Quyển 1 - Chương 28

Vũ Văn Mặc cau mày, sâu trong con ngươi hiện lên một tia lãnh ý.

Thẩm trắc

phi

nghe Mộ Dung Thư nói, cực kỳ căm hận. Tuy trên mặt vẫn dịu dàng ôn nhu, nhưng trong lòng đã

không

ngừng nguyền rủa Mộ Dung Thư. Đây là lần nàng

không

khống chế được tình thế, mà còn để cho Mộ Dung Thư dắt mũi. Việc này rõ ràng có thể xong rồi, nhưng Mộ Dung Thư lại kiếm huyện, kéo nàng vào. Bây giờ thì tốt rồi, vừa chọc giận Vương gia vừa bị dắt mũi! Vốn nghĩ có thể yên ổn cho qua,

không

ngờ lại bị đùa giỡn như vậy, khiến nàng ngồi

không

được mà đứng cũng

không

xong.

Chỉ trong nháy mắt, Tam phu nhân và Ngọc Nhuận đã từ địa ngục lên thiên đường, rồi lại từ thiên đường rớt xuống địa ngục, liên tục trải qua hai tầng lửa – băng, hai người đều rất hoảng sợ, thất thần, sắc mặt trắng như tờ giấy, run rẩy như cành liễu phất phơ trong gió. ( thấy tội... *động lòng bao dung*

:|

)

Đại phu nhân cùng Tứ phu nhân nhìn nhau, trong mắt đều có tia sợ hãi, thủ đoạn này của Vương

phi

quả thật lợi hại! Nàng ta thậm chí còn có thể tính kế cả Vương gia lẫn Thẩm trắcphi!

Đại phu nhân bất giác cắn môi, chau mày nhìn về phía Hồng Lăng, nha đầu kia vô cùng trung thành với Mộ Dung Thư, hai năm nay nàng đã nghĩ hết cách mua chuộc đều

khôngthành, bây giờ Mộ Dung Thư nhất định là được nàng ta giúp đỡ mới có thể như vậy!

"Vương

phi, nô tì đã biết sai rồi! Về sau vạn lần cũng

không

nói như vậy! Xin vương

phi

tha thứ!" Tam phu nhân và Ngọc Nhuận lấy lại tinh thần, lập tức nhanh chóng phản ứng, bò về phía Mộ Dung Thư, mỗi người một bên kéo mép váy nàng khóc lóc cầu xin. ( các nàng thích lết hay bò.. *mặt hung thần* )

Hồng Lăng thấy Mộ Dung Thư bị hai người kia kéo, liếc nhìn sắc mặt của Vũ Văn Mặc và Thẩm trắc

phi

rồi tiến lên kéo hai người ra, tức giận nói: "Vương

phi

thân phận cao quý, sao các ngươi

không

biết điều như vậy? Thường ngày thì

không

xem Vương

phi

ra gì, thường xuyên châm chọc người, bây giờ dựa theo quy củ mà trừng trị, các ngươi lại ở đây khóc lóc cầu xin, định làm mất mặt Vvương

phi

sao? Mau buông ra."

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của Tam phu nhân và Ngọc Nhuận càng vặn vẹo, biết rõ Hồng Lăng là cố ý nhưng lúc này thì làm gì còn tâm tình mà nói lại!

Mộ Dung Thư nhìn tán thưởng Hồng Lăng, nha đầu này đúng là thông minh, cho nàng đến Trúc viên cùng mình là quyết định đúng đắn, lại nhìn thoáng qua Tam phu nhân và Ngọc Nhuận, lạnh lùng nói: "Lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba bản Vương

phi

còn có thể tha thứ, thậm chí có thể

không

để ý quy củ tha cho các ngươi. Nhưng, tái phạm quá nhiều lần, bản Vương

phi…" Nàng tạm dừng lại, chuyển mắt nhìn lướt qua Vũ Văn Mặc cùng Thẩm trắcphi, mới nói tiếp: "Cũng

không

thể tha cho các ngươi nữa. Dù sao người đứng đầu

khôngphải là ta, trong phủ Nam Dương Vương này, quy củ là quan trọng nhất, nếu như các ngươikhông

muốn bị trừng trị quá nặng, thì phải đi cầu gia và Thẩm trắc

phi."

Nói thì thật dễ nghe! Việc này là do ai? Bây giờ lại nói giống y như mình là Bồ Tát sống! Những lời này

không

phải ngầm bảo nàng gian xảo, bao che cho bọn

tiểu

thϊếp

lại cònkhông

trọng quy củ! Lời này là nói cho nàng nghe? Sắc mặt Thẩm trắc

phi

càng lúc càng khó coi, suy nghĩ trong lòng vô vùng hỗn loạn.

Trong phòng, mùi thuốc súng nồng nặc.

Vũ Văn Mặc lần nữa ngồi xuống, nhàn nhạt nhìn lướt qua Mộ Dung Thư, nghiêng đầu nói với Thẩm trắc

phi: "Ngươi quyết định đi."

Thẩm trắc

phi

ôn nhu gật đầu, sau đó nhìn hai người Tam phu nhân cùng Ngọc Nhuận đang quỳ trên mặt đất nói: "Tuy Tam muội hầu hạ cho Vương gia, trong vương phủ cũng được xem là chủ tử, nhưng trước mặt hạ nhân lại đánh mất quy củ, nguyền rủa chủ mẫu, tội nàykhông

thể coi là nhẹ mà cho qua. Ngày mai đưa về thôn trang."

Thân thể Tam phu nhân xụi lơ trên đất, nước mắt vẫn chưa khô, cực kỳ đáng thương, nhưng nhân là nàng gieo, quả thì nàng phải nhận, dù sao đến thôn trang tuy hơi nghèo khó nhưng vẫn tốt hơn là bị người ta bán vào kỹ viện. Nàng vẫn còn cơ hội,

không

cam lòng liếc nhìn Mộ Dung Thư.

Tiếp sau, Thẩm trắc

phi

nhìn về phía Ngọc Nhuận, đối với loại người này thì nàng lười nói, ngày thường nàng vốn

không

thích nha hoàn này, mỗi ngày đều trang điểm loè loẹt, hành động cử chỉ chẳng khác gì nữ tử thanh lâu, giọng nói lạnh hơn. "Về phần Ngọc Nhuận, lát nữa gọi người đến bán."

Ngọc Nhuận

không

nói được lời nào, ngây ngốc quỳ tại chỗ, có vẻ là

không

có cách nào chấp nhận được vận mệnh,

không

cam lòng nhìn thoáng qua Vũ Văn Mặc, cứ nghĩ Vũ Văn Mặc sẽ nhìn nàng, nào ngờ ánh mắt của Vũ Văn Mặc lại chú ý cái người đang ung dung kia, trên miệng vẫn mang chút ý cười nhàn nhạt, Mộ Dung Thư, nàng ta

không

chịu nổi kí©h thí©ɧ liền trợn mắt té xỉu.

Thẩm trắc

phi

phất phất tay.

"Dẫn đi!"

Trong phòng cuối cùng cũng an tĩnh trở lại.

Mộ Dung Thư nâng áo đứng dậy, sau đó nhìn Vũ Văn Mặc, tươi cười như hoa nói: "Chuyện hôm nay thật làm

phiền gia, là thần

thϊếp

sơ xuất. Xin gia tha thứ."

Tiếp theo vừa nhìn về phía Thẩm trắc

phi, tươi cười nhu hòa nói: "Phủ Nam Dương Vương lớn cũng

không

lớn nhỏ cũng

không

nhỏ, việc

phiền phức nhất định rất nhiều, dù sao tỷ cũng là lần đầu quản sự, khó tránh khỏi sơ sót, sau này còn phải học tập Thẩm muội, muội ngàn vạn lần đừng có chê tỷ

phiền phức."

Khóe miệng Thẩm trắc

phi

cứng đờ, quả nhiên nói câu nào làm cho người ta giận đến bốc khói mà! Nhưng trên mặt

không

có biểu hiện gì, gật đầu trả lời: "Tỷ khách sáo, chỉ sợ sau này muội còn phải học tập tỷ nhiều."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư che miệng cười duyên.

Vũ Văn Mặc

không

lên tiếng nhìn thoáng qua Mộ Dung Thư rồi mới lên tiếng.

"Các ngươi cứ trò chuyện, bản Vương còn có chuyện quan trọng phải xử lý."

Mộ Dung Thư cùng Thẩm trắc

phi

tươi cười tiễn hắn.

Tiếp theo hai người lại giả vờ thân thiết nói chuyện vài câu, đến khi mặt trời lặn, Mộ Dung Thư liền tìm lý do rời đi.

Chờ Mộ Dung Thư ra khỏi Trúc viên, Thẩm trắc

phi

trở về phòng trong,

không

có cách nào kiềm chế lửa giận trong lòng, liền vung tay quét sạch các bình sứ mặt bàn xuống đất. ( ôn nhu trong truyền thuyết vỡ thành từng mảnh.. ú ú u u ú

)

"Vương

phi

muốn lấy lại quyền hành sao?" Tú Ngọc theo sau Thẩm trắc

phi

liền hỏi, nhìn những bình sứ vỡ vụn dưới đất.

Thẩm trắc

phi

cắn chặt răng

không

nói gì.

Sau khi Mộ Dung Thư trở về Mai viên, Hồng Lăng rất vui vẻ đi chuẩn bị cơm chiều.

Sau khi mấy người Thu Cúc biết được Mộ Dung Thư có thể cùng Thẩm trắc

phi

quản sự thì trên mặt

không

giấu được nụ cười. Chỉ trong chốc lát, Mai viên tràn ngập tiếng nói tiếng cười.

Sáng sớm hôm sau, Mộ Dung Thư đã rời giường để trang điểm. Hôm nay nàng phải nàng phải quay về phủ Tướng quân nên còn có nhiều chuyện lặt vặt cần xử lý. May mà bọn Hồng Lăng ai nấy đều rất thông minh, xử lý công việc vô cùng nhanh mà lại còn kín đáo.

Lần này nàng về phủ Tướng quân sẽ phải ở lại mấy ngày nên nàng mang theo cả bốn đại nha hoàn, vì vậy, hai ngày trước nàng đã bỏ ra một số tiền lớn để tìm người may vài bộ y phục cũng như mua vài món trang sức cho các nàng, bốn nha đầu này sau khi trang điểm quả nhiên rất đẹp, ai nhìn cũng

không

thể rời mắt.

Vũ Văn Mặc đang chờ ở cửa vương phủ. Qua mấy khắc, Mộ Dung Thư liền đi ra khỏi cửa lớn của vương phủ. Từ lúc đó đến khi lên kiệu, nàng vẫn

không

liếc nhìn Vũ Văn Mặc, đối với hắn nàng chỉ cần phúc thân hành lễ là được rồi.

Vũ Văn Mặc im lắng ngồi trong kiệu, duy trì hình tượng băng sơn ngàn năm nhưng sâu trong đôi mắt có thể làm người ta lạnh như ở hầm băng kia lại hiện lên một chút nghi ngờ.