Chương 4

Nghe vậy, cảm xúc Vân Li vốn thả lỏng xuôi theo hành động của anh ta bỗng nhiên căng chặt.

Cái gì mà lần đầu tiên chứ?

Vân Li không quá hiểu về lời anh ta nói, do dự hỏi: "Trước kia anh ta chưa từng làm cho người khác? "

Người đàn ông: "Ừ."

"......"

Cô bị phản ứng đương nhiên của anh ta làm cho câm nín.

Vân Li thậm chí ngẫm nghĩ lại bản thân mình có làm quá lên không.

Tuy rằng độ cao của hạng mục này nhìn chỉ cao hơn hai mét, nhưng cũng tiềm ẩn một mức độ nguy hiểm nhất định. Lúc này Vân Li băn khoăn không để ý đến cái khác, không thể không đáp lời, mong có được một câu an ủi: "Trước đó anh có được huấn luyện qua không?"

Người đàn ông không nâng mắt: "Huấn luyện gì."

"Giống như là," Vân Li không nghĩ ra được, lúc này cũng uyển chuyển không nổi, tính chỉ hướng rất mạnh, "Làm thế nào để buộc dây an toàn nhất, để giảm thiểu hệ số rủi ro đến mức thấp nhất."

Người đàn ông nghe cô nói xong, mới nói: "Chưa từng."

"......"

Trong khoảng khắc này, Vân Li có cảm giác chơi bungee jumping rất chân thật, nhân viên công tác nói cho cô, dây này có khả năng sẽ bị đứt, nhưng không nhất định sẽ đứt, cô có thể thử xem trước.

Cả người Vân Li cứng lại rồi: "Nếu dây an toàn không cột chắc sẽ bị văng ra ngoài sao?"

Người đàn ông liếc cô một cái, dường như tự hỏi: "Tôi không rõ."

Thấy khuôn mặt của hai người đều thoải mái, Vân Li mím môi, suy nghĩ không cần dọa sợ bản thân, đột nhiên người đàn ông khẽ bấm nút trên dây an toàn, không chút để ý mà nói: "Cô muốn thử không?"

Vân Li: "......"

Vân Li: "?"

Người trước mặt nói chuyện y hệt như một ác ma đang thầm thì.

Tuy nhiên, người đàn ông vừa nói một câu, nói xong liền thu tay lại, không có thêm động tác dư thừa nào. Vân Li thậm chí nổi lòng tiểu nhân với anh, kiểu như những lời trước đây của cô mà anh ghi hận trong lòng, cho nên lần này mượn cớ hù cô.

Cái lưng Vân Li cứng đơ, cúi đầu sờ sờ vị trí nút cài, kiểm tra xem nó có bị nới lỏng hay không.

Cùng lúc đó, đằng xa có người kêu Từ Thanh Tống đến.

Trước khi đi, Từ Thanh Tống cười nhẹ, lên tiếng trấn an: "Cậu ta chỉ đùa với cô thôi, đừng coi là thật." Ngay sau đó, quay đầu nhắc nhở người đàn ông: "Cậu làm gì vậy, tẫn trách chút đi, đừng nói chuyện lung tung dọa người khác."

Người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ "kinh doanh qua loa", cũng bởi vậy đối với Vân Li mới nói tiếng người: "Yên tâm, đã kiểm tra qua." Sau đó anh chỉ vào sợi dây bên cạnh mình: "Nếu lát mà có sợ thì nắm chặt chỗ đó."

Vân Li gật đầu, do dự chút, mới chậm rãi dịch tay ra chỗ khác.

Người đàn ông cầm chiếc kính VR bên cạnh đeo lên cho cô: "Phía sau có cái nút, tự mình điều chỉnh độ chặt lỏng."

Hình ảnh trước mắt Vân Li biến thành một hàng ký tự dài, còn thêm hiệu ứng bị lửa đốt.

Người đàn ông: "Rõ không?"

Vân Li híp mắt: "Hơi mờ."

Lời vừa dứt, cô có thể cảm giác được bàn tay của người đàn ông đang áp lên mắt kính cô, cài xuống phía dưới. Tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, Vân Li giơ tay, tự mình điều chỉnh một góc độ thoải mái hơn

Bởi vì hạng mục này sẽ di dộng lên xuống, chỉ đeo thế này, mắt kính rất dễ dàng rơi ra. Cho nên gia cố hai sợi đai, cố định ở cằm giống như đội mũ bảo hiểm

Sau khi đeo VR, trước mắt đã tách rời với thế giới thực.

Vân Li không biết những gì đang xảy ra xung quanh mình, có chút khẩn trương, chỉ nghe thấy người đàn ông nói câu "Bắt đầu rồi", cảnh tượng theo đó mà bắt đầu thay đổi.

Vách núi cao đến nỗi không thấy vực thẳm, nơi xa là mây mù bao phủ vùng núi.

Không phải ngay từ đầu khi bắt đầu chơi là phải nhảy xuống, còn có khoảng giảm xóc. NPC trước mặt miệng lúc đóng lúc mở, như là đang nói chuyện. Sau đó, từ góc nhìn của Vân Li là nhân vật chính muốn nhảy nhưng không dám nhảy, do dự hồi lâu.

Trong lúc cô còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên nhảy xuống.

Ghế treo bên dưới cũng bắt đầu hoạt động.

Rơi xuống chỗ thấp nhất, còn lên lên xuống xuống bởi vì lực đàn hồi của sợi dây. Cảm giác không trọng lượng mãnh liệt, biển rộng đen kịt gần trong gang tấc, ngay sau đó đột nhiên vọt lên.

Vân Li sợ hãi đến mức nhắm mắt lại trong giây lát, lại cưỡng bách mình phải mở ra lần nữa.

Cô thuộc tuýp người sợ nhưng lại mê chơi. Mỗi lần đi công viên giải trí, nhìn thấy những hạng mục có độ kí©h thí©ɧ cao đều cảm thấy rất hứng thú, nhưng khi vào đến cổng lại nhát gan không dám chơi.

Mà loại hạng mục VR kiểu trải nghiệm, Vân Li biết là hư cấu, nhưng thực tế thì cũng không dọa người như vậy, cho nên muốn thử từng cái.

Nói ngắn gọn chính là, dũng khí của cô chỉ tồn tại trong thế giới giả tưởng.

Sau một hồi cũng trở lại với thế giới thực

What is your perfect working environment?

Thời gian hạng mục này không dài, nhưng bởi vì cảm giác quá mức chân thật, Vân Li vẫn cứ cảm thấy một giây dài bằng một năm. Nhưng sau khi "Sống sót sau tai nạn", cô lại cảm thấy tinh thần sảng khoái, hưng phấn lại kí©h thí©ɧ.

Vân Li tháo kính VR.

Người đàn ông nhận lấy, tháo dây giúp cô.

Vân Li trở lại mặt đất. Cô nghiêng đầu, nhìn thấy bên cạnh có cái màn hình, gần như là đồng bộ chiếu cảnh tượng cô vừa mới chứng kiến. Cũng chính là những thứ cô vừa thấy, và những người khác cũng đều có thể nhìn thấy.

Nghe Hà Giai Mộng nói, vì chế tác các video có thể tạo ra hiệu quả tốt hơn, sau này những hình ảnh sẽ được gửi đến những người tương ứng theo một cách thống nhất.

Vân Li nói cảm ơn, nghĩ nghĩ, đặt nghi vấn: "Trò chơi này không có âm thanh sao?"

Người đàn ông giương mắt.

Vân Li giải thích: "Tôi nhìn thấy có nhân vật há mồm, nhưng không nghe được âm thanh."

Người đàn ông cũng không rõ lắm, dứt khoát tự mình đeo. Qua một lát, anh tháo xuống, cầm chiếc VR ở trong tay nhìn: "Có thanh âm, nhưng hình như tai phải bị hỏng rồi."

Nói xong, anh lại xác nhận nói: "Cô không nghe được gì sao?"

"......"

Vân Li hô hấp dừng lại.

Vừa lúc đυ.ng vào chỗ khuyết thiếu trời sinh của cô rồi.

Nói tai phải hỏng, tương đương với việc chỉ có tai trái có âm thanh.

Nhưng tai trái của cô vốn dĩ không nghe được.

Cho nên không nghe được gì cả.

"A, phải không?" Vân Li khô cằn nói, "Có thể là vừa rồi tôi mới khẩn trương, cho nên nghe không rõ."

"Ừ."

Người đàn ông không quan tâm. Kết thúc cái "Nhiệm vụ" này của Vân Li, anh lại lại khôi phục thái độ "không phải chuyện liên quan tới mình", lực chú ý đặt trên thiết bị, an tĩnh kiểm tra nó.

-

Sau khi Vân Li chơi các hạng mục khác, khi đi ngang lại nơi này, đã không thấy bóng dáng của người đàn ông. Loại đi một số hạng mục, đọi cô thử từng cái hạng mục mà mình cảm thấy hứng thú, cũng hết luôn buổi sáng.

Trong số người đến thì cô được xem như là người còn tinh lực.

Có một số người chơi trong thời gian dài sẽ choáng váng, chiến đấu sớm đã kết thúc, lúc này đang ở khu nghỉ ngơi nói chuyện phiếm.

Tìm một góc không có ai, Vân Li vừa nhanh chóng kiểm tra các đoạn video mới quay, vừa suy nghĩ làm cắt nối biên tập ra làm sao.

Sau một thời gian, Hà Giai Mộng tìm được cô, thông báo cho cô một tin tức.

Thân là chủ nhà, Từ Thanh Tống muốn mời mọi người dùng bữa, nhân tiện chính thức gặp mặt cùng với tiễn đưa bọn họ. Nghe nói những người khác đều vui vẻ đồng ý, Vân Li đành phải nuốt lời muốn từ chối, lựa chọn theo số đông.

......

Địa điểm dùng bữa là một trong những nhà hàng có tiếng ở Nam Vu.

EAW đặt một phòng bao lớn, bên trong có hai bàn tròn đặt ở bên trai bên phải. Vân Li ngồi sát bên trong, hai bên lần lượt là Hà Giai Mộng với Bất Tri Liễu.

Có vài người đã quen biết trước đó, cũng có vài người vừa ngồi xuống đã chào hỏi làm quen. Trên bàn cơm rất náo nhiệt, phần lớn chưa chơi đã, đang bàn luận về cảm giác sau khi chơi các hạng mục.

Vân Li sợ nhất những dịp như vậy, vừa vào cửa đã giả vờ nghịch điện thoại.

Người đến cuối cùng là Từ Thanh Tống và người đàn ông kia.

Bàn chỉ có hai ghế trống, hai người đi tới. Hà Giai Mộng chớp mắt, nhìn thấy người này, thuộc tính nhan cẩu lại bốc lên: "Nhàn Vân lão sư, hôm nay cô nhìn thấy vị soái ca này cởi khẩu trang chưa?"

Hôm nay?

Vân Li ăn ngay nói thật: "Hôm nay không thấy."

Cô hơi ngập ngừng, đang phân vân không biết có nên thêm câu: Nhưng trước kia thì thấy rồi.

Chưa kịp nói, Từ Thanh Tống nói: "Tiểu Hà."

Hà Giai Mộng: "A?"

"Cô muốn đổi chỗ sao?" Từ Thanh Tống quan sát chỗ ngồi, vỗ vỗ bả vai người đàn ông, "Mấy ngày nay cậu ta bị cảm, chỗ này lại đầu gió điều hòa, cho cậu ta ngồi bên trong đi."

Hà Giai Mộng lập tức đứng dậy, liên thanh nói: "Đương nhiên không thành vấn đề."

Trước khi Vân Li kịp phản ứng, bọn họ liền ngồi xuống một cách khó hiểu.

Vốn dĩ những trường hợp tránh còn không kịp với nhiều kiểu người này, bên cạnh đổi thành một người xa lạ đã gặp mấy lần, Vân Li không biết có nên chào hay không, càng thêm đứng ngồi không yên.

Cô không nhìn qua, cúi đầu uống nước.

Từ Thanh Tống không có ý định giới thiệu người đàn ông này. Trên bàn có người bắt chuyện với người đàn ông, anh lặng im vài giây mới trả lời, dường như đang xác định đối phương đang có nói chuyện với mình hay không, nhưng đều rất ngắn gọn.

Giống như đang nói chuyện hăng say thì có người lại cắt ngang.

Vân Li cũng bị đồng cảm lây, muốn nhìn xem có phải anh đang khó chịu chỗ nào không, nhưng không dám nhìn.

Không bao lâu, trọng tâm của chủ đề lại chuyển sang trên người Từ Thanh Tống.

Vân Li cũng nhìn qua.

Đầu óc lại lỗi thời mà nghĩ đến, mọi người dường như đã quên hỏi tên người đàn ông đó.

Không bao lâu, người đàn ông tháo khẩu trang xuống.

Mấy lần trước có gặp, không phải điều kiện ánh sáng không tốt, thì cũng là do góc độ lệch lạc không thấy rõ, nếu không thì chính là cô không nghiêm túc nhìn. Lúc này nhìn cận cảnh, Vân Li mới phát hiện màu tóc của anh ta có chút hơi nhạt, không biết là do nhuộm hay là do bẩm sinh.

Dịch xuống là ngũ quan không góc chết, diện mạo nhìn giống con lai.

Chỉ riêng phần này thôi đã ưu việt rồi.

Vân Li đột nhiên cảm thấy có chút quen thuộc.

Hình như đã gặp ở đâu rồi......

Chưa kịp nhớ lại, nhân viên phục vụ bắt đầu bưng thức ăn lên.

Các món ăn trên bàn rất đa dạng, quan tâm đến khẩu vị của từng khách hàng.

Không biết là do không muốn ăn hay do kén chọn, từ góc độ của Vân Li có thể thấy, người đàn ông dừng lại cũng không ăn món nào hết. Chỉ có một phần cháo được gọi riêng đã ăn được một nửa.

Sau bữa tối, có người đề nghị đi đến một KTV gần đó để ca hát.

Từ Thanh Tống cười đồng ý.

Bữa ăn tốn rất nhiều tiền, những người khác không có dự định để anh ta thanh toán. Đưa ra chơi một trò chơi nhỏ, hai bàn chia làm hai nhóm, nhóm thua trả tiền.

Trong một loạt trò chơi, bạn đẩy tôi kéo, cuối cùng chọn trò chơi đơn giản mà nhanh gọn lẹ có tên là"Thì thầm bên tai".

Quy tắc là mỗi nhóm cử một người nói một lời với người đầu tiên trong nhóm đối diện, gói gọn 30 từ, càng khó đọc càng tốt. Sau đó truyền xuống, thanh âm phải nhỏ, không được để người thứ ba nghe thấy.

Người cuối cùng sẽ thuật lại chính xác cấc từ mà tổ kia nói, thì tổ đó thắng.

Vân Li trong lòng lộp bộp một tiếng.

Sau đó còn nghe được tin dữ hơn: "Vậy theo chiều ngược của kim đồng hồ đi."

Ngược chiều kim đồng hồ, từ trái sang phải.

Cũng chính là người đàn ông bên bên trái truyền lời cho cô.

Vậy cô phải ghé tai trái của mình qua à......

Mỗi tổ đều quyết định xong câu từ, bắt đầu truyền lời một từ câu đầu.

Người khởi đầu là Từ Thanh Tống bàn của bọn họ, cách bốn người mới đến chỗ Vân Li. Tốc độ truyền lời rất nhanh, theo khoảng cách kéo gần, sự lo âu của cô dâng lên.

Tuy rằng tai trái mất đi thính giác cũng không tạo ảnh hưởng gì lớn đến cuộc sống của Vân Li, cô cũng không quá để ý.

Cứ việc như thế, cô không muốn công khai khuyết điểm này cho mọi người biết.

Vân Li rối rắm, nhìn về phía người đàn ông: "Cái đó..."

Người đàn ông quay đầu lại.

Cô há miệng thở dốc, muốn nói "Lát nữ tôi có thể dùng tai phải nghe được không", lại cảm thấy quá mức cố tình, chưa nói xong liền xì hơi: "Quên đi, không có gì."

Chẳng bao lâu tới người đàn ông.

Nhìn thấy người bên cạnh truyền lời cho anh, Vân Li hơi nghiêng người nghe lén, nhưng không nghe được chữ gì cả.

Tiếng thì thầm kết thúc, người đàn ông nhìn cô.

Vân Li nhìn thẳng anh, căng da đầu thò lại gần.

Dừng hình ảnh lại vài giây.

Người đàn ông không nhúc nhích, đột nhiên nói: "Lại đây."

Vân Li sửng sốt: "A?"

Lời nói không pha lẫn cảm xúc, nhưng hàm nghĩa lại khiến người ta hiểu lầm. Trên bàn cơm có người nhịn không được trêu ghẹo vài tiếng.

Người đàn ông giống như không nghe thấy, đặt khuỷu tay lên bàn, lười nhác chống cằm. Tựa như hiểu được sự lo lắng của cô, tầm mắt di chuyển đến tai phải của cô, không mặn không nhạt mà lặp lại.

"Gần hơn một chút."

===========================

T6225631122021✔