Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chị Gái Giả Mạo Tôi Là Mối Tình Đầu Của Boss

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Anh còn chưa ăn sáng, ủ rũ trở về, bụng rêи ɾỉ vì đói, ngực áp vào lưng, nhìn thấy Hướng Hoành đang ăn bánh bao hấp, còn từ quầy bán hàng mua một đống đồ ăn vặt .

"Ăn nhiều vòa rồi thành con lợn” Anh cáu kỉnh đi qua, thuận tay cầm cái bánh mì.

"Fuck, đấy là món em thích nhất!” Hướng Hoành quay đầu lại, nhìn thấy Lục Trác gục mặt xuống bàn, khuôn mặt của cậu vốn dĩ đang tức giận, lập tức vui lại khi thấy người gặp họa, cười nói: “Thế nào, có phải người ta không nhận bữa sáng của anh?”

Lục Chu xấu hổ cắn một miếng bánh mì. “Vô nghĩa.”

Hướng Hoành nói, “Trác ca, anh không nên làm cách đó. Người ta chạy mất đó.”

Lục Trác nuốt bánh mì, vẻ mặt vô cảm., giễu cợt đe dọa: “Tôi còn cần cậu dạy bảo?”

Hướng Hoành nhún vai quay đầu: “Được rồi, em đoán anh không cần em dạy, người chưa từng yêu cũng có thể, anh chỉ cần đυ.ng đầu vào tường mấy lần là có thể không thầy dạy cũng hiểu. "

Lục Trác:" ... "

Hướng Hoành trở lại vị trí của mình, cười toe toét. Còn chưa đi được hai bước, phía sau cổ áo lập tức bị Lục Trác kéo lại,sắc mặt anh đen như đáy nồi, chân dài móc ghế đẩy Hướng Hoành ngồi xuống ghế.

Anh lạnh lùng nói: “Muốn nói thì đừng nói vòng vo.”

Hai giờ sau, Lục Trác đặt hai tờ khai báo thông tin gia đình của Tạ Đường khi cô nhập học, Hướng Hoành là phó hội trưởng hội học sinh. Thật dễ dàng lấy được thông tin này.

Trên bản đăng ký, ảnh thẻ của cô gái rất đẹp và sạch sẽ, Hướng Hoành không khỏi liếc nhìn hai lần, vừa định nhìn đến lần thứ ba, "cạch" Lục Trác đã gấp cuốn sách gập mạnh một cái.

"Trông đẹp không?” Lục Trác lạnh nhạt nói.

Hướng Hoành vội vàng nói: “Khó..khó coi chết đi được.”

Lục Trác uy hϊếp: “Cậu nói ai khó coi?”

Thiên a, vị tổ tông này mỗi tháng có dì cả đến thăm hai lần đi, thật là khó chiều, Hướng Hoành nghệch miệng: "Em im miệng là được rồi."

Lục Trác hừ lạnh che bức ảnh lại, sau đó mới xem kỹ thông tin của Tạ Đường.

Tình cảm lúc này rất mãnh liệt, anh vẫn còn là một thiếu niên, chưa bao giờ trải qua loại cảm xúc hỗn độn này, cho nên không biết phải làm thế nào để xoa dịu nó.

Anh chỉ vô cùng hy vọng Tạ Đường xinh đẹp, ngoan hiền, không quan tâm đến anh sẽ không lạnh nhạt, xa cách với anh, khiến cảm xúc nhiệt tình, cháy bỏng như bị dội một gáo nước lạnh.

Anh muốn biết về Tạ Đường nhiều hơn. Từ tư liệu chỉ có thể hiểu biết một phần nổi của tảng băng chìm, nhưng nhìn lại vài lần nữa, với đầu óc thông minh của Lục Trác, có thể dễ dàng phát hiện, tại sao, không có người thân nào từng ký tên vào đó.

Buổi chiều, Hướng Hoành ra ngoài chơi bóng rổ trở về, thấy Lục Trác vẫn đang nhìn chằm chằm vào hai tờ tư liệu, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Lục Trác không biết anh đang suy nghĩ gì, cũng không chú ý.

Cậu nhìn lướt qua cuốn sách mà Lục Trác đang ấn dưới tay, chữ viết dày đặc cả một trang toàn là những ký tự khó hiểu, thẳng và cong, giống như một sơ đồ tư duy, có thể mơ hồ nhận ra một vài từ "sinh nhật" và "yêu thích "

"Fuck, không phải chứ, Trác ca, anh là đang viết nhật ký sao?” Hàm của Hướng Hoành kinh ngạc rớt xuống.

"Vớ vẩn!” Lục Trác bừng tỉnh, lập tức đặt quyển sổ lên bàn, hung hăng nhìn hắn: “Ai thèm viết nhật ký?”

"Vậy thì những ký tự bò trườn mà anh viết là gì?”

Lục Trác mặt đỏ tai hồng: "Cậu mới viết chữ như bò, tôi là đang viết một vài nghi vấn !"

Hướng Hoành sắp cười đến nội thương, còn muốn nói gì nữa, nhưng khi thấy Lục Trác cẩn thận đặt hai tờ tư liệu vào ngăn bàn, anh còn nhìn đồng hồ và đột nhiên nghĩ đến cái gì...có chút lo lắng, có chút tối sầm mặt đứng dậy đi ra ngoài phòng học.

"Anh làm sao vậy, buổi tối không chơi bóng rổ sao?”

Lục Trác bước nhanh như không nghe thấy.

Sau khi Nhậm Tiểu Báo xác nhận Tạ Đường quả thực có năng lực, tự nhiên không thể ngồi mặc kệ, mặc dù toàn bộ chỉ có mười chỗ cho kỳ thi kiểm tra trình độ cấp một, nhưng ông vẫn phải tranh giành một chỗ cho Tạ Đường.

Vì vậy, ngay chiều hôm đó, ông đã đến tìm Tư Minh một chuyến.

"Tạ Đường sao?” Ánh mắt Tư Minh đầy nghi ngờ và ngạc nhiên: “Nhậm lão sư, ông như thế nào muốn đề cử Tạ Đường”

"Kỳ thi cấp một này rất quan trọng, vì vậy đừng lãng phí chỉ tiêu một cách bừa bãi. Theo tôi được biết Tạ Đường không được coi là học sinh giỏi nhất trong lớp của ông. Lớp C của ông ban đầu chỉ có một suất. Nếu nhường cho em ấy, những học sinh hàng đầu như Cố Anh Nam nên nói như thế nào? "

"Tôi chắc chắn Tạ Đường giỏi hơn trong số các em ấy. Tài năng là cũng nổi bật hơn. ”Nhậm Tiểu Báo nói một cách tự tin.

Ông đưa cho Tư Minh kết quả đánh giá bài kiểm tra hàng tháng của Tạ Đường ở trung tâm huấn luyện, và nói: “Nhìn này.”

Tư Minh liếc nhìn từ trên xuống, trong mắt có chút kinh ngạc. Ông cũng hơi ngạc nhiên, học trò Tạ Đường lần này lại có thể được người hướng dẫn cũ đánh giá cao như vậy, nhưng ông vẫn lắc đầu nói: "Đây chỉ là kết quả thực tế. Không thể giải thích được vấn đề." . Có bao nhiêu học sinh trong lớp của ông thành tích cũng tương đối ổn định sao? Tôi nghĩ nên để các em ấy đi là hợp lý hơn. "

Nhậm Tiểu Báo không biết làm thế nào để đoán được suy đoán của Tư Minh, ông sốt rột mà biện giải: "Bài kiểm tra lý thuyết và bài kiểm tra hàng tháng của Tạ Đường rất tốt. Tôi nghĩ em ấy thực sự có tư cách để đi. Cơ hội này cho em ấy, nói không chừng em ấy có thể sẽ qua cấp độ đầu tiên. "

Nhìn thấy sự kiên trì không thôi của Nhậm Tiểu Báo, khuôn mặt Tư Minh lộ ra một chút cáu kỉnh:" Thầy Nhậm, mọi chuyện không đơn giản như vậy. Kỳ thi cấp độ đầu tiên thực sự rất quan trọng hàng năm. Toàn quốc chỉ có vài trăm người tham gia. Ông nói lớp của ông chỉ có một chỗ, lại cho Tạ Đường một học sinh điểm không ổn định như vậy? "

"Mặc dù hai lần này em ấy rất giỏi lý thuyết và thực hành, nhưng đó chỉ là tình cờ thôi. Làm sao có thể cho thấy rằng em ấy có đủ tư cách để thay mặt các học sinh khác nắm lấy cơ hội này? Quá bất công phải không? ”

Nhậm Tiểu Báo khó xử gãi đầu. Ông biết Tư Minh nói không sai. Nhưng bằng cách nào đó, ông chỉ cảm thấy rằng nếu xuất này trao cho học sinh Cố Anh Nam, nó chắc chắn sẽ giống như năm ngoái. Không qua nổi cấp một.

Bởi vì Cố Anh Nam khác xa so với Tạ Khinh và Mạnh Tử Nghĩa lớp A.

Tuy nhiên, nếu để Tạ Đường đi, nói không chừng có cơ hội vượt qua kỳ thi kiểm tra năng lực.

Đến lúc đó, vạn nhất lúc đó lớp ông cuối cùng cũng có người thẩm định thực phẩm cấp một, người phụ trách hướng dẫn chẳng phải sẽ được nở mày nở mặt sao? Quả là chuyện tốt mà !

Trác Thụy vừa mở cửa bước vào, đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Nhậm Tiểu Báo và Tư Minh, không khỏi lạnh lùng xen vào: "Lão Nhậm, không ai không biết trong lớp ông thành tích của học sinh Cố Anh Nam cũng không quá tệ đi? Cư nhiên lại nghĩ đến đề cử em gái bạn học Tạ Khinh đi? Tôi nghe nói rằng sau khi trò ấy chuyển đến trường, để theo kịp tiến độ đã chật vật thế nào sao? "

"Đó là tin đồn nhảm." Nhậm Tiểu Báo khó chịu nói :"Tạ Đường bây giờ tiến bộ rất lớn! "

Trác Thụy một chút cũng không tin, ông không có dạy Tạ Đường, cũng không biết tình huống hiện tại như thế nào.

Ông đặt tài liệu trên tay lên bàn của Tư Minh và mỉm cười với Nhậm Tiểu Báo: "Quên đi, ông cũng đừng cố chấp. Tôi sẽ gửi cho chúng các bài kiểm tra trình độ. Để rồi xem cuối cùng chỉ là lãng phí. ”

Nhậm Tiểu Báo tức giận nói:“

"Ông— "

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa!" Tư Minh rất đau đầu. Hai người đều cãi nhau mỗi khi đến văn phòng của ông.

Ông nói với Nhậm Tiểu Báo: "Tôi khuyên thầy nên chọn một học sinh ổn định hơn. Năm ngoái, Cố Anh Nam đã không thi đậu đúng không? Năm nay thầy vẫn để trò ấy đi. Điểm của trò ấy ổn định, cộng với kinh nghiệm năm ngoái, có thể sẽ được nhận chứng chỉ trình độ năm nay? "

Nhậm Tiểu Báo thất vọng không tôi, còn muốn nói tiếp.

Tư Minh đã xua tay, ra hiệu đừng làm phiền ông về vấn đề này.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại trong túi Dư Tư Minh đột nhiên vang lên, ông lấy ra xem thì ra là giáo sư Uông.

Ông hơi ngạc nhiên, giáo sư Uông này tính tình quái gở và lạnh lùng, rất ít khi chủ động liên lạc với bọn họ, nhưng hôm nay ...

Ông nhanh chóng kết nối điện thoại và chào hỏi một cách trân trọng, "Xin chào giáo sư Uông”

Ở đầu dây bên kia giáo sư Uông nói gì đó.

"Hả?” Dư Tư Minh sửng sốt như bị sét đánh, lập tức đứng lên, điện thoại di động suýt chút nữa rơi xuống.

Sau khi sửng sốt, lông mày và đồng tử co lại vì kinh ngạc.

Dường như đã nghe một điều gì đó gây sốc.

Dư giáo sư hồi lâu vẫn chưa khôi phục cảm xúc, cho đến khi cúp điện thoại, ông vẫn còn sững sờ.

"Làm sao vậy? Giáo sư Dư?” Trác Thụy huơ huơ tay trước mặt.

Giáo sư Dư đột ngột nhìn Nhậm Tiểu Báo, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị: "Lập tức điều chỉnh trình độ của lớp để tham gia kỳ thi cấp một, còn để lớp cảm ơn."

"À!...hả ???" Nhậm Tiểu Báo sửng sốt, sao đột nhiên thay đổi quyết định? Không phải ông ấy không muốn để Tạ Đường tham gia sao?

Trác Thụy cũng ngẩn người.

Còn Dư giáo sư thì ngồi trở lại ghế, nhất thời không phục. Những gì giáo sư Uông nói với ông qua điện thoại thực sự gây sốc.

Ông ấy nói rằng trong sự cố lần trước, họ đồng ý rằng tác phẩm xuất sắc hoàn toàn không phải do Tạ Khinh làm, mà là của TẠ Đường!

Vốn dĩ giáo sư Uông không định nói, dù sao với tư cách là một giáo sư, ông không muốn quan tâm đến một sinh viên cố tình gian lận.

Nhưng ông thấy rằng kỳ thi cấp một sắp đến, các giáo viên cũng không định để Tạ Đường đi, vì vậy ông ấy phải gọi cuộc gọi này.

Chậm rãi nói rõ ràng chuyện này, sắc mặt Dư giáo sư ngay lập tức liền có chút khó coi.

Ông đã tuyên dương Tạ Khinh là một trong những học sinh giỏi nhất, không ngờ trò ấy thực sự đã làm điều này. Điều này khiến ông có một số nghi ngờ về khả năng thực sự của Tạ Khinh. Có lẽ ông phải xác định lại khả năng thực sự của Tạ Khinh chính xác như thế nào.

Điều này giống như việc phát hiện ra rằng những học sinh xuất sắc mà mình tự hào thực ra không có nhiều tiềm năng như họ tưởng tượng, mà là những bước đi quanh co.

……

Đối với lớp C học kém, kỳ thi đầu cấp đương nhiên không phải là chủ đề bàn tán trong lớp, nhưng đối với lớp A và B, nó là chủ đề nóng nhất ngoài các tiết mục văn nghệ gần đây.

Vào lúc này, Tạ Khinh được bao quanh bởi Vu Tuyết Kiều và những người khác, và họ đang đưa ra cho Tạ Khinh một vấn đề lý thuyết.

Tạ Khinh đã không vượt qua kỳ thi năm ngoái, và không thể tránh khỏi một chút lo lắng khi tham gia kỳ thi thứ hai trong năm nay.

Vu Tuyết Kiều choàng tay qua người cô ta, cười an ủi: "Làm sao vậy? Dù sao tỉ lệ đậu của loại kỳ thi này rất thấp. Cố vấn của chúng ta cũng là giám định viên cấp 1. Học sinh trượt trong kỳ thi. Đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng cậu chắc chắn là người đầu tiên vượt qua kỳ thi năm nay. "

"Dù thế nào đi nữa, vẫn tốt hơn em gái cậu, người thậm chí không có đủ tư cách cho kỳ thi. "

Tạ Khinh nghe thấy những lời an ủi của Vu Tuyết Kiều, lúc này mới tự tin tiếp tục viết.

Đúng vậy, Tạ Đường đều không bằng cô ta, và lần này cũng phải như vậy, khi bà nội đến xem cô ta biểu diễn, chắc chắn bà sẽ thay đổi ấn tượng về cô ta.

Lúc Trác lúc ấy cũng không nghe rõ Tạ Đường và Lận Quyết đi đâu, nhưng với tính cách kiêu ngạo của mình, anh hỏi một lần nhưng Tạ Đường không trả lời, tự nhiên không thể rũ đuôi cầu xin hỏi lần thứ hai.

Vì vậy, cách duy nhất là ở lại cổng trường phía Bắc, nơi Tạ Đường thường đón xe buýt trước khi tan học.

Trước khi đám học sinh ra khỏi trường, Lục Trác đang ngồi trên gạch lát hoa ở ngoài cổng trường, nghĩ đến tư liệu mà mình nhìn thấy hồi chiều, trong lòng cảm thấy khó chịu. Sự khó chịu này làm giảm bớt sự cáu kỉnh do đòn đánh vào lòng tự trọng mà Tạ Đường ném bữa sáng của mình.

Trên thực tế, TẠ gia kỳ thật cũng khá giả, có một số chuỗi khách sạn đã được coi là có ít sức mạnh tài chính. Nhưng đôi khi, một số kẻ không xứng đáng làm cha mẹ. Họ luôn phải phân biệt cao thấp giữa con cái, và sau đó nói với đứa trẻ bị thiệt thòi: "người yếu thế, là người sai."

Ngay cả khi bất công chỉ vì tính lập dị của họ.

Lục Trác nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tầng mây mù.

Có lẽ không khí quá nóng, anh hớt tóc, đứng dậy và đá những viên đá trên mặt đất.

Có một đám đông đột ngột từ trong trường đi ra.

Lục Trác cao lớn nhìn thấy cô gái với chiếc cặp sách căng phồng trên lưng, hai mắt sáng ngời, liền bắt gặp Lận Quyết đứng bên cạnh cô, màu sắc tươi sáng trong mắt anh trở nên âm trầm, khuôn mặt anh tuấn đột nhiên giãn ra, lạnh lùng.

Anh đứng ngây ra sau gốc cây nhìn Tạ Đường và tên kia nói cười trên xe.

Ánh mắt anh rơi vào khóe môi hơi nhếch lên của Tạ Đường, tâm trạng anh bỗng trở nên ồn ào như tiếng ve kêu trong mùa hè này. Anh không hiểu, vì cái gì cô đối với anh lạnh như băng sương, nhưng đối với người khác lại dịu dàng, ấm áp.

Điều này khiến Lục Trác cảm thấy khó chịu và bực bội, anh cảm thấy mặc dù anh có chút kiêu ngạo, bắt đầu đùa bỡn tình cảm trước mặt cô, nhưng sẽ không khó chịu như vậy ... đúng không?

Sự tự tin và lòng tự trọng của anh đã bị đả kích.

Im lặng một lúc, nhìn Tạ Đường và tên kia ngồi trên xe buýt, sau khi xe công cộng nhanh chóng đi qua trước mặt, anh bước nhanh đến bên đường, bắt một chiếc taxi, nói với tài xế một tiếng, khuôn mặt xám xịt ra lệnh: "Theo kịp Xe buýt đó."

Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Đường đến bệnh viện này cùng Lận Quyết, đời trước hai người là bạn giúp đỡ lẫn nhau, thỉnh thoảng Lận Quyết không có thời gian đến bệnh viện mang đồ ăn cho bà ăn cơm, nếu lúc rảnh cô liền sẽ giúp Lận Quyết mang đến.

Tất nhiên, nếu có chuyện gì xảy ra với công việc làm thêm của cô, Lận Quyết sẽ vội vàng đến thay cô.

Cho nên bệnh viện này đối với Tạ Đường rất quen thuộc, thậm chí cô còn biết bệnh viện mà bà nội của cậu được bố trí ở tầng nào.

Bệnh nhân chỉ có một số trường hợp điển hình là được điều trị miễn phí và chỉ phải đóng một số khoản phí điều dưỡng chăm sóc thường xuyên, phần lớn bệnh nhân phải trả phí điều trị rất đắt đỏ nên người nhà bệnh nhân ở các dãy hành lang ai cũng thấy mặt mày trăm mối mệt mỏi.

Lận Quyết đi dọc hành lang, không nhịn được quay đầu liếc nhìn cô gái đang đi theo anh.

Nếu không có sự giúp đỡ của cô, áp lực hiện tại của anh sẽ rất lớn.

Hầu như tất cả các bạn học cùng lớp trong trường đều biết hoàn cảnh ở nhà anh, nhưng cô là người duy nhất thực sự ra tay giúp đỡ.

Nghĩ đến việc này, Lận Quyết cảm thấy tâm mềm mại và hỏi: " Thời tiết quá nóng, em muốn uống gì không tôi mua cho"

"TRước đi thăm bà rồi nói sau" Tạ Đường có thói quen nói : "Trời nóng như vậy, chạy lên chạy xuống cũng đủ vất vả rồi."

Lận Quyết cười nói, "Ừ."

Lục Trác che lại mũi,bực bội đẩy hai cái người nhà bệnh nhân đã lâu không tắm rửa. Đảm bảo hai người trước mặt anh trong tầm mắt.

Khi đến gần cửa phòng, Tạ Đường đột nhiên quay đầu lại, Lục Trác tim đập mạnh, vội vàng ngồi xổm xuống, nhưng Tạ Đường chỉ đang giúp một y tá tháo đường kim tuyến treo trên tay vịn của băng ghế. Không để ý đến chính mình. Chỉ thở phào nhẹ nhõm.

Anh đứng thẳng dậy lập tức đυ.ng vào cậu bé đang chạy lăng xăng trong hành lang bệnh viện, ly trà sữa trên tay cậu bé lập tức văng khắp người.

Dính nhớp không thôi.

"..."

Lục Trác sắc mặt đột nhiên tối sầm lại, trên đỉnh đầu nổi lên một cỗ tức giận.

Anh chật vật lau cốc trà sữa trên cổ.

Đứa nhỏ nhìn trà sữa trên mặt đất, sắp khóc, “Anh đền cốc trà sữa cho em.”

Lục Trác nhìn cậu bé sắp khóc, không khỏi tức giận, anh hung hăng chỉ tay đối với đứa nhỏ: "Do nhóc xô vào tôi. Người nên xin lỗi phải là nhóc."

Đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn anh hai giây, đột nhiên "Oa--"

Lục Trác: "..."

Lục Trác trừng mắt ném xuống một xấp tiền vào tay cậu bé, vội vàng chạy đi.

Sau khi giải quyết xong, anh phát hiện mất dấu vết hai người, vội vàng tìm một vòng nhưng không thấy ai, anh bực bội quay lại quầy lễ tân xem danh sách khách đã đăng ký.

Bà của Lận Quyết bị chứng bệnh thường được gọi là Alzheimer’s, suy giảm trí nhớ.

Lận Quyết đi vào, bà lão tóc bạc phơ, tóc tai rũ rượi nhận anh là con trai mình, nắm tay anh và hỏi khi nào anh sẽ nhập ngũ và mang màn thầu có đủ không.

Lận Quyết cẩn thận và kiên nhẫn nói chuyện với bà của mình một lúc trước khi giới thiệu bà để cảm ơn Tạ Đường.

"Bà nội, đây là bạn học của cháu.”

Bà nội Lận Quyết nhìn kỹ Tạ Đường, khuôn mặt nhăn nheo nở nụ cười, thân mật nắm lấy tay Tạ Đường: “A, bà biết chị, cô y tá nhỏ xinh.”

Lận Quyết liếc mắt nhìn Tạ Đường tội lỗi mà nói: “Đây là ký ức của bà, cũng không quen biết ai, cho nên không cần quan tâm.”

"Tại sao?” Tạ Đường cười nói: “Tôi sẽ cùng bà của anh ngồi một nói chuyện. "

Lận Quyết gật đầu, liếc nhìn mồ hôi chảy ra từ chóp mũi của Tạ Đường, và nói," Tôi sẽ lên tầng trên hỏi bác sĩ về tình trạng gần đây của bà. "

Tạ Đường:" Được. "

Lận Quyết đi xuống tầng, thay vào đó lại đi đến căng tin gần khoa nội trú và mua một ly nước dâu lạnh.

Sau khi Lận Quyết rời đi, Tạ Đường bồi vị lão nhân bị bệnh mất trí nhớ này, so với bà ngoại Tạ nghiêm khắc hơn thì càng giống với người bà mà Tạ Đường từng nhớ. Tạ Đường lớn lên dưới sự đầu gối tay ấp của bà ngoại, tai còn hơi điếc, phải hỏi bà mấy lần mới nấu được.

"Đường Đường, muốn ăn cái gì? Có thể ăn cá không?”

Tạ Đường luôn trả lời không biết mệt mỏi.

Tạ Đường nhìn lão nhân trước mặt sắp gần đát xa trời, hơi có chút thương cảm.

...

Bà của Lận Quyết có lẽ luôn cảm thấy cô đơn trong bệnh viện, thấy có người cùng bà nói chuyện thì rất cao hứng. Hầu hết không biết bà đang nói về cái gì, Tạ Đường chỉ có thể lặp lại nói bằng "ừm" và "ah".

Giọng nói không lớn, nhưng gian phòng còn có người bệnh khác, người nhà bệnh nhân nhìn đến đây cáu kỉnh: “Bảo bà lão đừng nói nữa, ồn ào quá.”

Tạ Đường im lặng hai giây, nắm lấy tay bà, nói bên tai: “Bà ơi, chúng ta nói nhỏ chút.”

Bà lão đàu óc thường hỗn loạn, nhưng bây giờ bà có vẻ đã hiểu, ngoan ngoãn gật đầu và lẩm bẩm.

Người nhà bệnh nhân đằng kia vẫn không hài lòng, họ liếc nhìn rồi mỉa mai: "Đã được chữa bệnh miễn phí còn làm ồn. Còn những người khác họ phải bỏ tiền ra. Họ còn không có đủ giường bệnh phải ngủ ngoài hành lang?"

"Thực sự không biết bện viện họ nghĩ gì, thật không công bằng-- "

Trước khi người kia nói xong, Tạ Đường đã ngắt lời:" Bệnh viện yêu cầu điều trị miễn phí. Nó yêu cầu điểm và học lực phải đủ tốt để được trả trong mười năm tới. Nếu cô có đủ tiền, nếu gia đình có trẻ em hoặc người lớn có thể đáp ứng điều kiện tuyệt vời như vậy, có thể áp dụng."

" Nếu đã không làm được như họ, đừng ghen tị với người khác mà buông những lời cay đắng."

"Cô-" người phụ nữ nhìn chằm chằm Tạ Đường, nhưng không nói nên lời nên đành phải im lặng.

Tạ Đường thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ tay bà lão thoải mái, cô cảm thấy cần thiết để Lận Quyết nói chuyện với bệnh viện xem anh ta có thể sống cùng bà nội và những bệnh nhân tự do khác hay không, nếu không sẽ còn xảy ra chuyện như vậy.

Mặc dù bà nội Lận Quyết không hiểu, nhưng bà không thể không co người lại khi nghe giọng nói của người phụ nữ quá lớn.

Tạ Đường có điểm đau lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bà: “Không sao, không sao.”

Ở cửa phòng bệnh, Lận Quyết, người vừa mới mua một ly nước dâu lạnh, bước chân dừng lại, nhìn bóng dáng dịu dàng của cô gái.

Trái tim anh trở nên mềm mại với sự biết ơn, nhưng đồng thời cũng có chút nặng nề.

Với khả năng và điều kiện hiện tại, anh thực sự không thể đền đáp được người con gái đã giúp đỡ anh nhiều lần này, dù rất muốn…

Anh đẩy cửa bước đưa đồ uống cho Tạ Đường.

Tạ Đường nhận ra anh đi mua nước, hơi kinh ngạc: “Đã nói không cần mà?”

Lận Quyết ngồi xuống, nhìn Tạ Đường, sau khi suy nghĩ xong , anh đột nhiên hỏi: “Ngày mai em cùng bà nội có đi xem biểu diễn nghệ thuật của chị gái à? "

Tạ Đường ngậm ống hút, gật đầu:" Đúng vậy. "

Lận Quyết cười, nói:" Hai người có muốn biểu diễn cùng nhau không? Em làm cho bà tôi vui, tôi cũng muốn giúp em và bà vui vẻ. ”

Tạ Đường sửng sốt khi cầm trên tay cốc nước lạnh.

Tuy nhiên, Lạn Quyết lo lắng nghĩ, cùng biểu diễn nghệ thuật thương lượng như thế nào, tham gia biểu diễn vẫn là một vấn đề, tuy rằng trước kia rất quen thuộc với nhóm người trong bộ môn nghệ thuật, nhưng hiện tại gia cảnh của hắn suy sụp, chính là không thể tránh khỏi rằng họ sẽ giúp đỡ. Không cho anh thể diện.

...

Rốt cục cũng tìm được phòng bệnh, Lục Trác tâm tình phức tạp, thay vì xông vào lại đứng im tại chỗ, hàng mi đen rủ xuống một nửa, vẻ mặt không rõ ràng, cũng không biết đang suy nghĩ gì. Xung quanh ồn ào và có người khác đi ngang qua, nên anh quay sang một bên.

Anh ấy đến sớm hơn Lận Quyết, và khi hắn ta đến, anh đã bước sang một bên. Anh nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của Tạ Đường khi trấn an bà cụ, anh đương nhiên biết Tạ Đường nên đang nghĩ đến bà ngoại đã mất trong hồ sơ của mình.

Từ bóng lưng im lặng của cô, anh cảm nhận được những cảm xúc hơi buồn của cô.

...

Anh không đẩy cửa làm phiền, mà xoay người rời đi.

Lục Trác chậm rãi xoay người đi xuống lầu, có chút cáu kỉnh đứng sau hàng dài ở văn phòng thanh toán lầu một, suy nghĩ một chút, liền làm hai việc trước đây chưa từng làm. Anh lấy điện thoại di động ra, cau mày gọi cho người phụ trách văn nghệ.

"Ngày mai,bảo với Hướng Hoành là tôi có việc không thể lên sân khấu được. Cậu sắp xếp người khác lên sân khấu.”

Người phụ trách văn nghệ lo lắng: “xảy ra chuyện gì sao? "

"Bị gãy chân. "Lục Trác không chút do dự hố bạn mình" Lận Quyết, nghệ sĩ cello của Khoa Văn học Nghệ thuật, có thể là người thay thế, giúp tôi xử lý chuyện này. "

Mặc dù người phụ trách chương trình văn học nghệ thuật đã phàn nàn rất nhiều, hắn sao có thể trước khi nhảy mà gãy chân, hắn còn đáp ứng, dù sao Lục thiếu gia không ai dám động, không thể không cho Lục Trác mặt mũi. .

Lục Trác cúp điện thoại, rút

thẻ trong ví ra, đột nhiên rất bực mình, muốn đá thùng rác, tại sao phải trả tiền thuốc men cho tình địch?

Nhưng anh tự an ủi mình, chỉ có trả phí cho bà lão kia mới có thể khiến Tạ Đường cảm thấy tốt hơn.

Bà nội Lận Quyết được chăm sóc y tế miễn phí nhưng bà vẫn phải trả vài nghìn nhân dân tệ mỗi tháng cho tiền điều dưỡng.

Cô y tá ngạc nhiên khi thấy Lục Trác viết nguệch ngoạc, cáu kỉnh điền vào danh sách mười vạn. "Mười vạn? Đó là một số tiền lớn. Người này không có quan hệ với cậu. Cậu cũng giúp trả tiền thuốc. Thật là...? "

Lục Trác tức giận nói," Đúng vậy, tôi bị chết não. "

Y tá:" ... "Không thể giải thích được kỳ lạ.

Lục Trác xoay người sau khi thanh toán tiền, cậu bé đang bưng một ly trà sữa mới ngẩng đầu nhìn anh, như là tiếp tục sờ đồ sứ: “Đại ca, anh đừng nhìn người ta hung ác như vậy. Thật là tốt bụng."

"Chà ? ”Lục Trác chế nhạo:“ Tôi là kẻ chuyên bắt nạt trẻ con đấy. ” Anh đột nhiên dựa vào trước mặt cậu bé, cười toe toét.

Đứa nhỏ im lặng ba giây đồng hồ, làm cho cái mông của mình khuỵu trên mặt đất, kêu "Oa".

Lục Trác: "..."

Thật sự là lần thứ hai đυ.ng vào đồ sứ sao?

Lục Trác xoay người bỏ chạy.

Tác giả có chuyện muốn nói:

Nghe nói tất cả mọi người không thích bạn học tiểu Lục ... Tôi sẽ giúp các bạn hành cậu ấy một trận.

Lục Trác: Bảo bảo thật ủy khuất nha.
« Chương TrướcChương Tiếp »