Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất

Chưa có ai đánh giá truyện này!
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Những tháng ngày tuổi trẻ ai đã từng dùng lời hứa cùng nhau đi suốt những tháng năm còn lại để hứa hẹn? giữa cuộc đời này, ai là định mệnh của ai? Với Hàn Nặc mà nói, yêu cũng không thể nhưng hận lại  …
Xem Thêm

Chương 1-2: Hãy cho thời gian thêm chút thời gian (2)
Bởi vì không dằn nổi nhớ nhung, quyết định tới trấn Đại Nguyên một chuyến, nên Ôn Hành Viễn phải liên tiếp tăng ca một tuần liền. Day day thái dương, anh mệt mỏi tựa vào ghế nghỉ ngơi. Vốn dĩ tối nay anh định nói cho Si Nhan biết rằng anh đã đặt vé máy bay đến cổ trấn vào ngày kia, không ngờ cùng một ngày này cô lại rời khỏi đó.

Ba năm rồi, quả thật cô nên về nhà, thế nhưng cuối cùng anh vẫn không an tâm.

Căn chuẩn thời gian, Ôn Hành Viễn bấm só gọi cho Trương Tử Lương. Điện thoại vang lên hai tiếng chuông thì có người nhắc máy, “Hành Viễn!”.

“Không quấy rầy cậu hẹn hò chứ?”, giọng Ôn Hành Viễn đượm chút mệt mỏi, vừa nói chuyện vừa thuận tiện cởi bỏ hai cúc áo.

“Dù sao thì không phải cậu mới quấy rầy một hai lần, Đỗ Linh quen rồi. Tôi vừa đưa Nhan Nhan về, yên tâm đi.” Từ khi Ôn Hành Viễn rời khỏi cổ trấn, Trương Tử Lương và Đỗ Linh đã trở thành sử giả bảo vệ hoa.

“Cảm ơn nhé”, Ôn Hành Viễn trầm giọng chân thành nói cám ơn.

“Đừng giả bộ khách sáo nữa đi. Giờ này gọi điện thoại đến, có việc gì à?” Quen biết nhau mười mấy năm làm sao Trương Tử Lương có thể không hiểu tâm tư của Ôn Hành Viễn? Khi Ôn Hành Viễn dẫn theo Si Nhan vượt ngàn dặm xa xôi từ thanh phố A đến thành cổ này, Trương Tử Lương đã biết rõ Ôn Hành Viễn chuẩn bị làm những gì.

Ôn Hành Viễn không ngại ngần, hỏi thẳng, “Gần đây cô ấy vẫn ổn chứ?”

Trương Tử Lương không đáp mà hỏi vặn lại, “Không phả cậu vừa gọi điện cho cô ấy sao, cậu cảm thấy thế nào?”

“Đã bao giờ cô ấy biểu lộ cảm xác thật với tôi?, Ôn Hành Viễn quá

hiểu Si Nhan, ngoại trừ những lần buộc phải đối mặt với anh ra, cô lúc nào cũng bảo mình ổn cả.

“Tôi không cảm thấy có gì không ổn”, trước mặt họ, cô luôn như vậy.

“Đợi gặp nhau rồi nói nhé, tôi sẽ bay đến thành phố cổ vào tám giờ sáng ngày hôm kia.” Mặc dù Si Nhan sắp về thành phố A nhưng Ôn Hành Viễn vẫn không có ý định thay đổi lịch trình. Có lẽ khi Si Nhan không có mặt, anh quay về nơi in dấu cuộc sống của cô cũng không cần quá mức dè dặt.

Anh ít nhiều cũng

cảm thấy có chút hèn mọn.

Trương Tử Lương lại mơ hồ không hiểu, "Không phải hôm ấy Nhan Nhan về nhà sao? Các cậu làm cái gì vậy hả?”

Ôn Hành Viễn cười khổ, “Không có gì đâu, vốn dĩ tôi định gây bất ngờ cho cô ấy”.

Nhìn Đỗ Linh, Trương

Tử Lương bình luận, “Pha đánh bóng sát mép bàn này của cậu không đẹp, không giống phong cách của cậu”.

Về chuyện theo đuổi Si Nhan, anh chẳng bao giờ làm đủ tốt.

Ôn Hành Viễn tự nở nụ cười khỏa lấp, “Vậy phải làm sao hả? Thẳn thắn trực tiếp quá sợ hù dọa người ta chạy mất. Cứ như vậy trước đi đã, tới lúc đó gặp nhau nhé”.

Kết thúc cuộc trò chuỵện, Ôn Hành Viễn nhìn bao quát thành phố G qua cửa sổ sát sàn, ánh đèn rực rỡ toàn thành phố lọt vào tầm mắt anh.

Đèn của vạn nhà kia, không biết cái nào mới thuộc về anh. Có lẽ chẳng có lấy một ngọn đèn nào cả, bởi vì anh không có nổi một câu chuyện. Nói một cách khác, không có một câu chuyện chung giữa anh và người anh chờ mong.

Châm một điếu thuốc, trong làn khối chập chờn, Ôn Hành Viễn nhớ tới căn phòng mang phong cách cổ xưa, con sông trong vắt có thể nhìn thấy đáy cùng với mặt đường đá sạch bóng. Còn nhớ lần ấy, anh cùng Si Nhan che chung một chiếc ô, trong đêm mùa hạ mưa bụi không ngớt, hai người dạo bước trong con hẻm nhỏ tĩnh mịch ở cổ trấn, mưa rơi trên ô, rơi xuống đất, bắn tung tóe làm ướt mặt giày của cả hai. Ngọn đèn dầu chưa tắt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu xuống con hẻm tối mờ nhìn không thấy điểm cuối, những con hẻm hun hút sâu.

Ký ức về đêm hôm ấy vô cùng rõ nét. Không tiếng sấm rền vang, không tia chớp hoảng hồn, chỉ có làn mưa mêm mại thong dong bay lả tả, khẽ vỗ về làn da của Si Nhan. Nhẹ ôm lấy bờ vai thon gầy của cô, anh dịch chiếc ô về phía cô.

Sự gắn bó tự nhiên, sự tiếp xúc bình lặng hòa hợp, chạm đến góc dịu dàng nhất nơi đáy lòng Ôn Hành Viễn.

Ba năm trước, anh đưa cô đến thành phố cổ, ở bên cô suốt một năm trời. Nếu không phải vì sự tồn tại của anh khiến cô cảm thấy áp lực, anh tuyệt đối không nỡ để cô một mình ở đó. Hai năm tiếp theo, họ chỉ gặp nhau có một lần, quan hệ hời hợt của hai người từ đầu đến cuối đều được duy trì bằng những cuộc điện thoại.

Ôn Hành Viễn thật lòng yêu thương Si Nhan. Anh cho phép Si Nhan dành thời gian nhớ về quá khứ, không những chưa hề thúc ép cô, ngược lại anh còn lùi một bước. Thế nhưng, khoảng cách nghìn dặm, cô buông bỏ sự dè chừng với anh rồi, anh vẫn chẳng biết nên làm thế nào. Có lẽ Si Nhan không ý thức được, những cuộc điện thoại thường khiến cô cảm thấy phiền phức kia, thực ra Ôn Hành Viễn đang nhắc nhở cô về sự tồn tại của mình. Anh sợ thời gian và khoảng cách trở thành rào cản ngăn trở mối liên kết cuối cùng giữa hai người họ.

“Tiểu Nhan, em còn muốn anh đợi bao lâu nữa?” Ôn Hành Viễn nhắm mắt, để ngọn đèn từ muôn nhà kìa nằm lại bên ngoagi tầm mắt, khôn mặt góc cạnh phản chiếu rõ nét lên cửa sổ thủy tinh. Mệt mỏi và bất lực.

Đêm dài đằng đẵng.

Không có những dòng xe cộ tấp nập không ngớt, không có sự khẩn trương bận rộn của thành phố lớn, sớm mai ở cổ trấn yên tĩnh và hiền hòa, không jhis trong làh dường như pha lẫn hơi ẩm, khiến Si Nhan kiềm lòng không đặng mà hít vào thật sâu.

Trong phòng khách đang dập dềnh ca khúc Bryan Adamstheer hiện. Lắng nghe giọng ca khàn khàn củaa Adams, Si Nhan đứng trên ban công, ánh mắt dịch chuyển từ cổ trấn đang ngủ say, trông về ngọn núi tuyết lờ mờ phương xa, để mặc làn gió ịu dàng tươi mát mơn man trên khuôn mặt mộc không trang điểm thuần khiết, mát mẻ và khoan khoái.

Trong đầu bất chợt hiển hiện một câu Ôn Hành Viễn từng nói, Si Nhan cong cong khóe môi, như bị ma xui quỷ khiến nhắn tin cho anh: Cảm giác buông bỏ mọi thứ cứ bồng bềnh như đang bay lơ lửng giữa tầng mây vậy, khi nào anh bay về?

Khi điện thoại hiển thị dòng chữ “tin nhắn đã gửi thành công”, cô lại có chút hối hận. Nhất thời Si Nhan không biết tại sao lại gửi tin nhắn như thế đi, cô vội vàng tắt điện thoại, sợ Ôn Hành Viễn gọi đến hỏi cô có ý gì. Kiểm tra ba lô mang theo bên mình, xác nhận đã mang đầy đủ giấy tờ, tắt máy nghe nhạc, “xoạt” một tiếng kéo khóa, xách va ly

hành lý xuống tâng, chào hỏi bác hàng xóm vô tình gặp, cô chậm rãi bước về phía đầu ngõ.

Nhìn thấy Trương Tử Lương tựa người vào xe phía xa, Si Nhan vẫy vẫy tay với anh, “Chào buổi sáng, anh Tử Lương!”.

Nhìn nụ cười của cô gái trong ánh nắng mai, Trương Tử Lương dường như đã phần nào hiểu được Ôn Hành Viễn. Si Nhan không được coi là quá xinh đẹp, nếu nói cô có điểm gì khác với mọi người, thì đó chính là khí chất đặc biệt. Sự đặc biệt này không phải là kiểu vừa khiến bạn cảm thấy xa cách, vừa khiến bạn không chịu nổi mà muốn lại gần, mà là do cô không thích trang điểm như những cô gái khác, khuôn mặt thuần thiết thường để mộc, duy chỉ có mái tóc dài uốn xoăn là được cô chăm sóc tỉ mỉ. Nghe Ôn Hành Viễn nói là vì mẹ Si Nhan rất thích mái tóc dài đen nhánh của cô, cho nên sau khi bà qua đời, như là để nhớ về mẹ, Si Nhan càng trân trọng mái tóc của mình hơn.

Trên người Si Nhan, Trương Tử Lương nhìn thấy sự thuần khiết và chân thành mà các cô gái đô thị ít có. Cho dù cô cố gắng che giấu vẻ hào quang thì vẫn khiến người khác bất giasc cảm nhận được sự ấm áp nhè nhẹ chỉ thuộc riêng về anh mặt trời từ cô.

Trong làn ánh nắng ban mai, Si Nhan tiến lại gần.

Trương Tử Lương thu lại cảm xúc, bước đến nhận hành lý trong tay cô, đặt lên xe.

Trên đường đến sân bay, Trương Tử Lương đưa bữa sáng đã chuẩn bị cho Si Nhan, cất giọng hỏi, “Em lại không mở điện thoại à?”.

Mới sáng sớm Ôn Hành Viễn đã gọi điện đến, nói cô nàng này trong có vẻ tùy tiện, nhưng thực chất lại rất kén chọn, nên đã nhờ anh mua giúp đồn ăn dinh dưỡng đưa cho cô. Trương Tử Lương tuy trêu chọc, “Rốt cuộc cậu nổ lực theo đuổi trên danh nghĩa bạn trai, hay là phát triển theo hướng bảo mẫu vậy?”, nhưng vẫn cần mẫn làm theo, chỉ bởi người anh em kia nói, “Bảo mẫu làm lâu ròi mới có thể hợp lẽ thăng chức lên bạn trai, hạnh phúc của tôi dựa cả vào cậu đấy”.

Vì hạnh phúc của người anh em, Trương Tử Lương đành phải xông pha chiến đấu một phen.

Si Nhan nói cảm ơn, cắm ống hút, vừa uống sữa vừa ậm ờ, “Em quên mất”.

“Về nhà nhớ mở điện thoại luôn, không thấy em… bọn anh sẽ lo lắng”, Trương Tử Lương nghiêng đầu nhìn cô, rất muosn nói cho cô biết hôm nay Ôn Hành Viễn sẽ bay qua đây, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt trở về.

Si Nhan uống hết sữa đậu nành bèn lặng lẽ mở điện thoại, có một tin nhắn mới được gửi đến.

Đọc tin nhắn khó hiểu kia của cô, Ôn Hành Viễn trả lời lại mấy chữ, “Bất cứ lúc nào”.

Chỉ cần em gật đầu, bất cứ lúc nào anh cũng có thể bay đến

bên em.

Chỉ cần em sẳn lòng.

Chỉ là không biết, Si Nhan có hiểu

được lời hứa hẹn ẩn chứa trong mấy chữ kia hay không?

Máy bay hạ cánh đúng giờ, Si Nhan vừa ra khỏi cửa ra đã rơi vào cái ôm mềm mại, bên tai là giọng nói nghẹn ngào của Quý Nhã Ngưng, “Đồ vô lương tâm này!”.

Si Nhan đưa hai tay ôm chặt lấy cô bạn thân xa cách đã lâu, khuôn mặt tuy nở nụ cười, nhưng giọng nói đã nghẹn ngào, “Vừa gặp mặt đã quở trách tớ, quả nhiên là có núi dựa rồi. Cậu được đấy, cứ lẳng lặng không nói gì mà vứt bỏ tớ thế này!”.

Quý Nhã Ngưng buông lỏng tay, đấm lên vai Si Nhan, khẽ giọng trách móc, “Ai vứt bỏ ai chứ, đồ vô lương tâm!”.

Si Nhan rớt nước mắt, “Tớ không phải là đồ”.

Quý Nhã Ngưng vừa khóc vừa cười, “Cậu quả thực không phải là đồ”.

Khóe miệng Si Nhan còn vương lệ, nhưng cô cũng cười nói, “Dám mắng chửi tớ, to gan lớn mật quá rồi đấy!”.

“Miệng lưỡi sắc bén rồi đó, cứ coi chừng đi!”.

“Há mồm ra tớ xem răng cậu nhọn tới mức nào rồi”, dứt lời cô bèn lùi lại phía sau một bứơc, quan sát Quý Nhã Ngưng.

Mái tóc dài đến vai, chỉ cài qua loa một cây trâm vén gọn tóc lên, váy sườn xám lụa trắng, đôi giày hoa đế thấp, khuôn mặt đẹp, trang điểm nhẹ. Quý Nhã Ngưng tỏa ra nét quyến rũ nữ tính, khiến Si Nhan không đừng được nói, “Mỹ nữ trên thế gian tớ từng gặp tuy nhiều, nhưng không ai thướt tha lả lướt như cô nàng này!”.

Quý Nhã Ngưng hơi sẵn giọng, “Cậu học tiếng Trung tốt đấy chứ nhỉ?”

“Cái này có liên quan tới tiếng Trung sao? Không biết xuất xứ thì về nhà lên Baidu (2) tra cứu thử đi, đừng để mất mặt như thế nữa”, thấy Quý Nhã Ngưng sắp khóc đến nơi, Si Nhan đưa tay nhéo mặt cô, “Được rồi, kéolux lụt tới thì phải làm sao hả, tớ không biết bơi đâu đấy!”.

(2)

Công cụ tìm kiếm lớn nhất Trung Quốc, có khả năng tìm kiếm các tin tức, ảnh, và các chức năng khác

Quý Nhã Ngưng chuyển khóc thành cười, “Cho cậu chết chìm là tốt nhất, tránh để lại mầm họa ngàn năm!”.

Si Nhan giả vờ giận dữ, “Lòng dạ của phụ nữ có chồng là độc địa nhất!”.

Ba năm không gặp, Si Nhan- người vốn dĩ đã manh khảnh có vẻ càng gầy hơn, duy chỉ có nét hân hoan phấn khởi giữa hai hàng lông mày là khiến cô toát lên một chút sức sống. Người đơn giản như Quý Nhã Ngưng nhất thời không rõ nụ cười của Si Nhan xuất phát từ nội tâm hay chỉ là để an ủi cô.

Như hiểu được sự dò xét của Quý Nhã Ngưng, Si Nhan nhìn về phía người đàn ông đứng cạnh cô bạn thân, “Không giới thiệu qua cho tớ người đàn ông của cậu à?”

Sự thẳng thắn này đã chọc cười được đối phương, người đàn ông bước lên trước một bước, “Anh là Đường Nghị Phàm, chào Nhan Nhan, anh gọi em như vậy em không ngại chứ?”.

Dịu dàng như Quý Nhã Ngưng, anh tuấn như Đường Nghị Phàm, hệt như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích, rất xứng đôi. Thấy Đừng Nghị Phàm thân thiết mở rộng vòng tay ôm lấy Quý Nhã Ngưng một cách tự nhiên, tự đáy lòng cảm thấy vui thay cho bạn mình, Si Nhan lập tức cười nói, “Anh vốn dĩ nên gọi em theo Nhã Ngưng, có gì đâu mà phải ngại chứ?”

Quý Nhã Ngưng hơi đỏ mặt gạt tay Đường Nghị Phàm ra, níu lấy Si Nhan, “Cảm giác làm cô em vợ không tồi chứ, lần này có người lấy lòng cậu rồi!”.

Si Nhan nhìn về phía Đường Nghị Phàm, người chủ động nhận lấy va ly của cô, “Sau khi hai người kết hôn, cô ấy sẽ thuộc quyền sở hữu của nah, trước đó là thuộc quyền sở hữu của em, yêu cầu này không quá đáng chứ?”.

Đường Nghị Phàm nhướng mày, “Chỉ cần em vợ đừng bắt anh thoái vị nhường ngôi, anh đương nhiên không có ý kiến”.

Hai cô gái nhìn nhau, bật cười.

Chuyện trò vui vẻ đến bãi đỗ xe, Si Nhan chuẩn bị lên xe thì nghe thấy Đường Nghị Phàm chào hỏi ai đó, “Đi công tác hay đến đón người vậy?”. Cô nhìn về phía có tiếng nói, cho đến khi nhìn rõ ràng người đó là ai, nụ cười trên gương mặt cô bỗng đông cứng.

Không hẹn mà gặp thế này khiến người ta trở tay không kịp.

Hàn Nặc - người vừa dừng xe bên cạnh, mặc áo sơ mi họa tiết xanh lam, ánh mắt đã chạm tới khuôn mặt của Si Nhan, nét mặt cũng đột ngột biến đổi, bảy phần ngạc nhiên ba phần vui mừng. Nhưng anh nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, trả lời câu hỏi của Đường Nghị Phàm, “Đến đón người”, rồi nhìn về phía Si Nhan, “Đã lâu không gặp, Nhan Nhan”.

Thì ra, giữa họ chỉ còn lại một câu “Đã lâu không gặp”.

Trong lòng Si Nhan dấy lên một nổi đắng chát, nhưng nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Hàn Nặc, cô lại bình tĩnh đến khó hiểu, chí ít thì trong giọng nói đã thể hiện điều đó, “Đã lâu không gặp”, bốn chữ được cô trả lại y nguyên, không hề run rẩy.

Đối diện với cuộc tương phùng của hai người, nét hồng hào trên gương mặt Quý Nhã Ngưng đã bị xua đi phần nào, cô bất giác dựa gần về phía Si Nhan, giọng điệu mang theo vẻ châm chọc, “Chẳng mấy khi đại luật sư Hàn lại nhớ đến Nhan Nhan nhà của chúng tôi”.

Thấy lời lẽ của Quý Nhã Ngưng sắc bén như vậy, Si Nhan không muốn bất cứ ai có mặt ở đây phải khó xử hay bối rối, bèn kéo tay cô, “Chúng tôi xin phép đi trước”, vừa nói vừa khẽ đẩy Quý Nhã Ngưng vào ghế sau xe Đường Nghị Phàm, sau đó kéo cửa xe một cách quyết đoán, ngăn cách bản thân và Hàn Nặc bên ngoài.

Thế nhưng Si Nhan cảm nhận được một cách rõ rệt rằng ánh mắt Hàn Nặc từ đầu chí cuối đều tập trung vào cửa kính tối màu này, dù thực tế anh không nhìn thấy gì.

Thông minh như Đường Nghị Phàm, đương nhiên có thể cảm nhận dược mối quan hệ tế nhị giữa Hàn Nặc và Si Nhan. Sau khi lên xe, anh không hỏi gì nhiều, chuẩn bị lái xe đến nhà hàng đặt trước đó mời Si Nhan dùng cơm theo kế hoạch ban đầu. Nhưng khi khởi động xe, Si Nhan lại nói, “Bay mấy tiếng đồng hồ nên hơi mệt, anh cứ đưa em về nhà trước đã nhé!”.

Đường Nghị Phàm nghe thấy vậy bèn liếc nhìn Quý Nhã Ngưng qua gương chiếu hậu, thấy cô vợ trẻ nhà anh gật đầu, liền lấy giọng điệu hết sức tự nhiên nói, “Phiền hai mỹ nữ chỉ đường giúp tiểu nhân ạ!”.

Si Nhan hạ cửa xe xuống, để mặc gió thổi bung những lọn tóc dài ôm lấy khuôn mặt thon gọn của cô. Như không còn sức lực để thở than, cô cố gắng gạt đi thôi thúc muốn khóc, kìm nén nổi bi thương đang dâng lên trong l*иg ngực.

Hơn một nghìn ngày ly biệt, quả thực là đã lâu không gặp.

Anh vẫn tuấn tú hết như trong trí nhớ của cô, ngoại trừ việc hai người không tìm thấy bóng hình nhau trong mắt đối phương. Mảng kí ức loang lổ mơ hồ, tựa như quang cảnh đường phố lùi lại bên ngoài cửa sổ xe, khiến người ta không nhìn rõ con đường phía trước.

Si Nhan lại một lần nữa nhắc nhở bản thân rằng, vào lúc cô rời khỏi thành phố A đến thành cổ, họ đã trở thành khách qua đường trong cuộc đời nhau. Những chuyện quá khứ kia, có thể không cần nhớ lại thì cô không nhớ nữa. Thế nhưng, khi cô nhìn ra bầu trời màu xanh như được gột rửa bên ngoài, tâm tư được quay lại như pha quay chậm, quay trở về thời gian tươi đẹp kia.

Buổi sớm mai, ánh mặt trời dịu dàng,cô thức giấc, mặc quần áo chỉnh tề ngồi bên chiếc điện thoại bàn chờ đợi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô cong môi nở nụ cười, vui vẻ đẩy cửa phòng ký túc.

Vườn trường yên tĩnh được bao phủ trong ánh nắng ban mai ấm áp, hoàng tử của cô dáng vẻ nhanh nhẹn đứng dưới tán cây, khuôn mặt đầy ý cười.

Hàn Nặc nhanh chóng bước lên phía trước, năm lấy tay của Si Nhan, khẽ trách, "Sao em không mặc áo khoác thế? Không sợ bị cảm à?"

Si Nhan nở nụ cười hồn nhiên, "Lạnh thì có thể mặc áo khóac của anh mà, em không sợ!"

Với ý cười rõ ràng nơi đáy mắt, Hàn Nặc cởϊ áσ khoác trên người ra khoác lên cho cô, rồi ôm lấy đôi bờ vai thon gầy của cô, "Chúng ta ra ngoài nhé!".

Ở trong lòng anh, cô hỏi, "Muốn gây sự chú ý hay sao?".

"Đúng vậy, gây chú ý", nhéo khuôn mặt cô, anh nói tiếp, "Mấy ngày nữa mẹ anh về, mẹ muốn gặp em".

"Hả?", Si Nhan không thể cuời nổi, một lúc lâu sau mới nghiến răng nói, "Được!".

Hàn Nặc bị dáng vẻ của cô chọc cười, ôm lấy cô hật chặt, "Sao lại như bị đưa lên pháp trường thế này, em căng thẳng đến vậy sao? Cẩn thận rơi răng ra ngoài đấy!".

"Ai nói em căng thẳng chứ, con dâu dù xấu xí vẫn phải gặp cha mẹ chồng, huống hồ em lại không...", bỗng nhiên ý thức được mình lỡ lời, cô lập tức im bặt, nghiêng đầu nhìn người nào đó đang nhịn cười, "Anh nghiêm túc chút đi, không được cười nữa", nhưng mặt cô đã đỏ rần.

Trên gương mặt anh tuấn phảng phất ý cười mê người, Hàn Nặc hỏi tới, "Ai phải gặp mặt cha mẹ chồng cơ?"

"Nói gì vậy chứ, em nghe không hiểu", Si Nhan cãi bướng, không chịu thừa nhận.

Hàn Nặc khẽ cười, hơi thở nóng bỏng kề gần, dịu dàng dặt nụ hôn lên trán cô, thuận thế ôm cô vào lòng, giọng trầm thấp mang theo chút mê hoặc, "Thật sự không biết à?"

Si Nhan tránh né, ôm lấy eo anh, dụi mặt vào ngực anh, "Phải làm sao bây giờ, em căng tthẳng lắm!".

"Căng thẳng gì chứ, sẽ không trả lại hàng đâu mà", bị véo một cái ở eo, Hàn Nặc cất giọng dịu dàng, "Đừng lo lắng nữa, có anh ở đây rồi!".

Cô như con mèo nhỏ nép vào lòng anh làm nũng, "Thế nah phải bênh vực em đấy!".

Anh cúi xuống hôn lêи đỉиɦ đầu cô, "Cô bé ngốc, không bênh vực em thì bênh vực ai?".

Hàn Nặc như thế, là chàng hoàng tử mà Si Nhan đã từng một lòng một dạ dựa dẫm, tin tưởng.

Ngày ấy, anh là nhân vật tài năng xuât chúng của trường, không chỉ anh tuấn đẹp trai, mà thành tích học còn xuất sắc, lại nổi tiếng tốt tính. Với tư cách là bạn trai của Si Nhan, mặc dù anh không lãng mạn, nhưng thi thoảng vẫn mang đến cho cô những bất ngờ nho nhỏ khiến cô kinh ngạc, hơn nữa còn đặc biệt chiều chuộng cô. Si Nhan vừa cảm thấy hạnh phúc, vừa vô cùng khó hiểu, luôn thích hỏi những câu ngốc nghếc, "Tại sao lại là em? Tại sao anh lại đối xử tốt với em như thế?"

Anh đã trả lời cô như thế nào?

Giờ nhớ lại, Si Nhan vẫn nhớ rõ nét mặt nghiêm túc cùng giọng điệu như lẽ tất nhiên cuả anh lúc bấy giờ.

"Bởi vì là em, cho nên chỉ đối xử tốt với em."

Bởi vì, cho nên, chính là em.

Hạnh phúc gần đến độ đưa tay ra là có thếr chạm vào, hương thơm của tình yêu toả ra xung quanh ấm áp. Mặc kệ ngày mai, dũng cảm tiến về phía trước, quả thực là lúc đó tâm không tạp niệm, dẫn đến sau này, ngau cả đường lui cũng không có.

Giai điệu bi thương trong buổi đêm tĩnh lặng trở nên chói tai, song Si Nhan đã bị cuốn vào cảm xúc riêng của mình. Cô nhắm mắt làm ngơ, hai tay ôm lấy đầu gối ngồi trên tấm thảm trải sàn, tư thế bất động nhìn như có vẻ bất lực và yếu đuối. Tâm tình như thế này, cô tưởng như không bao giờ có nữa. Chí ít lúc quyết định quay trở về, cô đã chuẩn bị tâm lý cho bản thân. Song không ngờ rằng, sau khi gặp lại Hàn Nặc, tất thảy mọi nổ lực giống như dã tràng xe cát.

Chưa từng lãng quên. Phát hiện đáng sợ này, Si Nhan không có dũng khí nhìn thẳng vào nó.

Đối phương nhẫn nại theo cô, tiếng chuông điện thoại kiên trì vang lên.

Si Nhan chậm rãi trượt màn hình, giọng nói chừng mực trong ký ức vang lên bên tai, "Nhan Nhan".

Là Hàn Nặc.

Chỉ làkhông biết giữa hai người họ, ngoại trừ câu "Đã lâu không gặp" ra, phải chăng không còn câu đối thoại nào khác? Bằng không anh sẽ không chỉ gọi mỗi tên của cô, và không nói thêm gì nữa như thế.

Hàn Nặc không nói, Si Nhan cũng lặng thinh.

Trong tiếng thở của nhau, sự ăn ý sót lại chẳng còn bao.

Si Nhan không ngờ vừa mới xuống máy bay là có thể gặp nhau. Có thể đối với cô mà nói, có thể không gặp lại nhau nữa mới là kết cục đẹp nhất. Nhưng thực ra, trong lòng cô có lẽ đang thầm chờ mong điều gì đó, nhưng Si Nhan không muốn thừa nhận.

Nếu Si Nhan từ lúc quyết định quay về đã có sự chuẩn bị tâm lý, thì đối với cuộc gặp ở sân bay, Hàn Nặc không có sự chuẩn bị gì.

Sau hơn một nghìn đêm rời đi, Si Nhan lại một lần nữa quay vè thành phố đong đầy hồi ức chung giữa họ.

Ba năm trước, anh đã đánh mất dũng khí mà bỏ mặc hết thảy. Hiện giờ, dù không khống chế được bản thân, Hàn Nặc cũng chỉ còn cách thông qua Đường Nghị Phàm, hỏi số điện thoại cô từ chỗ của Quý Nhã Ngưng, tựa hồ như mười một con số đó có thể gắn kết với những ngày xưa cũ, để họ tiếp tục như chưa từng rời xa.

Thế nhưng kết quả đã quá rõ ràng.

Tiếng thở dài phát ra tự đáy lòng, Hàn Nặc khó khăn cất tiếng, "Anh đang ở dưới khu nhà em".

Si Nhan bước đến khung cửa sổ, từng bước từng bước như giẫm đạp lên hơi thở, nặng nề, chừng như nghẹt thở.

Ánh trăng mông lung, ngọn đèn tối mờ, bóng hình cao lớn của người đàn ông trở nên vô cùng rõ nét trên con phố rộng thênh thang.

Ký ức xa xô được đánh thức, anh đã từng đứng dưới phòng ký túc của cô như thế, có lúc là đưa cô về, có lúc là đợi cô.

Chỉ hiện tại thì sao, là vì điều gì? Bỗng dưng cô rất muốn có một đáp án, một đáp án mà ba năm về trước anh nên đưa cho cô.

Thế nhưng, có đáp án rồi thì để làm gì?

Ở bên nhau đã là hy vọng xa vời.

Anh hiểu điều đó sớm hơn cô, cho nên ba năm trước cô đi, anh không níu giữ.

Anh không thể dự đoán được lúc bắt đầu, nhưng lại sớm được dự đoán được kết thúc.

Sau đó, điện thoại bị ngắt, bức rèm cửa đã ngăn cản tm mắt của anh.

Hàn Nặc buông thõng hai tay, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên thân cây phía sau, là bất lực hay một lần nữa hy vọng bị đốt cháy?

Dưới cùng bầu trời sao ấy, Si Nhan cuộn tròn người trên một góc giường, nhớ về người mà cô từng nguyện lòng dốc hết thảy.

Năm tháng trải dài quanh co không ngừng nghỉ, có những tình yêu không chịu nổi một lần tổn thương.

Đêm tĩnh lặng. Ánh trăng trong vắt.

Thêm Bình Luận