Chương 28: Tối qua em đi đâu?

KiLi nhìn Mộ Thiên Thanh, ánh mắt linh động khẽ híp lại, sau đó nói với Lý Dược ở một bên: "Ê! Anh có cảm thấy hôm nay Thiên Thanh rất lạ hay không?"

Đang lật xem tư liệu vụ án, Lý Dược tùy ý liếc nhìn Mộ Thiên Thanh, sau đó kéo tầm mắt trở về, trả lời: "Không có, cô ấy không phải vẫn như vậy sao..."

KiLi trợn mắt với người đàn ông hời hợt, sau đó, cô sáp đến bên người anh, buôn dưa lê: "Anh biết đêm qua tôi đυ.ng phải ai không?"

"Ai?" Lý Dược thờ ờ hỏi.

KiLi không bận tâm, nói: "Trên đường Hà Quang lúc chuyển đồ cho cha tôi, tôi thấy sếp Mộc..."

"Ừ, sau đó thì sao?" Để thỏa mãn tính buôn chuyện nhất quận Nam của bà tám KiLi, Lý Dược vẫn hỏi qua loa lấy lệ.

"Hí hí... Anh biết sếp Mộc đi cùng với ai không?"

Lý Dược nâng tài liệu lên che tầm mắt, chê cười trề môi dưới, nói: "Đừng nói với tôi là Thiên Thanh nha?"

"Bingo!" KiLi hơi nâng cằm.

Lý Dược thoáng há miệng ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, cảm thấy rất bình thường: "Cũng không có gì lạ, Thiên Thanh và sếp Mộc quen biết nhau từ hồi đi học, mối quan hệ giữa họ có vẻ rất tốt...."

"Vớ vẩn, tất nhiên tôi biết!" Kili trợn mắt, "Vấn đề ở chỗ, hôm qua sếp Mộc ăn mặc rất đẹp trai, mà Thiên Thanh... diện một bộ lễ phục dạ hội, đẹp cực kỳ. Sau đó, hai người đi vào một nhà hàng Pháp rất sang trọng!"

Rốt cuộc, lời nói của Kili gợi lên sự tò mò của Lý Dược, "Cô nói ...... Thiên Thanh mặc lễ phục dạ hội?"

"Ừ!" Kili gật đầu, "Thật kỳ lạ, đúng không? Trừ khi cần thiết cho nhiệm vụ, Thiên Thanh có mặc mấy bộ đó đâu? Ngay cả các buổi họp thường niên của tổng cục, cô ấy cũng mặc đồ thường tham dự. Thậm chí mấy ông lớn đã nói bóng gió cách ăn mặc của cô ấy, nhưng năm kế tiếp cũng vẫn thế..."

"Sếp Mộc và Thiên Thanh..." Lý Dược vân vê cằm, sau đó gật đầu, nói: "Cũng rất tốt, đều là dạng người tham công tiếc việc, xứng!"

Kili rốt cục không chịu nổi logic của Lý Dược, lười nói chuyện với anh, xoay người trở về chỗ ngồi của mình. Thực ra, cô còn chưa nói với Lý Dược lúc cô đưa tư liệu cho Thiên Thanh, vô tình nhìn thấy nơi xương quai xanh của cô ấy có vết đỏ huyền thoại ... Rất đáng để người ta suy nghĩ sâu xa nha.

Hơn nữa... Thiên Thanh hôm nay có chút ngơ ngẩn.

"Năm phút sau họp!"

Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng uy nghiêm bên tổ hành động đột nhiên vang lên. Chỉ thấy Thượng Quan Mộc đang quét mắt qua mọi người, sau đó xoay người rời đi.

Hiệu suất làm việc của quận Nam luôn rất cao, từ sau khi Thượng Quan Mộc đến, đã đưa năng suất của mọi người lên tới đỉnh điểm. Năm phút sau, toàn bộ người tổ hành động đều đã ngồi trước máy chiếu trong phòng họp.

Mộ Thiên Thanh ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt cô nhìn Thượng Quan Mộc thoáng qua phức tạp. Trải qua vụ việc tỏ tình và bị bỏ thuốc tối hôm qua... Giờ phút này cô hoàn toàn không biết phải đối mặt anh như thế nào!

Thượng Quan Mộc đút hai tay trong túi quần, đứng ở đằng trước. Sau khi mí mắt hẹp dài hơi đảo qua mọi người, anh mới cầm lấy remote mở máy chiếu, trên màn hình hiện lên vài hình ảnh, "Quận Bắc gần đây xuất hiện một lượng lớn chlorine / amin / xeton, cấp trên yêu cầu chúng ta hỗ trợ. Tổ hành động từ hôm nay trở đi, hủy bỏ tất cả nghỉ phép, chia thành ba nhóm, mỗi nhóm liên tục thay phiên nhau đi càn quét, tôi không yêu cầu trong ổ điểm không có hàng, nhưng..."

Thượng Quan Mộc quét mắt một vòng, lạnh lùng nói tiếp: "... Tôi không muốn nhìn thấy hàng trong phạm vi tầm mắt! Understand?"

"Yes, sir!" Toàn bộ tổ hành động đồng thanh vang dội khắp phòng họp.

"Việc phân nhóm, lát nữa tôi sẽ báo cho mọi người, tan họp!" Thượng Quan Mộc nói xong, dẫn đầu ra khỏi phòng họp.

Mọi người lúc này mới hậm hực đứng dậy, có người oán trách, có người kêu than: ôi, thế là đi tong kỳ nghỉ rồi... Chỉ riêng Mộ Thiên Thanh là hừng hực lửa trong đáy mắt.

Nhóm rất nhanh được phân xong, bốn người một nhóm, ngay cả Thượng Quan Mộc cũng tự mình tham gia đợt càn quét lần này, có thể thấy cấp trên rất coi trọng chuyện này.

Sau khi dùng xong bữa tối, mọi người nháo nhít lên xe theo nhóm mình được phân, Mộ Thiên Thanh cũng chạy sang nhóm của mình, thì đột nhiên bị Thượng Quan Mộc gọi lại.

"Sếp Mộc..." Ở cục cảnh sát, đối thân phận của Thượng Quan Mộc, Mộ Thiên Thanh cũng không vượt quá quy định. Cô cho rằng, dù quan hệ riêng tư thật tốt, nhưng về công nên làm như thế nào thì làm như thế ấy.

Thượng Quan Mộc nhìn Mộ Thiên Thanh, đáy mắt ẩn chứa một chút bất đắc dĩ, anh hỏi: "Tối hôm qua... Em đã đi đâu?"