Chương 24

“Gì đây, hai người quen nhau?” Lưu Tử Khâm chỉ tò mò.

Trần Hoàn thấy cô gái kia có vẻ rất phấn khích muốn nói tiếp, đoán chừng nếu để cô nói câu tiếp theo, lời nói dối trước đó chắc chắn sẽ bị bại lộ. Để Lưu Tử Khâm biết chuyện thật ra cũng không sao, nhưng không cần phải thêm chuyện trước mặt người ngoài.

Vì vậy anh lập tức lên tiếng: “Gặp nhau mấy lần, không quen biết.”

Lưu Tử Khâm nhướng mày, cảm thấy không cần phải hỏi đến cùng, quay đầu hỏi cô gái, “Catherine, các cô có chuyện gì vậy?”

Nghe hắn hỏi thế, Catherine lập tức quên luôn chuyện của Trần Hoàn, mặt mày hớn hở sốt ruột khua tay với hắn, bột mì còn sót lại trên tay bay khắp không khí, Lưu Tử Khâm tái phát viêm mũi dị ứng.

Tốc độ nói của cô rất nhanh, trong lúc đó còn xen lẫn phát âm tiếng Trung kỳ lạ, Trần Hoàn sắp xếp một lúc mới nghe hiểu.

Đại loại là làm sủi cảo mới đến công đoạn nhào bột mì thì mọi người gặp khó khăn, tỉ lệ nước và bột mì trộn không đều, nước nhiều thì thêm bột, bột nhiều lại thêm nước, cuối cùng khuấy thành một đống bột nhão hoàn hảo.

Nhưng chuyện này, phái nữ cũng không tìm được lý do, hỏi một người không biết làm việc nhà như Lưu Tử Khâm thì có tác dụng gì.

Nhưng đã có Trần Hoàn ở đây rồi, hai tay Lưu Tử Khâm đặt lên bả vai Trần Hoàn, đẩy anh vào bếp, “Khéo quá nhỉ, để đầu bếp này chỉ điểm cho các cô.”

Dù sao vốn là đến làm sủi cảo cho Lưu Tử Khâm, dạy thêm mấy người cũng không sao. Hơn nữa Lưu Tử Khâm đã lên tiếng, vậy nên Trần Hoàn vâng lời đồng ý làm công việc tạm thời này.

Có điều khi múc sủi cảo ra anh lại có ý tưởng, chỉ có trong bát của Lưu Tử Khâm là khác.

Sau khi giày vò cả tiếng đồng hồ, mọi người mới khó khăn dựa vào sức lao động của mình ăn được sủi cảo trông rất xấu xí, mùi vị cũng không ra sao, nhưng ai nấy đều phấn khởi cười rất vui vẻ.

May mà Trần Hoàn còn làm vài món ăn khác, không đến mức khiến bữa cơm tất niên này quá tệ.

Lưu Tử Khâm ngồi ở ghế chính giống như người lớn nhất, nâng chén lên trước, “Nào nào, mọi người vất vả rồi, chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới!”

Những người đang ngồi ở đây bất kể là người nước nào, họ đều rất ăn ý nói tiếng Trung, ở nơi đất khách quê người này, thật sự có chút hơi ấm gia đình.

Nhóm phụ trách nấu cơm cả quá trình khoác lác khen ngợi Trần Hoàn nấu cơm giỏi cỡ nào, thậm chí có người ăn nói ngông cuồng, “Đàn ông biết nấu cơm thật sự rất có sức hấp dẫn! Mọi người không thấy lúc anh Trần xóc muôi đẹp trai cỡ nào đâu! Nếu ai có thể làm bạn gái anh Trần quả là có lộc ăn!”

Trần Hoàn đang chuyên chú bóc tôm cho Lưu Tử Khâm, nghe được câu này chợt ngẩng đầu nhìn hắn một cái, đúng lúc Lưu Tử Khâm nhận lấy đĩa tôm anh đã chấm sẵn nước chấm rồi đưa qua, thế là ánh mắt hai người chạm nhau.

Lưu Tử Khâm nhíu mày: Tôi có tay, cậu tém tém lại được không??

Trần Hoàn cười: Cậu chê bóc tôm phiền phức mà?

Lưu Tử Khâm nghĩ thầm, hình như phiền thật.

Động tác qua lại giữa hai người họ thực sự quá tự nhiên, thậm chí không cần giao lưu bằng ngôn ngữ đã có thể hiểu ý đối phương.

Vừa rồi Catherine còn ngờ vực phải chăng trước đó Trần Hoàn nói dối, nếu không tại sao lúc nhắc đến “Nếu có bạn gái” anh không bác bỏ. Nhưng bây giờ nhìn không khí giữa hai người họ, hết sức ăn ý! Hết sức hài hòa! Không phải là một đôi sao! Vì thế cô tự đưa ra kết luận.

Hóa ra là vì người Trung Quốc đều thích khiêm tốn!!

Mặc dù kỹ năng nấu cơm của mọi người gần như là con số 0, nhưng vẫn rất hiểu chuyện, trước khi đi đã phân công rõ ràng quét dọn sạch sẽ trong ngoài nhà Lưu Tử Khâm, ai quét thì quét, ai đi đổ rác thì đi đổ.

Lưu Tử Khâm tiễn họ xuống tầng, lúc chậm rì rì đi về nhà, Trần Hoàn đã rửa sạch bát đũa đặt sang bên cạnh cho ráo nước.

Trần Hoàn nghe thấy tiếng động ở cửa, đi ra dặn dò Lưu Tử Khâm, “Tôi cố ý gói nhiều nhân dưa chua thịt lợn, để ở ngăn thứ ba đông lạnh, cậu có thời gian thì luộc ăn.”

Lưu Tử Khâm vừa thay dép lê vừa đáp, “Được, à phải rồi, ngày mai cậu đến siêu thị nhớ mua tuýp kem đánh răng, trong nhà sắp dùng hết rồi.”

Hay lắm, đừng nói là Catherine, đến cả Lưu Tử Khâm nói xong lời này cũng nghĩ phải chăng mình đã quá quen với việc sai Trần Hoàn. Rõ ràng là một chuyện vô cùng đơn giản, rõ ràng xuống tầng là có thể mua được.

Mà Trần Hoàn đương nhiên vui lòng đồng ý.

Buổi tối rửa mặt xong, Trần Hoàn theo thường lệ vào phòng ngủ của Lưu Tử Khâm lấy chăn, lại chậm chạp không rời đi, anh vào trước khi Lưu Tử Khâm đi tắm, lúc tắm xong đi ra người vẫn ở đó.

Lưu Tử Khâm mặc quần áo ngủ lông cừu dài tay màu xám, tóc tản ra trên đầu, gọn gàng trông như học sinh cấp ba.

Hắn nhướng mày hỏi Trần Hoàn, “Có việc gì?”

Trần Hoàn nhìn đến mức ngẩn người, há miệng khàn giọng nói, “Tử Khâm, tôi yêu cậu.”

Mới đầu Lưu Tử Khâm cũng hơi nghệt mặt ra, ngay sau đó trêu ghẹo: “Ơ kìa, tỏ tình còn nghiện được hả?”

“Khác nhau mà,” Trần Hoàn đi đến bên cạnh Lưu Tử Khâm nắm lấy bàn tay buông bên người của hắn, cười nhìn vào mắt hắn, “Tôi muốn nói trước mặt cậu.”

Tay Trần Hoàn rất ấm, Lưu Tử Khâm cảm thấy hơi nóng, nhưng không né tránh ánh mắt giao nhau với Trần Hoàn, “Được rồi, tôi luôn biết.”

Ăn tết xong, thời gian hình như trôi qua rất nhanh, hoa mùa xuân mới nở được mấy ngày, chớp mắt cái mùa xuân đã qua rồi.

Như thường lệ, Trần Hoàn bay đến làm bảo mẫu cho người ta vào cuối tuần khi Lưu Tử Khâm rảnh rỗi. Nếu cả hai không có thời gian, thì gọi cuộc điện thoại mấy chục giây ngắn ngủi, trò chuyện xong lại tiếp tục ai làm việc người đó, dài thì có thể gọi điện nửa tiếng.

Thời gian trôi qua từng ngày, trong nhà Lưu Tử Khâm ngày càng có nhiều đồ đạc thuộc về Trần Hoàn. Mỗi lần hắn nhắc Trần Hoàn lần sau đến nhớ mang đi, cũng không biết người này cố ý hay vô tình, cứ quên suốt, chỉ thiếu điều để bản thân anh ở đó.

Vốn dĩ tuần này có thể gặp nhau, nhưng Lưu Tử Khâm lâm thời nhận được thông báo sẽ họp nhóm, nên gửi tin nhắn cho Trần Hoàn, bảo anh đừng đến cho đỡ mất công.

Kết quả vào thời gian bình thường Trần Hoàn xuống máy bay, Lưu Tử Khâm vẫn nhận được cuộc gọi.

Hắn vừa họp xong, tâm trạng không vui vẻ cho lắm, không thèm suy nghĩ gì cả, bắt máy rồi nói thẳng, “Chuyện gì?”

Đối diện im lặng rất lâu, đột nhiên cười vang, “Ha ha ha ha, ai khiến bác sĩ Lưu của chúng ta như ăn thuốc nổ vậy? Chao ôi mau nói với anh xem, Từ đại ca giải quyết trong vài phút giúp chú.”

Đương nhiên Lưu Tử Khâm tưởng là Trần Hoàn, cho nên không nhìn hiển thị cuộc gọi đến, lúc này nghe thấy giọng của đồ ngu Từ Minh Triết mới phản ứng được, bắt đầu khịa hắn ta, “Ồ, chị Từ dám xưng là đại ca từ lúc nào vậy?”

“Đừng đừng đừng, anh đừng nói thế em nào dám ạ?” Từ Minh Triết bắt đầu nịnh nọt, “Anh là đại ca bọn em là tiểu lâu la, em muốn giải quyết khó khăn cho đại ca thôi, tại em ngứa mồm ngứa mồm.”

Lưu Tử Khâm thậm chí có thể tưởng tượng được vẻ mặt a dua nịnh nọt của Từ Minh Triết, lông mày không tự giác giãn ra, hơi mỉm cười, “Ông thôi được rồi, không có việc sẽ không tìm đến cửa, có chuyện gì ông nói đi.”

“Ài, được rồi,” Từ Minh Triết khôi phục như thường, lại hơi xấu hổ, “Chuyện là, anh em của ông kết thúc mối tình nhiều năm, chuẩn bị đi vào cung điện hôn nhân.”

“Vãi chưởng! Chúc mừng chúc mừng!”

Từ Minh Triết và người yêu bắt đầu hẹn hò từ lúc hắn ta học năm hai đại học, đến bây giờ gần như đã được tám, chín năm. Bình thường hắn ta như “chó đội lốt người”, sau khi yêu nhau lại đối xử với cô gái rất tốt.

Hồi cấp ba cô gái kia học lớp bên cạnh, lên đại học vừa khéo cùng trường với Lưu Tử Khâm. Cho nên vì hạnh phúc của anh em, Lưu đại ca còn giúp Từ Minh Triết tặng quà mấy lần.

Hắn thật lòng mừng thay cho anh em, “Chà chà, vậy tôi là đại ca phải cho thêm tiền mừng rồi.”

Từ Minh Triết vội vàng từ chối, “Không cần không cần, nói đến tiền bạc thì xa lạ lắm, ông bận rộn, có thể đến tham gia đã là nể mặt anh em rồi.”

Quan hệ của hai người họ không cần phải từ chối chuyện này, Lưu Tử Khâm đồng ý, “Được, ông định tổ chức lễ cưới khi nào?”

“Hì hì,” Từ Minh Triết cười ngờ nghệch hai tiếng, “Còn sớm mà, xem chừng phải cuối năm, hôm nay vừa lấy giấy chứng nhận, không chờ được nữa nên chia sẻ với ông thôi.”

“Này không phải anh em giục ông đâu, bác sĩ Lưu định khi nào tìm bạn đời?”

Người ta bảo người được cả tình yêu lẫn sự nghiệp luôn thích bận lòng thay người khác. Còn phải nói à, Từ Minh Triết đến rồi kìa.

“Ông nhìn mình từ đầu đến chân từ trong ra ngoài từ người đến tiền xem, điều kiện tốt như thế!! Mẹ ông cứ tiếc chúng ta đều là đàn ông, nếu không thì ông có thể mở hậu cung rồi, đâu cần lo không tìm được người yêu?”

“Dừng lại dừng lại,” Từ Minh Triết khác bà Lý, hắn ta cùng lắm là quan tâm nói nhiều vài câu, Lưu Tử Khâm cũng biết ý tốt của hắn ta, “Chuyện này không cần ông lo.”

“Ô hay,” Từ Minh Triết lắm chuyện, “Tôi nói vậy không sai nhỉ… Đạ mấu! Lưu Tử Khâm có phải ông có chuyện gì không!?”

Lưu Tử Khâm vẫn chưa nói gì, Từ Minh Triết đã bắt đầu suy luận, “Không đúng không đúng không đúng, lúc ông vừa nghe điện thoại chắc chắn không nhìn ghi chú, điều này có nghĩa là gì, có nghĩa là ông theo thói quen cho rằng là ai kia, mặc dù tôi không biết đó là ai. Ngoài ra chúng ta là anh em nhiều năm như thế, Lưu Tử Khâm chưa bao giờ là người gặp phải chuyện gì không suôn sẻ, sẽ trút giận lên người khác? Điều này lại chứng tỏ điều gì, chứng tỏ quan hệ của người nọ và ông không bình thường chứ sao.”

Ngay cả Từ Minh Triết cũng phân tích rành rọt đâu ra đấy, Lưu Tử Khâm – một người tự nhận thức rõ ràng như vậy sao có thể không biết. Chỉ có điều một là chưa từng nghĩ viển vông những chuyện lộn xộn này, hai là đã nói thuận theo tự nhiên, vậy thì không cần phải cố gắng nghiên cứu kỹ.

“Với năng lực điều tra này của ông, sau này giấu quỹ đen cũng đủ mua cho tôi một chiếc Ferrari,” Lưu Tử Khâm không phủ nhận, quan hệ của hắn và Trần Hoàn thực sự rất khó định nghĩa, “Đại ca của ông phải tiếp tục phấn đấu vì cuộc sống khỏe mạnh của loài người trong một trăm năm, cúp đây.”

Lưu Tử Khâm cúp điện thoại luôn rất nhanh, Từ Minh Triết ở đầu kia giương nanh múa vuốt “Này này này” cũng không được gì.

Tục ngữ nói mùa xuân qua rồi, mùa hè có còn xa không. Chênh lệch nhiệt độ bốn mùa trong năm ở nước Anh không lớn, Lưu Tử Khâm lại suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm, thành ra ít nhận thức được sự thay đổi của bốn mùa. Mãi đến một lần Trần Hoàn mặc áo sơ mi đến đây, hắn mới muộn màng phát hiện, thì ra mùa hè đã đến.