Chương 4

Chuyện tưởng chừng kết thúc ở đó nhưng không... Hôm đó tan ca trở về nhà bé Mèo có cảm giác có người theo dõi mình, khi nhìn lại thì đường phố xe cộ vẫn tấp nập người qua lại, đa số là công nhân hết giờ làm đang về nhà như cô mà thôi. Những ngày sau đó Mèo đều có cùng một cảm giác như vậy. Tâm trạng bất giác dâng lên một nỗi bất an khó diễn tả thành lời. Điều gì tới cuối cùng cũng tới, như mọi ngày Mèo bắt đầu ca làm việc của mình vào lúc 6h sáng tăng ca thêm 4 tiếng đồng hồ, 6h chiều cô gái nhỏ lộc cộc đạp chiếc xe đạp cũ trở về nhà. Đến đoạn đường vắng chợt có hai ba chiếc xe máy rồ ga ép sát xe bé Mèo, may cô dừng xe lại kịp không thì chắc đã bị ngã sấp mặt.

Sau đó có bốn chiếc xe máy vây quanh một cô bé, hai ba chị gái bước xuống xe hất cằm về phía bé Mèo giọng giễu cợt, nói: “Chào cô em, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Chị gái này chính là người lần trước xém tí đánh nhau với bé Mèo ở công ty, lướt qua một lượt những khuôn mặt thân quen toàn những người làm chung công ty với mình, mặt ai nhìn cũng nham nhở. Mấy người này bày ra đội hình thế này ý tứ rõ ràng chính là muốn đánh hội đồng đây mà. Thật là bỉ ổi! Cả đám người như vậy bắt nạt một cô gái nhỏ có còn nghĩa khí nữa không?

Bé Mèo từ nhỏ đã quen với cuộc sống đánh đấm nên cũng chẳng có gì gọi là sợ hãi, cô bình tĩnh đối đáp người kia: “Chị muốn gặp em thôi mà phải huy động nhiều người như vậy á? Có phải chị quá xem trọng em rồi không? Sợ em đến thế cơ à?”

“Giỏi lắm cô bé đến bây giờ mà còn có thể phách lối như vậy. Để coi tí nữa mày có khóc lóc xin ơn tha thứ không?” - Hất mặt ra hiệu cho chúng bạn, bà chị kia phất tay ra lệnh cho đám bạn: “Tụi bây cho nó một trận.”

Cả đám xông vào bé Mèo mà đánh tới tấp, người túm tóc, người lao đến đấm đá cào cấu cứ như mấy con mẹ ngoài chợ đi đánh ghen vậy. Mèo Mũm Mĩm tuy chưa từng học võ nhưng sức chống cự mấy con người này thì có thừa. Tránh người này, né người kia, lao đến đạp người nọ, tay chân quơ loạn xạ, cô gái nhỏ cũng không hề yếu thế, càng không có ý định tìm đường chạy trốn. Với cô chạy trốn là hèn, lúc nhỏ khi còn ở với bà ngoại, cha cô mất sớm mẹ cô đi nơi khác làm ăn. Sống một cuộc sống không cha không mẹ cô vẫn thường bị lũ bạn chung lớp cùng trường chửi là con hoang. Mỗi lần như vậy cô đều một mình chặn đường mấy đứa lắm mồm kia mà tẩn cho nó một trận nên thân. Lần nào đánh không lại Mèo lại gọi cả đám anh họ lên phụ một tay. Riết rồi cô trở thành chị Đại ngày còn ngồi trên ghế nhà trường.

Có lần có đứa không biết điều đυ.ng tới em trai của cô, một mình Mèo đánh hạ năm tên. Từ đó không còn ai dám đυ.ng đến chị em cô nữa. Không ai chơi với với Mèo, cô cũng bày ra bộ mặt bất cần. Đến bây giờ tính cách đó cũng không có gì thay đổi.

Ông bà ta hay nói hai đánh một không chột cũng què, đằng này cả đám 7, 8 người có trai có gái lại đi đánh một cô bé tuổi 18 thì cho dù cô bé kia giỏi đến đâu thì cũng đến lúc đuối sức không còn sức chống trả nữa. Cả người bé Mèo bầm dập, ngã quỵ xuống đất, mặc cho đám người kia đạp đá cô cắn răng chịu đựng tuyệt nhiên không kêu lên một tiếng. Cả người máu loang lổ, từ khoé miệng tràn ra một dòng nước ấm đỏ thẫm, giây phút tưởng chừng bản thân bỏ mạng ở đây, hai tay buông xuống hai mắt bắt đầu nhoà dần bên tai Mèo nghe có người hét lớn: “Cái đám kia chết tiệt kia tụi bây làm gì đấy? Định đánh chết người sao?” - Tiếng nói ấy là của một thanh niên nhưng cô không còn đủ sức để nhìn rõ mặt người đến cứu mình là ai nữa.



Thoáng thấy người của anh Đen tới cái đám kia nháo nhào bảo nhau: “Anh Đen đến rồi chạy thôi.”

Vội thống lên xe cả đám chạy mất hút, ở đây không ai là không biết Đại ca Đen là anh trùm nắm cả khu Long Thạnh Mỹ người nào làm anh chướng mắt thì xác định tới số rồi. Người ta vẫn đồn rằng anh Đen ghét nhất là kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, lần này cả đám bọn họ đánh một cô gái để anh ấy bắt được chắc sẽ bị đánh đến thừa sống thiếu chết. Vậy nên không ai dại ở lại để anh kịp thấy mặt.

Đá toá bước xuống đỡ cô bé vừa bị đánh ngất lịm đi bên đường, người có tên là Anh Đen liên tục lay lắc: “Nè cô bé tỉnh lại đi. Em tên gì? Nhà ở đâu tôi đưa em về.”

Hai mắt cô bé kia vẫn nhắm nghiền, đáp lại Anh Đen chỉ có tiếng gió. Một tên đàn em ngồi xổm cạnh hai người sau một hồi xem xét, nói: “Cô bé này bị thương nặng quá e rằng không tỉnh lại liền được đâu. Hay chúng ta đưa cô ấy đến bệnh viện đi.”

“Không cần phiền phức như vậy đưa nó về nhà tao đi. Tao kiu con Ánh xử lý vết thương giúp nó.”

“Liệu có được không cô ấy có vẻ bị thương rất nặng đó.” - Trên mặt hắn lộ rõ sự lo lắng cho cô bé xa lạ này.

Anh Đen trừng mắt nhìn hắn, tuyệt nhiên hắn không dám nhiều lời thêm, vội đi tới chỗ chiếc RG Sport dựng lên chở hai người về nhà Anh Đen.

Bé Mèo mơ màng tỉnh lại thấy bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ, ở đây không có mùi thuốc khử trùng nên chắc chắn không thể là bệnh viện. Là ai đã cứu mình chứ? Cô đảo mắt quanh một lượt khắp căn phòng, hoang mang tự hỏi: “Đây là đâu?”