Chương 1

Sau bảy năm, khi gặp lại người yêu cũ thì hắn đã là họa sĩ thiên tài, giá trị con người hơn trăm triệu. Còn tôi chỉ là người bán hoành thánh ở chợ đêm.

“Năm đó cô lén lấy mất tranh của anh Trình, bây giờ chắc cũng được giá mười triệu nhỉ?”

“Tôi nhớ trước kia cô ta là một đứa hư hỏng.”

“Mê tiền như vậy, sao cô không đi kinh doanh vốn tự có như mẹ của cô cho rồi?”

Anh em Trình Thừa mượn hơi men, mặt mày say xỉn mở miệng chỉ trích tôi. Còn hắn thì không nói một lời nào, ánh mắt tối tăm phiền muộn.

Bạn gái hắn là Chúc Lâm cười xin lỗi tôi: “Ngại quá, hôm nay chúng tôi ăn mừng triển lãm tranh, bọ họ uống nhiều quá nên mới muốn tới đây trải nghiệm thử xem sinh hoạt bình dân là như thế nào.”

“Đây là tiền bồi thường.” Cô ta làm như bố thí, lấy hai trăm tệ từ trong bóp tiền ra: “Hai mươi phần hoành thánh, không cần thối lại đâu.”

Tôi cụp mắt: “Xin lỗi, tôi sắp nghỉ bán rồi.”

Sắc mặt Chúc Lâm khó coi, lôi kéo cổ tay áo Trình Thừa lắc qua lắc lại: “A Thừa... em chỉ có ý tốt thôi mà, không ngờ là cô ấy không tiếp nhận.”

Mảng ảm đạm nơi đáy mắt Trình Thừa chợt biến mất. Hắn trở nên dịu dàng hơn, trấn an cô ta bằng cách đan mười ngón tay của họ vào nhau.

Khi hắn nhìn về phía tôi thì giọng điệu vẫn ngạo mạn như xưa: “Tới nước này rồi còn giả vờ cao quý?”

Hắn trở tay mở l*иg bàn lên: “Vẫn còn mà?”

Vỏ bột phơi ra ngoài, trên bàn vẫn còn mười mấy cái hoành thánh.

Tôi miễn cưỡng rặn ra một nụ cười: “Tôi để dành lại một phần cuối cùng cho anh nhà tôi.”

“Anh nhà cô?”

Trình Thừa nhếch môi: “Giang Nghi, cô thật sự chẳng thay đổi gì... nói dối hết lần này đến lần khác.”

Ngay sau đó, hắn duỗi tay lấy nồi nước súp và tôm khô đổ từ trên đầu tôi xuống. Nước súp nguội lạnh chui vào cổ áo kí©h thí©ɧ tôi rùng mình, nhếch nhác chẳng ra làm sao.

Đối phương ỷ người đông thế mạnh, nắm tay tôi cứ siết chặt rồi lại thả lỏng ra.

Khóe môi hắn cong lên, cười ác liệt nói: “Một đứa chẳng ra gì nên trông như thế này mới đúng.”

Chúc Lâm nhìn đầu tóc dính nhớp của tôi, ánh mắt không giấu được vẻ khinh miệt: “Thôi đi A Thừa, em không muốn so đo với cô ấy, bắt cô ấy xin lỗi em là được rồi.”

Xung quanh có rất nhiều người vây xem, tôi nhìn hắn, không chút do dự móc di động ra báo án: “Alo, nơi này có người mượn rượu quậy phá, đập hỏng gian hàng của tôi rồi.”

...

Tôi và Trình Thừa học chung trường cấp ba. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là ở một ngõ nhỏ.

Tôi đập bình rượu lên đầu một tên cạo trọc, đối phương che đầu chạy trốn còn hùng hổ mắng: “Đi về học hỏi mẹ mày đi, còn giả vờ thanh cao làm gì?”

Tôi tức giận đến phát run, thấy có người đi ngang qua thì im lặng lau chùi vết máu trên tay.

Đúng lúc đó, người nọ đưa cho tôi một tờ giấy: “Lau khô đi.”

Tôi nhận ra hắn. Đó là Trình Thừa, một nhân vật nổi danh trong trường học. Tuy học lực hắn yếu nhưng quậy phá, đánh nhau, hút thuốc, uống rượu không thiếu một trò nào. Đến kỳ thi hội họa học kỳ I cấp thành phố thì hắn đoạt được giải nhất.

Nhờ vào gương mặt điển trai và một bức ảnh chụp lúc đoạt giải được chia sẻ khắp nơi, hắn trở thành người nổi danh khắp trường.

Tôi thừa nhận là ban đầu tôi có ý tứ riêng nên mới lăn lộn cùng Trình Thừa.

Bị mắng, bị bắt nạt, phải chịu đựng bầu không khí áp lực... Cuộc sống của tôi tựa như kén tằm bó chặt không tài nào hít thở nổi.

Tôi thậm chí còn không dám thi đạt điểm số quá cao, bởi vì một khi thứ tự xếp hạng nổi bật hơn thì những người đó lại bò ra, giống như giòi bọ muốn lôi kéo tôi lún xuống bùn lầy không lối thoát.

Tôi so với bất kỳ ai đều muốn thoát khỏi thế giới khốn khổ này.

Có ngọn gió thổi qua hất nhẹ góc áo trắng, gương mặt thiếu niên rạng rỡ dưới ánh mặt trời... Ngay trước bờ vực tử vong, có quá nhiều sợi dây cứu mạng để tôi nắm lấy.

Chính lúc ấy, Chúc Lâm xuất hiện. Cô ta dẫn theo vài người đến khán đài sân banh. Bọn họ ngồi bên cạnh tôi, cô ta lướt nhìn qua áo khoác đồng phục mà tôi đang ôm rồi hất đầu ám chỉ thiếu niên trên sân banh: “Thứ mà tôi vứt bỏ là của hiếm với cậu đúng không?”

Gia đình Chúc Lâm giàu có, cô ta chẳng khác gì đại tiểu thư ở trong trường này, lúc nào cũng cao hơn người ta một cái đầu. Trong lớp cũng có một đống người muốn tâng bốc cô ta.

“Nghe nói nhà cậu nghèo lắm, còn sống ở cái chỗ gọi gì mà...”

Cô ta đùa nghịch móng tay sơn sửa tinh xảo, vắt hết óc để tìm từ: “Xóm nghèo?”

Có người ồn ào nói: “Người ta gọi chỗ đó là làng đô thị.”

Cô ta bóp mũi, phẩy tay làm màu: “Khó trách, toàn là mùi chua lè nghèo rớt mồng tơi.”

May mắn là màn sỉ nhục đó không kéo dài được bao lâu.

Trình Thừa ôm quả bóng đứng trước mặt chúng tôi, lạnh lùng nói: “Mấy người đang làm gì đấy?”

Sắc mặt Chúc Lâm tái mét trong phút chốc, rất nhanh cô ta đã lấy lại được tự tin: “Cho dù tôi có từ chối cậu, nhưng cậu cũng không được dây dưa với loại người không ra gì này. Cậu có biết mẹ Giang Nghi làm nghề hạ tiện như thế nào không?”

Hắn đứng yên, trong mắt là cảm xúc tôi không thể hiểu nổi. Tất cả đều đang xem kịch vui, còn tôi thì bỗng dưng cảm thấy nỗi xấu hổ tràn ngập từng lỗ chân lông trên người.

Trình Thừa kéo tôi đi, bỏ lại một câu là: “Không liên quan gì đến cậu.”

Xong việc, tôi có hỏi hắn: “Cậu từng theo đuổi Chúc Lâm à?”

Hắn có vẻ tức giận, im lặng một hồi thì bình tĩnh nhìn tôi: “Ruồi bọ không bu trứng không nứt, tại sao người khác cứ tìm cậu gây chuyện vậy? Giang Nghi, cậu có thể suy nghĩ xem bản thân có vấn đề gì hay không?”

Trình Thừa cau mày, đánh giá tôi từ đầu đến chân: “Thật ra nếu cậu không nhuộm mấy màu tóc sặc sỡ như bây giờ vẫn đẹp lắm.”

Tôi cười khổ.

Lớn đến chừng này, lời tôi nghe được nhiều nhất là tự suy xét lại bản thân đi. Cho nên lỡ có ai mắng tôi không có cha hay mẹ không dạy thì đều là lỗi của tôi. Khi tôi thi đạt hạng cao, bị người ta túm tóc ấn vào bồn rửa tay ở WC nữ cũng là lỗi của tôi.

Dưới ánh đèn neon, Trình Thừa thấy tôi không đáp lời thì đứng dậy, dứt khoát rời đi.

Trong lòng tôi chợt thấy chua xót quá. Trên đường lớn nhộn nhịp huyên náo, người đi đường qua lại như thoi đưa, hình như ai cũng có nơi để về. Còn thứ thuộc về tôi chỉ có ngọn đèn ở trên đỉnh đầu này.

Cứ như trời cao đang đùa bỡn, ngọn đèn đó cũng nhanh chóng vụt tắt, tối đen.

Sau khi cảnh sát đến hòa giải, đám người Chúc Lâm dù không muốn vẫn phải xin lỗi tôi.

Tôi lê thân thể mệt mỏi đến cùng cực về nhà. Mà có lẽ tôi còn không thể gọi nơi này là nhà nữa rồi.

Biệt thự độc lập ở vùng ngoại ô thành phố có bày trí xa hoa, mỗi một đồ vật ở đây đều có giá trị cao hơn khả năng chi tiêu của tôi nhiều lắm. Người đàn ông ngồi trong thư phòng ở lầu hai đang xem tạp chí. Trong căn phòng mờ tối chỉ để lại một ngọn đèn lùn xanh sẫm trên bàn sách. Ánh sáng vàng u ám chiếu xuống rồi vỡ tan trong đáy mắt anh.

Cửa không đóng, Trầm Quát nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu, có một chút kinh ngạc xẹt qua gương mặt.

Anh tùy tiện ném tạp chí đi, khẽ cười nói: “Giang Nghi, hình như lúc nào em cũng có bản lĩnh khiến bản thân trở nên nhếch nhác.”

Tôi đứng bất động, hơi khúm núm ở ngoài cửa: “Hôm nay không thể mang hoành thánh về như mọi khi.”

Anh ấn vào giữa mày, bất lực lên tiếng: “Không sao đâu.”

Trầm Quát đứng dậy, anh đi ngang qua người tôi với sắc mặt lạnh lùng: “Tắm nước nóng đi, tôi ngủ trước đây.”

...

Trầm Quát là một người rất kỳ lạ. Rõ ràng là ông trùm số một trong giới thương nghiệp trong nước, vậy mà anh lại không thích giao tiếp với người ngoài. Mang gương mặt lưu manh núp dưới vỏ bọc tri thức mà không chịu tận dụng, chưa từng có tai tiếng gì xung quanh anh.

Có lần tôi còn nghi ngờ anh không thích con gái.

Lúc trước anh giúp đỡ tôi hoàn thành chương trình đại học, vươn tay hỗ trợ tôi vào lúc giật gấu vá vai. Mặc dù anh làm vậy là vì có mục đích riêng.

Thế nhưng từ trước đến nay Trầm Quát luôn thẳng thắn vô tư. Giống như hồi tôi mới tốt nghiệp đại học phải đi xin việc ở khắp nơi. Anh đưa cho tôi một bản hợp đồng, mắt lạnh chỉ chứa chút ý cười nhạt nhẽo: “Nếu không có vấn đề gì thì ba năm sau tôi và em thanh toán xong xuôi.”

Trầm Quát đối xử khác biệt với tôi là vì tôi lớn lên có vẻ giống người vợ đã khuất của anh.

Nội dung hợp đồng cũng không có gì quá đáng. Lúc cần thiết thì tôi cùng anh tham dự một vài sự kiện, mỗi cuối tuần tôi phải đưa tới đây thêm một phần hoành thánh là được.

Lúc đó tôi im lặng rất lâu mới hỏi: “Anh muốn tôi đi mua hoành thánh hay là tự tay làm?”

Anh hơi ngẩn người, cau mày suy tư nói: “Sao cũng được.”

Ngoại trừ những nội dung quy định trong hợp đồng, mấy năm nay chúng tôi không hề có tiếp xúc gì thêm nữa.

Đôi khi tôi nhìn chính bản thân mình trong gương, không biết đến tột cùng tôi và người kia giống nhau ở chỗ nào? Lông mày, đôi mắt hay là sống mũi?

Tôi còn nhớ lần tham gia tiệc đêm ở Singapore, bởi vì mang giày cao gót không vừa chân nên bị anh đưa về khách sạn trước.

Ở ngay cửa phòng, đương lúc mắt say mơ màng, tôi đã từng níu chặt góc áo vest, ngửa đầu hỏi anh: “Anh Trầm, người trong lòng anh là cô gái như thế nào?”

“Người trong lòng?” Khi từ cuối vang lên có vẻ khıêυ khí©h nhưng tôi không hiểu rõ vì sao.

Tôi có chút khó xử, lo lắng tâm tư bị vạch trần nên cứng rắn giả vờ: “Tiểu thuyết đều viết như vậy mà? Không thì anh ký hợp đồng với tôi làm gì?”

Hình như anh có cười một chút, đôi mắt mờ mịt còn hơn cả bóng đêm. Vậy là tôi không đành lòng truy hỏi nữa.

Đến hôm nay đã là ngày giao kèo cuối cùng rồi. Tôi tắm rửa xong, đang sấy tóc thì nghe thấy có người gõ cửa.

Tóc vẫn còn ướt một nửa, tôi mở cửa phòng dành cho khách ra, thấy Trầm Quát thì ngạc nhiên hỏi: “Anh Trầm?”

Anh hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã rời mắt ra khỏi cơ thể tôi. Anh có chút bối rối đưa cho tôi một ly chocolate nóng.

“Muốn gia hạn hợp đồng không?”

Tôi thấy căng thẳng trong lòng, rất lâu sau đó mới nghe thấy giọng nói gian nan của chính mình: “Không cần đâu.”

Anh cứ muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Sau này có gặp chuyện khó khăn thì em cứ gọi cho tôi.”

Cửa phòng đóng lại thêm một lần nữa. Tôi suy sụp ngồi một góc sofa, tóc ướt nước nhiễu từng giọt xuống mu bàn tay mà tôi nào hay biết.

Tôi chỉ biết một điều là suýt chút nữa tôi đã nói: “Được.”

Suýt chút nữa là tôi sẽ giẫm lên vết xe đổ, chìm vào sự dịu dàng của Trầm Quát. Anh là người tốt, là người đã kéo tôi ra khỏi bùn lầy lúc tứ cố vô thân.

Ba năm trước đây tôi đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi nhận lời Trầm Quát đề nghị. Lúc đầu tôi chỉ muốn trả ơn thôi. Tôi hiểu rõ đằng sau những lần quan tâm chăm sóc kia là sự lãng mạn thầm kín không hề thuộc về tôi.

Tất cả đều là vì người vợ quá cố đó.

So với bất kỳ ai khác thì tôi càng hy vọng anh có thể sớm ngày vượt qua mất mát. Nhưng chỉ cần tôi còn ở lại bên cạnh anh thì gương mặt này chỉ có thể khơi gợi nên những đoạn hồi ức mà anh đã vùi lấp.

Trầm Quát cố định chuyển tiền hàng tháng cho tôi thông qua một tấm thẻ. Tôi lục tìm lại nó rồi nhét vào chậu điếu lan trong phòng.

“Từ giờ trở đi, chúng ta không ai nợ ai.” Tôi nói khẽ một mình.

Tôi rời khỏi biệt thự của Trầm Quát vào ngày hôm sau, trên đường về có nhận được cuộc gọi của bạn thân.

Cô ấy ân cần dạy dỗ tôi: “Gần quan được ban lộc, cậu vì người ta mà cuối tuần nào cũng bày bán ở chợ đêm, còn tốn công học làm hoành thánh, chưa từng thấy tổng giám đốc nào khó chiều như hắn, sao cứ thích ăn mấy món gì đâu không vậy? Mà cậu đừng có nói với tớ là bảy năm qua hai người vẫn chưa tu thành chính quả đấy.”

Tôi lặng lẽ nói: “Chúng mình chia tay rồi.”

Cô ấy thở dài ở bên kia đầu dây: “Sau này cậu định làm gì, có kếch hoạch nào chưa? Hay có muốn tới chỗ tớ ở không?”

“Tuần trước mình có đến chi nhánh công ty của tập đoàn Chu Thị, ngày mai mình sẽ đi làm ở đó.”

Đó là công ty tôi mới gia nhập gần đây thôi, ai ngờ oan gia ngõ hẹp, lúc người ở phòng nhân sự dẫn tôi đến phòng kế hoạch báo danh thì đυ.ng phải Chúc Lâm.

Quản lý đang giới thiệu tôi với các đồng nghiệp, Chúc Lâm lại chẳng nể nang ai mà nói thẳng trước mặt mọi người: “Lúc trước tôi không muốn rèn luyện ở công ty gia đình nên mới tới công ty thuộc danh nghĩa bác Chu, không ngờ tới đây rồi còn gặp phải thứ xui xẻo.”

Đồng nghiệp không hiểu sao cô ta lại có thái độ kỳ quái như thế. Bọn họ an ủi tôi sau lưng cô ta: “Giang Nghi à, Lâm Lâm không có ý xấu đâu, chỉ là tính nết được chiều chuộng quá nên mới thế.”

Đêm đó có một tấm ảnh chụp được chia sẻ lên nhóm chat công ty. Nội dung của tấm ảnh đó là dáng vẻ khốn đốn của tôi vào cái đêm bị Trình Thừa đổ súp hoành thánh lên người.

Nhóm chat nhanh chóng xôn xao tám chuyện: “Đây là Giang Nghi, người mới vào làm ở phòng kế hoạch đúng không? Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Quyến rũ trai có chủ nên bị bạn gái tới đánh ghen.”

Có người nói: “Công ty không điều tra bối cảnh nhân viên à? Một đứa bán hàng ở chợ đêm cũng vào đây làm được sao?”

Bọn họ nhanh chóng nhận ra sườn mặt người đứng bên cạnh Trình Thừa chính là Chúc Lâm.

Lời đồn đãi có thể gϊếŧ chết một người, từ lâu tôi đã hiểu đạo lý này.

Sáng sớm ngày hôm sau có một đám người quan tâm an ủi Chúc Lâm, đồng thời tám nhảm ra thêm nhiều chi tiết hơn.

Chúc Lâm hiền thục cười nói: “Ở trong công ty mà nói mấy chuyện này không tốt lắm đâu, mọi người giải tán đi.”

Đồng nghiệp phòng kế hoạch sôi nổi bênh vực kẻ yếu: “Lâm Lâm, sao cô tốt bụng dữ vậy? Nếu là tôi thì hôm qua đã chửi ầm lên rồi.”

Không thiếu người cất cao giọng trước mặt tôi: “Xui xẻo thật, làm chung công ty với loại con gái này.”

Khi vào toilet thì Chúc Lâm chặn đường tôi, cong môi cười nói: “Đây là Tây Thi hoành thánh mới tới công ty chúng ta đúng không?”

Tôi bình tĩnh nói: “Làm phiền cô tránh đường.”

Cô ta không thèm nhường nhịn nữa mà giơ tay chắn trước mặt tôi.

Đáy mắt cô ta không hề che giấu vẻ uy hϊếp: “Giang Nghi, tôi chỉ dạy dỗ cô một chút thôi. Cô ăn trộm riết nên quen thói rồi đúng không? Lúc trước trộm tranh, bây giờ còn dám mơ ước Trình Thừa.”

Thấy có người bước vào thì cô ta nhỏ giọng dọa dẫm: “Tôi cho cô thời gian ba ngày, tự động cút khỏi công ty này ngay, đừng ép tôi rêu rao những chuyện dơ bẩn mà cô đã làm ra ngoài.”