Chương 12: Hảo hán trở mình

Thời khắc xấu hổ nhất trong cuộc đời của mỗi người bất quá chỉ như thế này thôi.

Cố Dật Nhĩ chỉ cảm thấy tế bào toàn thân từ trên xuống dưới đều kêu gào "Muốn chết", đặc biệt là các lớp mô dưới da, bắt đầu nóng bỏng đỏ lên, chỉ thiếu thêm ít lửa chờ chín sôi.

Tư Dật cầm di động, gắt gao mà nhìn chằm chằm nội dung trên màn hình di động.

Trong truyện hai người, tâm hồn và thể xác hợp thành một, người con trai đã thâm nhập vào nơi tư mật của người con gái, môi lưỡi quấn lấy nhau, đều là du͙© vọиɠ nguyên thủy nhất giữa nam nữ.

Chỉ mấy dòng văn tự ngắn ngủn, lại khiến cho người ta miên man bất định, so với hình ảnh gọn gàng dứt khoát đánh sâu vào tâm trí thì lời văn miêu tả như vậy lại làm người ta càng dễ dàng sa vào trong đó hơn.

Tư Dật mân môi, hơi hơi híp mắt.

Sau đó Cố Dật Nhĩ mắt thấy cậu hạ màn hình.

"Mau trả tớ!" Cô nóng nảy, duỗi tay qua đoạt lấy.

Tư Dật vội vàng nâng tay cao lên, Cố Dật Nhĩ không đoạt được.

Cậu rũ mắt nhìn cô: "Nóng nảy?"

Cố Dật Nhĩ căn bản với không tới di động, nhón chân tiếp tục đoạt lấy, kết quả Tư Dật lại nâng tay cao hơn.

Cậu vẫn luôn đang cười, trong mắt cất giấu tia sáng, cứ như vậy nhìn cô nhón chân lúc sắp chạm đến di động lại bị cậu nâng cao với không tới cơ hồ sắp khóc đến nơi.

Những người khác đều tò mò quay đầu nhìn:

"Hai người bọn họ đang làm gì?"

"Tú ân ái..."

"Quá trắng trợn táo bạo!"

Cố Dật Nhĩ cắn môi, muốn cướp lại, bắt đầu xoay xoay cổ tay, lại sợ động tĩnh quá lớn thì làm cả lớp biết cô vừa mới đang xem cái gì, trong lúc nhất thời do dự thất thố, khó thấy được lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Cô không cướp đoạt nữa, ngửa đầu nhìn cậu: "Mau trả lại cho tớ đi."

Thanh âm nho nhỏ, thấp thấp, giống kẹo bông gòn, đánh vào ngực Tư Dật, mềm mại rối tinh rối mù.

Ngày thường Cố Dật Nhĩ đường hoàng ương ngạnh, lúc này rốt cuộc giống cô nữ sinh nhỏ bình thường, cắn môi, không nề hà lại ủy khuất nhìn Tư Dật.

Bộ dáng chịu thua, trong mắt có sao trời lấp lánh, làm người ta trong nháy mắt có ảo giác không đành lòng.

Nhưng Tư Dật lúc này lại không có mềm lòng, thanh âm vững vàng nói: "Cố Dật Nhĩ, di động là không thể đem theo vào trường học, cậu không biết sao?"

"Tớ biết." Cố Dật Nhĩ chớp chớp mắt: "Lần sau tớ không dám nữa."

"...nói chuyện đàng hoàng, nháy nháy mắt làm gì?" Tư Dật quơ quơ điện thoại, xụ mặt giáo huấn cô.

Lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, phòng học an tĩnh lập tức liền ồn ào lên, vốn còn đang xem trò hay, các bạn học thấy hai người vẫn luôn đang nói chuyện lặng lẽ nên cũng không để ý đến nữa, dọn dẹp một chút sách chuẩn bị về nhà ngủ.

Lâm Vĩ Nguyệt lo lắng nhìn hai người trước mắt: "Các cậu không trở về nhà sao?"

Hai người trăm miệng một lời: "Cậu đi về trước đi."

"......" Lâm Vĩ Nguyệt nghe lời đem sách cất vào cặp, trên lưng mang cặp sách nhỏ, trước mắt hai người còn ở thế giằng co. Không được, cô đến giúp Cố Dật Nhĩ giải thích một chút.

"Tư Dật, sách này không phải như cậu nghĩ đâu." Lâm Vĩ Nguyệt nói thực thành khẩn: "Đây là một quyển tiểu thuyết bình thường, chỉ là vừa vặn thấy được tình tiết này mà thôi, còn lại đều rất là thuần khiết."

Nai con giống nhau trong ánh mắt tất cả đều là sự hồn nhiên cùng vô tội, Tư Dật trừu trừu khóe miệng, nhịn không được khiển trách Cố Dật Nhĩ. Chính mình là tài xế già còn chưa tính, lại dạy hư học sinh tiểu học.

Lúc này Phó Thanh Từ mới đi WC về, liếc bọn họ một cái, bình tĩnh lấy cặp sách rời đi, toàn bộ hành trình không nói một câu.

Trong phòng học đã không có một bóng người.

Cố Dật Nhĩ thấy không ai, thu hồi bộ dạng ủy khuất lúc nãy, nhìn Tư Dật duỗi tay: "Trả tớ."

Tư Dật kinh ngạc cảm thán với kỹ thuật lật mặt của cô, vốn muốn đem điện thoại trả lại cho cô nhưng giờ phút này ý nghĩ đó không còn nữa.

Cơ hội tốt như vậy, phải trả thù mới được.

Tư Dật đem điện thoại di động giấu ở sau lưng, hài hước nhìn Cố Dật Nhĩ: "Bộ dáng đáng thương lúc nãy đâu rồi? Làm lại để anh đây xem một chút, anh đây liền trả lại cho cậu."

Cố Dật Nhĩ trừng mắt liếc Tư Dật một cái, ngữ khí trở nên có chút lãnh đạm: "Tư Dật, cậu đừng có quá đáng"

"Rốt cuộc ai mới là ngươi quá đáng?"

"Vậy cậu dám nói cậu không mang di động?" Cố Dật Nhĩ hỏi

Tư Dật tỏ vẻ không sao cả nói: "Tớ có mang theo a, chính là tớ cũng không có ở trong tiết tự học buổi tối chơi, nhìn xem... phải không?"

Cậu nói lời này cố ý đem trọng âm đặt ở câu cuối, sau đó hướng cô cười.

Cố Dật Nhĩ tức không chịu nổi, lại đi đoạt lấy, Tư Dật bởi vì cô tới gần mà không ngừng lui về phía sau, cuối cùng đặt mông ngồi ở trên ghế.

Cậu như cũ đem di động Cố Dật Nhĩ giấu ở sau lưng, thân thể nghiêng về sau, Cố Dật Nhĩ hai tay vòng qua thân thể cậu lấy di động của mình.

Cô bắt được di động, nhưng do Tư Dật nắm chặt quá, Cố Dật Nhĩ khó khăn lắm mới bắt lấy di động lại chẳng làm cậu buông tay được.

Lúc này, lại nghe cậu cười nhẹ.

Môi Tư Dật dựa sát vào bên tai Cố Dật Nhĩ, hô hấp nóng bỏng đánh vào bên tai, tiếng cười này không giống với tiếng cười mát lạnh lúc trước, cố tình đè thấp giọng mang theo một tia dụ hoặc không thể diễn tả.

Cô không nhìn thấy biểu tình của Tư Dật, lại có thể tưởng tượng được, khóe môi cậu gợi lên độ cung.

Tiếp theo, giọng Tư Dật khàn khàn giống như một mảnh lông vũ, xẹt qua gương mặt cô: "Cố Dật Nhĩ, cứ tiếp tục tư thế này thì có thể xảy ra chuyện đấy..."

Cô đứng ở giữa hai chân cậu, đôi tay vòng ở hai bên sườn, lớn mật mà mập mờ.

Trái tim tại một khắc kia nhảy lên ngừng đập, Cố Dật Nhĩ lui về phía sau vài bước, bước chân không xong, khó khăn lắm ngồi ở ghế trên.

Làn da Tư Dật trắng, thời điểm mặt đỏ lên, phiếm hồng, phá lệ thanh tú. Tư Dật rũ đôi mắt xuống, hầu kết động hai cái, dùng tay sờ sờ cái mũi.

Trong lúc nhất thời hai người xấu hổ không nói gì.

Mà người đánh vỡ bầu không khí xấu hổ này là âm thanh oán giận của Lục Gia.

"Lớp trưởng, tay cậu sức lực quá lớn, lỗ tai tớ đều bị cậu nắm muốn rụng ra luôn rồi."

Ngay sau đó vang lên âm thanh lãnh đạm của Vương Tư Miểu: "Đau mới tỉnh được."

Hai người từ ngoài cửa đi vào, Lục Gia thấy trong phòng cư nhiên còn có người, trong lúc nhất thời kinh ngạc: "Hai ngươi như thế nào còn chưa về?"

Tư Dật đứng lên, tùy tay liền cầm lấy một quyển sách trên bàn, nhẹ nhàng ấn trên đầu Cố Dật Nhĩ.

Chỉ nghe Tư Dật lớn tiếng nói: "Ngốc quá, bài đơn giản như vậy cũng không biết làm."

Cố Dật Nhĩ ngốc một chút, hậu tri hậu giác ngẩng ra.

"Tan học rồi còn giảng bài tập à." Lục Gia đi trở về vị trí của mình lấy đồ: "Ý chí học tập mãnh liệt như vậy làm người khác ngưỡng mộ a."

Vương Tư Miểu đã đi tới, hỏi: "Đề gì mà Cố Dật Nhĩ không biết làm vậy, tớ có thể xem không?"

"Đề Vật Lý, vừa mới làm xong, có một vài điểm không hiểu." Cố Dật Nhĩ vội vàng giải thích, nhìn nhìn Tư Dật.

Tư Dật gật đầu: "Đúng vậy, đề Vật Lý."

Vương Tư Miểu nhẹ nhàng cười: "Chỉ là, cậu đang cầm sách Hóa đấy."

Hai người rũ mắt, biểu tình ảo não.

"Ban cán bộ vẫn phải là người đi đầu trong học tập." Vương Tư Miểu nói xong câu này không rõ ý vị, liền xoay người về chỗ ngồi của mình.

Vương Tư Miểu từ cặp sách móc ra một cái chìa khóa, là dùng để mở phòng học.

Đặt ở bàn Tư Dật, Vương Tư Miểu dùng ngữ khí khuyên nhủ nói: "Nhớ rõ khóa cửa, còn có, chú ý hậu quả."

Ai nói Vương Tư Miểu là cán bộ lão làng cứng nhắc! Cô rõ ràng là người rát tâm lý!

Cố Dật Nhĩ mặt đỏ giống như ai lấy hết máu, Lục Gia đã thu thập mọi thứ xong xui, lên tiếng gọi ba người: "Cùng nhau về nhà đi."

"Tớ về cùng cậu, bọn họ còn có việc."

"Ai! Cậu túm tớ làm gì! Đã trễ thế này bọn họ còn có thể có việc gì a!"

Lục Gia bị Vương Tư Miểu túm đi.

Cố Dật Nhĩ lúc này cái gì cũng không nói ra được, trong đầu óc cũng chỉ có một ý nghĩ, chạy nhanh đi, chạy nhanh về nhà.

Cô thành thạo thu thập đồ của mình xong, cặp sách đeo trên lưng liền chạy đi.

Tư Dật giữ chặt cánh tay cô: "Bỏ di động lại sao?"

Cố Dật Nhĩ dùng sức muốn tránh thoát tay Tư Dật, không có quay đầu lại, ngữ khí có chút cứng đờ: "Tớ từ bỏ, cậu buông tớ ra."

Tư Dật nhìn cô giống con thỏ nhỏ bị chèn ép, tay chân vùng vẫy, nhưng hết lần này đến lần khác trốn không thoát.

Cố Dật Nhĩ không chọc Tư Dật, cậu lại cố tình tới cửa chọc cô.

Một người tiến, một người lui; một người lui, một người khác lại tiến, phảng phất như mèo vờn chuột, vĩnh viễn không có hoà bình, lại không biết mệt.

Dường như trái tim cậu bị cô gắt gao mà nắm lấy, theo động tác của cô, cùng lúc nhảy lên nhảy xuống. Giống như sắp từ ngực nhảy ra. Cuối cùng cậu đem điện thoại di động ném vào túi đồng phục của cô, nhưng không có buông gông cùm xiềng xích ra.

Tư Dật cúi đầu, lại một lần tiến đến bên tai Cố Dật Nhĩ. Giống như nước hoa hồng, kiều diễm đỏ tươi. Lỗ tai cùng chủ nhân giống nhau, dễ dàng bị bại lộ cảm xúc.

"Trả lại cậu cũng không sao, dù sao vài thứ kia tớ đều đã ghi tạc trong đầu." Cậu nhỏ giọng nói.

"A! Câm miệng!" Cố Dật Nhĩ dùng sức vung, hất văng tay Tư Dật ra, quay đầu hung hăng nhìn: "Cậu quên đi cho tớ!"

Tư Dật ôm ngực: "Cậu bảo quên tớ liền quên sao, như vậy chẳng phải là thật mất mặt sao?"

Cố Dật Nhĩ che lại lỗ tai, giống con thỏ con bị giật mình, nhanh chân liền chạy.

Tư Dật nhìn bóng dáng Cố Dật Nhĩ, trên mặt treo nụ cười xấu xa như cũ. Chỉ là trong ánh mắt, ý trêu đùa hài hước nghiễm nhiên không còn nữa, mà chỉ thấy cất giấu một chút ôn nhu nhợt nhạt, như mặt hồ yên tĩnh, trong vắt có thể thấy được đáy.

Xong rồi xong rồi, cậu hình như đem chính mình bước vào cuộc chơi này rồi.

*****

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dật: Hảo hán trở mình đem chuyện kinh thiên động địa này nói ra người nào đó thừa nhận sẽ là chó con.

Tư Dật nói vậy mọi người cũng nghe rồi đó, hy vọng mọi người có thể hưởng ứng lời kêu gọi của Tư Dật mà lưu tâm đến vấn đề này!