Chương 36: Sinh nhật

Edit #Salim

Beta #Kumoe

< Chỉ cần……. cậu không hối hận là được>

Khuỷu tay Hứa Anh gác trên cửa sổ, bên ngoài cửa sổ, hết đợt này đến đợt khác tiếng vang côn trùng kêu lên, làm lỗ tai cô ong ong.

“ Lời này của Cố Tinh Trầm thật kì quái”

Hứa Anh cũng không để trong lòng, đầu tiên xem lại hai tin nhắn một lần, rồi khẽ cười lên, buông di động, chống cằm nhắm mắt.

Trong đầu, miên man không định hướng.

- --nhớ tới Cố Tinh Trầm khi đứng trên đài kéo cờ đối với toàn trường phát biểu diễn thuyết. Nắng sớm từ sau lưng cậu vươn tới, trên người mặc áo đồng phục sơ mi trắng tinh, quần đơn giản màu tối, tiếng nói thanh thanh lãnh lãnh, khí chất vô cùng bất phàm……

Hứa Anh vui vẻ nghiêng đầu nghe tiếng côn trùng kêu vang trong chốc lát, lầm bầm lầu bầu: “ Hối hận? Sao có thể hối hận được….”

Sự thật chứng minh, hai từ đáng yêu điềm đạm xác thật không thích hợp dùng để hình dung Hứa Anh cùng những ngày nghịch ngợm mà cô trải qua.

Hứa Anh vẫn đang trong niềm vui sướиɠ vì hai người quay lại không được bao lâu, di động liền ồn ào lên.

Là con nhóc ầm ĩ Trần Tinh Phàm kia gọi tới.

“ Alo.”

- --

Ở phía Bắc thành phố có một xưởng chế sắt vụn, chỗ đó là một nơi được chính phủ quy hoạch để tương lai trở thành sản nghiệp cao tân.

Có một con đường nhựa lớn trải dài đi tới khu này, nhưng lại không thông xe, cuối cùng lại trở thành nơi nhóm phú nhị đại trẻ thường đua xe.

Đêm nay vẫn như cũ mênh mông một đám người.

Hứa Anh lái một vòng, liền dừng xe tới bên cạnh xưởng ngồi nghỉ ngơi, xung quanh còn có một số nữ sinh đang cầm quần áo hoặc mũ bảo hiểm thay bạn trai ngồi hoặc đứng, mọi người đều trang điểm đặc biệt thời thượng, trên bả vai còn có các loại hình xăm.

Đèn pha chiếu lên đầu, Hứa Anh vừa ngồi xuống lại cầm lòng không đậu mở ra WeChat của Cố Tinh Trầm nhìn nhìn, lúc này Trần Tinh Phàm, Kim Vũ cuối cùng cũng tới đây.

Trần Tinh Phàm: “ Sao vậy tiểu Anh, đêm nay cậu nghĩ gì vậy, thần thần bí bí?”

Hứa Anh sâu xa khó hiểu cười một chút, đáy mắt hơi tỏa sáng, đôi mắt to xinh đẹp của cô trời sinh đuôi mắt có sợi hương vị mê hoặc:

“ Các cậu đoán xem?”

Trần Tinh Phàm cùng Kim Vũ nhìn thoáng qua lẫn nhau, cũng không biết là gì.

Hứa Anh mỉm cười, đôi tay đút trong túi bộ quần áo đua xe, đôi chân dài bắt chéo, ánh mắt quét qua mấy ngôi sao phía chân trời, xoay mặt cùng hai người bọn họ nói: “ Tớ, chính thức từ đêm nay, có người yêu! Chúc mừng tớ đi.”

Nói xong, tươi cười của Hứa Anh càng thêm rạng rỡ.

Kim Vũ cùng Trần Tinh Phàm đều sửng sốt một chút. Trần Tinh Phàm lôi kéo Hứa Anh lay động: “ Cùng với hội trưởng hội học sinh tân nhiệm kiêm đại học bá bạn học Cố sao?”

Hứa Anh nhắm mắt gật đầu.

“ Hứa Anh, có thể thật sao! Qúa đỉnh! Trâu bò!” Trần Tinh Phàm giơ ngón tay cái lên: “ Thi đứng nhất đếm ngược từ dưới lên thì sao, đến học bá của khối cũng là của cậu. Thật là, người chiến thắng trong cuộc sống!”

Hứa Anh: “ Làm ơn, đứng nhất đếm ngược từ dưới lên đừng nói tới được không?”

Vừa lúc Giang Hoàn cũng tới đây, cùng Trần Tinh Phàm náo lọan, đều hy vọng cạp váy chút quan hệ với Cố Tinh Trầm để thu được chỗ tốt.

Hứa Anh nhìn hai người không nổi.

Chỉ có Kim Vũ không nói lời nào, nhìn chằm chằm Hứa Anh, Hứa Anh cũng dần phát hiện cậu ta không thích hợp.

Kim Vũ kì thật lớn lên cũng rất đẹp trai, rất có hương vị, chỉ là tính cách hướng nội cao lãnh, còn thật sự cao ngạo, cùng với loại thanh lãnh ôn hòa trầm tĩnh của Cố Tinh Trầm không hề giống nhau, Kim Vũ là âm trầm, lạnh nhạt, lại hành xử khác người.

Kim Vũ luôn dương cằm nhìn thẳng, khi nhìn xuống người khác sẽ gây ra cảm giác khó gần, Hứa Anh ngồi, bị nhìm chằm chằm đến cả người nổi lông mao!

Chờ Giang Hoàn cùng Trần Tinh Phàm đi đua xe, Hứa Anh mới nhíu nhíu mày: “ Cậu làm sao vậy, bộ dạng nhìn chằm chằm sợ muốn chết…… Buổi tối làm sao tớ có thể ngủ ngon."

Hứa Anh một bên nói chuyện một bên từ hòm bia cầm hai chai hắc ti, phanh một cái mở nắp, ngửa đầu uống, chiếc cằm trắng nõn cùng cổ lộ ra rõ ràng.

Ánh mắt Kim Vũ từ cổ Hứa Anh chảy xuống bộ ngực hơi phập phồng của cô, thong thả mà chớp đôi mắt: “ Cậu cùng tớ yêu đương không tốt sao?”

“ Khụ khụ.” Hứa Anh trực tiếp sặc, một hồi lâu mới hoãn lại: “ Hả?”

Kim Vũ bộ dạng không chút để ý, cũng cầm một chai lên, mở ra, ngồi xuống bên cạnh Hứa Anh: “ Cậu và cậu ta từng ngủ với nhau rồi?”

Hứa Anh một miệng bia đều phun hết cả ra, đứng lên nhìn chằm chằm Kim Vũ hai giây, mặt càng ngày càng đỏ, bực mình nói: “ Mẹ nó, cậu bị đần à? Tự nhiên phát điên cái gì….. Biết chính mình đang nói gì không?”

“ Xem phản ứng này của cậu, cho dù là không ngủ, cũng kém không xa. À, hoàn toàn trong dự kiến.”

Một tay Kim Vũ chống hông, chậm rãi uống một ngụm, bia lạnh như băng trong khoang miệng, đâm vào đầu lưỡi như bị kim đâm. Cậu nhíu mày xem Hứa Anh, cười lạnh nhạt, có chút hương vị suy sút.

“ Ngủ cùng cậu ta thoải mái sao?”

Hứa Anh nghẹn họng nhìn trân trối, hơi há mồm một lúc lâu mới mắng được: “ Ngủ cái gì mà ngủ! Không có!”

Sau đó lại nói: “ Kim Vũ hôm nay cậu uống lộn thuốc sao? Bớt đi chọc điên người khác đi!”

“ Tớ cảm thấy…..” Cậu ta liếc mắt ngó Hứa Anh một cái, cúi đầu, đem chai bia của mình dựa gần vào chai của Hứa Anh, hai chai biến thành một đôi: “ Cậu chọn ai mà chẳng được, cố tình lại chọn một tên biếи ŧɦái. Còn không bằng chọn tớ đâu.”

Hứa Anh đẩy cậu ta một chút: “ Nói hươu nói vượn, ai là biếи ŧɦái! Dù cậu quan hệ tốt với tớ tớ cũng sẽ không bỏ qua đâu? Cậu lại nói nhăng nói cuội về Tinh Trầm, tớ sẽ cùng cậu tuyệt giao!”

Cô từ trên xuống dưới ngắm Kim Vũ một lần, khịt mũi coi thường: “ Nhìn cậu càng giống biếи ŧɦái đấy.”

Kim Vũ ngoài cười nhưng trong không cười, đem hai chai bia ném vào chiếc thùng rác màu lam bên chân Hứa Anh, Hứa Anh vội vàng lui sang bên cạnh tránh một chút.

Thằng nhãi này bình thường đánh nhau nhiều, Hứa Anh có chút cảm thấy bộ dạng kì quái lạnh băng này nhìn giống như….. muốn đánh cô?

“ OK, cậu coi như lời nói này của tớ là chai bia, hiện tại đã ném, coi như không có!”

Hứa Anh nghi ngờ, chớp chớp mắt: “ Tự nhiên phát điên cái gì…….”

“ Không tim không phổi…..” Kim Vũ lấy khăn tay xoa xoa vệt nước trên tay, lại vứt bỏ, sờ soạng một điếu thuốc ra hút, hút hai ngụm, cậu mới nhìn bầu trời đêm xa xa nói:

“ Hứa Anh, cậu biết mỗi ngày Cố Tinh Trầm đang làm gì sao, cậu biết, cái bình ở trong cặp sách của cậu ta đựng gì không?”

“ Cậu ta đã như vậy, cậu còn dám cùng cậu ta yêu đương!”

- --

Thứ tư, thành tích thi học kì được công bố, hạng nhất không hề ngoài ý muốn chính là Cố Tinh Trầm.

724, tiếp tục bao trọn cả khối.

Hai tháng sau khi chuyển tới Bát Trung, Cố Tinh Trầm đã trở thành học bá nổi tiếng số một. Trở thành nhân vật trong truyền thuyết.

Bên Cố Tinh Trầm là độc nhất vô nhị, mà thành tích bên Hứa Anh….. Không cần đề cập tới, dù sao cũng vậy. Không bị đúp là tốt rồi.

Tan học xong, người trong dàn nhạc đều đi ăn cơm, ở trên tầng thượng phòng truyền thông chỉ có Hứa Anh chờ Cố Tinh Trầm tới thay cô bổ túc ca từ của ca khúc.

Từ chủ nhật tuần trước bọn họ quay về với nhau, hiện tại đã qua được ba ngày, đây là lần đầu tiên gặp mặt đơn độc. Gần đây Cố Tinh Trầm đều vội việc ở hội học sinh, mà cô cũng bị Kim Vũ bức bách luyện hát, chưa tìm ra thời gian để hẹn hò.

“ Hứa Anh.”

Tiếng nói Cố Tinh Trầm rất đặc biệt, có loại hương vị lạnh thấu xương, lại hơi có chút trầm thấp, an tĩnh.

Hứa Anh ngẩng đầu nhìn lại, Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười từ cửa nhỏ của sân thượng bước tới đây. Cậu đem cặp sách đặt ở rìa lan can xi măng.

“ Mang lời bài hát ra đây.”

“ Ừm.” Hứa Anh đem một tờ tiếng anh đưa qua, nương tựa lấy thiếu niên ngồi xuống, ôm cánh tay cậu cười tủm tỉm chớp mắt: “ Cố Tinh Trầm, mỗi lúc này, tớ liền cảm thấy cậu lợi hại giống như thiên thần vậy!”

“ ….. Học hành không nổi, nhưng dỗ dành con trai lại rất có tầm đây!” Cố Tinh Trầm kéo kéo khóe miệng: “ Trừ bỏ Tân Thần, trước kia đã từng dỗ dành bao nhiêu nam sinh rồi?”

Hứa Anh ngay lập tức liền lúng túng, nhấp môi nói thầm: “ Không ở trước mặt đương nhiệm nói tới tiền nhiệm, đây là một trong những quy tắc cơ bản nhất của việc yêu đương…… Tớ sẽ không nhắc tới, cậu đừng có làm khó chịu chính mình.”

Cố Tinh Trầm cười một chút, đôi mắt lưu chuyển, thần sắc có chút lạnh: “ À? Không phải tớ chính là người tiền nhiệm đầu tiên sao?”

Hứa Anh:……..

T-T Hôm nay, không chơi nổi rồi.

- --

Hứa Anh học tiếng anh trong chốc lát, cái đầu sắp muốn nổ tung.

“ Mẹ nó cả bài toàn tiếng anh, phiền chết mất! Chẳng lẽ học dốt như tớ thì không hát nổi sao?”

Cố Tinh Trầm thật ra không thấy phiền, theo thói quen mà nhàn nhạt an ủi: “ Kiên nhẫn một chút, chậm rãi liền được, lần vừa rồi đã phát âm tốt rất nhiều.”

“ Phi, mười lần trước cậu đều nói như vậy!”

Hứa Anh bất mãn, chính mình học tập không tốt còn muốn giận chó đánh mèo lên người Cố Tinh Trầm: “ Một lần tốt hơn rất nhiều, hai lần tốt hơn rất nhiều…….. Đến mười lần vẫn tốt hơn rất nhiều, kết quả cậu vẫn nói là không được. Cố Tinh Trầm, cậu rốt cuộc còn có bao nhiêu tốt hơn rất nhiều hả!”

Cố Tinh Trầm nhợt nhạt cười một cái: “ Mặc kệ thế nào, không phải mỗi lần tớ đều ở bên cậu sao?”

Hứa Anh ngay lập tức liền đuối lý: ………

“ Ờ, ờ nhỉ, chính là vậy mà, ha.”

Hứa Anh hít sâu một hơi, nhẫn nại học, nhưng thỉnh thoảng có chút thất thần.

Chống cằm, chớp chớp mắt, đôi mắt nhìn sườn mặt của Cố Tinh Trầm phát ngốc.

Hàm răng cậu trắng tinh, đôi môi đạm sắc, ở trong ánh mắt có chút cảm giác lạnh lẽo cực hạn.

“ Magical, mỗi khi phát âm m cần phải nhấp môi dưới, khi đọc nguyên âm này lên, đầu lưỡi hơn nhướn ra phía trước một chút, dùng âm phát ra từ yết hầu, cậu phải…..”

Hoàng hôn từ mặt biển đổ xuống, đôi môi thiếu niên bỗng dưng bị hôn lên.

Sau khi nhẹ nhàng trằn trọc, Hứa Anh buông ra môi Cố Tinh Trầm, đùa dai mà cười một chút.

“ Qủa nhiên là lạnh lạnh!”

Trên môi tê dại, mặt Cố Tinh Trầm có chút nóng, rũ mắt nhìn ca từ, không nhìn Hứa Anh.

“ Học tập phải chuyên tâm, cậu như vậy khó trách thi không tốt.”

Hứa Anh không thấy làm sao chỉ lắc lư chân, bỡn cợt cậu đang ngượng ngùng: “ Chuyên tâm à, nhưng mà thầy giáo Cố, thời gian học tập cũng phải nghỉ ngơi biết hay không? Vừa chơi vừa học kết hợp với nhau?”

“ Nếu không nghiêm túc tớ không dạy nữa.”

“ Được được được, tớ không đùa không đùa. Học học học.”

Cố Tinh Trầm luôn luôn phụ trách làm việc nghiêm túc, Hứa Anh chống cằm nghiêng mặt nhìn cậu thất thần, sau đó ánh mắt vô tình rơi xuống cặp sách Cố Tinh Trầm tùy tay đặt ở một bên.

Cô nhớ tới đêm ba ngày trước đó, Kim Vũ nói với cô.

- -- “ Cậu ta đều như vậy, cậu cũng dám cùng cậu ta yêu đương!”

- -- “ Hứa Anh, cậu chọc phải phiền toái lớn rồi!”

Cố Tinh Trầm viết xong ký âm, mới phát hiện Hứa Anh căn bản là đang không nghe, mà lấy cặp sách của cậu, mở ra tìm đồ.

Đáy mắt Cố Tinh Trầm tối lại một chút: “ Sao vậy.”

Hứa Anh chớp chớp mắt, cười một cái, đem cặp sách buông xuống: “ Không sao, chỉ muốn xem trong cặp sách của học bá có gì thôi.”

Cố Tinh Trầm cười một chút, gió từ sau lưng Hứa Anh thổi tới, làm rối loạn mái tóc dài, Cố Tinh Trầm thay cô vén vài sợi tóc vương trên mặt ra sau tai.

Ở trên má cô rơi xuống một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, Hứa Anh cảm thấy có chút ngứa, rụt cổ.

“ Muốn tìm cái gì nói cho tớ, tớ sẽ thay cậu tìm.”

Thiếu niên trong hoàng hôn, thanh lãnh mà ôn nhu, tay áo sơ mi trắng được xắn lên sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Hứa Anh nhìn trong chốc lát, nhớ tới khi mười hai mười ba tuổi, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Cố Tinh Trầm đứng trong tuyết, liền cười một chút.

Cố Tinh Trầm: “ Lại cười cái gì?”

Hứa Anh khoác tay lên cổ Cố Tinh Trầm, thiếu niên nhìn xuống cô, ánh mắt trầm tĩnh, có chút thâm thúy không thể nào nắm bắt, nhưng giờ khắc này Hứa Anh si mê với hương vị tình yêu, cũng không muốn nắm bắt.

Cô nói: “ Cố Tinh Trầm, cậu thật đẹp.”

- --

Theo lời Kim Vũ nói, lần này người khởi xướng lễ hội âm nhạc bị bệnh thiếu máu.

Bởi vì địa điểm tổ chức là thành phố S, có giới hạn, nên tuyển thủ dự thi có thực lực cũng không nhiều lắm, tuy rằng truyền thông phô trương thanh thế, nhưng nội dung cũng chẳng có gì đặc biệt, ratings không được, đài truyền hình cũng không muốn quảng bá, chỉ có một chút trang web, APP được thuê truyền thông đưa tin.

Nói đúng ra thì chính là loại đầu voi đuôi chuột, đáng tiếc dụng phí cho tuyên truyền.

Kim Vũ là nhị đại siêu sao, loại thi đấu tay mơ này mà không lấy được hạng nhất, vậy thực sự rất mất mặt.

Hứa Anh đánh giá có lẽ là cha mẹ siêu sao của Kim Vũ ra lệnh, cho nên Kim Vũ mặt lạnh này bắt đầu cả ngày nghiêm túc viết nhạc, viết lời, sau đó dùng một chút mực nước không nhiều lắm của cậu ta, tự mình sáng tác ca từ tiếng anh, mỗi ngày trong tay đều là hai quyển Oxford anh hán, hán anh.

Giỏi nha……

Hứa Anh nhìn cậu, đột nhiên đã hiểu Từ Tĩnh thường nói một câu: Sách khi cần dùng, luôn luôn không đủ!

Nói qua cũng phải nói lại, không phải Kim Vũ này chỉ là thứ tứ chi phát đạt, tính tình cao lạnh nhưng đầu không có chút kiến thức mực nước nào sao?

Một vòng bán kết, một vòng chung kết, Hứa Anh bị bắt đi theo Kim Vũ vội không biết ngày đêm, đến Cố Tinh Trầm cô cũng không có thời gian quan tâm. Trừ bỏ hai lần học bổ túc tiếng anh vội vàng, những lần khác thời điểm nghĩ tới Cố Tinh Trầm chỉ có thể nhắn hai tin WeChat, dỗ dành hai câu để duy trì quan hệ yêu đương.

Đêm đã khuya, con mèo ăn vạ ở trên đôi chân dài của thiếu niên, gây ra âm thanh hừ hừ, dần dần an tĩnh ngủ, yết hầu cũng hơi nghẹn. Ánh sáng có chút u ám, Cố Tinh Trầm đem đèn bàn điều chỉnh một chút.

Cậu cầm bút, mở ra bài tập toán lý hóa, chuẩn bị ôn tập lại một lần chương trình dạy học, đang đọc tới một nửa liền có tin nhắn WeChat.

< Ngoan>

< Bảo bối nhỏ>

< Chờ sau khi trận chung kết kết thúc, tớ sẽ tổ chức sinh nhật cho cậu nhé.>

Hứa Anh.

Móng tay đạm sắc trong suốt của thiếu niên hơi trượt trượt, nửa tháng này, tin nhắn WeChat của Hứa Anh chỉ thưa thớt mấy cái, trong lúc vội vàng còn từng gọi qua hai lần video điện thoại.

Đầu ngón tay Cố Tinh Trầm hơi giật giật, lại gõ trở về.

< Được.>

Sau đó, bên Hứa Anh cũng không trả lời, phỏng chừng đang rất bận. Cố Tinh Trầm định tiếp tục đọc sách, nhưng phảng phất tâm tình có chút khuyết thiếu, liền dứt khoát đem sách khép lại.

Hứa Anh chính là người như vậy, tự do nhiệt tình, kỳ thật, cũng không thể trách cô không quan tâm tới mình.

Bên người cô có vô số bạn bè, huynh đệ, tỷ muội…… Quan hệ của bọn họ đều rất tốt, Hứa Anh ở đâu đều là tiêu điểm, chơi không hết những đồ vật mới mẻ.

Vì vậy nên lực chú ý của cô hữu hạn, nhiệt tình cũng hữu hạn, cậu dù trong thời gian nồng nhiệt quan hệ với Hứa Anh, làm bạn trai của cô, cũng chỉ là một bộ phận nhỏ trong sinh hoạt của cô, tất nhiên không thể có được toàn bộ sự chú ý.

Cố Tinh Trầm rũ mắt, mèo nhỏ tiểu Anh bị âm thanh ong ong đánh thức, nhưng cũng không trợn mắt, chỉ lười nhác ngáp một cái liền tiếp túc ngủ, âm thanh rên hừ hừ ở yết hầu lại nổi lên.

Cố Tinh Trầm vuốt ve đầu nó bằng ngón tay thon dài.

“ Trong thế giới của tớ, quan trọng nhất chỉ có cậu, nhưng trong thế giới của cậu, người quan trọng lại quá nhiều.”

“ Meo~”

Con mèo hưởng thụ được sờ, cái đầu xù lông dùng sức cọ vào bàn tay Cố Tinh Trầm làm nũng.

Cố Tinh Trầm cười một chút, đem con mèo ôm vào ngực mình, con mèo vô cùng dính người.

“ Em nhỏ, mặc kệ con là người hay là mèo đểu phải nhớ lấy, quá dính người, sẽ bị người chán ghét, nhớ chưa?”

Cậu cần phải khắc chế, không thể giống như trước đây.

Thời gian trước khi bọn họ chia tay trước kia, cậu là lần đầu tiên nếm thử ngon ngọt của Hứa Anh, nhất thời trầm mê, không thể tự kiềm chế.

Hứa Anh tuy rằng có chút sơ ý hồ đồ, nhưng không phải là đồ ngốc, cô khẳng định cảm thấy được du͙© vọиɠ tham lam của cậu đối với cô, chịu không nổi, mới nói chia tay.

Cũng may Hứa Anh không thông minh bằng cậu, cũng không suy nghĩ cẩn thật cốt lõi của vấn đề, Cố Tinh Trầm trong lòng vẫn luôn tự biết.

- --

Buổi chiều thứ bảy, trận chung kết tổ chức ở nhà hát lớn, bởi vì thi đấu khá đơn giản, hơn nữa độ phổ cập của âm nhạc không cao, tin tức cũng thường thường, bọt nước cũng không thể khuấy lên được hai lần.

Phóng viên tới trận chung kết cũng không nhiều lắm, đều là người tổ chức đưa tiền mời tới, góp đủ quân số giữ thể diện.

Dàn nhạc của Kim Vũ không hề nghi ngờ đạt giải quán quân.

Hứa Anh là ca sĩ chính, ở hiện trường hấp dẫn một làn sóng fan lớn, cơ bản đều là người trẻ tuổi. Hứa Anh khẽ mỉm cười, vội vã tìm Cố Tinh Trầm, bị fan vây quanh đi ra ngoài.

“ Tiểu tỷ tỷ, chị hát thật dễ nghe nhé!”

Hứa Anh mỉm cười: Ha hả, bình thường, bình thường

“ Hát rất cao! Tên là << Imagination>> phải không? Bài hát có ý nghĩa gì vậy?”

Hứa Anh mỉm cười: Qủy mới biết! Chữ nào cũng là từ đơn tiếng Anh ma quỷ.

“ Chị cùng với tay Bass anh trai Kim là người yêu sao?”

Hứa Anh mỉm cười: Nhổ vào! Thằng ngốc kia là bạn học của tôi! Người yêu tôi là thiên tài hắn ta đuổi không nổi.

Dáng người Hứa Anh rất có đường cong, hơn nữa mặc trang phục sân khấu, giày cao gót, thoạt nhìn thành thục không ít, nhiều người so với cô lớn hơn đều gọi cô là tiểu tỷ tỷ. Hứa Anh từ nhỏ tới lớn luôn là chị đại, trường hợp này, một chút khϊếp đảm cũng không có.

Đến tận lúc có một bạn fan nhỏ đem giấy bút đưa cho cô.

“ Tiểu tỷ tỷ, tiểu tỷ tỷ, kí tên hộ em đi!”

Hứa Anh cầm bút, nhớ tới đánh giá của Cố Tinh Trầm đối với chữ của mình, tay run run lên vài cái.

- -- Ký tên gì đó thôi vẫn bỏ qua đi!

- -- Nếu mà những con chữ như chó như bò của cô được bày ra, không phải tự rước lấy nhục sao?

Sau đó linh cơ Hứa Anh vừa động, hỏi bạn fan nhỏ: “ Vẽ cho em một đóa hoa, em thấy được không?”

Một phút đồng hồ sau.

Bạn fan nhỏ cầm lấy bức vẽ, hưng phấn đôi mắt đầy ý cười: “ Tiểu tỷ tỷ, đây là hoa hồng nhỏ sao?”

Hứa Anh nhíu nhíu mi.

“ Không, là hoa anh túc!”

Đoạn phát trực tiếp đến câu này, bị điểm tạm dừng, Trần Tinh Phàm gõ màn hình, tìm đến bảng xếp hạng, sắc mặt thay đổi: “ Oa! Tên tiểu Anh này lúc đi ra cũng quá tùy ý rồi!”

Buổi tối bữa tiệc liên hoan là Kim Vũ mời, một nhà hàng hải sản buffet xa hoa, mênh mông cuồn cuộn mười mấy người. Từng này người chắc chắn phải hơn ba bốn vạn.

Giang Hoàn tìm di động: “ Hashtag #tiểu tỷ tỷ hoa anh túc quốc dân # bùng nổ, lượng tìm kiếm 315 vạn!”

Những người khác cũng reo hò thổn thức theo.

Đại khái mỗi trong trường học đều có một người như vậy, trương dương, xinh đẹp, tự tin: cô lớn lên đẹp như vậy, dáng người cũng cân xứng, còn có một mái tóc dài đen nhánh, cô am hiểu ca hát, luôn là đối tượng được bạn học nam xem trộm, bạn học nữ hâm mộ, nhưng lại không dám quá thân cận trở thành bạn bè cô.

Hình tượng khí chất của Hứa Anh quá phù hợp với loại này.

Cho nên, trong nháy mắt vụt nổi tiếng, hơn nữa bảng ký tên “ Hoa anh túc”, thật sự làm cho hình tượng càng cao hơn.

“ Người tổ chức vắt hết óc cũng không khuấy ra được chút bọt nước, không nghĩ tới fan cậu ấy quay một cái video hậu trường liền lên hot search.”

Tống Tiểu Chi: “ Gì gì gì? Cái gì gọi là video hậu trường, rõ ràng là video tuyên truyền của bông hoa anh túc hoa hậu giảng đường của Bát Trung chúng ta?”

Lúc này có người hỏi:

“ Đúng rồi, nữ chính hot search của chúng ta đâu? Không thể nào cô ấy không ở đây nhé!”

“ Đúng vậy đúng vậy, dàn nhạc chúng ta có thể nổi tiếng hay không, đều phải xem tới cô ấy!”

“ A Vũ, tiểu Anh đâu?”

Kim Vũ nhấp nhấp rượu, nhìn quanh quán lười nhác, lạnh lùng nói: “ Không biết! Mặc kệ cậu ấy. Chúng ta cứ ăn!”

Trần Tinh Phàm cùng Giang Hoàn liếc cậu một cái, cảm thấy Kim Vũ có chút lãnh đạm, nhưng lại không tiện trước mặt nhiều người như vậy hỏi, sau đó hai tên thần kinh thô ngay lập tức quên luôn vụ này.

- --

Hôm kia là ngày lập hạ, ban ngày liền dài hơn.

Tuy rằng buổi tối đã tám giờ, nhưng đêm đen cũng vừa tới không lâu mà thôi.

Trần Tinh Phàm lấy điện thoại gọi cho Hứa Anh thông báo với cô lên hot search Weibo, Hứa Anh lại đang ở bờ sông, nghe qua loa vài câu liền vội vàng tắt máy, cũng không để trong lòng.

Hứa Anh nhanh tay nhanh chân, bật lửa bắn pháo hoa lên, gọi Cố Tinh Trầm một tiếng.

Pháo hoa bay lên trời, trong nháy mắt ngắn ngủi lóe chiếu sáng gương mặt Hứa Anh, hôm nay cô trang điểm nhẹ, trang phục vẫn là chiếc váy ngắn mặc khi hát, một đôi chân dài trắng nõn, so với vẻ thường ngày còn xinh đẹp hơn, bất quá bên ngoài lại mặc thêm một cái áo khoác đồng phục của nam sinh. Nhu mĩ, tiếu lệ cùng hơi thở nam tính va chạm vào nhau, mãnh liệt đánh sâu vào thị giác tạo ra một chút cảm giác ái muội.

- --Là hương vị của tình yêu.

“ Cố Tinh Trầm” Cô quay đầu lại: “ Cậu thích không?”

Cố Tinh Trầm đứng ở bên cạnh cô một bước, nhìn cô chơi pháo hoa, tròng mắt cậu so với bình thường hơi đen nhánh hơn một chút, ánh lửa chiếu vào tròng mắt, tạo ra chút ánh sáng:

“ Có.”

“ Cố Tinh Trầm, lời nói của cậu thật ngắn gọn!”

“ Tớ…….”

“ Không sao, tớ nói rất nhiều! Cậu không nói thì tớ càng có thể phát huy.”

“ Ừm. Cậu nói cái gì, tớ đều nghe.”

“ Vậy được.” Hứa Anh phe phẩy pháo hoa nghĩ nghĩ: “ Tớ nói, Cố Tinh Trầm cậu đúng là một tên hũ nút ngu ngốc!” Cô lại vội vã trước khi đối phương mở miệng nói thêm một câu: “ Ai? Đã thống nhất cậu chỉ nghe không nói! Không được nuốt lời nhé? Nuốt lời là cún con!”

“………….”

Cố Tinh Trầm không nói lời nào, tính tình rất tốt lắng nghe, trước sau như một để Hứa Anh bắt nạt đủ. Chờ cô nói mệt mỏi khát nước, cậu liền đưa nước cho cô uống.

Vui đùa ầm ĩ trong chốc lát, Hứa Anh sức sống bắn ra bốn phía cũng có chút mệt, chậm rãi an tĩnh lại.

Gió sông từ từ, cỏ xanh trùng trùng. Ngân hà trên bầu trời như dải lụa, hai người đứng sóng vai tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp trong màn đêm.

Hứa Anh phe phẩy chùm pháo hoa bạc trên tay nghiêng sườn mặt, cười ngâm ngâm mà nhìn Cố Tinh Trầm. Kì thật thời điểm hai người ở bên nhau, Cố Tinh Trầm thường sẽ an tĩnh, chỉ ngốc bên người cô, nhưng, cảm giác tồn tại rất mạnh.

- -- Nam sinh cao cao như vậy, lớn lên lại xuất chúng, rất khó để người khác làm lơ.

Gương mặt Cố Tinh Trầm anh tuấn, ở trong ánh sáng phát ra từ pháo hoa, thanh lãnh mà rụt rè, nhưng ở trên cổ cô vẫn còn chút dấu vết hồng hồng khi cậu hôn cô, cắn xé liếʍ mυ"ŧ lưu lại. Hứa Anh nghĩ:

- -- Thật kì quái, trên đời lại có người như Cố Tinh Trầm.

- -- Một mặt, cô cảm thấy cậu thật háo sắc, hạ lưu, một mặt, lại cảm thấy trên đời không có ai so với cậu sạch sẽ, tốt đẹp hơn.

Lúc này, ở trong pháo hoa bụi bậm Cố Tinh Trầm nhìn Hứa Anh khẽ cười một chút: “ Làm sao vậy, nhìn tớ như vậy làm gì. Trên mặt có gì sao?”

Hứa Anh lắc đầu, không nói gì, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Tuyệt thật, người con trai như Cố Tinh Trầm, từ đôi mắt đến linh hồn, đều là khiết tịnh vô trần.

Hứa Anh biến hóa giống như ma thuật, lòng bàn tay nâng lên chiếc bánh kem nhỏ ghi số mười tám, nhón chân ở trên gương mặt thiếu niên hôn một cái.

“ Sinh nhật vui vẻ. Cố Tinh Trầm.”

____

Chương này dài gấp đôi chương khác luôn đấy!!

(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿