Chương 46

EDIT: BRANDY

Lục Minh Sơn và Nhạc Linh bị vây trong hỏa hoạn, cửa sổ bị người bên ngoài chặn lại, xin giúp đỡ thất bại, tình cảnh cùng đường mạt lộ.

Lưu Linh lấy tư thế cao ngạo, kiêu căng đứng trước tòa nhà đang cháy ngùn ngụt, thưởng thức những âm thanh đập cửa và cầu cứu hoảng loạn, kịch liệt của hai kẻ bên trong. Nàng đứng trước đám người, tóc đen như mực, nét mặt hờ hững, ánh mặt lạnh bạc, khí chất cao quý, bày ra thứ khí thế không thể phạm của kẻ đứng trên người khác. Mà vị cấp trên đích thực là Thẩm Yến thì ôm cánh tay, lành lạnh từ xa đứng xem, bộ dáng không màng thế sự.

Đây chính là kết quả của cuộc cãi nhau giữa hai người --- không ai thèm để ý đến ai nữa.

Bên này phóng hỏa, nháo nhào làm trò giữa đêm yên tĩnh thành công đánh thức toàn bộ bách tính sống xung quanh. Đám dân thường nghe động tĩnh lớn, hất chăn, xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ đi ra hóng chuyện, nhưng vừa nhìn thấy mấy nhân vật khí thế sừng sững kia lập tức rụt cổ, đóng cửa trở về.

Có người dũng cảm chạy đến báo cho nhóm nha dịch tuần tra ban đêm: “Đại nhân, có kẻ phóng hỏa.”

Đám người trong nha môn đêm hôm khuya khoắt bị dựng dậy, ai cũng cảm thấy khó chịu, cau có. Mắt thấy đám phạm nhân phóng hỏa xong mà còn không thèm đào thoát, thể hiện rõ thái độ cợt nhả xem thường luật pháp, cả gan làm loạn! Kẻ cầm đầu lũ nha dịch giận dữ, hét lên: “Bắt lại. Bắt tất cả lại! Dám phóng hỏa! Bắt đến nha môn hết cho ta…”

Một tấm thẻ bay qua dưới mí mắt hắn, tên này giận quá đang định nổi trận lôi đình thì ánh mắt vô ý quét qua hàng chữ trên tấm thẻ bài “Cẩm Y Vệ”, dọa hắn hai chân mềm nhũn xém chút ngã ngồi trên mặt đất, giọng nói gã sai dịch lập tức nhỏ đi, khúm núm, lấy lòng: “Thì.. thì ra là các vị đại nhân của Cẩm Y Vệ đang làm việc. Xin… xin thứ lỗi đã quấy rầy…”

Gã do dự một lát, thầm nghĩ khó khăn lắm mới gặp được Cẩm Y Vệ hàng thật giá thật, có phải cũng nên đi thể hiện chút lòng thành. Đúng lúc này nghe được một thanh âm chầm chậm, lãnh đạm vang lên: “Mấy vị không phải muốn bắt kẻ phóng hỏa hay sao?”

Hả???

Gã nha dịch ngẩng đầu lên, căn bản không thấy được người nói chuyện, ngược lại ánh mắt hắn va phải một khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, đang đứng trước thế lửa hung hãn. Gã cầm đầu đám nha dịch cảm thấy có gì đó không đúng, ha ha gượng cười, đang định kéo đám huynh đệ rút lui, thì lại gặp phải một tên đồng đội óc heo khác hùng hổ cầm đao phi lên, rống to: “Là ai? Ai phóng hỏa? Lập tức theo chúng ta về nha môn…”

“Im mồm!” Tên đại ca dẫn đầu mặt mày nhăn nhúm, giơ tay gõ vào đầu hắn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nói lung tung cái khỉ gì thế? Cái này không phải quá hiển nhiên rồi sao? Chắc chắn các đại nhân đang làm việc công. Chúng ta không nên ở đây tạo thêm gánh nặng cho các Cẩm Y Vệ đại nhân!”

Một tràng tiếng hét kêu cứu tuyệt vọng của cả nam, cả nữ từ trong nhà truyền tới, tiếng đập cửa dồn dập hoảng loạn, hai chân gã lại càng run rẩy, đồng thời kiên định hạ quyết tâm không dính dáng gì đến vụ việc này.

Cẩm Y Vệ rõ ràng đang phóng hỏa gϊếŧ người!

Bọn hắn xui xẻo bắt gặp, quấy rầy đương nhiên phải làm bộ không nghe, không biết, không thấy. Các tiền bối già đi trước thường xuyên phổ cập cho đám trẻ bọn hắn sự điên rồ, khát máu của Cẩm Y Vệ. Tóm lại chính là thứ người bình thường tránh càng xa càng tốt.

Những tên thủ hạ đầu óc heo dưới trướng lại chẳng chút nhanh nhạy, vẫn chưa thôi hy vọng, giãy dụa nói: “Lão đại, vụ phóng hỏa này hình như không phải Cẩm Y Vệ…” Không thì vị Cẩm Y Vệ vừa rồi hỏi câu kia làm gì?

Tên dẫn đầu trợn mắt, bặm môi, thầm nguyền rủa tên thuộc hạ đầu óc trì độn dưới trướng, nhưng trên mặt vẫn phải trấn định, bình tĩnh, khách khách khí khí nói: “Hiểu lầm chỉ là hiểu lầm thôi…”

“Lửa do ta phóng,” Một giọng nữ tử thanh lãnh vang lên, đem toàn bộ sự chú ý của mọi người xung quanh tập trung lên người nàng.

Thần sắc nàng hờ hững, lạnh nhạt, coi đám người vừa đến như khách không mời: “Thẩm đại nhân muốn tống ta vào tù?”

Lời này hiển nhiên không phải nói với họ.

Tên sai nha nghe có người chủ động thừa nhận mình phóng, hào hứng, phấn chấn kéo kéo tay lão đại: “Huynh nhìn đi, ta đã nói mà. Không phải Cẩm Y Vệ đại nhân phóng hỏa! Chúng ta gô cổ nàng ta…”

“Ngậm miệng. Ngậm miệng cho ta!” Gã cầm đầu nhóm sai dịch giờ phút này chỉ muốn nổi trận lôi đình với cấp dưới. Gã liếc nhìn vị thiếu nữ mặt mày lãnh tanh, khí chất băng giá tựa sương tuyết giữa trời đông. Hàng mi dài của nàng khẽ rung lên, thong dong buông ánh mắt, hiển nhiên từ chối mặt đối mặt với gã. Nhưng dáng vẻ của thiếu nữ này… Giọng tên đầu lĩnh tiếp tục hạ thấp, khách khí gượng cười: “Tất cả chỉ là hiểu lầm….”

Lần này mặc kệ đám thủ hạ đầu đất nói gì, tay nha dịch cầm đầu cũng quyết tâm rời chốn thị phi này càng nhanh càng tốt. Tận đến khi không còn nghe thấy tiếng đập cửa điên cuồng và tiếng gào thét cầu cứu nữa, gã đầu lĩnh mới dám cong lưng, nhìn trước ngó sau đảm bảo chắc chắn không có kẻ theo đuôi. Đến giờ gã mới thở phào một hơi, tựa lưng vào tưởng, hổn hển ngồi thở, phát hiện lưng áo mình đã thấm đẫm mồ hôi.

“Không có người theo dõi đúng không?”

“Lão đạo, chúng ta là nha dịch, người của Cẩm Y Vệ cần gì phải theo dõi chúng ta?”

“Vậy cũng chưa chắc! Nói không chừng Cẩm Y Vệ sợ chúng ta nói cái gì ra ngoài, phái người tới khử huynh đệ ta cũng không biết chừng…”

Nhìn đám huynh đệ tỏ vẻ xem thường, không tin, gã hạ thấp giọng dạy dỗ, “Các ngươi biết cái gì!?? Cẩm Y Vệ gϊếŧ người không chớp mắt, một khi đã rơi vào tay họ thì khỏi nghĩ đến cơ hội sống sót! Khi ta còn bé đã tận mắt chứng kiến Cẩm Y Vệ gϊếŧ người. Giữa ban ngày ban mặt, trước bàn dân thiên hạ, bọn họ còn dám công khai gϊếŧ người! Hơn nữa ai cũng biết Cẩm Y Vệ là chó săn của bệ hạ, được bệ hạ ngầm đồng ý trao cho quyền hành sinh sát.” Nghĩ đến cơn ác mộng tuổi thơ, giọng gã nhỏ dần, những cảm xúc sợ hãi dâng lên, cả người run lẩy bẩy.

“Lão đại, huynh đừng tự dọa mình nữa. Đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi. Hiện tại Cẩm Y Vệ đều phải làm việc theo đúng luật lệ, quy định, không còn lớn lối, ngang ngược lạm dụng quyền lực như trước nữa.” Có người nhỏ giọng nói thầm, “Và lại chúng ta chẳng phải đã nghe rõ cô nương kia nói lửa không phải do Cẩm Y Vệ phóng, mà do nàng ta làm hay sao? Lão đại gan huynh quá nhỏ, dù chúng ta không dám đối phó với Cẩm Y Vệ, nhưng một tiểu cô nương liễu yếu đào tơ cũng khiến huynh sợ hay sao?”

Hắn chưa nói xong đã bị gã đầu lĩnh đập mạnh một phát: “Đầu ngươi chỉ để trang trí cho có thôi hả? Cũng chẳng dễ nhìn nữa. Sao ngươi không thử dùng cái não bé hơn não chim ấy mà nghĩ xem, một cô nương có thể đứng cùng với Cẩm Y Vệ. Hơn nữa đám Cẩm Y Vệ kia còn nhất nhất tuân theo mệnh lệnh của nàng ta. Ngươi nghĩ nàng ta có thể là một nhân vật đơn giản được ư? Ai da, ta nói này đầu óc ngươi dạng này cũng có thể làm sai nha nổi sao? Tốt nhất là đổi nghề đi!”

Đám nha dịch mới vừa rồi còn cười cười nói nói bỗng chốc im bặt. Mặc dù đại ca của bọn họ nhát gan, nhưng lời nói cũng rất có lý, tầng lớp cao đánh nhau, bọn họ chỉ là đám lâu la tốt nhất cứ nên biết điều giữ mạng, tránh càng xa càng tốt.

Ngay trên mái hiên bọn họ đang ngồi nghỉ, một Cẩm Y Vệ trẻ tuổi, mặt mày lãnh đạm lẳng lặng lắng nghe toàn bộ mấy lời đám nha dịch xì xào to nhỏ bên dưới.

Một tên nha dịch bất ngờ ngẩng đầu sau khi thấy bóng đen phía trên lập tức hoảng hốt. Hắn run rẩy nheo mắt nhìn thật kỹ, vầng trăng sáng tỏ từ trong đám mây đen đủng đỉnh đi ra, một trận gió lạnh phất qua, đến khi nhìn lại đã không còn thấy người đâu.

Hết thảy đều nhanh đến mức không nhìn ra dấu vết.

Lòng gã thoáng phát lạnh, nghe tiếng đồng môn gọi, vội vàng quay đầu chạy như ma đuổi.

Cẩm Y dạ hành, rõ ràng là một thế lực hoàn toàn cách xa bọn họ. Nhưng tại một số thời điểm lại gần trong gang tấc, khiến họ cảm thấy bất kỳ lúc nào tính mệnh của bản thân cũng có thể dễ dàng kết thúc trong tay đối phương.

Cũng may bọn họ không nói ra lời nào quá đáng, những Cẩm Y Vệ kia cũng không đến nỗi xuống tay gϊếŧ bọn họ. Nếu ở trường hợp ngược lại… có khi nào… sẽ gϊếŧ … đúng không?

Vào lúc này, Lục Minh Sơn ôm cô nương yếu ớt bị sặc khói trong lòng, kinh ngạc phát hiện, thì ra Lưu Linh là người tàn nhẫn, máu lạnh như vậy!

Nếu hắn sớm biết thách thức giới hạn chịu đựng của Lưu Linh sẽ gánh chịu hậu quả này, hắn tuyệt đối sẽ không hồ đồ hành động.

“Lục Minh Sơn, ta hỏi lại lần nữa, Lưu Nhuận Bình đã chết chưa?” Cửa bị chặn từ bên ngoài, thế lửa hung hãn, tiếng Lưu Linh rõ ràng, lạnh lẽo truyền đến bên tai hắn.

Ban đầu hắn còn định nói vòng vo sang chuyện khác, hoặc ra điều kiện với Lưu Linh. Nhưng những cách này có vẻ đều chẳng ăn thua. Hắn cho là mình hiểu rõ nàng, ngỡ là bản thân đã nắm chắc trong tay nhược điểm của nàng. Nhưng toàn bộ đều những hiểu biết trước đó, vào giờ khắc này hoàn toàn vô dụng.

Hắn cúi thấp người, đầu cúi sát xuống đất, không ngừng ho khan: “Ta không biết.”

Lưu Linh không nói lời nào, ngọn lửa vẫn hung tàn tham lam nuốt chửng mọi thứ.

Một lát sau, Lưu Linh hỏi lại: “Lưu Nhuận Bình sao rồi?”

Lục Minh Sơn trầm thấp bật cười, đôi khi hắn cảm thấy Lưu Linh thật thú vị.

Quan hệ giữa nàng và Quảng Bình Vương phủ đã tệ đến mức không tệ hơn, nàng lại còn có tâm để ý đến sinh tử của đứa bé kia.

Yêu yêu hận hận, dây dưa vướng mắc, rốt cuộc trong đầu nàng đang nghĩ gì?

Hắn thật sự muốn trào phúng nàng nhưng với năng lực hiện tại hắn thậm chí còn chẳng thể tự thân thoát nổi đám cháy này.

“Ta không biết.” Lục Minh Sơn dùng hết sức bình sinh bình sinh cố gắng thò đầu ra khỏi cửa, cảm giác thiếu dưỡng khí dần dần bóp nghẹt hắn, cánh cửa nóng như thiêu như đốt, thậm chí hắn có thể cảm nhận được xà ngang trên đầu sắp không chịu nổi nữa, bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi xuống đè chết hắn và Linh muội muội… tất thảy khiến Lục Minh Sơn cảm thấy chân thực sự thống khổ, bất lực.

Hắn nhất định phải nói gì đó, phải nói gì mới có thể cứu được bản thân hắn đây?

Bịa đặt cũng vô dụng, Lưu Linh không phải kẻ ngốc. Nàng là người điên. Nếu còn tiếp tục câu giờ dài dòng, nàng nhất định sẽ thiêu chết hắn. Còn nàng có gì phải sợ. Với địa vị của nàng, gϊếŧ một Lục tam lang không được gia tộc coi trọng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Điều mà Lục Minh Sơn có thể chắc chắn duy nhất đó là Lưu Linh không thực sự muốn gϊếŧ hắn. Nàng chẳng muốn gϊếŧ ai cả, nàng muốn hai tay mình sạch sẽ, không dính máu…

Nhưng theo thời gian dần trôi qua, hắn bắt đầu hoài nghi phán đoán của chính mình. Có lẽ hắn căn bản chưa từng hiểu rõ Lưu Linh, có lẽ nàng thực sự không sợ gϊếŧ người…

Hắn rơi vào bối rối, hoảng loạn.

Lưu Linh chỉ chăm chăm hỏ hắn tình trạng của Lưu Nhuận Bình, nhưng lần này hắn thực sự không lừa nàng, hắn không biết.

Đáng tiếc, Lưu Linh không tin hắn.

Lục Minh Sơn vừa nghĩ biện pháp cứu lấy bản thân, vừa nháo nhào dập những đốm lửa đang rơi trên ống tay áo. Đại não hắn không ngừng quay cuồng, nghĩ biện pháp lấy lại sự tín nhiệm của Lưu Linh hoặc cho nàng điều nàng muốn biết.

Thế lửa bắt đầu khó khống chế, Cẩm Y Vệ đứng xung quanh đã không còn khí định thần nhàn nổi nữa. Một Cẩm Y Vệ tiến đến nói nhỏ vào tai Thẩm Yến: “Đại nhân, nếu còn tiếp tục mặc kệ, chỉ sợ Lục công tử sẽ mất mạng! Chúng ta có ra tay cứu hỏa không?”

Nếu Lục Minh Sơn chết ở đây sẽ rất khó ăn nói.

Thẩm Yến lẳng lặng đứng trong bóng đêm, trên mặt không có biểu hiện gì.

La Phàm nhanh trí lại gần, nhỏ giọng nói: “Thẩm đại nhân, nếu không may Lục công tử bỏ mạng thì trách nhiệm sẽ rơi xuống đầu quận chúa. Ngài nhẫn tâm nhìn người Lục gia đối phó với quận chúa sao?”

Trên nét mặt hờ hững, dửng dưng thoáng một cái nhíu mày rất nhẹ, sau đó lại nhanh chóng trở về vẻ bàng quan: “Việc của quận chúa liên quan gì đến ta?”

“...” La Phàm vạn lần không nghĩ tới kết quả này, lập tức sửng sốt, chỉ muốn chửi đổng trong lòng.

Thẩm đại nhân sao lại thế chứ?

Dù ngài ấy và quận chúa có cãi nhau, nhưng cũng không thể nói mặc kệ là mặc kệ thật được.

Cậu ta cũng ý thức được bản thân nhiều lời, chỉ e là không đề cập đến quận chúa, đại nhân còn để bọn họ cứu hỏa, vừa nhắc đến quận chúa, Thẩm đại nhân lập tức mắt điếc tai ngơ để kệ Lục công tử chết trong đám cháy…

Có vẻ đại nhân đang vô cùng tức giận.

La Phàm nhìn trộm Thẩm Yến lần nữa, lại lén nhìn một bên sườn mặt lạnh lẽo, quyết tuyệt của quận chúa: Chỉ sợ nàng ấy nghe được mấy lời vô tình này của đại nhân.

Tất cả đám người đứng xung quanh đều hiểu được mức độ nghiêm trọng của trận cãi vã trước đó…

Tại thời điểm ai cũng mang tâm tư khác, Thẩm Yến chỉ nhàn nhạt nhìn đám lửa hừng hực cháy, thầm nghĩ: Thật ra, Lục Minh Sơn cứ thế chết cháy trong đám lửa kia cũng không tệ.

Chút phiền phức cần giải quyết này so với hậu hoạn để Lục Minh Sơn sống, dễ xử lý hơn nhiều.

Lưu Linh có lẽ chỉ muốn lừa Lục Minh Sơn, chứ không phải thật sự muốn gϊếŧ hắn.

Mà kẻ vẫn vân đạm phong kinh đứng phía sau nàng như không quan tâm thế sự lại thực lòng nổi sát tâm với Lục Minh Sơn.

Nàng cho là Thẩm Yến không chịu phối hợp với mình, là đang tức giận nàng, nhưng lại không ngờ, Thẩm đại nhân lạnh nhạt như vậy là muốn trì hoãn thời gian, thuận tay đẩy Lục Minh Sơn vào đường chết.

Đây là một trò chơi tâm lý, ai cứng rắn, vững vàng đến cùng mới có thể giành thế thượng phong.

Tại thời điểm Lưu Linh bắt đầu lo lắng, rốt cục cũng nghe được lời cầu xin tha thứ của Lục Minh Sơn, “Bức thư đó là phụ thân nàng viết sau khi trở về Giang Châu, về sau cũng không thấy Quảng Bình vương phủ có động tĩnh nào khác. Bằng vào hiểu biết của ta về Vương gia, có lẽ đệ đệ nàng vẫn còn sống!”

“...” Nút thắt trong lòng hiện tại mới chậm rãi được nới lỏng.

Quả nhiên là vậy…

Nàng biết chắc chắn sẽ như thế.

Lưu Nhuận Bình sao có thể chết không lời giải thích hợp lý vậy được. Nếu thật sự chết rồi, nàng thực sự hoài nghi, đôi phu phụ Quảng Bình vương tốt kia có phải nhẫn tâm đến độ con trai ruột cũng không buông tha!

Quả nhiên.

Đây chỉ là lời đầu môi chót lưỡi của người phụ thân đốn mạt kia nói mà thôi. Thiên hạ đúng là chỉ có dạng phụ thân như ông ta mới có thể động tí là nguyền rủa con cái chết đi.

Lưu Linh che mặt, cũng che cả thần sắc nàng lúc này. Nàng thấp giọng thì thào, “Ta biết mà, ta không hại chết người….”

Nàng biết, nàng không liên tiếp hại chết hai mạng người.

Lưu Linh lui lại một bước, thân thể khẽ động, bình tĩnh ra lệnh cho hạ nhân: “Mở cửa! Cứu hỏa!”

Mặc dù quận chúa đã hạ lệnh, nhưng đám người không hẹn cùng nhìn về phía Thẩm Yến. Thấy Thẩm đại nhân nhàn nhạt gật đầu mọi người mới nhanh chóng tiến lên cứu hỏa. Mà đáng chú ý hơn chính là: Sau đó Thẩm đại nhân càng trầm mặc hơn, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối. Không phải đại nhân thực sự muốn gϊếŧ Lục công tử đó chứ?

Lục Minh Sơn và Nhạc Linh được cứu ra từ trong biển lửa, lúc nào còn chút thể diện gì nữa?

Nhạc Linh sớm đã hôn mê, Lục Minh Sơn mặt mũi lem luốc, dáng vẻ khốn khổ, tóc tai, quần áo đều bị cháy xém một góc. Ngày thường hắn luôn giữ dáng vẻ thong dong, thanh nhã, khí chất điềm đạm, ung dung.

Lúc này đây cả người chật vật như chó, mặc người vây xem, chẳng còn chút dáng vẻ công tử thế gia, phú quý nho nhã.

Hồi lâu sau hắn mới thở dài một hơi, loạng choạng đứng lên, ánh mắt chuẩn xác, thẳng tắp nhìn vị Trường Nhạc quận chúa tùy hứng, hống hách, đang lạnh lùng cực điểm chứng kiến tất thảy.

Bốn mắt đối đầu, đáy mắt hắn dần trở nên mờ mịt mang theo vẻ tự giễu: “A Linh, ta chưa từng nghĩ rằng nàng thực sự muốn gϊếŧ ta.”

Tim Lưu Linh thoáng chốc nhói lên, theo thanh âm trầm trầm của hắn, những cảm xúc giày vò, bi thương, phẫn hận lần nữa nhen nhóm cháy lên.

Nàng siết chặt tay, giữ vững sự tỉnh táo, nhàn nhạt đáp: “Bây giờ thì ngươi biết rồi đó.”

Nàng không muốn nói nhiều với Lục Minh Sơn, dây dưa dài dòng với hắn chỉ khiến dòng suy nghĩ của nàng rối loạn, cho nên Lưu Linh lạnh nhạt ngắt lời đối phương: “Lục công tử đi xuống nghỉ ngơi trước đi, ta còn có chuyện liên quan đến bức thư của phụ thân ta và sống chết của Lưu Nhuận Bình muốn hỏi ngươi.”

Lục Minh Sơn nhìn nàng xoay người dần biến mất trong bóng tối, lẳng lặng cầm khăn lau mặt, thàm cười khổ trong lòng.

Hắn ta cảm thấy trái tim hoang liêu, bi thảm, hắn và nàng từng là một đôi bích nhân, trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi, được người người tán dương, đến cùng tại sao bây giờ lại đi đến bức đường này. Từ bao giờ quan hệ giữa nàng và hắn chỉ còn lại sự lợi dụng, tư lợi, không ngừng làm tổn thương đối phương?

Hắn hoài niệm, hoài niệm A Linh của ngày xưa, nhưng đồng thời hắn cũng cảm giác được, thiếu nữ dịu dàng đó đã biến mất.

Sau khi thoát chết, Lục Minh Sơn cũng không hận thù Lưu Linh. Hắn chỉ cảm thấy đây là báo ứng của mình: Hắn muốn gϊếŧ Lưu Linh, nàng cũng có ý định gϊếŧ hắn.

So với Lưu Linh, Thẩm Yến khó chơi hơn nhiều.

Thời điểm hắn được cứu ra từ trong biển lửa, Thẩm Yến chỉ đi qua xem một lần, thái độ lạnh nhạt, ánh mắt vô cảm, chằm chằm nhìn hắn, khiến Lục Minh Sơn cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Người của hắn vẫn đang nằm trong tay Thẩm Yến.

Ngay cả chính bản thân hắn lần này có thể thuận lợi tìm được đường sống trong cái chết cận kề cũng do Thẩm Yến tác động.

Sinh tử của Lục Minh Sơn hiện tại, nói không ngoa hoàn toàn nằm trong bàn tay Thẩm Yến.

Hắn có thể đàm phán với A Linh, nhưng còn Thẩm Yến hắn lấy cái gì ra để nói chuyện với y?

Trước kia miễn cưỡng cũng tạm coi là kẻ thù chính trị, nhưng hiện tại ngay cả tư cách tình địch cũng không có.

Lục Minh Sơn cảm thấy bất an, chỉ sợ mình còn tiếp tục ở bên cạnh Cẩm Y Vệ sẽ không giữ nổi mạng sống. Hắn nhất định phải tìm cơ hội thoát khỏi đây, nhanh chóng trở về Nghiệp Kinh. Không thể đồng hành cùng đám người này được nữa.

Mấy ngày sau khi dưỡng thương ổn thỏa, Lưu Linh mới tìm gặp Lục Minh Sơn, để lấy tin tức mình muốn.

Sáng sớm, Thẩm Yến vừa từ chỗ Lục Minh Sơn thu thập được một số thông tin. Đúng lúc chàng bước ra khỏi phòng vừa vặn thấy Lưu Linh dẫn theo thị nữ đi đến. Hai người mặt đối mặt trực diện nhưng nàng hờ hững như không thấy chàng. Vẫn là đám thị nữ biết thời thế, quy củ thỉnh an Thẩm đại nhân, lúc này quận chúa mới lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu chào hỏi, sau đó đi thẳng vào phòng tìm Lục Minh Sơn.

Thẩm Yến đứng dưới hiên nhìn chằm chằm cánh cửa đóng sập lại trước mắt. Chàng đứng như ngọc thụ lâm phong, nhưng vẻ mặt bị cây cối rũ xuống trước cửa sổ che lấp, không nhìn rõ nét mặt.

Tay chàng giật giật, khẽ siết chặt lại.

Tâm tư khó dò, lòng như lửa đốt nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ đạm mạc, lạnh lùng.

Thẩm Yến nhàn nhạt ra lệnh cho thuộc hạ: “Đi thôi.”

Lưu Linh vẫn đang lo lắng cho tình trạng của Lưu Nhuận Bình.

Đây là chuyện nhà của Lưu Linh, Lục Minh Sơn cũng không biết nhiều, nhưng đã không thể uy hϊếp, vậy thì đành dứt khoát ăn ngay nói thật, “Phụ thân nàng không thể xác định được hành tung của nàng, vừa vặn thu được tin tức của ta, biết ta muốn đi tìm nàng, vì thế gửi bức thư kia qua chỗ ta. Thông qua ta gửi tin tức cho nàng,”. Đón lấy ánh mắt lạnh lẽo, âm u của nàng, Lục Minh Sơn phớt lờ cười một tiếng, “Ta cũng không biết Quảng Bình Vương Phủ của nàng đang chơi chiêu gì. Ta xác thực chỉ giúp phụ thân nàng gửi thư, thời điểm ta nhận được tin, cũng không thấy Vương gia đề cập gì đến Lưu Nhuận Bình.”

Quảng Bình Vương là cha ruột của Lưu Linh, nhưng Lục Minh Sơn biết Lưu Linh đi đâu, Quảng Bình Vương hoàn toàn không nắm được. Bởi vậy có thể thấy quan hệ giữa hai cha con này bình thường quan hệ lạnh lùng đến mức nào.

Lục Minh Sơn dừng lại, “Lưu Nhuận Bình là đệ đệ của nàng, cùng chung dòng máu. Ta lại là danh phu trên danh nghĩa của nàng.”, hắn cười, “Phụ thân nàng còn chưa biết việc 2 ta từ hôn. Nếu đệ đệ nàng thật sự xảy ra chuyện, về tình về lý, sau khi liên lạc với ta, phụ thân nàng nhất định sẽ nói với ta một tiếng, nhưng không thấy nói gì cả.”

“Cho nên ta nghĩ, nàng có thể yên tâm, đệ đệ nàng không chết, hẳn là tình trạng hiện tại cũng không đến mức tệ.”

Đây là tin duy nhất Lục Minh Sơn có thể cung cấp cho Lưu Linh lúc này. Hắn cũng cảm thấy nhạc phụ tương lai này của mình rất thú vị, hắn cũng muốn xem náo nhiệt, nhưng đành lực bất tòng tâm bởi sợ so với những gì hắn biết từng tầng quan hệ chằng chịt gắn với Lưu Linh còn phức tạp hơn thế gấp bội.

Bằng không với tính tình của ông ta, chắc chắn sẽ làm lớn chuyện này lên.

Lưu Linh gật đầu, biểu thị ý tán thành suy luận này.

“Thế nhưng nếu tiểu công tử không có vấn đề gì vậy Vương gia viết thư mắng quận chúa làm gì? Ngài ấy điên rồi? Chỉ vì muốn giáo huấn quận chúa, ngài ấy có thể đem chuyện sống chết của công tử ra đùa được sao?” Bọn thị nữ nhỏ giọng thảo luận.

Lưu Linh vịn tay Linh Tê bước xuống bậc thang, bóng tán cây trên cao in xuống áo nàng khẽ lay động, thiếu nữ dung nhan tú lệ, xinh đẹp tựa tranh vẽ nhàn nhạt mở miệng: “Không đâu. Mặc dù quan hệ giữa ta và ông ta không tốt, nhưng lại rất quan tâm người đệ đệ kia của ta. Dù ông ta muốn mắng ta, cũng có thể tìm hàng ngàn cái cớ khác chứ không nguyền rủa con trai ruột mình chết đi.”

“Vậy quận chúa nghĩ thế nào về việc này?” Linh Tê hỏi, hai mày chau lại đầy lo lắng: “Vương gia sẽ không… không phải là có âm mưu gì hãm hại quận chúa chứ?”

“Ta nghĩ, sau khi ông ta trở về nhà có lẽ trong lúc vội vàng đã hiểu lầm gì đó, nghĩ rằng Lưu Nhuận Bình chết rồi. Ông ta vì quá tức giận nên mới viết thư trách cứ ta. Nhưng sau khi gửi thư đi xong hiểu lầm được giải quyết, ông ta phát hiện ra Lưu Nhuận Bình không có vấn đề gì. Trong lòng ông ta vui vẻ lập tức cùng thê tử, nhi tử, nữ nhi đến xem tình hình của tiểu nhi tử mình nhà mình, quên béng mất phong thư đã gửi đi kia. Tóm lại bức thư đó có lẽ ông ta đã quên, cũng có lẽ không thèm để ý, cứ vậy được chuyển đi, thông qua Lục Minh Sơn đến tay ta.”

“...”

Đám thị nữ hai mắt nhìn nhau, nghe thang âm bình thản, lãnh đạm của quận chúa chậm rãi vang lên, dựa vào hiểu biết của các nàng đối với sự vô trách nhiệm của kẻ làm phụ thân như vương gia, ai cũng chẳng phản bác được gì.

Lưu Linh nhìn nhánh hoa nở rộ nơi góc tường, đưa tay ngắt xuống. Nàng cười cười: “Ông ta nhớ rõ mình là phụ thân của Lưu Nhuận Bình, cũng hết mực quan tâm đến sống chết của tiểu nhi tử nhà ông ta. Nhưng xưa nay ông ta chưa từng nhớ mình còn một trưởng nữ.”

Tâm tình quận chúa an ổn như thế.

Thế nhưng tất cả đám thị nữ đều hiểu rõ, đôi khi một người biểu hiện càng bình tĩnh, trong tim càng đau đớn, thê lương.

“Không sao, ta xưa nay cũng chưa từng để tâm đến người phụ thân này.” Lưu Linh quay đầu nhìn những đôi mắt ướt nước đang gồng mình kìm nén nước mắt mà đỏ lên của đám thị nữ.

Người khác cảm thấy nàng đáng thương, nhưng nàng sớm đã chẳng còn bận lòng nữa, “Các người khóc cái gì? Ta cảm thấy hoàn toàn bình thường. Ngay cả việc hủy hôn với Lục Minh Sơn ta cũng chẳng nói cho ông ta biết. Chỉ sợ sau khi ông ta biết sẽ nổi trận lôi đình, hận không thể gi3t ch3t ta.”

Lưu Linh châm chọc bật cười, khẽ dùng sức, gai nhọn trên cành hoa đâm vào da thịt, làm nàng bị thương. Đám thị nữ hoảng sợ hô lên, Lưu Linh lại không để ý: “Không sao! Năm đó ông ta không gϊếŧ nổi ta, hiện tại lại càng không thể.”

Mà năm ấy nàng không xuống tay gϊếŧ được ông ta, sau này càng không có khả năng làm được.

Có lẽ đôi cha con hai người, sinh ra đã định sẵn sẽ tra tấn đối phương đến chết.

Lưu Linh cảm thấy mối quan hệ này tương đối thú vị.

Chỉ là cho dù quan hệ cha con họ có xấu thế nào chăng nữa, Lưu Linh vẫn muốn biết tình trạng cụ thể của Lưu Nhuận Bình. Xưa nay nàng chưa từng liên lạc với phụ thân, càng đừng nói đến những người khác trong Quảng Bình Vương phủ. Trước kia muốn tra thông tin gì, đều có Dương Diệp lo liệu.

Nhưng hiện tại Dương Diệp đã bị nàng phái đến Nghiệp Kinh, hiện tại muốn biết tình huống ở Giang Châu cách xa ngàn dặm quả thực không dễ.

Nói đến kỹ năng, tốc độ điều tra, thu thập tin tức không phải chẳng ai qua nổi Cẩm Y Vệ hay sao?

Cẩm Y Vệ thủ đoạn thông tiên, mánh khóe cao thâm, có tai mặt ở mọi nơi. Bất kỳ sự tình nào cũng không thể qua mắt được họ. Việc xảy ra tại Quảng Bình vương phủ, chắc chắn bộ phận nằm vùng tại Giang Châu có hồ sơ. Chỉ cần Cẩm Y Vệ điều động, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy được thông tin.

Hiện giờ người giúp được Lưu Linh chỉ có duy nhất Thẩm mỹ nhân - Thẩm Yến.

“...” Lưu Linh nhất thời lâm vào túng quẫn. Từ ngày cãi lộn với Thẩm Yến, nàng dồn toàn bộ tinh lực lên Lục Minh Sơn để dò la thông tin. Huống hồ nàng quả thực đã khiến Thẩm Yến tức giận không nhỏ, mà bản thân nàng cũng bị chàng chọc tức, đây chính là vấn đề hiển nhiên sẽ phát sinh khi hai kẻ mạnh mẽ, cứng đầu ở bên nhau --- ai cũng không chịu thuận theo người kia.

Trước mặt mọi người Thẩm Yến tuyên bố tạm thời không muốn gặp nàng, lúc ấy Lưu Linh cũng đang cáu kỉnh, chẳng thèm đáp lại là “Được” hay “Không được.”

Nhưng sau đêm hôm đó, Lưu Linh quả thực không chạm mặt Thẩm Yến lần nào.

Hoạt động đi tìm Thẩm đại nhân mỗi đêm bị nàng ném ra sau đầu, hoàn toàn quên mất, chàng cũng chẳng có phản ứng. Lưu Linh lại càng không vui. Vì lẽ đó chiến tranh lạnh giữa hai người yên lặng nổ ra, trở thành một vòng tuần hoàn giận dỗi, lạnh nhạt luẩn quẩn.

Ban đầu Lưu Linh còn một mực chẳng để tâm. Nàng nghĩ hai người cùng hành trình, đi cùng 1 đoàn, cho nên ngẩng đầu, cúi đầu thể nào cũng sẽ không tránh được chạm mặt.

Trên thực tế một khi Thẩm mỹ nhân đã nói: “Chúng ta đừng gặp mặt nữa.”, chàng quả nhiên có biện pháp biến hai người thành hai đường thẳng song song, sống chết cũng không gặp được nhau.

“Thẩm đại nhân đâu?”

“Thẩm đại nhân có việc bận.”

“Tránh ra. Ta muốn gặp Thẩm Yến.”

“A!! Quận chúa!! Thẩm đại nhân nói, trong khu vực của Cẩm Y Vệ có rất nhiều tài liệu tư mật, sợ quận chúa cố ý thăm dò, vì để tránh hiềm nghi tốt nhất không cho bất kỳ người ngoài nào vào đây.”

“...”

…. Lưu Linh thật tình muốn quỳ lạy Thẩm đại nhân.

Con người chàng sao có thể lãnh khốc, vô tình đến thế!

Nói không muốn gặp thì triệt để không gặp nàng nữa!

Đám thị nữ thấy vậy cũng u sầu theo: “Hay là tiểu tỳ nghĩ thử biện pháp xem? Thẩm đại nhân kiểu gì chẳng gặp mặt chúng nô tì.”

“Nhưng để các ngươi gặp Thẩm Yến, chắc chắn sẽ bị chàng làm cho ý lo4n tình m3, không còn giữ được tỉnh táo nữa”

“... Quận chúa!! Chúng tiểu tỳ rõ ràng bị Thẩm đại nhân hù cho tim đập, chân run, tinh thần hoảng loạn, lấy đâu ra ý lo4n tình m3!?” Chúng thị nữ đỏ mặt đáp.

Lưu Linh xem như không nghe thấy, lặng lẽ nghĩ: Cuối cùng người nghĩ biện pháp vẫn là nàng thôi.

Nàng không tin Thẩm Yến thật tình muốn hoàn toàn cắt đứt với mình, bằng không chàng sẽ không để nàng đồng hành cùng Cẩm Y Vệ nữa. Cùng lắm chàng chỉ đang tức giận mà thôi…

À, có lẽ ban đầu chàng không giận nàng đến thế, nhưng sau khi căng thẳng với nhau, nàng lại chẳng thèm để ý đến chàng, một mực đặt toàn bộ tâm trí lên Lục Minh Sơn, hoàn toàn vất Thẩm Yến ra sau đầu.

Người như Thẩm mỹ nhân của nàng, chỉ sợ dùng cách dỗ ngọt thông thường không ăn thua.

Lưu Linh cảm thấy hơi phiền muộn.

Bọn thị nữ lắm miệng, ở trước mặt Lục Minh Sơn, không cẩn thận lỡ lời nói ra việc này.

Lục Minh Sơn thoáng ngẩn người, lòng trào nên sự ghen tị mãnh liệt.

Hắn tỏ vẻ thoải mái, vô ý nói: “Ta không hiểu nàng cực khổ theo đuổi Thẩm Yến như vậy là vì cái gì… Chẳng lẽ nàng ở Nghiệp Kinh nhiều năm như thế mà không biết, Thẩm Yến có một vị hôn thê là thanh mai trúc mã với hắn sao?”

Hắn ngẩng đầu, giọng điệu châm chọc, vờ nhắc nhở, hư tình giả ý: “Ta vốn địch ngồi im xem kịch, nhưng không đành lòng nhìn nàng bị Thẩm yến lừa gạt.”

“Hắn và ta đều giống nhau. Nàng không thích ta như vậy, sao lại vui lòng để Thẩm Yến đùa giỡn tình cảm của mình??”

- -----oOo------