Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn

Chương 9: Hoa Khôi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bảy ngày quốc khánh qua đi trong nháy mắt. Đa số mọi người đều muốn quay lại ngày đầu của kỳ nghỉ, nhưng quốc khánh vẫn là không thể trở về, quyết tuyệt mà rời đi.

Không muốn đến trường không chỉ có học sinh, mà còn có cả giáo viên.

Sáng sớm Mộ Tử Sư ngáp vài cái tới trường học, nhớ tới một đống bài tập mình đã cho bọn học sinh làm trong kỳ nghỉ, buổi sáng lại chỉ có một tiết cần lên lớp, còn lại thì chắc chỉ là ở trong văn phòng chữa bài tập đó đến giữa trưa.

Kỳ thật giáo viên cũng không muốn cho học sinh nhiều bài tập về nhà làm gì, xem nhiều đau mắt.

Có mấy giáo viên còn tới sớm hơn thầy Mộ, cười và chào hỏi: "Thầy Mộ, sớm a, quốc khánh có đi chỗ nào chơi không?"

Mộ Tử Sư bất đắc dĩ cười: "Tôi không đi đâu cả, quốc khánh mà đi ra ngoài chơi không phải để chịu tội sao?"

"Thầy còn trẻ vậy, có ngày nghỉ chính là phải đi ra ngoài chơi nhiều một chút."

Thầy Mộ vội vàng vẫy vẫy tay: "Tôi từ đại học đến lúc đi làm đã mấy năm, cơ hồ liền cứ đi tới đi lui rất nhiều rồi, hiện tại thật vất vả ổn định được, tôi cảm thấy không có chỗ nào thoải mái hơn ở trong nhà."

Lúc này thầy Vương mới vừa bước vào văn phòng trêu ghẹo nói: "Không nghĩ tới thầy Mộ trước kia cũng là một người lãng tử."

Thầy Vương dạy môn ngữ văn cho các học sinh năm nhất, là giáo viên giỏi cấp tỉnh, học thức uyên bác, phong cách giảng dạy vừa trang trọng vừa khôi hài, bọn học sinh đều thực thích thầy Vương.

"Nào có, trước kia chính là thích đi khám phá khắp nơi thôi."

Thầy Vương ha hả cười: "Chuyện tốt, cả đời không thể ngồi ngốc ở một chỗ, đi ra ngoài nhìn xem sự đời phong phú không tốt hơn sao, bọn học sinh nghe giảng buồn tẻ, còn có thể kể cho chúng nghe một vài câu chuyện thú vị làm không khí sôi động hơn, lần trước tôi kể cho bọn học sinh về trước kia tôi đi đến sông Yến Hà chơi, bọn chúng tỉnh ngủ luôn."

Mộ Tử Sư gật gật đầu: "Được lợi không ít a."

Thầy Vương uống ngụm trà, còn nói thêm: "Bất quá bọn học sinh năm nhất đều rất tự giác, tôi không cần kể chuyện xưa, bọn chúng cũng sẽ ngoan ngoãn nghe giảng bài, đại biểu môn toán học lớp thầy, hiện tại đã đến trong phòng học đọc sách rồi."

"Hả?" Mộ Tử Sư có chút kinh ngạc: "Đến sớm vậy còn một khoảng thời gian nữa mới tới giờ mà."

"Không biết, khả năng đứa nhỏ này ở ký túc xá." Thầy Vương thích nhất chính là học sinh thông minh lại chăm chỉ như vậy: "Đi học cũng thực nghiêm túc, làm bút ký cũng không chút cẩu thả."

Vóc dáng nữ sinh nho nhỏ, đồng phục size nhỏ nhất mặc trên người cô bé đều có vẻ dài rộng, một đôi giày giản dị, tóc buộc đuôi ngựa, là học sinh ngoan ngoãn nghe lời đỡ phải lo lắng nhất trong mắt các giáo viên.

Cùng Cố Dật Nhĩ cực kỳ ưu tú kia không giống nhau, Lâm Vĩ Nguyệt cho người khác cảm giác cô có năng lượng như một bông hoa dại. Có lẽ nguyên nhân cũng là vì gia đình.

Mộ Tử Sư theo bản năng liền hướng phòng học đi đến.

Nhìn qua cửa kính, thầy Mộ quả nhiên thấy trong phòng học trống rỗng, duy nhất có một cô bé ngồi đọc sách tiếng Anh.

Thầy Mộ gõ gõ cửa kính, người bên quay đầu lại. Cách cửa kính, thầy Mộ thấy được cô bé trừng lớn đôi mắt giống nai con.

"Thầy Mộ, buổi sáng tốt lành!" Lâm Vĩ Nguyệt đứng dậy, cúi đầu nghiêng mình 90 độ mà chào.

Mộ Tử Sư bật cười, nghĩ thầm hai tiếng thầy Mộ vẫn là dễ nghe hơn so với thầy sư tử, thầy sư tử giống như là trong phim hoạt hình vậy.

Thầy Mộ hướng Lâm Vĩ Nguyệt vẫy tay. Lâm Vĩ Nguyệt buông sách, chạy tới, cùng thầy Mộ cách một cánh cửa sổ.

"Ăn bữa sáng chưa?" Thầy Mộ nhẹ giọng hỏi.

Lâm Vĩ Nguyệt lắc đầu: "Em tính học xong từ đơn tiếng Anh rồi mới đi nhà ăn mua ạ."

"Vậy em tiếp tục học đi." Mộ Tử Sư khẽ cười: "Em muốn ăn cái gì? Thầy mua cho em một phần."

"Dạ, không cần phiền thầy đâu ạ." Lâm Vĩ Nguyệt vội vàng xua tay.

Mộ Tử Sư như cũ dùng lời nói nhẹ nhàng, nhưng không có cho Lâm Vĩ Nguyệt cơ hội cự tuyệt: "Thầy mời em, ăn cháo hay ăn bánh bao?"

"Một cái bánh bao là tốt rồi ạ..." Lâm Vĩ Nguyệt rũ mắt nói.

Mộ Tử Sư đánh giá cô học sinh nhỏ một chút: "Trách không được mãi mà không cao lên được, buổi sáng liền chỉ ăn như vậy thôi sao."

Lâm Vĩ Nguyệt trong nháy mắt hai má đỏ bừng, vô tội nhìn thầy Mộ.

"Mua cho em hai cái luôn, lại cho thêm ly sữa đậu nành." Mộ Tử Sư trực tiếp quyết định: "Hiện tại em còn đi học, không ăn nhiều, đời này khả năng liền chỉ cao như vầy hoài đấy."

Lâm Vĩ Nguyệt cứ như vậy nhìn thầy Mộ bước đi.

Mình lùn lắm sao?

Cũng không biết đứng bao lâu, thẳng đến khi có một thanh âm đánh gãy suy nghĩ của Lâm Vỹ Nguyệt.

"Cậu đứng ở bên cửa sổ làm gì?"

Lâm Vĩ Nguyệt phục hồi tinh thần lại, là Cố Dật Nhĩ.

"Dật Nhĩ, hôm nay cậu tới thật sớm a." Lâm Vĩ Nguyệt đi đến trước mặt Cố Dật Nhĩ, trong nháy mắt phát hiện chính mình thật sự thực lùn.

Dật Nhĩ kỳ thật cũng không tính là cao, nhưng Lâm Vỹ Nguyệt vẫn thấp hơn Dật Nhĩ nửa cái đầu.

Cố Dật Nhĩ phát hiện Lâm Vĩ Nguyệt biểu tình lập tức uể oải.

"Cậu làm sao vậy? Biểu tình buồn bã như vậy."

"Dật Nhĩ, có phải hay không tớ rất lùn?" Lâm Vĩ Nguyệt hỏi Cố Dật Nhĩ.

Cố Dật Nhĩ không nghĩ tới Lâm Vĩ Nguyệt sẽ hỏi cái này, sửng sốt một chút, nói: "Cũng được mà, bộ dáng như này cũng rất dễ thương, hơn nữa, cậu còn có thể cao nữa mà."

Lâm Vĩ Nguyệt nga một tiếng, xem ra không thể vì tiết kiệm tiền mà ăn ít như vậy, vạn nhất về sau thật sự không cao lên nữa, chờ đến lúc tìm công việc mà yêu cầu của công ty có quy định chiều cao thì tiêu.

"Cậu còn cao được mà, yên tâm đi." Cố Dật Nhĩ buông cặp sách: "Sách tiếng Anh của tớ để quên ở phòng học, nên hôm nay đi sớm để làm bài tập."

Nói xong, Cố Dật Nhĩ liền từ bàn học lấy ra sách bài tập, bất đắc dĩ buông tiếng thở dài.

Tiếp theo Cố Dật Nhĩ từ cặp sách lấy ra một khối bánh kem, tay trái cầm ăn, tay phải cầm bút làm bài tập.

Là bánh kem chocolate, phía trên còn có mấy trái dâu tây.

"Dật Nhĩ, bữa sáng cậu ăn cái này sao?"

"Đúng vậy, hôm nay anh tớ đi làm còn sớm hơn tớ, không rảnh làm cho tớ bữa sáng." Cố Dật Nhĩ nhìn bánh kem trong tay: "Đây là loại đồ ngọt mới, nếm thấy ngon nên tớ mua."

Lâm Vĩ Nguyệt gật gật đầu, hâm mộ nhìn Cố Dật Nhĩ cầm bánh kem trong tay.

Các bạn học lục tục đến phòng học, Lâm Vĩ Nguyệt bắt đầu thu bài tập toán học.

Tư Dật cũng vác cặp sách đeo tai nghe đi tới, mắt nhìn Cố Dật Nhĩ đang làm bài tập tiếng Anh, cười: "Nha, làm bài tập a."

Cố Dật Nhĩ không để ý đến hắn.

"Tớ cho cậu chép bài, cậu xóa hình chụp kia đi?" Tư Dật đem bài tập từ cặp sách của mình ra, lắc lư hai cái câu dẫn Cố Dật Nhĩ.

"Trình độ tiếng Anh của cậu mà đòi cho tớ chép bài sao, cậu không biết xấu hổ hả?" Cố Dật Nhĩ đầu cũng chưa nâng, tiếp tục viết đề mục: "Tớ thấy chướng mắt a."

Tư Dật trừng mắt nhìn Cố Dật Nhĩ, động tác đong đưa trên tay cứng đờ, nổi giận đùng đùng đem bài tập nhét lại vào cặp sách.

Lâm Vĩ Nguyệt không biết Tư Dật nói xóa hình chụp là chuyện gì, nhưng xem vẻ mặt của cậu ấy, hẳn là hình ảnh rất đặc sắc.

Lâm Vĩ Nguyệt xoa xoa bụng, nghĩ thầm thầy Mộ như thế nào còn chưa quay lại.

Sau đó bụng liền kêu một tiếng.

Cố Dật Nhĩ nghe được.

"Cậu không ăn bữa sáng hả?" Cố Dật Nhĩ ăn hết bánh kem rồi, ngữ khí có chút ảo não: "Vừa mới nãy nên chia cho cậu nửa cái bánh kem."

Lâm Vĩ Nguyệt xua tay vừa định nói không sao, bả vai chính mình đã bị vỗ vỗ.

Lâm Vĩ Nguyệt quay đầu lại, là Phó Thanh Từ.

"Ăn đi." Cậu đưa cho cô một cái bánh mì.

Lâm Vĩ Nguyệt lắc đầu: "Không cần, cậu ăn đi."

"Tớ mua hai cái." Cậu nhẹ giọng nói.

Gương mặt tái nhợt của thiếu niên không có bất luận biểu tình gì, ngay cả ngữ khí cũng là không chút sợ hãi, nhưng Lâm Vĩ Nguyệt lại cảm giác được, giọng nói kia không cho cô cự tuyệt.

Đây là lần đầu tiên cậu đối với đồng học tỏ ra quan tâm.

Cố Dật Nhĩ cùng Tư Dật liếc nhau, ngay sau đó lại ăn ý đem tầm mắt dời đi tiếp tục làm việc riêng của mình.

Lâm Vĩ Nguyệt tiếp nhận bánh mì: "Cảm ơn cậu nha."

"Không cần."

Lúc thu bài tập toán học xong, Lâm Vĩ Nguyệt kiểm kê một chút số lượng, ôm một chồng bài tập tính toán đi lên văn phòng nộp.

Có đề thi có sách bài tập, chồng bài tập rất cao, bất quá cô cầm còn thấy lắc lư, chỉ là bởi vì chồng bài tập quá cao, chắn đi tầm mắt của cô.

Trên hành lang chỉ có ít ỏi vài học sinh đến trễ bị phạt đứng bên ngoài.

"Lâm Vĩ Nguyệt."

Là giọng của thầy Mộ. Lâm Vĩ Nguyệt ngẩng đầu lên, liền thấy thầy Mộ đứng ở cách đó không xa đối diện nhìn chính mình.

"Nặng không?"

Cô mới vừa nghe câu nói này, chồng bài tập trên tay đã bị cầm đi hơn phân nửa.

"Vất vả, đi thôi."

Lâm Vĩ Nguyệt đi theo sau thầy Mộ, nhìn bóng dáng của thầy, suy tư không biết kho nào thì thầy Mộ xuất hiện.

Lúc này lại thấy thầy Mộ cầm một cái túi giấy nhỏ, màu lam nhạt vẽ lên cảnh vật núi non, bên cạnh còn thêu màu trắng ren.

Thầy Mộ cầm bài tập, túi giấy lắc qua lắc lại.

Khai giảng một tháng, cô đi theo thầy Mộ in ấn lấy bài thi, cũng đi theo thầy Mộ đến phòng lấy giáo án giảng dạy.

Cô giống như là cái đuôi nhỏ của thầy Mộ, được yêu cầu đi tới đâu liền đi đến đó.

Đem bài tập đặt ở văn phòng xong, thầy Mộ đem cái túi giấy kia đưa cho Lâm Vĩ Nguyệt.

"Bánh bao đã không còn." Thầy Mộ cười cười: "Vừa lúc thầy tới thấy khu vực bán bánh đem ra loại bánh kem mới, tiểu cô nương hẳn là đều thích ăn ngọt, liền mua cho em."

Lâm Vĩ Nguyệt cúi đầu, quả nhiên, túi giấy bên trong là bánh kem giống của Cố Dật Nhĩ mới ăn.

Thầy Mộ nói mấy câu ngắn ngủn, làm Lâm Vĩ Nguyệt đôi mắt ươn ướt. Thầy Mộ nhận thấy được cảm xúc Lâm Vĩ Nguyệt tràn ra, trong lúc nhất thời cũng không biết làm sao bây giờ.

Nguyên bản chỉ là bởi vì tình huống gia đình của Lâm Vĩ Nguyệt, mà nghĩ mua cho em ấy cái bánh kem này, hiện tại có chút hối hận, hành vi này quá mức xúc động, khả năng sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của em ấy.

Lâm Vĩ Nguyệt ngửa đầu nhìn thầy Mộ, nhoẻn miệng cười: "Cảm ơn thầy ạ."

Nước mắt rưng rưng nghiễm nhiên không thấy nữa. Thầy Mộ nhẹ nhàng thở ra: "Không cần cảm ơn thầy, nhớ rõ phải ăn hết."

*****

Bởi vì mới vừa nghỉ lễ vào, tất cả mọi người đều không có tinh thần gì đi học, giáo viên cũng không có tâm tư giảng bài.

Mọi người vẫn còn đắm chìm trong kỳ nghỉ lễ sung sướиɠ, chưa kịp lấy lại sức học.

Tư Dật dựa vào lan can phát ngốc.

Thời tiết đã dần dần chuyển lạnh, gió lạnh phất qua, quét qua lá cây yếu ớt xoáy vài vòng trong không trung rồi rớt xuống.

"Anh Dật, uống một chút đi."

Nhị tử hướng cậu giơ đồ uống đang cầm trong tay lên.

Tư Dật nhẹ nắm trong tay cái chai, giơ tay cùng hắn chạm chạm. Nhị tử uống một ngụm, hô to thanh: "Quá đã!"

Gần đây Tư Dật đổi sang yêu thích đồ uống, cũng không biết vì cái gì, cậu đều không ăn khoai nữa.

Mọi người đang nói chuyện lễ quốc khánh đi đâu chơi, có người hỏi Tư Dật: "Anh Dật, lễ quốc khánh cậu đi chỗ nào chơi?"

Tư Dật thưởng thức đồ uống trong tay: "Chỗ nào cũng chưa đi, chỉ ở nhà."

"A? Sao nhàm chán vậy."

Tư Dật cũng không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên cong cong khóe miệng. "Không nhàm chán."

Mọi người bội phục, lễ quốc khánh cũng không đi ra ngoài chơi còn cao hứng như vậy, anh Dật quả nhiên là nam nhân trưởng thành.

Nhị tử chọc chọc cánh tay Tư Dật: "Anh Dật, lại có nữ sinh tới tìm cậu kìa."

Nữ sinh tới tìm Tư Dật nữ sinh quá nhiều, tất cả mọi người đều không thấy kinh ngạc, chỉ là lúc này nữ sinh tới tìm cậu có chút khác biệt. Chỉ mặc áo đồng phục, phía dưới mặc quần jean bó sát, phác họa ra đôi chân tinh tế. Tóc quăn, tươi cười.

"Hoa khôi lớp ba." Có người lớp ba nhỏ giọng nói.

"Khó trách lại nhìn quen mắt."

"Cứ người xinh đẹp là cậu quen mắt à."

Tư Dật lười nhác nâng nâng mắt, không lên tiếng.

Nữ sinh hít một hơi thật sâu, sau đó cũng bước đi tới phía Tư Dật. Nữ sinh trong tay cầm một quyển sách, giương mắt nhìn cậu: "Tư Dật, tớ có thể hỏi cậu một đề toán học không?"

"Phốc ——"

Tư Dật trừng mắt nhìn Nhị tử phun ngụm đồ uống trong miệng ra.

Nhị tử xoa xoa miệng, co rúm lại nhìn mắt Tư Dật, yên lặng mà lui ra phía sau hai bước.

Tư Dật vươn tay: "Đưa tớ xem thử."

Nữ sinh đem sách đưa cho cậu, chỉ vào một chỗ: "Đề này."

Tư Dật cúi đầu nhìn đề bài kia, ánh mắt thuận thế quét tới nơi mà nữ sinh đã viết đáp án lên. Bút tích xinh đẹp, tựa hồ còn có mùi mực. So với chữ Cố Dật Nhĩ thì đẹp hơn nhiều.

Cậu cúi đầu nhìn đề mục, nữ sinh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn cậu, khi nhìn tới hàng lông mi rũ xuống, lại thẹn thùng đem ánh mắt thu trở về.

Những người khác đều không nói gì, nghĩ là tuy rằng phương thức tiếp cận này có chút khôi hài, nhưng lại là phương pháp tốt nhất.

Anh Dật sẽ không cự tuyệt bất cứ vấn đề gì liên quan đến học tập, trừ phi cậu ấy cũng không biết làm.

"Có bút không?"

Nữ sinh vội vàng truyền bút qua. Là bút chì có treo Cậu Bé Bọt Biển. Hoa hòe loè loẹt, vẫn là bút chì Cố Dật Nhĩ đẹp hơn.

Cậu ở chỗ trống viết mấy vấn đề mấu chốt giải đề: "Chỗ này mấu chốt là đem đẳng thức quy đồng mẫu số, lúc sau là có thể phát hiện hai cái đẳng thức ở giữa là chung thừa số, rút gọn, rồi giản ước."

Ngón tay cái cùng ngón trỏ nắm bút, móng tay cắt tỉa vừa vặn có vẻ mạnh mẽ hồng hào, ở trên sách nhẹ nhàng mà viết, nữ sinh nhìn đôi tay kia, thất thần.

"Còn lại chính là vấn đề cậu tính toán ra thôi."

Nữ sinh khó khăn lắm phục hồi tinh thần lại, nhìn Tư Dật ngọt ngào cười nói: "Cảm ơn."

Tư Dật đem đồ vật trả lại cho nữ sinh, hai người đối mặt trong nửa phút, nữ sinh hơi có chút khẩn trương mà cúi đầu.

"Đề này tương đối khó, tớ giảng có chút sơ sài." Tư Dật bỗng nhiên cười khẽ một chút: "Cậu về sau có vấn đề gì, trực tiếp đi hỏi giáo viên sẽ tốt hơn."

Nữ sinh lại ngẩng đầu lên, Tư Dật cũng không nhìn nữ sinh một chút nào, chỉ là cầm đồ uống trong tay uống.

Nữ sinh cắn cắn môi, cảm ơn cậu lần nữa rồi xoay người đi.

Người vừa đi, vừa mới nãy đám nam sinh đàn em trầm mặc liền nháo nhào sôi nổi lên tiếng.

Thật là vừa hâm mộ vừa ghen ghét, nghe đồn hoa khôi kia đều là dùng mũi nhìn nam sinh, hôm nay cư nhiên chủ động lại đây.

Anh Dật cư nhiên còn lãnh đạm như vậy!

"Anh Dật, hoa khôi đấy nha!" Nhị tử đấm ngực dậm chân: "Nữ sinh đẹp như vậy cậu cũng nhẫn tâm cự tuyệt!"

Tư Dật nhíu mày: "Cứ xinh đẹp thì tớ liền không thể cự tuyệt sao?"

"......"

Có người cười nói: "Anh Dật, này là một trong những người được chọn cho danh hiệu hoa khôi giảng đường năm nay đó."

"Tớ nhớ rõ hoa khôi giảng đường không phải học tỷ năm hai sao?" Nhị tử nghi hoặc hỏi.

"Năm nhất năm nay nữ sinh xinh đẹp quá nhiều, Tieba cứ lặp đi lặp lại. "Người nọ chỉ chỉ cửa lớp một: "Cố Dật Nhĩ cũng là người được lựa chọn a."

*****

Tác giả có lời muốn nói: Ở cao trung của tôi thực sự có một nam sinh như vậy. Thành tích thực tốt, lớn lên cũng soái, thường xuyên có nữ sinh đi đến lớp học tìm cậu ấy. Cậu ấy không hề ra. Nhưng chỉ cần là cầm đề mục đi tới hỏi, cậu ấy đều sẽ không cự tuyệt, đương nhiên chỉ bài xong rồi liền về phòng học...
« Chương TrướcChương Tiếp »