Chương 20

Tiếng "bà Trác" này giống như một nút công tắc bị ẩn đi, dù tương lai có minh châu rực rỡ soi sáng hay không thì giờ khắc này, khi ánh ban mai đóng đô trong trái tim rồi, đâu đâu cũng là ấm áp.

Khương Uyển Phồn ngước mắt lên trong lòng anh, vầng trăng lưỡi liềm xuất hiện từ sớm vào lúc chập choạng tối mùa đông giống như chiếc móc câu ẩn hiện.

“Đang nhìn gì thế?” Trác Dụ như phát hiện ra.

“Ngắm trăng.” Khương Uyển Phồn khẽ lẩm bẩm: “Là đoàn viên.”

Trác Dụ ôm cô chặt hơn một chút: “Sau này mỗi một dịp lễ, anh đều sẽ đoàn viên với em.”

Sau đó Khương Uyển Phồn thật sự dẫn anh đi ăn canh tê cay.

Ban đầu Trác Dụ định nói bữa đầu tiên tân hôn quá xấu hổ, như thể anh không có nhiều tiền vậy. Nhưng Khương Uyển Phồn ngựa quen đường cũ, cầm xiên cực kỳ thành thạo, trước khi động đũa thì buộc bừa tóc lên, ống tay áo xắn gọn, khuôn mặt ửng hồng do bị hơi nóng hầm hập bốc lên, đôi con ngươi ánh nước.

“Ăn được canh tê cay là vui như thế à?” Trác Dụ không nhịn được bật cười.

“Không phải ăn canh tê cay vui đâu.” Khương Uyển Phồn vội vã ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Là vì đi với anh đấy.”

Trái tim của Trác Dụ như bị ánh mắt này của cô đập mềm thành bông, không đủ, vẫn chưa đủ, anh hỏi với vẻ mong đợi cấp bách: “Vì đi ăn canh tê cay với anh hay là vì kết hôn với anh?”

Khương Uyển Phồn ho mạnh một cái, ho tới mức lưng cũng run rẩy.

“Từ từ thôi.” Trác Dụ vội vã đứng dậy đưa khăn giấy rồi vỗ nhẹ lưng cô.

“Hạt tiêu cay quá.” Khương Uyển Phồn rót một cốc nước: “Anh đừng hiểu lầm.” Nói xong cô tự nhíu mày trước, nghe mà xem như này ai mà tin chứ.

“Là kết hôn.” Cô nhỏ giọng.

“Cái gì?” Trác Dụ nhất thời không nghe rõ.

Trọng âm của Khương Uyển Phồn rơi vào từ thứ tư: “Kết hôn với anh.”

Trong quán ăn nhỏ đơn sơ giản dị, từng câu từng chữ mang theo sự chân thành tập trung, giống như khói lửa trong số mệnh. Đây là lời âu yếm hay nhất mà Trác Dụ nghe được trong cuộc đời này.

Ăn xong, Khương Uyển Phồn lau miệng: “Về nhà thôi.”

Trác Dụ không đứng dậy, một tay đặt lên mép lưng ghế, nhướng mày hỏi: “Về nhà ai?”

Khương Uyển Phồn rõ ràng ngây ra, quên mất rằng vẫn còn có câu hỏi lựa chọn này thế là trực tiếp hỏi ngược lại anh: “Không phải hôm đó anh nói có thể thử dựa dẫm sao?”

Trác Dụ cười đứng dậy, khẽ kéo bả vai cô: “Anh để em có thời gian thích ứng mà.”

“Thích ứng cái gì?”

“Chuyện em đã kết hôn đấy.”

"..."

Về tới nhà, Khương Uyển Phồn nhìn chằm chằm cuốn sổ đo đỏ to bằng bàn tay ngây ngốc.

Vậy là mình cứ thế lấy chồng rồi à?

Cô mở Wechat lên gửi tấm ảnh chụp sổ hồng đi.

Một chén trà gừng: [Này, mình kết hôn rồi.]

Siêu sao: [??]

Máy ảnh mini: [??]

Sau đó cuộc gọi video nhóm nhanh chóng xuất hiện.

Mặt Hướng Khâm và Thịnh Lê Thư méo mó tới mức mơ hồ, cùng lúc hoảng sợ kêu lên: “Là tên đàn ông nào đấy?!”

“Thì cái người lần trước nói với các cậu đấy.” Khương Uyển Phồn sợ các cô ấy không nhớ nên cẩn thận cụ thể hóa rõ: “Cái người mà từng xem mắt với Khâm Khâm và từng có vụ tai tiếng với Tiểu Thư ấy.”

Thịnh Lê Thư: “Không phải tớ nói anh ta là người vô hình nhất trong những người từng có tai tiếng với tớ à.”

Hướng Khâm: “Lúc đó ăn cơm ở nhà cô anh ta, cả bữa ăn đều cau có với tớ.”

Khương Uyển Phồn rất bình tĩnh: “Vậy ngày mai tớ đi ly hôn nhé?”

Thịnh Lê Thư và Hướng Khâm: “Thần kinh à!”

Thịnh Lê Thư gửi một nhãn dán mỉm cười tới: “Bây giờ hai người đang ở bên nhau à? Bảo anh ta tới chào hỏi cái đi.”

Khương Uyển Phồn: “Không có.”

Hướng Khâm kinh ngạc: “Ngày đầu tiên kết hôn, người nào về nhà nấy à?!”

Thịnh Lê Thư: “Bao giờ các cậu làm đám cưới đấy? Tớ điều chỉnh lịch trình.”

Khương Uyển Phồn: “Tớ vẫn chưa nói với gia đình.”

Lần này, Hướng Khâm trực tiếp lên giọng trong nhóm: “Dũng sĩ, cậu có biết mình đang làm cái gì không? Kết hôn chớp nhoáng, bố mẹ không biết, kết hôn xong cũng không ở cùng nhau, các cậu đang làm cái gì thế? Khương Uyển Phồn, thật sự thì cậu cũng không phải một người có óc yêu đương, cậu nghĩ kỹ chưa? Hiểu rõ kết hôn tượng trưng cho cái gì chưa?”

Khương Uyển Phồn hỏi ngược lại: “Cậu cảm thấy kết hôn tượng trưng cho cái gì?”

“Tớ chưa kết hôn sao mà tớ biết được.” Hướng Khâm thì thầm một tiếng: “Người kết hôn là cậu, không phải tớ. Tiểu Thư cậu nói đi.”

“Thấy người tới thế nào đã, đối phương thích hợp thì kết hôn cũng không là gì.”

Lòng bàn tay của Khương Uyển Phồn đang đỡ lấy cằm, nhìn chằm chằm cái bóng trên khung cửa kính, cả người lắng xuống: “Tiêu chuẩn thích hợp đó là gì? Quen nhau ba năm, năm năm à? Hiểu tất cả mọi thứ của anh ấy như trong bàn tay à? Nếu như phải có số lượng mới gọi là thích hợp, vậy thì kết hôn mười mấy mấy năm rồi lại ly hôn được xem là cái gì chứ?”

Thịnh Lê Thư gật đầu một cách dễ thương: “Đúng đúng đúng, chẳng hạn như bố mẹ tớ, bác trai và bác gái cả của tớ, cậu và mợ của tớ đều là người tới trung niên mới ly hôn đấy, quả thật là mật mã bí ẩn của số phận.”

Hướng Khâm chỉnh lại chủ đề đang lệch quỹ đạo về đúng hướng: “Làm chuyện gì cũng đều có xác xuất thất bại, nhưng nếu như cái giá phải trả quá cao thì đúng là chẳng đáng làm. Không phải là tớ có thành kiến với Trác Dụ, gia đình của anh ta đúng là rất phức tạp, kết hôn không phải chuyện của hai người, mà là những việc nhỏ nhặt như lông gà vỏ tỏi, tình nghĩa qua lại, ân ân oán oán, cậu chỉ vì chút thiện cảm thế này thì có lợi không?”

Bên ngoài nổi gió rồi, rèm cửa đong đưa phá tan cái bóng trên cửa kính. Từng từ Hướng Khâm nói đều có lý, Khương Uyển Phồn vô thức nói: “Không phải có lợi hay không mà là đáng hay không đáng. Chia rõ tất cả ra, tính toán chi li thì có ý nghĩa gì? Huống hồ mấy thứ đó vốn dĩ là chưa biết, thứ chưa biết thì ai có thể tính rõ được? Tớ không biết kết quả, nhưng lúc bắt đầu, tớ sẵn lòng tin tưởng cảm giác của mình nhất.”

Cô khẽ thở dài: “Hơn nữa là các cậu cũng biết rõ tình huống của bà tớ, vì giục tớ kết hôn mà giả bệnh rồi tìm bà đồng, lẻn vào khoa nội trú lúc nửa đêm. Đương nhiên không phải bà muốn tớ kết hôn thì tớ chắc chắn phải kết hôn. Mà là nếu đã không ghét cuộc sống hôn nhân, vậy thì tớ chấp nhận chọn một người mọi mặt đều tốt.”

Nói tới đây, Khương Uyển Phồn có lẽ phải xứng danh cho Trác Dụ rồi: “Anh ấy cũng không hề kém cỏi mà, cậu không phải từng gặp sao Hướng Khâm?”

“Đương nhiên rồi.” Hướng Khâm hùa theo một cách khách quan: “Chân dài ra dáng, vai rộng eo thon, dáng người cũng rất đẹp, nhưng mà khí chất thì rất cặn bã, không phải nói anh ta lôi thôi đâu, ờ, ánh mắt nhìn người sẽ kiểu mờ ám ấy, hiểu được chưa?”

Hình dung như thế khiến mặt Khương Uyển Phồn hơi nóng bừng lên. Cô hắng giọng hiểu rõ thấu đáo: “Anh ấy không tệ, tớ cũng không hề hoàn hảo như thế. Hôn nhân là cuộc mạo hiểm với nhau, hệ số nguy hiểm của hai bên đều đang chạy cùng một đường.”

Thịnh Lê Thư: “Cậu nói chậm một chút, tớ chép hơi chậm."

Hướng Khâm cạn lời: “Cái này có cái gì mà phải chép.”

“Lời hay ý đẹp, tớ giữ lại sau này đăng Weibo.” Thịnh Lê Thư tấm tắc khen ngợi: “Cậu không thấy như vậy rất ngầu à, tự tạo xiềng xích cho mình trong khi cũng không chắc có thể đi tới cuối cùng. Đương nhiên tìm được một người mình thích, nếu như cứ cân nhắc giữa lợi và hại, chần chừ lưỡng lự, vậy thì không phải thích thật rồi.”

“Thảo nào.” Hướng Khâm bừng tỉnh ngộ: “Lúc mình đi xem mắt chẳng có chút cảm giác nào với anh ta cả.”

Thịnh Lê Thư xoa tay: “À đúng rồi, lúc nào các cậu gặp phụ huynh đấy?”

Gần như cùng một giây, màn hình nảy ra nội dung tin nhắn Trác Dụ gửi tới: “Ngày mai, anh tới thăm hỏi bố mẹ em.”

Đợi lúc Khương Uyển Phồn ấn vào thì chỉ hiện thị "tin nhắn đã thu hồi".

Rất nhanh thì Trác Dụ gửi lại lần nữa: “Ngày mai anh đi thăm hỏi bố mẹ vợ.”

Khương Uyển Phồn nhướng mày, hóa ra có người cũng đang thích ứng chuyện đã kết hôn.

Thời gian về Lâm Tước chốt vào thứ tư, ngày thứ ba hai người đăng ký kết hôn.

Hóa ra Trác Dụ muốn đi ngay, dù sao cưới con gái người ta rồi mà không thông báo trước, đứng trên cương vị cha mẹ chắc chắn là khó lòng chấp nhận rồi. Nhưng Khương Uyển Phồn rất bình tĩnh, nói rằng cửa hàng có công việc không sắp xếp được thời gian, về muộn một chút.

Ban đầu Trác Dụ rất bình tĩnh nhưng vừa dừng một chút thì anh lại lo sợ bất an.

Sau khi Tạ Hựu Địch biết anh đăng ký kết hôn, chẳng thèm để ý chẳng cười lấy một cái, Trác Dụ mặt dày nịnh nọt mới dỗ dịu được cậu Tạ để nhận được tình báo quan trọng.

“Quà ra mắt?” Tạ Hựu Địch cười giễu: “Nhà cô ấy có, mua cái gì mà không được, đừng có rập khuôn nữa. Cậu nghĩ mà xem, người ta làm thêu thùa từ đời này sang đời khác, đó là thế gia, là truyền thừa, là gia phong nề nếp kỹ lưỡng đó. Cậu phải nghĩ lớn hơn một chút, phải có cùng chủ đề với họ.”

Trác Dụ cảm thấy rất có lý thế là tìm rất nhiều tài liệu liên tới tới thêu thùa, chẳng thèm tới công ty mà nhốt mình trong phòng cả một ngày, máy cà phê sắp hỏng tới nơi rồi. Lịch sử phát triển thêu thùa là gì, các loại đặc trưng, vật phẩm nổi tiếng đều có thể nói mấy cái liền.

Khi trời sáng, anh học thuộc lòng tới mức choáng cả đầu.

Năm thi đại học cũng chưa từng liều mạng thế này.

“Bố mẹ em có dễ không?” Trên cao tốc về Lâm Tước, Trác Dụ không kìm được mà hỏi.

“Cũng tạm.” Khương Uyển Phồn đơn giản thẳng thắn.

Trác Dụ nghẹn lời không nói nữa, không nén được thắng xe lại.

Khương Uyển Phồn cúi đầu nhìn cười, giả vờ an ủi với vẻ nghiêm túc: “Thật đấy, không lừa anh đâu. Mặc dù bố em luyện võ nhưng cũng chỉ là sở thích thôi, vẫn chưa tới trình độ có thể tham gia thi đấu. Con người mẹ em rất tốt, gặp được là anh biết thôi. Bây giờ không sợ nữa chứ?”

"..."

Khương Uyển Phồn hỏi: “Hay là để em lái xe nhé? Anh ngồi ghế lái phụ bình tĩnh lại.”

“Không cần đâu.” Trác Dụ thở dài: “Chuyện này anh làm không chu đáo, cực hình anh đều chấp nhận. Cưới được em thì thế nào cũng không lỗ.”

Xuống cao tốc phải đi qua trung tâm thị trấn, Khương Uyển Phồn nói muốn tới một cửa hàng lấy chút đồ, Trác Dụ đỗ xe bên đường chờ đợi. Cửa sổ xe hạ xuống, ánh mặt trời bên ngoài chói mắt, anh đeo kính lên vặn nhỏ tiếng nhạc một chút.

Lần trước tới đây, mây đen gió bão, thập tử nhất sinh.

Lần này trở về, trời xanh mây trắng tựa như một sinh mạng mới vậy.

Tầm mắt Trác Dụ phóng ra xa, thị trấn Lâm Tước không tính là nhỏ, nhà tự xây cao ba tầng từng tòa sát nhau, cửa hàng vật liệu ở tầng một ồn ào nhất, âm thanh máy thủy áp nghiền thanh thép lần lượt vang lên. Bà chủ cửa hàng trái cây đang ngồi ngủ gật, khách hàng đi vào cũng chẳng để ý. Không khí ẩm nhẹ lướt qua mặt, mát lạnh mà không khô hanh như kem dưỡng ẩm tự nhiên vậy.

Tầm mắt của Trác Dụ dời tới hướng khác, hai ba bà mặc đồ người Miêu lưng đeo giỏ trúc đi qua, sừng bạc trên đầu cổ điển mà đẹp đẽ.

Đây là nơi mà Khương Uyển Phồn lớn lên.

“Nhìn cái gì đấy?” Khương Uyển Phồn quay lại rất nhanh.

Trác Dụ hỏi: “Em từng mặc đồ người Miêu chưa?”

Cô gật đầu: “Từng mặc rồi.”

Trác Dụ kéo mở cửa xe cho cô: “Đi thôi.”

Sau mười phút, khi Trác Dụ nhìn thấy đình viện lớn có ba tầng chiếm mấy trăm mét vuông thì lòng bàn tay thoáng đổ mồ hôi. Căn biệt thự nhỏ này đúng là cũng không xa hoa mấy nhưng được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, thứ cần có thì đều có.

“Căng thẳng rồi à?” Khương Uyển Phồn nồi nào úp vung nấy, nghiêng đầu chớp mắt một cách xảo trá.

Một tay trống của Trác Dụ luồn qua vòng eo của cô vòng lên trước kéo sát lại, nhiệt độ cơ thể tán loạn, hương thơm thoang thoảng trên người anh càng hiện rõ hơn, Khương Uyển Phồn bỗng dưng cứng đờ.

Trác Dụ hỏi vào tai cô: “Em cũng căng thẳng rồi à?”

Cô không nói chính là ngầm thừa nhận.

Trác Dụ thấp giọng cười: “Đây gọi là vợ chồng đồng lòng đấy.”

Hai má Khương Uyển Phồn nóng bừng, chậm chạp hiểu ra đây rõ ràng là mỹ nam kế mà.

“Mẹ, ai đó tới này!” Người tình báo canh ở cửa hét lên một tiếng, màn kịch gặp gỡ phụ huynh chính thức bắt đầu.

Hướng Giản Đan bận rộn trong bếp hùng hổ đi ra: “Nhầm rồi, không biết nói chuyện gì cả, ai đó cái gì chứ, gọi anh rể!”

Trác Dụ đứng ở cửa.

Hướng Giản Đan xoay người, cười híp cả mắt nhìn anh: “Tới rồi à, mệt rồi chứ, mau vào ngồi đi.” Sau đó quay đầu gọi vào trong: “Lão Khương, người tới rồi, xuống đi!”

Tiếng dậm chân gấp gáp mất kiên nhẫn từ xa tới gần, Khương Vinh Diệu một tay xách túm tỏi lớn, một tay cầm bó hành lá, bên hông thắt tạp dề dâu tây màu hồng phấn: “À à, đây chính là Tiểu Trác à, vất vả rồi vất vả rồi.”

Trác Dụ khúm na khúm núm hơi hơi khom lưng: “Cháu chào bác ạ.”

Khương Uyển Phồn liếc anh một cái.

Trác Dụ nghiêng đầu sang hít thật sau: “Anh sợ anh gọi bố mẹ thì một giây sau sẽ bị đuổi ra ngoài.”

“Vẫn còn căng thẳng à?” Khương Uyển Phồn hỏi.

“Càng căng thẳng rồi, khác hẳn trong tưởng tượng của anh.” Trác Dụ nhíu mày, sự nhiệt tình này khiến anh càng sợ hãi.

Đừng nói khói súng bão đạn, sóng gió hãi hùng, nhà họ Khương vốn là gió yên biển lăng, hòa hợp êm đềm. Như thể là con gái dẫn bạn trai yêu nhau nhiều năm về nhà là lẽ đương nhiên vậy. Từ thái độ tới lễ nghi, bố Khương mẹ Khương đều không hề xoi mói.

Hướng Giản Đan tự mình xuống bếp làm một bàn tiệc, Khương Vinh Diệu ngồi trên sô pha không ngừng bảo Trác Dụ ăn trái cây. Cả nhà người duy nhất có phản ứng "bình thường" nhất là Khương Dặc, mái tóc rối tung, mặc một chiếc áo len rộng rãi, tai phải đeo khuyên tai, khí chất con nhà giàu chưa từng nhìn thẳng Trác Diệu lấy một cái.

Ăn cơm xong, không thể nghĩ ra được kiểu mới mẻ để xã giao nữa, bầu không khí dần rơi vào trầm mặc, tới cuối cùng lộ ra sự gượng gạo.

Hơi nóng từ tách trà từ từ bốc lên trở thành vật động duy nhất hóng hớt.

Cuối cùng Hướng Giản Đan hắng giọng, từ vẻ mặt tới giọng nói đều yêu mến: “Tiểu Trác, cháu đừng có căng thẳng, Khương Khương sẵn lòng dẫn cháu về đây, chúng ta vẫn tin vào ánh mắt của con bé mà.”

Khương Dặc chơi điện thoại bên cạnh bỗng dưng chêm một câu: “Không tin cũng chịu thôi, đã như thế rồi.”

“Con ngứa mồm đấy à!” Hướng Giản Đan trách móc.

Khương Dặc kéo miệng một cái: “OK, con ngậm miệng.”

Vừa bị ngắt lời nên cảm xúc dâng trào lại hơi sai sai. Sự lo lâu trên mặt Hướng Giản Đan hiện rõ hơn, thở dài một hơi thật sâu: “Nhà của chúng ta thật ra rất thoáng. Bác ấy mà, cũng không yêu cầu cao lắm.”

Nghiêm trọng quá nên Khương Vinh Diệu nhanh chóng bổ sung: “Cơ bản là không có yêu cầu gì.”

Trác Dụ gật đầu, nghiêm túc lắng nghe: “Bác cứ nói ạ.”

“Cuộc sống ấy mà, cuối cùng vẫn phải nhìn người, hình thức bên ngoài chỉ là thêu hoa trên gấm thôi. Chỉ cần người này tam quan ngay thẳng, có trách nhiệm. Nhà cũng không cần quá giàu có, bố mẹ khỏe mạnh, cơ thể khỏe mạnh, hài hòa giản dị là được rồi." Hướng Giản Đan không chỉ nói cho Trác Dụ nghe mà càng như thuyết phục mình hơn, bà lại thở dài: "Chỉ có mình bác nói, Tiểu Trác nói về hoàn cảnh của cháu đi.”

Im lặng hồi lâu, Trác Dụ thẳng thắn thành thật đón lấy ánh mắt hỏi han của Hướng Giản Đan: “Cháu xin lỗi, mấy chuyện này cháu đều không có. Bố cháu qua đời rồi, mẹ cháu tái giá, chỉ có một người em gái đang học đại học thôi ạ.”

Khương Vinh Diệu nói lắp: “Vậy, vậy hai anh em các cháu sống nương tựa vào nhau à?”

“Không ạ.” Trác Dụ đáp: “Cháu còn có một người cô.”

Sau đó chẳng có chuyện gì xảy ra, vẫn sống chung hòa hợp.

Nhưng Hướng Giản Đan vẫn hơi gượng cười như thể cố gắng duy trì sự khách sáo và thể diện. Nói chuyện một lúc thì bèn quan tâm bảo Khương Dặc dẫn Trác Dụ lên tầng nghỉ trưa.

Khương Dặc vươn vai làm biếng, ngoan ngoãn nói rõ ràng lảnh lót: “Đi thôi, anh rể.”

Tiếng "anh rể" này như là mực nước khiến vẻ mặt bố Khương mẹ Khương tối sầm đi.

“Này, đây là phòng chị tôi, chăn ga đều thay mới rồi, mẹ tôi dậy sớm hơn cả gà trong thị trấn, năm giờ đã bắt đầu dọn dẹp rồi.” Hai tay Khương Dực khoanh tay tựa vào ván cửa, ánh mắt mang theo bảy phần thù địch ba phần đánh giá.

Trác Dụ để mặc cậu nhìn chẳng hề sợ hãi chút nào.

Sau một lúc, Khương Dặc hừ lạnh: “Giỏi đấy.”

Sự thù địch của cậu rất rõ ràng, trong lòng muốn bảo vệ chị. Trác Dụ dời sự chú ý, nói tới chủ đề khác: “Bà không ở nhà sao?”

“Bà tôi lớn tuổi rồi, không chịu được sợ hãi.” Khương Dặc nói với vẻ kỳ quái.

Vẻ mặt Trác Dụ ung dung, cúi đầu liếc nhìn bản thân: “Dáng vẻ của anh có lẽ vẫn ổn mà?”

Khương Dặc không nói được lời dối lòng, châm chọc: “Nếu như xấu trai thì chị tôi có thể vừa mắt anh à?”

Trác Dụ cười gật đầu: “Cảm ơn, coi như lời khen của em về anh nhỉ.”

Tính tình rất tốt đấy, Khương Dặc cảm thấy hơi thú vị rồi, bản thân cậu cũng chẳng phải trai ngoan gì, gặp được đồng loại phản nghịch thì thoáng chốc kéo gần thiện cảm.

Trác Dụ tinh mắt đúng lúc đưa bao lì xì đã chuẩn bị từ sớm qua.

“Gì đấy? Hối lộ tôi đấy à?” Khương Dặc cười giễu cợt.

“Không phải hối lộ.” Trác Dụ nói: “Là phí đổi cách xưng hô của em đấy.”

"?"

"Vừa rồi dưới tầng, em chủ động gọi anh là anh rể rồi."

"..."

Chủ động gọi người, bị động nhận lì xì.

Logic thầm kín không hề có vấn đề gì.

Khương Dặc nhìn chằm chằm người anh rể mới ra mắt này, từ đầu tới cuối tỉnh bơ, bình thản, thực tế lại bày mưu tính kế, nắm chắc mười phần.

Cậu áng chừng bao lì xì, dày một tập.

Khương Dặc nhướng mày: “Kỹ năng diễn xuất của bố mẹ vẫn ổn chứ? Thân thiết, tử tế.”

Trác Dụ ngẩng đầu lên, điều này đúng là khiến anh khó mà tưởng tượng nổi.

“Đừng có bị hình tượng này lừa, nhất là mẹ tôi ấy…” Khương Dặc lười nhác nói lời độc ác nhất: “Thời trẻ bà ấy có một biệt danh là chị đại Lâm Tước, bây giờ vẫn lưu truyền trong thị trấn đấy.”

Trác Dụ im lặng.

Lúc anh và Khương Uyển Phồn cùng nhau đứng trước cửa nhà, Hướng Giản Đan “nhiệt tình” chạy ra khỏi phòng bếp hơn nữa tay còn cầm một con dao thái rau, “vui vẻ” vẫy tay với anh.

Trác Dụ có ảo giác rằng con dao thái rau đó đã không kiềm chế được muốn chém đôi người anh ra.

“Thật ra trước khi anh tới, chị em đã đặc biệt về một lần nói chuyện đã đăng ký kết hôn với bố mẹ rồi.” Khương Dặc nhớ tới mùi khói súng hôm đó thì hơi nghẹn họng: “Anh tự mình hỏi chị ấy quá trình đi, dù sao cuối cùng chị em cũng nói một câu.”

Giọng Trác Dụ hơi khàn: “Câu gì?”

“Chị ấy nói chị ấy đã ‘làm’ với anh rồi phải cho anh một danh phận.” Khương Dặc thuật lại cuộc đấu tranh ngày hôm đó của Khương Uyển Phồn một cách bài bản: “Sau khi say rượu làm loạn chị ấy không đúng nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì phải cố gắng đền bù, bảo toàn danh tiếng của anh.”

Trác Dụ: “…”

Khương Dặc phồng má, có một chút áy náy và hơi thương tiếc, ý sâu xa nói: “Dù rằng anh thành anh rể tôi rồi, nhưng mà xét từ góc độ của người đàn ông thì chuyện này anh hơi hẹp hòi rồi đấy, cứ phải bắt đền chị tôi như là tên lừa đảo ấy, chẳng hào phóng, chẳng đàn ông gì cả.”

Trác Dụ ngẩn ngơ nhập vai, ngu ngơ xin lỗi: “Xin lỗi, nhưng mà… lần sau vẫn phải lừa.”