Chương 95: Khám nghiệm tử thi

Trương Mẫn Nhi lẳng lẳng điều chỉnh tâm trạng đang hỗn loạn của bản thân, hít sâu một hơi rồi gõ cửa phòng của chủ nhiệm, "Chủ nhiệm Dương, là tôi."

"Vào đi."

Triệu Lộ Dung nhìn thấy Trương Mẫn Nhi tiến vào, trên mặt bà ta đều là hiền hoà ấm áp. Người ngoài nhìn vào hoàn toàn sẽ không biết được hai người này khắc nhau như nước với lửa.

Chủ nhiệm gọi cô đi đến trước mặt, đưa tay về phía bà ta, "Bác sĩ Trương, giới thiệu với cô, vị này là Triệu phu nhân. Lần này bà ấy đến đây có việc cần nhờ chúng ta giúp đỡ."

Lòng Trương Mẫn Nhi trong nháy mắt như bị bóp nghẹn, khoé môi miễn cưỡng nhếch lên xem như cười, "Xin chào, Triệu phu nhân."

"Bác sĩ Trương, nghe danh đã lâu." Triệu Lộ Dung mỉm cười dịu dàng, hoàn toàn không hề nhìn ra bộ dáng điên cuồng theo chân cô suốt thời gian qua.

Trương Mẫn Nhi đương nhiên sẽ không ngây thơ nghĩ rằng bà ta sẽ buông tha cho mình. Sự xuất hiện của bà ta hôm nay chính là nói cho cô biết rằng, tất cả chỉ mới bắt đầu mà thôi.

"Chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện nhé!"

Ba người ngồi xuống, chủ nhiệm dặn dò trợ lý bưng lên ba tách trà nóng hổi, sau đó nhìn qua Triệu Lộ Dung, "Triệu phu nhân, yêu cầu lúc nãy bà nói với tôi ấy, bà nói lại một lần nữa cho bác sĩ Trương nghe đi."

"Yêu cầu?" Trương Mẫn Nhi nắm chặt mười ngón tay, nhưng vẫn ra vẻ ung dung đặt tay lên đầu gối, "Chủ nhiệm muốn tôi giúp đỡ Triệu phu nhân đây ư?"



"Triệu phu nhân đây chỉ đích danh cô đấy." Chủ nhiệm dù hơi nghi ngờ, nhưng vẫn cười nói, "Bà ấy nói vụ án này trừ cô ra không ai có thể giúp được."

Trương Mẫn Nhi uyển chuyển từ chối, "Ngại quá, Triệu phu nhân. Gần đây tôi có nhiều ca mổ không làm hết được, sợ là không có sức giúp đỡ bà, hoặc là tôi có thể giới thiệu người khác khác cho bà nhé?”

Đề nghị của Trương Mẫn Nhi cũng chính là ý của chủ nhiệm. Dù sao thì bây giờ cũng gần cuối năm, cô còn là bác sĩ được mọi người tín nhiệm nhất, ca mổ trong tay nhiều như núi. Nếu như bây giờ còn thêm vụ của Triệu Lộ Dung, thật sự cô sẽ không làm nổi.

"Triệu phu nhân, bà xem, lúc nãy tôi cũng đã đề nghị thế này. Khó khăn của bà, tôi có thể giao cho bác sĩ khác để giúp bà." Chủ nhiệm khuyên nhủ Triệu Lộ Dung, "Bệnh viện của chúng tôi còn có rất nhiều bác sĩ ưu tú, tôi đảm bảo với bà sẽ sắp xếp cho bà một bác sĩ giỏi không thua kém gì bác sĩ Trương, bà thấy sao?"

Khoé môi Triệu Lộ Dung nhếch lên vẫn chưa thu lại nụ cười, nói thẳng với ông, "Chủ nhiệm Dương, tôi cũng đã nói với ông rồi, chỉ có bác sĩ Trương mới có thể giúp tôi."

Chủ nhiệm không hiểu tại sao Triệu Lộ Dung lại cố chấp với Trương Mẫn Nhi như vậy. Tuy năng lực làm việc của cô ông không hề nghi ngờ, nhưng trên đời này làm gì có ca mổ nào chỉ có cô mới làm được mà người khác thì không được chứ?

Từ khi bắt đầu, ông đã phát hiện Triệu Lộ Dung này rõ ràng là nhắm vào Trương Mẫn Nhi. Bà ta cứ không ngừng hỏi ông về tình hình gần đây của cô.

"Triệu phu nhân, xin thứ lỗi tôi nói thẳng. Chuyên môn của Trương Mẫn Nhi là khoa sản, chứ không phải khám nghiệm tử thi, hơn nữa cái xác đã thối rữa hơn hai mươi năm rồi không cách nào đào lên được đâu. Vụ án này tốt nhất bà nên thuê luật sư, chứ không phải tự tiện đến đây đòi người khơi khơi.”

“Tôi nhắc lại một lần nữa, vụ án này tôi chỉ giao cho bác sĩ Trương."

Ánh mắt của Triệu Lộ Dung bắn tới Trương Mẫn Nhi. Cô ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng như rơi xuống vực sâu. Bóng ma ngày xưa bà đem đến cho cô, dù đã trả qua bao nhiêu năm, cô vẫn chưa học được cách ứng phó với vẻ mặt hung ác của người phụ nữ này.

Triệu Lộ Dung suy nghĩ biết bao nhiêu lần, cuối cùng quyết định dùng số tiền mà Lục Dương đưa cho bà để đến bệnh viện của Trương Mẫn Nhi đang làm, cố ý chỉ đích danh cô làm bác sĩ giải phẫu tử thi cho vụ án của bà ta. Tuy sau hai mươi năm vụ án đã hết hạn tố tụng, nhưng bà vẫn có thể lật lại án kiện của mình. Nếu như bà có thể chứng minh được mình trong sạch, như vậy việc làm xấu xa của Trương Mẫn Nhi cũng sẽ bị bại lộ.



“Triệu phu nhân kiên quyết muốn bác sĩ Trương, nhưng người của bệnh viện chúng tôi cũng có quyền từ chối uỷ thác của bà."

"Chủ nhiệm Dương, lời ông nói là có ý gì?"

"Tuy bác sĩ Trương là người của bệnh viện chúng tôi, nhưng bệnh viện cũng không thể ép buộc cô ấy đồng ý nếu cô ấy không muốn nhận uỷ thác."

"Vậy ý của ông là từ chối uỷ thác của tôi sao?" Triệu Lộ Dung biến sắc, không còn vẻ ôn hoà như lúc đầu, "Một bệnh viện lớn như vậy mà không chịu nhận uỷ thác của tôi? Ông không sợ tôi đem chuyện này đi nói với mọi người à?"

Nụ cười của chủ nhiệm Dương đã biến mất, "Triệu phu nhân, nếu như đổi lại là bệnh viện khác, có lẽ người ta sẽ có hứng nghe. Nhưng chúng tôi là bệnh viện điểm, làm việc dựa vào đạo đức và pháp luật. Bà cảm thấy sự uy hϊếp của bà có thể làm gì được chúng tôi?"

Bản chất của bác sĩ chính là miệng lưỡi không xương, huống hồ mỗi một bác sĩ ở đây đều là dạng tinh anh trong giới. Truyền thông muốn đưa tin cũng phải có chứng cứ, tự dưng nói xấu họ từ một phía không chỉ không ảnh hưởng đến họ, ngược lại còn là tự mình hại mình.

Sau một hồi bàn bạc không được kết quả gì, Triệu Lộ Dung tức giận rời đi. Thân thể căng cứng của Trương Mẫn Nhi lúc này mới thoáng buông lỏng.

Hành động này không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của chủ nhiệm, ông hỏi, "Cô có quen biết với Triệu Lộ Dung à?"

Trương Mẫn Nhi nhếch môi trắng bệch không lên tiếng. Trầm mặc như vậy càng làm cho chủ nhiệm hoài nghi.

Chủ nhiệm Dương là người thông minh nên không hỏi nữa chỉ nói, "Cô về đi. Nếu như thân thể không khỏe, có thể về nhà sớm cũng được."