Chương 7

Nhận thấy tình hình căng thẳng Nhật Minh có khả năng tác động vật lý lên người bé Mèo, lũ bạn nhậu cùng liền kéo hắn lại: “Mày làm gì động tay động chân vậy Minh có gì từ từ nói.”

“Mày không thấy nó mất dạy với tao sao?” - Mặt hắn đỏ rần rần, mở miệng tựa như có thể ăn tươi nuốt sống người khác. Mặc cho hai ba người kéo lôi hắn vẫn cố sức a dô phía Mèo Mũm Mĩm như thể không đánh được cô hắn sẽ không làm người nữa vậy.

Bé Mèo nóng nảy tay chỉ tay về phía hắn, người lao về phía đó, tức giận quát: “Mày nói ai mất dạy hả? Tao nói gì không đúng sao? Mày đã không làm ra tiền, công việc nhà cũng không biết phụ lại còn bày đặt đàn đúm bạn bè về nhà nhậu nhẹt. Bày ra cho ai dọn hả? Cút! Mau cút khỏi nhà tao.”

Mấy người đứng cạnh Mèo thấy cô như vậy thì sợ tái mặt, ôm cô lại, ngộ nhỡ đâu hắn đánh thật thì thiệt thân cô thôi. Đồng thời giật giật tay cô bé khuyên nhủ: “Em bớt lời đi. Giờ thằng Minh nó say rồi em nói làm nó nóng thêm chứ không được gì đâu. Có gì mai nó tỉnh rồi hai đứa từ từ nói nhau.”

Hất tay người kia ra, Mèo bày ra bộ mặt bất cần: “Mặc kệ tôi. Không cần các người quan tâm. Tất cả cút hết cho tôi.”

“Mày đừng có láo nha.”- Nhanh như chớp hắn vùng ra khỏi tay người bạn đang ôm mình lao về phía Mèo. Lập tức trên mặt cô in hằn bốn dấu tay đỏ chói.

Chát!

Tay ôm mặt nước mắt sớm đã lăn dài trên đôi má ửng hồng, Mèo uất nghẹn không thể tin vào những gì đang diễn ra: “Mày dám đánh tao sao?”

Đau!

Mèo đau ở trên mặt thì ít nhưng đau ở tâm thì nhiều. Nỗi đau này khó mà diễn tả được thành lời. Cô không ngờ người từng nói yêu cô tha thiết, người cùng cô trải qua bao nhiêu kỉ niệm ngọt ngào, cái người mà cô trót trao đời con gái… lại đối xử với cô như vậy.

“Mày là cái thá gì mà tao không dám đánh. Mày ăn nói như vậy với bạn tao hả, con mất dạy kia?”

“Mày ngon đánh lại tao coi.” - Mèo bày ra bộ mặt thách thức.

Hắn lao về phía Mèo với khuôn mặt hung dữ tựa hồ giây tiếp theo sẽ lấy mạng người khác: “Được hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ.”



Rầm…

Hắn đẩy mạnh bé Mèo ngã xuống nền đất, đầu cô vô tình đập vào cạnh ghế, máu ứa ra vô cùng đau rát còn chưa hết choáng váng thì hắn đã bổ nhào đến ngồi trên người cô, liên tục vả vào mặt Mèo mấy cái. Vừa đánh vừa buông những câu chửi rủa, sỉ nhục cô một cách thậm tệ cho thỏa cơn tức.

Tay chân Mèo quơ quào phản xạ lại thì bị hắn kẹp chặt bằng một tay, tay khác lại đưa lên bóp cổ cô gái yếu ớt ở dưới thân: “Mày dám đánh lại tao sao? Tao cho mày chết! Chết đi.”

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh quá bất ngờ cả đám không ai kịp phản ứng, tất cả đứng chết trân tại chỗ chẳng ai nghĩ đến việc sẽ cứu bé Mèo. Cho đến khi cô bé bị bóp nghẹt, miệng ú ớ kêu cứu, mặt đỏ phừng phừng thì mọi người ở đây mới kịp tỉnh hồn sấn tới đẩy hắn qua một bên: “Mày tính gϊếŧ người sao?”

“Phải. Nó đáng chết!”

Có người nhanh chóng đỡ cô dậy, vỗ vỗ lưng cho máu huyết trong người Mèo có thể lưu thông lại. Vừa rồi bị bóp nghẹt đến không thở được, vừa thả ra Mèo liên tục ho lên khù khụ, không ngừng hít lấy hít để không khí cho vào người tìm lại hô hấp ổn định.

Vớ đâu được con dao gọt hoa quả bên cạnh, Mèo quăng về phía hắn: “Dao nè mày có giỏi đâm chết tao đi. Tao có làm ma cũng về ám chết mày.” - Lúc này Mèo hoàn toàn mất hết ý thức, không kiểm soát được lời nói và hành động của mình nữa. Tất cả đều theo bản năng.

“Mày tưởng tao không dám sao?”

Hắn cúi người nhặt con dao, toan lao về phía Mèo lần nữa thì người khác kịp ôm hắn lại, hét lớn: “Thôi đủ rồi. mày thật sự muốn xảy ra án mạng sao?” - Nói đoạn giọng người kia có phần dịu xuống: “Đi thôi tao với mày đi nhậu tiếp không ở đây nữa.” - Vừa nói người bạn kia vừa đưa tay kéo hắn đi.

Người khác trừng mắt quát Mèo: “Nó đang say em bớt lời đi.”

Sau một hồi dằn co lời qua tiếng lại khó khăn lắm mấy người kia cũng tách được hai người ra. Tống ba tống bốn trên mấy chiếc xe độ hắn cùng đám bạn lao vυ"t đi trong đêm để lại căn nhà bừa bộn.

Căn phòng 16 mét vuông lúc này chỉ còn lại mình Mèo Mũm Mĩm, cô thu người ngồi bó gối mà khóc nức nở. Trong đầu lại vang vọng những lời nhắc nhở của bà Hồng ngày xưa: “Con đừng bị vẻ bề ngoài của nó đánh lừa cái quân trộm cướp đòi nợ mướn đó thì cô đây không lạ gì. Con quen nó coi chừng khổ cả đời, muốn tiếp không được mà vứt bỏ không xong biết không?”