Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chiến Thần Bất Bại

Chương 20: Chấn động toàn sảnh tiệc!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 20: Chấn động toàn sảnh tiệc!

Vừa dứt lời, tại cửa chính tráng lệ và xa hoa, Tiêu Chính Văn bước thẳng vào sảnh tiệc, cả người như toả ra ánh sáng!

Lông mày hình kiếm, đôi mắt sáng ngời cùng với dáng vẻ hiên ngang của anh khiến tất cả mọi người có mặt đều ngạc nhiên không thôi!

Trong phút chốc, cả hội trường bắt đầu bàn tán!

“Tiêu Chính Văn của nhà họ Tiêu ở Tu Hà sao? Đây là gia tộc nào thế, sao tôi chưa từng nghe nói đến?”

“… Ông bị làm sao đấy! Chính là nhà họ Tiêu năm đó! Đứa con trai duy nhất của nhà họ Tiêu đã từng có hôn ước với Ninh Kỳ Nhi, Tiêu Chính Văn!”

“Cái gì? Người còn sống sót duy nhất của nhà họ Tiêu? Tại sao cậu ta lại trở về? Chẳng phải mọi người đều nói rằng cậu ta đã chết rồi sao?”

Lúc này ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào bóng dáng cao lớn, tuấn tú đang tiến vào từ cửa chính! Bọn họ cố gắng liên trưởng người đàn ông trước mặt với Tiêu Chính Văn của nhà họ Tiêu năm đó!

Nhưng, họ phát hiện ra Tiêu Chính Văn trước mặt họ đã thực sự thay đổi! Nhất là gương mặt kiên quyết và đôi mắt lạnh lùng đó khiến người ta phải run lẩy bẩy!

Lông mày như sao xăm, khí chất như rồng bay!

Người còn sống sót duy nhất khi nhà họ Tiêu bị đuổi cùng gϊếŧ tận năm đó, nay đã quay trở lại! Hơn nữa, anh còn xuất hiện trong bữa tiệc đính hôn của Ninh Kỳ Nhi và đại thiếu gia nhà họ Tần!

Trong tích tắc, ánh mắt của mọi người đều lộ ra vẻ tò mò, họ muốn chứng kiến vở kịch đặc sắc này!

Tiêu Chính văn này sớm không đến, muộn không đến, đúng lúc này mới xuất hiện, đủ để thấy đêm nay Tiêu Chính Văn và Ninh Kỳ Nhi, kéo theo nhà họ Ninh, chắc chắn sẽ là kết cục một mất một còn!

Dù sao thì bọn họ vẫn còn nhớ rõ mồn một bi kịch của nhà họ Tiêu năm ấy!

Bố mẹ của Tiêu Chính Văn chính là bị Ninh Kỳ Nhi ép chết!

Lúc này, lông mày phượng hoàng của Ninh Kỳ Nhi toả ra khí chất cực kỳ lạnh lùng! Đôi mắt long lanh của cô ta vốn dĩ rực rỡ như ánh sao, nhưng lúc này, nhìn thấy Tiêu Chính Văn đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, từ sâu đôi mắt của Ninh Kỳ Nhi lóe lên một tia lạnh lùng khó thấy!

Nhưng dù sao, cũng đây là bữa tiệc đính hôn của cô ta, Ninh Kỳ Nhi vô cùng xem trọng bữa tiệc đính hôn lần này!

Đây là cơ hội để Ninh Kỳ Nhi tiến lên tỉnh thành, cũng là cơ hội để nhà họ Ninh thống trị Tu Hà!

Vì vậy, Ninh Kỳ Nhi tuyệt đối không bao giờ để xảy ra bất kỳ sai sót ngoài ý muốn nào!

Bao gồm cả Tiêu Chính Văn!

Người bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ đã yêu đương nồng nhiệt với cô ta!

Người đàn ông này đã từng quan tâm cô ta đến mức có thể đem cả mạng sống đưa cho cô ta!

Chỉ cần anh dám phá hỏng tiệc đính hôn của cô ta, cô ta nhất định phải trừ cỏ tận gốc!

“Tiêu Chính Văn, lâu lắm không gặp, không ngờ anh vẫn còn sống. Tối nay anh tới đây là để chúc phúc cho tôi đúng không?”, Ninh Kỳ Nhi giáng đòn phủ đầu, nhấc chiếc váy đắt tiền của mình trên tay, dưới ánh đèn sân khấu trông cô ta tựa như một nàng công chúa, khí chất hơn người.

Nhưng từ trong đôi mắt của cô ta, không ai có thể nhìn ra vẻ ngạc nhiên vui mừng khi Tiêu Chính Văn vẫn còn sống, mà ngược lại là chán ghét, mất kiên nhẫn! Thậm chí còn có cả sát khí!

Xì xào!

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Tiêu Chính Văn, chờ đợi câu trả lời của anh.

Ánh mắt Tiêu Chính Văn thờ ơ, lông mày thẳng tắp, lạnh lùng, anh đứng thẳng, chắp tay sau lưng, nhìn về phía sân khấu đằng xa nơi Ninh Kỳ Nhi đang đứng, trong lòng anh trào dâng nỗi chua xót, khổ sở nhưng cũng nhanh chóng bị che lấp bởi hận thù!

Người phụ nữ này vẫn đẹp như vậy, vẫn mang bộ dạng khiến người khác không thể nổi lên bất cứ ý nghĩ tục tĩu nào.

Năm ấy, chính tại nơi đây, trên sân khấu của sảnh tiệc, cô ta đã từng ôm hôn anh, đã từng hứa non hẹn biển. Nhưng mãi về sau, Tiêu Chính Văn mới nhận ra tất cả chỉ là kế hoạch của Ninh Kỳ Nhi, mà bản thân chẳng qua chỉ là một quân cờ trong tay cô ta mà thôi!

“Chúc mừng cô, Ninh Kỳ Nhi, cô đã tìm được người mình yêu”, một lúc lâu sau, Tiêu Chính Văn mới nói ra một câu như vậy, đồng thời, ánh mắt của anh dừng lại trên người Tần Hạo đang đứng bên cạnh Ninh Kỳ Nhi.

Vị đại thiếu gia của nhà họ Tần ở tỉnh thành quả nhiên rất đặc biệt, khí chất của anh ta người bình thường nào có thể sánh được.

Nhưng vào lúc này, Tần Hạo lại liếc nhìn Ninh Kỳ Nhi với vẻ mặt thâm trầm, sau đó anh ta nhìn thẳng vào Tiêu Chính Văn, cười mỉa mai: “Tiêu Chính Văn? Anh chính là người còn sống sót duy nhất của nhà họ Tiêu năm đó sao? Ha ha, tôi không ngờ thế mà anh vẫn còn sống đó. Bố mẹ đều đã chết, nhà họ Tiêu cũng bị trừ khử tận gốc. Thứ rác rưởi như anh sao vẫn có thể sống vất vưởng ở đây thế? Nếu tôi là anh, tôi đã tự đập đầu chết đi rồi!”

Nói xong, Tần Hạo cũng đã bước tới trước mặt Tiêu Chính Văn, giọng điệu anh ta đầy ngạo nghễ, trịch thượng, khinh thường nhìn Tiêu Chính Văn!

Trong mắt anh ta, dư tàn còn sót lại của nhà họ Tiêu ở Tu Hà bị tiêu diệt mấy năm trước không đủ để anh ta coi trọng.

Hơn nữa, thứ rác rưởi này lại còn là chồng chưa cưới trước đây/năm đó của Ninh Kỳ Nhi!

Điều này khiến cho Tần Hạo vốn đã hẹp hòi trong lòng lại nổi lên ngọn lửa vô hình!

“Tối nay là bữa tiệc đính hôn của tôi và Ninh Kỳ Nhi. Nếu như anh tới để chúc phúc, đương nhiên tôi rất hoan nghênh, hơn nữa còn mời anh ở lại dự tiệc! Nhưng nếu anh tới để gây rối thì xin lỗi, tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận vì vẫn còn sống!”

Thấy Tiêu Chí Văn không lên tiếng, Tần Hạo tiến lên một bước, đưa tay đẩy trước ngực Tiêu Chính Văn, tỏ thái độ vô cùng ngang ngược!

Mà phía sau anh ta, hai vệ sĩ nhà họ Tần đồng thời đứng ra, cả hai đều lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiêu Chí Văn!

Nếu Tiêu Chính Văn dám manh động, họ sẽ lập tức đánh anh nhừ tử ngay tại chỗ!

Nhưng!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo!

Rắc một tiếng!

Tiêu Chí Văn thẳng thừng bẻ gãy ngón tay của Tần Hạo, anh lạnh lùng nhìn anh ta, nói: “Nhà họ Tần anh, tôi không thèm để ý tới! Tối nay tôi tới là để giải quyết ân oán với nhà họ Ninh! Nếu anh còn muốn sống thì quỳ sang một bên cho tôi!”

Dứt lời!

Tần Hạo lập tức quỳ xuống mặt đất kêu lên một tiếng đau đớn, trên trán túa ra toàn mồ hôi lạnh!

Ngay khoảnh khắc vừa rồi, anh ta sững người trước sát khí kinh hoàng toả ra từ trên người Tiêu Chính Văn! Lúc này, đầu óc anh ta trống rỗng, “bịch” một tiếng, quỳ rạp trên mặt đất!

Đến khi anh ta phản ứng lại mới nắm chặt ngón tay bị gãy của mình, đứng dậy, điên cuồng gào lên với Tiêu Chí Văn: “Mày dám đánh tao! Mày có biết tao là đại thiếu gia nhà họ Tần ở tỉnh thành không! Bố tao là Tần Chấn Thiên đấy! Mày chết chắc rồi! Tao nhất định sẽ xé xác mày thành hàng nghìn mảnh!”

Bốp!

“Xì xào!”

Tiêu Chính Văn lạnh lùng liếc nhìn Tần Hạo, anh giơ tay tát một cái, mạnh tới nỗi Tần Hạo bay ra xa mấy mét, cơ thể anh ta nặng nề rơi xuống làm vỡ một cái bàn tròn, sau đó thê thảm ngã xuống đất, ôm má gào thét!

Cảnh tượng này hoàn toàn khiến những người nổi tiếng ở Tu Hà được nhà họ Ninh mời đến phải sững sờ!

Ai ai cũng lặng người khi nhìn thấy cảnh này, thậm chí có người còn phải nín thở!

“Trời ơi! Tên Tiêu Chính Văn này quá ngông cuồng mà! Cậu ta dám đánh cả đại thiếu gia nhà họ Tần ở tỉnh thành!”

“Xong rồi, xong rồi! Cậu ta gây ra hoạ lớn rồi! Tần Chấn Thiên không băm vằm cậu ta ra mới lạ ấy!”

“Tiêu Chính Văn này bị làm sao thế? Quá ngông cuồng! Hoàn toàn không coi nhà họ Tần và nhà họ Ninh ra gì hết! Mấy năm qua cậu ta đã trải qua những gì chứ, sao tôi cứ cảm thấy cậu ta dường như biến thành một người khác ấy, đáng sợ chết mất!”

“Tần Hạo… Tần Hạo!”, Ninh Kỳ Nhi cũng bất ngờ phản ứng lại, cô ta vội vàng nhấc váy chạy tới bên cạnh Tần Hạo, vô cùng lo lắng nhìn vết thương của anh ta!

Sau đó, cô ta tức giận nhìn chằm chằm Tiêu Chính Văn, chất vấn: “Tiêu Chính Văn! Anh muốn làm gì? Đây là tiệc đính hôn của Ninh Kỳ Nhi tôi! Tôi không cho phép bất cứ ai làm hỏng bữa tiệc này! Người đâu,, bắt anh ta lại cho tôi!”

Tiếng gọi khàn khàn của Ninh Kỳ Nhi vừa vang lên, vài vệ sĩ của nhà họ Ninh và nhà họ Tần đột nhiên lao về phía Tiêu Chí Văn!

Nhưng Tiêu Chính Văn không hề nhúc nhích, chỉ khẽ giơ tay lên, đám vệ sĩ vây quanh lập tức bay ra ngoài rồi ngã xuống đất, ngất lịm ngay tại chỗ!

Cảnh tượng này chấn động mọi người trong hội trường!

Đây vẫn là Tiêu Chính Văn yếu đuối của nhà họ Tiêu năm đó sao?

Thực lực này quá mạnh!

Rốt cuộc anh đã trải qua những gì trong mấy năm qua chứ?

Sau đó, Tiêu Chính Văn nhìn chằm chằm vào Ninh Kỳ Nhi bằng đôi mắt lạnh lùng, hai mắt đỏ sọng, tràn ngập sát khí, anh nói to: “Ninh Kỳ Nhi, tối nay tôi tới đây để đòi lại nhà họ Ninh những gì tôi đã mất năm năm trước!”

Ngay khi anh vừa dứt lời, Long Nhất vẫn luôn đi theo sau Tiêu Chính Văn, trịnh trọng đặt xuống bàn chiếc hộp gấm to đùng màu đen mà anh ta đang ôm chặt!

Xì xào!

Tấm lụa đen được Tiêu Chính Văn nhấc ra khỏi hộp gấm, hộp gấm được mở ra, một tấm bài vị màu đen, bên trên có dòng chữ phản chiếu ánh vàng chói mắt, cứ như vậy lặng lẽ đứng trên mặt bàn, cả hội trường đều sững người, lặng ngắt như tờ!

Bên trên linh vị bất ngờ có dòng chữ: Bài vị của Tiêu Thị Tu Hà, Tiên Phụ Tiêu An Vũ, Tiên Mẫu Tô Văn Hạ!
« Chương TrướcChương Tiếp »