng cản càng hăng

"Về sau nếu có dự định, có thể tùy thời tới tìm chú a."

Nói xong, xe khởi động, nhanh chóng chạy về phía Nam gia.

Nam Tinh không biết chính là, bây giờ trên mạng đang có một đợt sóng thảo luận về mình.

Bởi vì lần quyết đấu dương cầm hôm đó.

Tới buổi chiều, nhiệt độ mới giảm một chút, nhưng cố tình lại được Nam Vũ chia sẻ.

Phải biết rằng, bây giờ Nam Vũ đang là một thần tượng cực hot.

Nhờ vào thiên phú chơi trò chơi cực kỳ lợi hại của hắn, nam nữ thông ăn, độ hot lớn, độ nhận diện cũng vô cùng cao.

Lập tức nhiệt độ lại tăng lên, trực tiếp giành lấy vị trí số 1 hot search.

Video Nam Tinh đàn dương cầm lại lần nữa bị nghị luận nhiệt liệt.

"Wow, tiểu tỷ tỷ này thật lợi hại a."

"Hơn nữa cũng rất xinh đẹp a."

"Màn ảnh mờ vậy mà vẫn có thể quay người ta đẹp như thế, chứng tỏ ngoài đời cũng rất đẹp mắt."

"Xem đồng phục trên người cô ấy, còn là học sinh hở?"

"Chậc chậc chậc, bác nghĩ xem thời cao trung bác đang làm gì, nhớ tới năm đó tui lên cao trung, haiz, không nói nên lời."

Trên mạng ngập tràn toàn lời khen ngợi và kinh ngạc cảm thán.

Mà video này, cũng bị hai anh em Lâm gia thấy được.

Người đầu tiên nhìn thấy, là Lâm Kiều Kiều.

Học cùng trường, muốn không nhìn cũng khó.

Lâm Kiều Kiều chia sẻ video cho anh trai đang ở bệnh viện dưỡng thương, hai anh em đều đã biết.

Bệnh viện.

Lâm Kiều Kiều tức giận dậm chân.

"Anh! Anh nói xem bây giờ phải làm sao đây! Nam Tinh này thật đúng là phiền!"

Nam Tinh càng tốt cô ta càng tức giận.

Lâm Trường An dựa vào trên giường bệnh, xem xong video, hắn sờ sờ băng gạc trên đầu mình.

Vẻ âm ngoan trong mắt dần dần tăng lên.

Đời này của hắn từ trước tới giờ chưa bao giờ phải ăn mệt lớn như vậy.

"Nam Vũ đó, là em trai của cô ta?"

Lâm Kiều Kiều gật đầu.

"Đúng!"

Nói xong lại hỏi, "Anh, anh có biện pháp?"

Lâm Trường An cười âm trầm.

"Chỉ cần Nam gia hợp tác cùng Lâm gia chúng ta thì sẽ có rất nhiều cơ hội khiến cho cô ta ngậm bồ hòn."

Còn những video về hắn trong tay Nam Tinh ······ không đáng sợ.

Cô không dám phát.

Lâm gia xui xẻo, Nam gia sao có thể thoát thân?