Chương 48: Chỉ cần em ở bên

Mỗi ngày đều là một ngày mới

Kiều Ân biết mình nên thỏa mãn với những gì mình có nhưng sáng sớm mỗi ngày khi bị tiếng chuông đồng hồ báo thức kéo ra khỏi giấc mộng đẹp, cô vẫn cảm thấy tiếc nuối vì trong giâc mơ đó có người anh đẹp trai luôn yêu thương che chở cho cô, biến giấc ngủ mỗi đêm của cô đều trở nên ngọt ngào.

"Ân Ân, cậu lại chảy nước miếng ra rồi kìa", lúc đi ngang qua đầu giường Kiều Ân, A Nhã liếc nhanh vào trong, cười nhạt.

Kiều Ân vẫn không thèm mờ mắt, nửa tỉnh nửa mê đưa tay lên quệt ngang miệng, khô rồi? Lại thế nữa.

Kiều Ân tiếp tục vùi mặt vào gối, cuộn chăn tiếp tục giấc mộng đẹp của mình, không muốn ai làm phiền. Vừa mơ đến đâu rồi nhỉ? Anh... dường như lại muốn... hôn cô... Không muốn tỉnh giấc, không muốn bị làm ồn đâu, còn chưa hôn cơ mà!

"Kiều Ân! Cậu còn chưa dậy cơ à? Anh cậu đang đứng đợi dưới nhà đấy!", Nhược Lăng đập đập vào thành giường gọi cô dậy.

Anh? Kiều Ân chun chun mũi, từ từ mở mắt? Đang đợi cô? "Ở đâu thế?", giọng Kiều Ân ngái ngủ, rõ ràng vẫn chưa ngủ đủ giấc!

"Cái con heo ngố, gọi khản cả tiếng không thèm dậy thế mà nhắc đến anh trai là bật dậy nhanh thế", A Nhã giật tung chăn Kiều Ân ra, oa, quả nhiên cô nàng này khỏa thân đi ngủ! "Ồ ôi!"

"Đáng ghét! Dê già, tự nhiên giật chăn người ta ra làm gì?", Kiều Ân hét lớn, cơn buồn ngủ đã bị A Nhã làm cho chạy mất, cô vội quấn chăn quanh người.

"Ân Ân, cậu giảm cân cũng được một tháng rồi vậy mà còn béo như này sao? Thật khiến người ta ngưỡng mộ", A Nhã không thèm để ý đến tiếng hét của Kiều Ân vì dù sao cô cũng được một phen bổ mắt rồi. Ân Ân béo là vậy nhưng cũng có chỗ khiến họ phải thán phục.

"Minh An Nhã! Đầu óc cậu không nghĩ gì khác được hả!", Kiều Ân thà chết không chịu thả chăn đang quấn người ra.

"Nhược Lăng, mau lên, hôm nay Ân Ân ngốc nghếch lại không cho chúng ta xem kìa, ha ha, đã thế chúng ta phải xem cho bằng hết mới được!", A Nhã hét lên thích thú, còn gọi Nhược Lăng đến rồi trèo lên giường Kiều Ân.

"A... Không được làm bậy... A!", tiếng thét chói tai của Kiều Ân vang khắp ký túc xá.

Nhưng cho dù cô có hét thế nào thì cũng không ngăn được hai cô nàng háo sắc kia lao đến!

Cuổì cùng Nhược Lăng và A Nhã cùng tròo lên giường Kiều Ân, ba người cùng vật lộn trên giường khiến nó rung lên bần bật.

Kiều Ân không chống lại được hai người họ, chỉ biết cố sống cố chết giữ chặt chiếc chăn trước ngực mình. Nhược Lăng và A Nhã kéo mãi không được đành chọc tay vào trong chăn thi nhau cù lên eo, lên nách cô. Kiều Ân không chịu được nhột cứ lăn qua lăn lại trên giường, miệng không ngừng hét to kêu cứu.

Ba người đùa nghịch trên giường khiến nó không chịu được, lung la lung lay! Trong phòng vang lên tiếng cười đùa, la hét!

"Thôi đi, các cậu điên rồi, còn không mau đi học đi? Bảy giờ bốn mươi phút rồi đây, mau lên!", Đình Đình từ phòng vệ sinh bước ra, thấy ba người tụ tập trên giường Kiều Ân đùa nghịch.

"Ha ha, Kiều Ân, cậu gầy thật rồi quả nhiên đã có thể thấy eo rồi!", A Nhã nằm cạnh Nhược Lăng, liếc mắt cười cười nhìn Kiều Ân đang ôm khư khư tấm chăn không chịu buông, tóc tai bù xù, thở phì phà phì phò... như vậy trông cô lại càng hấp dẫn hơn.

"Các cậu quá đáng quá rồi đây!", Kiều Ân vừa trừng mắt nhìn họ vừa lấy đồ lót để cạnh giường chui vào trong chăn mặc vào.

"Ân Ân, cậu đã giảm cân rồi, thật không sợ ngực nhỏ đi hả?", Nhược Lăng nhìn thái độ căng thẳng của Kiều Ân, càng thích thú cười lớn.

"Nhỏ gì mà nhỏ! Chỉ cần gầy đi là được, còn lại mình không quan tâm", cuối cùng cũng cài xong các nút rồi, không sợ họ làm bậy nữa.

"Cậu không quan tâm nhưng không biết chừng có người lại quan tâm đây!", A Nhã và Nhược Lăng quay sang nhìn nhau cười gian xảo.

"Hừm!", không thèm để ý nữa, toàn nói chuyện tào lao, vô duyên!

"Ân Ân, nói thật nhé, muốn giảm béo mà lại có thân hình cân đối thì nhất đinh cậu phải học mát xa", chuyên gia Nhược Lăng lại xuất hiện.

"Mát xa?"

"Đúng vậy, muốn làm một cô gái hấp dẫn thì nhất định phải học cách làm cho ngực đẹp. Rất nhiều cô gái giảm cân không chú ý đến điều này, lúc giảm cân xong thì ngực cũng nhỏ lại thậm chí còn bị xệ nữa."

Kiều Ân bán tín bán nghi nhìn xuống ngực mình, thật vậy sao?

A Nhã thấy Kiều Ân có chút dao động vội chớp thời cơ xòe đôi tay ma mãnh của mình ra! "Đúng vậy đây, để mình dạy cho cậu biết thế nào là mát xa nhé!"

Nói rồi, A Nhã nhẹ nhàng kéo tâm chăn che trước ngực Kiều Ân ra. Vừa thấy mấy ngón tay của A Nhã sắp chạm ngực mình, Kiều Ân vội đánh mạnh một cái rồi hét lên: "Dê già!".

Nhược Lăng và A Nhã cười lăn lộn trên giường, ha ha, đúng là trêu cô ngốc này vui thật, giả vờ một chút mà đã cắn câu rồi.

Kiều Ân vội mặc đồ ngủ vào rồi trèo xuống, sau đó quay đầu trừng mắt dọa A Nhã và Nhược Lăng vẫn đang ngồi trên đó.

"Mình không tin các cậu nữa!"

"Ừm, nói thật nhé, đừng cố giảm béo nữa, nếu có thì cũng nên chú ý tới những vấn đề khác. Cậu không muốn chúng tớ phục vụ thì cũng nên tìm người nào tình nguyện giúp đỡ cậu nhé!", mấy tiếng cười rúc rích mờ ám khẽ vang lên.

"Đúng đây, cậu có thể tìm anh trai mình cũng được đấy!", A Nhã ôm Nhược Lăng nhoài ra thành giường, nháy mắt với Kiều Ân:, "Con trai mát xa ngực là hiệu quả nhất đấy!".

"A!... A!...", Kiều Ân hét lên rồi bịt chặt tai, chạy thẳng vào phòng tắm, không mau trốn đi chắc cô cũng sẽ bị điên theo hai người kia mất.

Một trận cười vang dội từ sau lưng Kiều Ân vọng đến! Hai đứa đáng ghét, Kiều Ân đóng cửa buồng tắm lại, dựa người vào đó, khẽ lầm bầm tức giận.

Kiều Ân ngước nhìn tấm gương treo trên bồn rửa mặt, thân hình mập mạp giúp khuôn ngực Kiều Ân có phần đẫy đà, khiến nhiều người phải ngưỡng mộ. Nhưng ngực to như vậy cũng khiến cô rất khổ sở, chẳng dám mặc đồ bó sát hay hơi ôm, nếu không bao nhiêu thịt trên người và bộ ngực to đều lộ rõ, nó sẽ khiến nhiều người cảm thấy bất ngờ. Gần đây, Kiều Ân có cảm giác mình gầy đi thật, vòng eo dường như cũng nhỏ lại nhưng không có cảm giác ngực nhỏ đi chút nào.

Hơn nữa cô cũng không thích mặc đồ khi đi ngủ vì cô ghét cảm giác bị quần áo bó buộc, không thoải mái, nhất là khi có thứ gì đó thít chặt ngực nhưng không ngờ hôm nay lại bị bọn họ nhìn thấy, đau khổ quá đi mất!

Kiều Ân vừa rửa mặt vừa lưỡng lự khi nhớ tới chuyện khi nãy, có thật là mát xa có hiệu quả như vậy không? Sau khi lau khô mặt, Kiều Ân không kìm được, đưa tay từ từ vẽ vòng tròn trên ngực rồi thử làm vài động tác mát xa.

Đột nhiên nhớ tới những lời A Nhã nói khi nãy, Kiều Ân dừng ngay động tác đang làm lại, gương mặt anh bỗng hiện ra trong đầu. Ôi ôi. Mặt bỗng đỏ bừng, bàn tay anh dường như đang đặt trước ngực cô, a, nghĩ tới cảnh này thật xấu hổ quá. Kiều Ân vội bỏ tay ra khỏi ngực, cúi đầu xuống bồn rửa mặt, đưa hai tay vốc nước lạnh lên, không được nghĩ linh tinh, không thể nghĩ bậy bạ, thật quá đáng. Quả nhiên cô đã bị hai người kia làm ảnh hưởng rồi! Cô đang ảo tưởng về anh!

"Cộc... cộc... cộc...", tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến Kiều Ân giật bắn mình, thiếu chút nữa thì đập đầu vào bồn rửa mặt. Tiếng Nhược Lăng ngoài cửa vọng vào: "Kiều Ân, mau lên không lại muộn bây giờ!".

Kiều Ân vội lau mặt rồi mở cửa bước ra ngoài.

Mặt vẫn còn nóng bừng nên Kiều Ân không dám ngẩng lên nhìn họ, đi thẳng ra tủ quần áo lấy một bộ thay vào. May quá, lúc đó mọi người đều đang vội chuẩn bị nên không ai chú ý đến vẻ xấu hổ ngại ngùng của cô.

Quán ăn nhỏ trong trường

Chuyện sáng nay khiến cả ngày Kiều Ân cứ là lạ làm sao, nhất là sau khi gặp Thiệu Minh Vỹ, cô càng thấy mình lạ hơn.

"Ân Ân, em muốn ăn gì?" Thiệu Minh Vỹ ngồi đối diện Kiều Ân xem thực đơn. Khuôn mặt anh bị tờ thực đơn che khuất, chỉ nhìn thấy ngón tay thon dài đang chỉ chỉ, còn thấy rõ cả khớp xương trên đó.

Thấy vậy Kiều Ân bắt đầu nghĩ linh tinh. Tay anh không thon thon xương xương mà trông rất rắn rỏi, đầy nam tính, hơn nữa còn có vẻ thô ráp, chai sạn. Nếu bàn tay đó mà chạm vào thì sẽ thế nào nhi? Kiều Ân đờ đẫn ngắm bàn tay Thiệu Minh Vỹ, hoàn toàn không nghe thấy anh đang hỏi gì?

"Đang nghĩ gì thế?", Thiệu Minh Vỹ đập nhẹ cuốn thực đơn lên đầu Kiều Ân, đánh tan suy nghĩ của cô.

Thấy gương mặt điển trai của Thiệu Minh Vỹ thoáng hiện trong ánh mắt, trái tim cô như đập loạn nhịp, quên mất cả việc trả lời. Mặt cô lại càng đỏ hơn.

"Ân Ân? Sao thế? Không khỏe à?", nhìn mặt Kiều Ân bỗng nhiên đỏ bừng, Thiệu Minh Vỹ lo lắng hỏi. Trong này không hề nóng, sao tự nhiên mặt cô ấy lại đỏ thế chứ? Thiệu Minh Vỹ đưa tay sang, nhẹ nhàng đặt lên trán cô.

"Không sao, không sao!", Kiều Ân muốn né sang một bên nhưng lại không nỡ xa rời bàn tay ấy. Khi tay anh đặt lên trán, cô chợt cảm thấy có chút thô ráp nhưng vô cùng ấm áp, hơi ấm từ bàn tay đó truyền sang trán cô. Anh cẩn thận kiểm tra trán cô xem có nóng không như nâng niu một món đồ thủy tinh dễ võ, bàn tay đó đem lại cho cô cảm giác vô cùng dễ chịu, thoải mái.

"Ăn gì nhỉ?", cuối cùng cô cũng chịu trả lời. Thiệu Minh Vỹ thu tay lại tiếp tục xem thực đơn.

A, thất vọng quá! Nhìn anh thu tay về, Kiều Ân thấy hơi buồn, cô rất muốn anh đặt tay lên đó lâu hơn chút nữa.

"Tùy anh", Kiều Ân cúi đầu, vẻ mặt hậm hực uống nước.

"Chiều em có phải lên lớp không?", Thiệu Minh Vỹ chọn vài món như thường ngày cô vẫn thích ăn rồi ngẩng lên nhìn cô hỏi.

“Không."

"Thế chiều nay mình đi chơi nhé! Anh cũng không có tiết", Thiệu Minh Vỹ hí hửng. Lâu rồi anh với Kiều Ân không đi chơi cùng nhau.

"Đi đâu?"

"Vườn hoa trung tâm, bắt xe đến đó, chúng ta có thể đi dạo đến tối về cũng được."

"Được đấy!" Nghe đến việc được đi chơi Kiều Ân thấy hứng thú vô cùng, lâu rồi cô không được đi tản bộ.

Sau khi ăn xong, hai người cùng bắt xe bus đên vườn hoa trung tâm.

Trên đường đi, Thiệu Minh Vỹ luôn để Kiều Ân đi bên phải, còn mình đi ngoài. Kiều Ân thầm nghĩ, sao hôm nay anh không nắm tay mình, bình thường anh vẫn nắm tay mình đi trong sân trường cơ mà, sao hôm nay anh không làm như vậy?

Dòng suy nghĩ nặng nề khiến Kiều Ân bước đi rất chậm. Thấy Kiều Ân đi chậm thế, tụt hẳn về phía sau, Thiệu Minh Vỹ liền chạy lại nắm tay cô dắt đi. "Sao thế? Không muốn đi à?"

"Không phải!" Hi hi, còn nắm tay nữa cơ đấy, gần hết ngày rồi mới chịu nắm tay người ta. Kiều Ân nắm chặt bàn tay to lớn và có phần thô ráp của anh, một cảm giác lâng lâng sưng sướиɠ trào dâng. Cô thích, rất thích cảm giác này, cảm giác được anh nắm chặt bàn tay mũm mĩm của mình. Cô chỉ muốn cả đời này anh nắm chặt tay mình, mãi mãi không bao giờ buông.

Hôm nay Kiều Ân thật lạ, đến bây giờ thần sắc vẫn không trở lại bình thường được. Thiệu Minh Vỹ nắm tay cô, cùng bước về trước. Cô nàng ngốc này không biết lại đang nghĩ chuyện gì rồi.

Lúc lên xe, hai người chọn ngồi ở hàng ghế thứ ba, Thiệu Minh Vỹ để Kiều Ân ngồi vào bên trong còn mình ngồi cạnh cô bên ngoài.

Quãng đường từ trường đến công viên trung tâm khá xa, ngồi xe mất một tiếng đồng hồ. Hai người bắt xe từ bến nên chẳng phải lo vấn đề chỗ ngồi.

Trên đường, người đi lại tâp nập. Trong xe, mấy người ngồi trước họ còn mở rộng cửa sổ cho gió thu lùa vào mát lạnh.

Hôm nay Kiều Ân mặc áo ngắn nên thấy hơi lạnh. Nhưng thấy người trên xe bus đông đúc, lại ngại không dám bảo người ngồi trước đóng cửa sổ nên cô đành chấp nhận để gió lùa vào người.

"Lạnh không?", Thiệu Minh Vỹ thấy Kiều Ân run run, có lẽ cô đang lạnh. Kiều Ân mỉm cười gật gật đầu. Thấy vậy Thiệu Minh Vỹ liền vỗ vai người ngồi trước, lịch sự nói: "Phiền anh đóng cửa sổ lại một chút được không? Cảm ơn!". Người đàn ông ngồi phía trước quay lại nhìn họ rồi khép cửa sổ chỉ để hé một nửa nhưng khi xe chạy, gió thốc vào vẫn rất mạnh.

Thiệu Minh Vỹ kéo Kiều Ân dựa vào ngực mình, vòng tay ôm cô vào lòng. Vừa chạm vào Kiều Ân, thấy bàn tay cô lạnh ngắt, anh liền nhẹ nhàng xoa xoa lên đó.

Luồng nhiệt tỏa ra từ bàn tay anh khiên Kiều Ân thấy ấm áp hơn nhiều. Cô cảm động ngước lên nhìn anh, lòng tràn ngập hạnh phúc rồi lại tựa đầu vào lòng anh tận hưởng cảm giác ngọt ngào hạnh phúc này. Bỗng cô nhớ tới một bài hát, trong đó có câu hơi ấm của hai người bên nhau bao giờ cũng dễ chịu hơn hơi ấm của một người cô đơn.

Lạ thật, sao tay anh lại ấm như vậy. Cô có cảm giác thật ấm áp khi nằm trong vòng tay anh.

"Sao tay anh lại ấm thế chẳng bù cho tay em lúc nào cũng lạnh", Kiều Ân nói nhỏ, giọng hiếu kỳ.

"Nhiệt lượng của con trai lớn hơn mà!", Thiệu Minh Vỹ mím cười, nhéo nhẹ tay cô. Cô bé đáng yêu này lúc nào cũng có thể hỏi những câu rất lạ.

"Thật sao, vậy thì mùa đông không cần dùng túi sưởi nữa, chỉ cần nắm tay anh là được rồi nhỉ", nói xong, Kiều Ân gỡ tay anh ra rồi đặt tay anh vào lòng bàn tay mình vuốt ve. Tay anh to thật đấy, tay cô cũng chẳng nhỏ nhắn gì cho cam vậy mà đặt vào tay anh, bỗng thấy thật nhỏ bé. Tay anh có thể nắm gọn lấy bàn tay cô.

"Chỉ cần đó là điều em muốn thì anh nguyện nắm tay em suốt đời!", Thiệu Minh Vỹ để mặc Kiều Ân nắm tay mình. Những ngón tay mềm mại của cô ve vuốt lòng bàn tay thô ráp của anh dấy lên cảm giác nhột nhột như kiến bò.

Kiều Ân hạnh phúc dựa vào vai anh nhìn phía xa bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng mùa thu thật đẹp, đến đám mây trắng bồng bềnh cũng không biết thả mình trôi về nơi nào trên nền trời trong xanh.

Chớp mắt một tiếng đồng hồ ngồi trên xe đã trôi qua.