Chương 4: Tối nay tới tìm cậu

Chương 4: Tối nay tới tìm cậu

Mỗi người trong thôn này đều có thể cảm nhận được sự tà ma càng ngày càng lớn. Vốn dĩ vùng nông thôn như này rất yêu thích tụ tập náo nhiệt, cuối cùng xảy ra chuyện này, chẳng còn ai dám ở đây hóng chuyện nữa. Mọi người nhanh chóng rời đi, dường như hận không thể nhanh chóng cắt đứt quan hệ với những gì xảy ra ở đây. Ba mẹ cũng qua đây kéo tôi muốn đưa tôi đi khỏi. Tôi vẫn còn muốn ở lại xem kết quả, vậy mà mẹ tôi lại dùng sức tát tôi một cái, bảo tôi lúc này đừng có tùy hứng. Dường như mẹ tôi sắp khóc vì lo lắng nên đành cầm theo ảnh của Tiểu Nhã chuẩn bị về nhà. Trước khi đi tôi nhìn quan tài đó một cái, chiếc quan tài đó vẫn không hề bị đốt cháy.

Người người vội vã xuống núi, bởi vì đường núi hẹp nên bọn họ đều phải xếp hàng. Gần đến lượt tôi xuống núi thì nha cô đột nhiên tiến lại gần. Cô vội vã chạy qua túm lấy tay tôi, mở miệng hỏi: “Tôi nghe nói có phải cậu và cô gái kia đã từng có chuyện yêu đương ?” Tôi bị nha cô dọa hết hồn, còn chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã chỉ mặt nha cô bảo cô cút đi, nhất định không được nói linh tinh. Nhưng nha cô lại nghiêm túc nói với tôi: “Bây giờ cậu rất nguy hiểm, khi quỷ nhi sinh ra nó sẽ đi gϊếŧ người thân cận lấy máu tế. Cả nhà cô ấy đã chết hết thì cậu chính là người thân cận nhất của cô ấy. Cậu sẽ không sống được qua tối nay đâu.”

Mẹ tôi lo lắng mắng nha cô: “Cô nói bậy, có mà cô không sống qua tối nay ấy.”

Thấy mẹ tôi không tin, nha cô lo lắng: “Các người nghe tôi đi có được không ? Người khi nãy không nghe lời tôi nên đã mất đi tính mạng đấy.”

Tôi không muốn tiếp tục nghe bọn họ cãi cọ nên đã trực tiếp hỏi nha cô: “Vậy tôi nên làm thế nào ?”. Nha cô nhanh chóng lôi ra một hình nộm người bé đặt vào trong tay tôi: “Trước mắt thì phải bảo vệ được tính mạng của cậu đã, tranh thủ lúc trời vẫn chưa tối, đem sinh thần bát tự của cậu viết lên trên một tờ giấy trắng sau đó đốt cùng với hình nộm này rồi tìm một con chó đen cho nó uống hết bát nước giấy đốt kia.”

Tôi cầm lấy người nộm, đây là hình nộm bện từ rơm rạ có chút thô ráp. Nha cô tiếp tục nói: “Sau khi làm xong thì gọi điện cho tôi, tôi tới tìm cậu.” Cô lại tiếp tục đưa cho tôi một tờ danh thϊếp, còn lắc lắc điện thoại của mình. Tôi cầm hết mọi thứ, nhớ lại chuyện kì dị khi nãy, tò mò hỏi: “Quan tài bị đốt chưa ?”

Nha cô lắc đầu: “Vẫn cần đốt thêm một lúc nữa”. Nói đến đây cô do dự vài giây, nhỏ giọng nói: “Đợi cậu nhóc đó bị thiêu chết rồi thì quan tài sẽ bốc cháy.” Câu này nha cô nói rất nhỏ dường như chỉ nói cho mình tôi nghe thấy. Nhất thời tôi chưa hiểu được ý tứ trong lời nói của cô nhưng bố mẹ tôi thì hoàn toàn không nghe rõ. Bọn họ nghi hoắc hỏi lại nha cô nói gì nhưng nha cô chỉ lắc đầu không chịu nói lại lần thứ hai. Đột nhiên trong lòng tôi có một linh cảm xấu, tôi cảm giác nha cô này cũng không phải người tốt lành gì.

Nhìn ra nghi hoặc trong lòng tôi, nha cô nắm chặt lấy tay tôi, chân thành: “Dựa theo lời tôi nói mà làm, đừng như Triệu Hiên Hiên xung đột với tôi, tôi chỉ là muốn cứu người… đươc không ?” Ánh mắt của nha cô vô cùng chân thành làm tôi chỉ có thể gật đầu. Không cần biết thế nào, thử thôi lại tránh được xảy ra chuyện, tóm lại không thể giống như Triệu Hiên Hiên tự hại chết bản thân. Có vết xe đổ của Triệu Hiên Hiên trước mắt, tôi quyết định tin nha cô một lần.

Xuống núi, tôi qua nhà hàng xóm mượn con chó đen sau đó làm theo lời mà nha cô đã dặn dò đem sinh thần bát tự đốt cùng với hình nộm sau đó pha nước cho con chó đen kia uống. Những con chó ở vùng thôn quê thì không kén chọn thức ăn, cho dù là người nuôi chó nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất thì nó cũng sẽ vội vàng liếʍ sạch. Đây chẳng qua là nước có lẫn tro, con chó đen kia tất nhiên sẽ uống hết.

Những thôn dân khác lần lượt quay về, tụ tập trên đường nói chuyện, tất cả đều nói về chuyện hỏa táng. Tôi đi qua đó nghe chuyện mới biết quan tài cuối cùng bị đốt cháy rồi. Nhưng tôi lại nghe được chuyện lạnh sống lưng hơn nữa. Khi quan tài đó bị đốt được một tiếng rưỡi thì bên trong cũng truyền đến tiếng thét mới. Không còn là tiếng thét của người phụ nữ kia mà là âm thanh của một cậu thanh niên, có người nói đó là tiếng của Triệu Hiên Hiên. Thôn trưởng lúc đó lo lắng vô cùng, không chịu được đã đi cạy nắp quan tài. Nha cô có chết cũng nhất quyết không để cho ông ta đi còn nói nếu như bây giờ mở quan tài ra thì mọi chuyện sẽ đổ bể. Nhưng trưởng thôn đâu có nghe lời nha cô, ông ta đánh cô một cái rồi liền đem người đi nạy nắp quan tài.

Khi nắp quan tài được mở ra, mọi người đều bị dọa cho một trận. Triệu Hiên Hiên trong quan tài đã bị lột da, phần xác còn lại thì bị vứt qua một bên. Lớp da bị lột xuống của cậu ta thì trở thành cái ô che cho hai xác chết kia, đem thân xác của hai mẹ con bọn họ buộc chung lại với nhau. Trưởng thôn nhìn thấy cảnh này lập tức ngất luôn tại chỗ. Những người khác sợ hãi muốn đậy nắp quan tài lên để để tiếp tục đốt nhưng nha cô lại khóc lóc nói không kịp nữa rồi. Cô nói với mọi người rằng khoảnh khắc khi mở quan tài ra thì hai mẹ con bọn họ đã bỏ chạy rồi. Cô nghĩ về chuyện quỷ nhi sẽ được sinh ra nên quyết định sẽ xử lý người mẹ trước, nào ngờ chẳng xử lý được ai lại còn để cho mẹ con bọn họ trốn thoát.

Nói đến đây, ai nghĩ lại cũng sợ, thì thầm nói may rằng mình rời khỏi đó sớm. Tôi nghe xong cũng thấy tim mình đập nhanh, cảm thấy chuyện này quá quỷ dị rồi. Khi tôi đang hoảng sợ trong lòng, có người hét lên nha cô quay lại rồi. Theo hướng tiếng gọi, chúng tôi nhìn thấy nha cô tập tễnh quay về thôn, được người ta dìu trên lối về. Lúc trước thì bị trưởng thôn tát cho hai cái, trên mặt còn dấu vết tát, nhìn có vẻ rất đau, khóe miệng còn bị đánh chảy máu. Đợi nha cô đến trước mặt, tôi nuốt nước bọt hỏi cô có bị làm sao không. Nha cô nói rằng không cần gấp, làm nghề này lâu rồi khó tránh khỏi có những khi bị người nhà họ đánh. Sau đó cô hỏi tôi có làm theo lời cô nói, tôi vội vã gật đầu. Như được loại bỏ gánh nặng: “Cuối cùng trong thôn này cũng có một người nghe theo lời tôi nói.”

“Bây giờ tôi rất sợ” tôi nhỏ giọng hỏi: “Phải làm sao đây ?”

“Không cần sợ, vẫn còn kịp. Bây giờ cậu hãy biến con chó đen này trở thành kẻ thế mạng cho cậu.”

“Thế mạng ?”

“Đúng, tối nay cậu dùng quần áo quấn lấy con chó này, nhớ phải là quần áo cậu hay mặc, chi bằng lấy luôn bộ cậu đang mặc đi, như vậy thì sẽ có mùi hương của cậu.”

“Sau đó thì sao ?”

“Đem con chó này đặt lên trên giường của cậu, sau đó tìm một chỗ nấp kín nhưng không được cách con chó đen này quá ba mét.”

“Tại sao tôi không được chạy ?”

“Con chó đen đó tuy rằng nằm trên quần áo của cậu nhưng mùi trên quần áo thì không đủ nồng, không thể lừa được cô ta. Nếu như cậu trốn ở bên cạnh, mùi hương đủ nồng thì cô ta sẽ bị lừa.”

Tôi nghe chữ được chữ mất, đành hỏi lại: “Tôi nghe không hiểu, cô ta mà cô đang nói là ai ?”

Nha cô do dự một lúc, nói với tôi: “Nếu như tôi nói thì cậu nhất định không được sợ hãi.”

“Tôi sợ gì chứ, cô nói đi”

Tối nay Triệu Tiểu Nhã sẽ tới tìm cậu.”

———————-