Chiến Lợi Phẩm Của Liệp Vương

Chưa có ai đánh giá truyện này!
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Cuộc hành trình săn bắt gái của một tay săn thực thụ chuyên nghiệp. Chỉ cần cô gái nào rơi vào tắm ngắm của hắn thì không có cách nào chạy thoát được. Và cô gái ấy đã đồng  …
Xem Thêm

Một tháng sau, cô trở lại, không hề đề cập tới tháng kia xảy ra chuyện gì, chỉ biết là khó khăn của Khương gia đã giải quyết, mà Khương gia cũng thay đổi người làm chủ.

Ở trong một phòng làm việc đơn giản, một cô gái nhỏ cần cù nghiêm túc, đang khẽ cau mày nhìn công văn trên bàn . Vừa lúc đó, cửa phòng làm việc bị người vô lễ mở ra.

Có thể lỗ mãng như vậy, không tuân mệnh lệnh, chỉ có một người ——Khương Uy.

"Anh nói em gái a! Tại sao lần này anh báo chi phí công văn em không ký? Anh chính là vì công ty vào sanh ra tử!"

"Đi quán rượu coi là vào sanh ra tử sao?" Khương Bình nhìn chăm chú vào con trai duy nhất của cha nuôi. Thật đáng buồn chính là, trên ti vi thường thấy cái loại cưng chiều con trai, cưng chiều đến làm cho con trai không có năng lực, biến thành kẻ bất tài không chịu được, lại có thể xảy ra ở trên người tốt như cha nuôi.

Có lẽ là bởi vì nhiều năm này cha nuôi chuyên tâm làm việc, năm tháng trẻ tuổi đều bỏ trên sự nghiệp, cho nên coi thường việc giáo dục quan trọng với con cái, mới có thể ra một đứa nhỏ hỏng bét như vậy.

"Dĩ nhiên! Em không biết muốn đi ra ngoài giao tiếp xã giao, cũng không phải là mang những ông chủ lớn kia đi nhà hàng Tây gò bó muốn chết, mà phải là đi cái loại có phấn vị kia..., còn có vài ly rượu đổ xuống bụng, làm ăn mới có thể thành a! Em rốt cuộc có hiểu làm ăn hay không?"

Dĩ nhiên hiểu, nếu không công ty xây dựng nho nhỏ này đã sớm sụp đổ, căn bản không cần có bất kỳ cạnh tranh gì.

"Xem ánh mắt em, ý nói em rất biết làm ăn sao, nhưng mà em không được quên, em căn bản cũng không phải là người thừa kế danh chính ngôn thuận, chỗ ngồi bây giờ của em, cũng chỉ là em dùng thân thể đổi lấy."

Anh tàn nhẫn nhắc nhở về đêm tàn khốc của một năm trước, vậy mà Khương Bình cự tuyệt bị hắn kích động, một mặt là tự mình thật sự rất cố gắng muốn quên một tháng thời gian kia, mặt khác là cô lo lắng cho cha nuôi.

"Sao không lên tiếng? Tôi nói đúng rồi đúng không! Làm đàn bà thật tốt, cho dù năng lực làm việc không tốt, cho dù bị người bức đến bước đường cùng, chỉ cần vén y phục lên, mở ra bắp đùi là có thể giải quyết tất cả, thật là tốt."

Nghe được lời nói mát ghê tởm như thế, Khương Bình ở trên công văn ký tên của mình, không ngẩng đầu mà nói: "Anh đã hâm mộ như vậy, lần sau có cơ hội, tôi nhất định sẽ đề cử anh đi."

Khương Uy lập tức biến sắc mặt, "Được, cô đủ phách lối, cô đừng tưởng rằng cô có ba tôi nâng đỡ, mà có thể vô pháp vô thiên, một ngày nào đó, tôi sẽ đoạt lại được tất cả tôi nên có."

Khương Uy tức giận bỏ lại tuyên ngôn cuồng vọng, thở phì phò xoay người tông cửa xông ra, lưu lại một mình cô, cảm thấy không nói gì.

Ai! Cô không muốn gây gổ với Khương Uy, vì toàn bộ công ty vốn chính là thuộc về anh ta, cô cũng chỉ là tuân thủ cam kết với mẹ nuôi và hiếu thuận với cha nuôi, ít nhất phải làm cho công ty này trở nên cường tráng, có thể gánh vác những mưa gió trên thương trường, sau đó là cô có thể không buồn không lo rời đi.

Nhưng mà hiện tại...... Sợ rằng vẫn còn quá sớm.

Vừa lúc đó, cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

"Mời vào."

Đi vào là nữ thư kí giỏi giang.

"Giám đốc, tập đoàn Thiên Hạ vốn là muốn cùng chúng ta ký hợp đồng tạm thời đổi ý rồi." Nữ thư ký báo cáo.

"Cái gì?! Là nguyên nhân gì khiến Vương đổng đổi ý?" Một số tiền đặt cọc và tiền vi ước lớn mà Vương đổng không phải là luôn luôn tính toán tỉ mỉ sao lại bỏ qua chứ.

"Vương đổng nói nếu như muốn biết nguyên nhân, mời giám đốc bảy giờ tối hôm nay đến Anh —— nhà hàng kiểu Nhật, đến rồi cô sẽ biết."

Khương Bình gật đầu một cái, "Tôi biết rồi, cô đi xuống đi!"

"Vâng" nữ thư ký nói xong liền rời đi.

Vương đổng luôn luôn thích đi khách sạn lớn khí phái ăn cơm, lúc nào thì cũng thích Anh - loại nhà hàng kiểu Nhật tinh tế tao nhã như thế?

Chỉ là bất kể ông ta đổi tính như thế nào, cô cũng phải làm cho ông ta lần nữa đồng ý hợp tác tốt với Khương Khương.

Khương Bình đã chuẩn bị giải thích tốt, hi vọng có thể dùng năng lực và bản lĩnh của mình, thuyết phục Vương đổng lần nữa ——tuy nhiên lần trước khiến Vương đổng đồng ý ký hợp đồng lớn này là dùng rượu ngon và đàn bà.

Đây là phương pháp sử dụng cô khinh thường nhất, nhưng cũng là phương pháp nhanh chóng hữu hiệu nhất có thể lấy được hợp đồng.

Nhưng mà tại sao đã xác định ký hợp đồng còn có thể đổi ý?

"Vương đổng, tôi là Khương Bình ở công ty xây dựng Khương Khương."

Lời của cô vừa nói xong, cửa phòng giấy liền chậm rãi bị mở ra, bên trong chỉ có một ngọn đèn lờ mờ chiếu sáng, thoạt nhìn có loại cảm giác tựa như ảo mộng.

Xem ra Vương đổng này thật sự là đổi tính, cô còn tưởng rằng sẽ thấy một đống em gái trẻ tuổi vòng quanh ở bên người Vương đổng, trái ôm phải ấp.

Nhưng mà bên trong lại yên tĩnh, ánh mắt của cô liếc đến bóng dáng cao lớn ngồi ở một góc tối.

Khương Bình đi tới, cửa giấy sau lưng liền chậm rãi đóng lại, cô lập tức cung kính cúi người chào bóng người ngồi ở trong góc.

"Vương đổng, nếu như công ty chúng tôi có đắc tội đến chỗ nào của ông, xin ông tha lỗi nhiều hơn, nhưng mà tôi lại vẫn hi vọng có thể cùng quý công ty hợp tác, nếu như có yêu cầu gì, xin nói ra, tôi nhất định sẽ tận lực giải quyết."

Giọng nói tiêu chuẩn cung kính ôn thuần, lại mang một ít lễ phép khách khí, đây là thái độ trước sau như một ở trên thương trường của cô, đối với người lễ độ, tôn trọng, tự nhiên cũng sẽ nhận được đãi ngộ ngang hàng của đối phương.

Vẫn ngồi chồm hỗm, tiếp đó đầu thật thấp cúi người chào, thế này giống như tư thế hành lễ của người Nhật Bản làm cô rất không quen, cô cảm thấy chân đều sắp tê dại, mà đối phương vẫn không có mở miệng.

Thời điểm cô ở trong lòng cảm thấy hoài nghi, đột nhiên, bóng dáng trong góc phát ra âm thanh.

"Nếu như em sớm mềm mại ngọt ngào như vậy, tôi cũng sẽ không giận em."

Thanh âm này làm toàn thân Khương Bình giống như là bị ném vào trong nước lạnh như băng, nhất thời nửa khắc không cách nào nhúc nhích.

Đột nhiên, cô cảm thấy có người đứng dậy đến gần cô, giống như được giải chú, cô lập tức xoay người muốn chạy tới cửa.

Tay của cô vừa mới đυ.ng vào cửa, liền bị ngừời từ phía sau ôm cổ, giống như một con mồi nhỏ không cách nào phản kháng, bị kéo vào trong ngực rộng lớn của đối phương.

"Còn muốn chạy trốn sao? Em thật cho là tôi sẽ đơn giản tha cho em như vậy?"

Đỉnh đầu của cô truyền đến giọng nói đàn ông, bình tĩnh lại khó nén một tia giễu cợt, làm người ta nghe càng cảm thấy chói tai.

"Có lẽ anh nên hiểu rõ một chút, tôi cũng nên nhắc nhở anh một cái, điều kiện trao đổi của chúng ta đã hoàn thành rồi, anh cũng nhận được cái anh muốn, tôi tin tưởng chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ gì." Cô nỗ lực muốn coi thường cảm giác bị anh gắt gao ôm vào trong ngực.

Ánh đèn nhỏ vàng chiếu ở trên mặt của cô, như cũ có thể để cho Thiên Phàm thấy được khuôn mặt thanh lệ mịn màng của cô, dĩ nhiên còn có một đôi mắt như biết nói, lúc này đang nhóm một tia không vui cùng tức giận.

Một tháng sống chung với nhau, cô kiều mỵ cùng đáng yêu tất cả đều khắc sâu trong trí nhớ anh, không cách nào quên, chia lìa hơn một năm, nếu như không phải công việc mình quá nhiều, anh đã sớm trở lại tìm cô rồi.

Dĩ nhiên, cũng có một phần nguyên nhân là anh còn không có làm rõ ý nghĩ thật sự của mình.

Tròng mắt đen tham lam của anh chậm rãi nhìn chăm chú vào hai đỉnh núi cô kích động mà phập phồng, nhớ tới những thứ kia ban đêm bàn tay to của anh đã từng dịu dàng vuốt ve qua, còn có một mái tóc rối loạn ......

"Tôi vẫn là thích em đem tóc buông xuống, sau đó tựa như con mèo nhỏ vùi ở trong lòng của tôi, bộ dáng kia thật là làm cho người ta nhịn không được muốn đem em ăn một miếng."

Thêm Bình Luận