Chương 23: Thăm bệnh

Edit by Shmily

#Do not reup#

------------------------------

Trước máy tính, ngón tay Cố Trì không ngừng ấn xuống con chuột, không hề bối rối thao túng nhân vật trong game.

Điện thoại đặt ở bên cạnh, thanh âm của một người phụ nữ truyền qua, anh nghe cũng cảm thấy phiền.

Mười mấy phút tiếp theo, bực bội cứ không ngừng chồng lên, tích lũy thành một khối lớn, thẳng đến khi anh thành công hạ được quân địch cũng không hề giảm đi chút nào.

Chờ bên kia nói xong, anh cầm điện thoại, thở ra một hơi bực tức bị kìm nén trong ngực, tận lực làm cho ngữ khí của mình nghe bình tĩnh: "Tôi ở chỗ này rất tốt, bà cũng đừng quan tâm tới tôi, quan tâm chú ý tới ông chồng hiện nay của mình đi."

Nói xong liền cúp điện thoại luôn, cũng không muốn chơi game nữa, máy tính cũng không thèm tắt, cả người nằm thẳng lên trên giường.

Cảm mạo phát sốt, yết hầu còn đau, tâm tình lại còn rất phiền.

Anh đem chăn trùm lên người, không muốn để ý tới ai nữa, chỉ muốn ngủ đến quên trời quên đất mà thôi.

Nhưng mà, vừa mới mơ màng sắp ngủ, điện thoại lại vang lên, ong ong ong rung ở trên mặt bàn.

Anh lười quản, mí mắt không thèm động, chờ cho nó tự tắt.

Đại khái là qua khoảng mười mấy hai mươi giây, điện thoại liền ngừng.

Căn phòng trở về với vẻ an tĩnh lúc đầu, anh tiếp tục muốn ngủ, điện thoại lại vang lên lần hai.

Cố Trì: "..."

Anh chửi nhỏ một câu thô tục, một hai phải nhìn xem là tên nào không có mắt gọi điện cho anh lúc này, chờ sau này gặp sẽ đấm cho một cái!

Tay dài duỗi ta, cầm lấy điện thoại trên bàn, tầm mắt quét đến cái tên hiển thị trên màn hình.

Sau khi thấy rõ hai chữ kia, anh sửng sốt, ngón tay chuẩn bị tắt máy lập tức buông ra.

Chỉ hai chữ đơn giản thôi cũng làm đầu anh hết nhức, yết hầu cũng không còn đau như trước nữa.

Cố Trì xoay người ngồi dậy, ho nhẹ vài tiếng để thanh giọng, tới khi thanh âm không còn khàn khàn nữa mới ấn nghe: "Alo?"

Bên kia điện thoại, tiếng nói mềm mại của cô gái nhỏ truyền tới: "Bây giờ cậu đang ở nhà sao? Tớ muốn tới thăm cậu, không biết có tiện không?"

"Tiện." Anh không cần nghĩ đã đáp.

"Vậy được." Cô gái nhỏ nhẹ nhàng cười một tiếng, "Cậu nói vị trí cụ thể của nhà cậu cho tớ với, tớ đã tới phố Hạnh Lâm rồi, chắc là rất nhanh sẽ tới."

Cố Trì bật dậy như một viên đạn, cầm áo khoác gió màu đen bên cạnh lên mặc vào người: "Cậu đang ở đâu? Tôi đi đón cậu."

Cúp điện thoại, anh liền cầm chìa khóa với điện thoại định ra ngoài.

Tới cửa, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lại phanh lại, đem tất cả quần áo mới thay ra với mấy thứ chưa kịp giặt nhét tất vào máy giặt.

Lại đứng trước gương, vuốt vuốt đầu tóc hơi loạn một chút.

Một đường chạy nhanh tới tiệm trái cây, lúc gần tới, Cố Trì đột nhiên dừng bước.

Trước cửa tiệm, thiếu nữ tươi cười nhu hòa, mặc một cái váy màu vàng cam dệt sam, nửa ngồi xổm xuống, đang vuốt đầu con mèo đen.

Động tác nhẹ nhàng, cẩn thật.

Con mèo kia cả người đều là màu đen, y như cái nắm than nhỏ.

Được sờ cho thoải mái, nắm than nhỏ phát ra tiếng ư ử, toàn thân nằm lật ngửa ra đất, bình thản phơi cái bụng nhỏ ra cho cô sờ.

Sắc trời xanh lam, ánh nắng ấm áp đầu thu rơi xuống trên lá cây hoa hòe gần đó.

Cô gái nhỏ hơi cong mắt, đuôi ngựa sau người nhẹ nhàng rũ xuống thành một độ cung nhu mỳ.

Không gian bốn phía không an tĩnh, tiệm mạt chược cách đó không xa đang vang lên từng đợt thanh âm ồn ào, gần chỗ cô gái nhỏ đứng cũng có vài người mua hàng đang cò kè mặc cả vài đồng lẻ với người bán.

Nhưng Cố Trì lại cảm thấy tâm mình thật tĩnh.

Rất nhiều lúc, dường như chỉ cần nhìn thấy cô thì hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên không còn quan trọng nữa, trong mắt chỉ có cô, cũng chỉ có thể nghe được thanh âm của cô.

Thời Tích phát hiện có người đi tới gần, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn anh nở một nụ cười mềm mại ngoan ngoãn.

Sau đó liền ôm theo cặp sách trong ngực đứng lên.

Nắm than nhỏ luyến tiếc không muốn để cô đi, dùng cái đầu nhỏ cọ đi cọ lại bên chân cô.

Thời Tích lại cong lưng vẫy vẫy tay với nó để chào tạm biệt: "Lần sau có dịp sẽ lại tới thăm em."

Nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một câu: "Lần sau tới, chị nhất định sẽ mua cá khô với cá hộp cho em nhé."

Ngữ khí nói chuyện rất nghiêm túc, giống như lời mình nói ra, con mèo nhỏ kia sẽ có thể nghe hiểu được vậy.

Cố Trì nhịn không được cong cong môi, duỗi tay về phía cô: "Đưa cặp đây tôi cầm cho."

"Không cần." Thời Tích lắc đầu, "Cặp tớ nặng lắm, cậu bị bệnh, thân thể suy yếu, không được mang vật nặng."

Cố Trì có chút buồn cười, vươn tay kéo cặp sách của cô về phía mình, khóe môi nhướng lên: "Cho dù bị bệnh thì vẫn dư sức xách cái cặp nhỏ này của cậu."

Nhà anh cách tiệm không xa, đi bốn năm phút là tới.

Chìa khóa vừa cắm vào ổ, động tác Cố Trì dừng lại, quay đầu nói với cô: "Nhà tôi chỉ có một mình tôi ở."

Thời Tích đã nghe Hàm Duyệt nói qua, hiện tại nghe xong cũng không quá kinh ngạc, chỉ mềm mại ừ một tiếng.

Cũng không có hỏi nhiều.

Cố Trì mở cửa, khom người, từ trong tủ giày lấy ra một đôi dép lê, màu xám, vẫn còn bọc nilon.

"Còn mới." Anh mở bao nilon bên ngoài ra, đưa cho Thời Tích.

Thời Tích nhận lấy, tay vịn tường hơi cúi người cởi giày thể thao trên chân mình ra.

Cố Trì cũng đang thay giày, ánh mắt buông xuống, lúc vô tình xẹt qua chân cô, động tác hơi cứng lại.

Mắt cá chân của cô gái vừa nhỏ vừa tắng.

Cô mang đôi tất màu hồng nhạt, bên trên thêu một hình dâu tây nhỏ, lòng bàn chân cũng thật nhỏ, còn chưa lớn bằng bàn tay anh.

Cảm giác thật đáng yêu, muốn... nắm ở trong lòng bàn tay một cái.

Cố Trì cưỡng ép bản thân dời ánh mắt đi, đừng tỏ ra mình quá hạ lưu.

Thời Tích đổi giày xong, đứng lên.

Cô ôm cặp sách của mình vào ngực, kéo khóa kéo ra, lấy ra một cái túi lớn: "Bị bệnh phải ăn thật nhiều trái cây, bổ sung vitamin C, tớ không biết cậu thích ăn cái gì, cho nên mỗi thứ mua một ít."

Trong túi đựng mấy quả táo, mấy quả lê, thêm mấy quả cam nhỏ, nửa nải chuối, còn có một hộp dâu tây.

Thật đúng là cần cái gì thì có cái đó, phi thường tri kỷ.

Thời Tích nhắc nhở anh: "Cậu phải nhớ kỹ, mau chóng ăn nó biết chưa, dây tây với chuối dễ hỏng lắm."

"Đúng rồi, tớ có cảm giác bệnh cậu hơi nghiêm trọng, một tuần rồi mà vẫn chưa khá lên, có phải cậu không chịu uống thuốc đúng giờ không?"

"Hết thuốc rồi, quên mua." Cố Trì nói.

Thời Tích nghe vậy, gương mặt nhỏ nhíu lại, tiếng nói mềm mại trở nên nghiêm túc: "Cậu không uống thuốc thì làm sao khỏi bệnh được, kéo dài như vậy sẽ càng trở nặng hơn thôi."

Cố Trì rất ít khi bị bệnh, ngẫu nhiên mới cảm mạo phát sốt một lần, cũng lười mua thuốc rồi phải đọc cả hướng dẫn sử dụng, anh cảm thấy ngủ mấy ngày là sẽ tốt, cũng không có ai quản anh.

Từ trước tới nay vẫn luôn là như vậy. Nhưng hiện tại, anh lại bị cô gái nhỏ hung dữ trách mắng, nhưng cảm giác lại khá tốt.

Khóe môi cong lên lại áp xuống, anh giống như một học sinh ngoan ngoãn biết cúi đầu nhận sai: "Được, hiện tại tôi sẽ đi mua thuốc ngay, sau này sẽ uống thuốc đúng giờ."

Lại mở khóa điện thoại, click mở app mua thuốc online.

Đầu nhỏ của Thời Tích thò tới gần, nhìn anh đang ở giao diện chọn thuốc uống, thỉnh thoảng sẽ đưa ra đề xuất cho anh: "Mua amoxicillin* đi, trước kia tớ bị viên họng đều uống cái này."

*Amoxicillin: Một dạng thuốc kháng sinh

"Còn có thuốc hoa sen* trị cảm mạo rất tốt, cậu cũng có thể mua một hộp về dùng. Không đúng, cái này hình như một hộp không đủ đâu, cậu vẫn nên mua hai hộp đi."

*Một loại thuốc cảm nào đó mà mình không dịch được

Hai người cách nhau rất gần, Cố Trì cúi đầu, nhìn đỉnh đầu nho nhỏ của cô gái, bên tai là thanh âm mềm mại.

Rõ ràng còn đang bị bệnh nhưng tâm tình lại tốt không thể tả.

Anh cong môi, vô cùng nghe lời, bỏ tất cả những thứ cô nói vào trong giỏ hàng.

"Cứ như vậy đi." Thời Tích ngẩng đầu, nhìn về phía anh, nghi hoặc hỏi, "Sao mặt cậu đỏ thế? Không phải là phát sốt đấy chứ?"

Cố Trì: "..."

Cố Trì: "Chắc vậy."

Thời Tích nhíu mày: "Nhà cậu có nhiệt kế không? Đo thử đi, nếu sốt thì phải mua cả thuốc hạ sốt nữa."

Nhiệt kế đương nhiên là không có.

Mấy loại thuốc thông thường như cô nói mà Cố Trì còn không mua thì làm sao có thể có nhiệt kế ở trong nhà anh chứ.

Thời Tích nghĩ nghĩ, tay nâng lên, dán ở trên trán mình một lát, sau đó nhón mũi chân lại sờ lên trán anh.

Cảm thụ trong chốc lát, cô nói: "Hình như có hơi nóng, vẫn là nên mua thêm hộp thuốc hạ sốt đi."

Lòng bàn tay của cô gái nhỏ mềm như bông, hơi lạnh, lúc dán ở trên trán anh, tim Cố Trì đập nhanh hơn vài nhịp.

Giọng nói có chút khô, luyến tiếc xúc cảm tốt như vậy rời đi.

Lúc tay cô chuẩn bị thu lại, anh theo bản năng nâng tay ấn lên mu bàn tay cô.

Gắt gao đè lại.

Thời Tích giật mình, ngẩng đầu nhìn anh, có chút mờ mịt, đôi mắt ngập nước: "Sao thế?"

Cố Trì liếʍ đôi môi khô khốc, giọng nói càng khàn hơn, vô cớ gây rối nói: "Nhiệt kế không phải là phải đo tới ba đến năm phút mới có kết quả sao, cậu sờ có một chút như vậy, chưa chắc đã đo chuẩn đâu."

Thời Tích: "?"

Chẳng lẽ là muốn cô kiễng chân không nhúc nhích cứ sờ như thế này ba đến năm phút sao?"