Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chồng Cũ Lại Muốn Tái Hôn Rồi

Chương 40: Lấy lý do tình yêu để hành hung

« Chương TrướcChương Tiếp »
Kỷ Nhiên thật sự rất đau khổ, cha mẹ không thương cậu, chỉ coi cậu như công cụ kiếm tiền, từ nhỏ đến lớn, cậu không lấy được một chút yêu thương nào từ chỗ của cha mẹ. Cậu cảm thấy mình là sự tồn tại dư thừa.

Mười tám tuổi gặp gỡ Dạ Lăng Hàn, cậu cho rằng đã gặp được ánh sáng đời mình.

Trong hai năm đầu ở bên Dạ Lăng Hàn, Dạ Lăng Hàn thật sự cưng chiều cậu, nâng cậu trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở cậu.

Khi đó cậu đã cho rằng cuộc tình này có thể đi đến sông cạn đá mòn, thiên hoang địa lão, nhưng tất cả cũng chỉ là mong muốn đơn phương của cậu.

Về sau, Dạ Lăng Hàn càng ngày càng không để ý đến cậu, số lần hai người cãi nhau cũng càng ngày càng nhiều.

Trở thành dáng vẻ bây giờ như thế nào, Kỷ Nhiên không nhớ rõ nữa.

Cậu chỉ biết rằng, một lần rồi một lần cãi vã khiến tình cảm của bọn họ tan vỡ.

Nếu không yêu, vậy cũng đừng tổn thương lẫn nhau.

Nhưng vì sao Dạ Lăng Hàn còn muốn trói cậu bên cạnh, hết lần này đến lần khác lấy lý do tình yêu để hành hung.

Kỷ Nhiên dời đôi mắt trống rỗng nhìn người đàn ông bên cạnh, cánh môi khô cằn tái nhợt giật giật: “Dạ Lăng Hàn, chia tay đi!”

Dạ Lăng Hàn hoàn toàn không ngờ anh lại chờ được câu nói này.

Đêm hôm ấy, Kỷ Nhiên nói câu này vô số lần.

Mỗi một lần đều nói lên quyết tâm muốn rời xa anh của Kỷ Nhiên!

“Em đừng hòng mơ tới!”

Dạ Lăng Hàn nghiến răng ken két, từng chữ từng đều được nặn ra từ kẽ răng, mỗi chữ đều mang theo tàn nhẫn.

Anh bóp mạnh cánh tay Kỷ Nhiên, nhấc cậu đến trước mặt mình.

“Tôi nói cho em biết, cho dù em chết, tôi cũng không bỏ qua cho em.”

Kỷ Nhiên khẽ cong khóe miệng, nở nụ cười lạnh lùng mà thê lương.

Chết đi! Chết là hết.

Mỗi ngày Kỷ Nhiên một yếu đi, bác sĩ cũng bó tay hết cách.

Dạ Lăng Hàn đút cậu ăn cơm, một miếng cũng không đút được.

Mỗi ngày dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì, Kỷ Nhiên nhanh chóng gầy đi, giống một đóa hoa khô héo. Dạ Lăng Hàn vô cùng cáu kỉnh, trong biệt thự cũng ngập tràn mùi thuốc súng.

“Em ấy không ăn cơm thì nghĩ cách cho em ấy ăn, không phải ông là bác sĩ sao? Chút chuyện nhỏ này cũng không làm được, ông còn làm bác sĩ thế nào?”

Bác sĩ run rẩy nói: “Cậu Dạ, là cậu Kỷ hoàn toàn không muốn sống nữa.”

“Không phải bác sĩ các ông có thể kéo con người ta từ chỗ chết trở về à, ông chữa khỏi cho em ấy cho tôi.”

Bây giờ Dạ Lăng Hàn đã mất đi lý trí, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là làm cho Kỷ Nhiên sống sót.

Bác sĩ lấy hết can đảm nói: “Cậu Kỷ là tâm bệnh! Cậu ấy ở nơi này không vui vẻ, cho nên mới…”

Dạ Lăng Hàn đưa mắt nhìn khiến bác sĩ không dám nói thêm một chữ nào nữa.

Trên giường trong phòng ngủ, Kỷ Nhiên nhắm mắt lại, dáng vẻ yên tĩnh hệt như một con búp bê vải không có linh hồn và sinh mạng.

Bởi vì lâu ngày không ăn cơm, khuôn mặt cậu lõm xuống, sắc mặt kém hơn trước kia rất nhiều.

Áo ngủ mặc trên người cậu đã trở nên thùng thình, cơ thể dưới lớp áo cực kỳ gầy gò.

Dạ Lăng Hàn rất rõ ràng, nếu như cứ mặc cho Kỷ Nhiên tiếp tục như vậy, rất có thể cậu sẽ chết.

Đúng như bác sĩ nói, Kỷ Nhiên không có bất kỳ suy nghĩ muốn sống nào nữa, dù y thuật cao minh đến đâu, bác sĩ cũng không cứu được một người một lòng muốn chết.

“Kỷ Nhiên, em cứ muốn rời khỏi tôi như vậy sao?”

Ý thức của Kỷ Nhiên đã rất mơ hồ, nhưng nghe thấy câu nói này của Dạ Lăng Hàn, cậu lại mở to mắt, giật giật khóe môi tái nhợt: “… Ừ!”

Một chữ ‘ừ’ yếu ớt, nhưng lại như một viên đạn bắn thẳng vào trong trái tim Dạ Lăng Hàn.

Đau đớn dữ dội khiến giữa trán anh nhuộm đầy tàn nhẫn: “Ở cùng tôi bốn năm, em không có chút xíu lưu luyến nào với tôi sao?”

Dạ Lăng Hàn gầm thét, hệt như một con sư tử đang tức giận.

“… Không có!”

Giọng nói yếu ớt của Kỷ Nhiên lập tức dập tan cơn giận của Dạ Lăng Hàn.

Không có!

Kỷ Nhiên không còn chút lưu luyến nào với anh, anh còn cưỡng ép gì nữa?
« Chương TrướcChương Tiếp »