Chương 6

Trần Thiên Hương tắm xong ngồi trong phòng dùng khăn lau tóc ướt. cô không dùng máy sấy tóc, trước đây người kia không bao giờ cho cô dùng, ngay cả khi bận rộn hay vội vàng làm gì đó anh cũng không cho cô dùng.anh lo tóc của cô sẽ bị khô, anh thích vuốt mái tóc của cô, rất mềm và mượt. sợi tóc của cô màu nâu, rất mỏng vì vậy rất nhanh khô.

Trần Thiên Hương nghĩ đến những chuyện cũ của mình và người kia hơi mỉm cười, cô nhớ người đó đến điên lên mất.

điện thoại của Trần Thiên Hương reo lên, cô bắt máy nghe.

– alo

– chào cô, bà Nguyễn Thị Lan vừa gặp tai nạn hiện đang nằm trong bệnh viện, chúng tôi thấy có duy nhất số điện thoại của cô trong danh bạ của bà ấy.

Trần Thiên Hương một nhịp tim đập lệch đi, mắt mở to, có vài tia đỏ hằn lên trong hốc mắt. cô bật dậy, gằn giọng:

– là bệnh viện nào?

-…

Trần Thiên Hương nghe xong điện thoại liền vơ lấy chìa khoá xe đẩy cửa lao thẳng ra ngoài. Nguyễn Hoàng Anh và Hương Ly thấy Trần Thiên Hương bộ dạng rất khẩn cấp liền hỏi:

– chị, có chuyện gì à chị?

Trần Thiên Hương không nói gì chạy ngay ra cửa xỏ bừa vào chân một đôi giày rồi mở cửa nhà chạy đi.

Hương Ly thấy có gì đó không ổn liền chạy theo.

Trần Thiên Hương lên xe đi với tốc độ nhanh nhất có thể về phía bệnh viện, cô hận không thể nhanh hơn, nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây? bà ấy là mẹ của người đó, trước khi anh chết đã cầu xin mình chăm sóc cho bà thật tốt. hôm nay nếu xảy ra chuyện gì Trần Thiên Hương nhất định sẽ day dứt đến chết.

Đến trước cổng bệnh viện , Trần Thiên Hương xuống xe ,nhanh nhất có thể chạy vào trong, cô đến nơi làm thủ tục thở hồng hộc hỏi:

-cho hỏi, bà Nguyễn Thị Lan nằm ở phòng nào?

mọi người xung quanh nhìn Trần Thiên Hương,không ai nói gì.cô tức giận quát to hơn:

– BÀ NGUYỄN THỊ LAN, PHÒNG NÀO?

– phòng cấp cứu, đằng kia.

cô y tá đứng gần đó mặt tái mét nhìn Trần Thiên Hương tay chỉ về phía phòng cấp cứu đang sáng đèn.

Trần Thiên Hương chạy đến cửa phòng cấp cứu, nhìn qua kính cửa, cô không nhìn rõ bà. mặt Trần Thiên Hương tái mét, chân cô không đứng vững ,run run rồi ngã xuống, quỳ rạp trên nền gạch trắng bệnh viện, mắt đỏ ngầu, một giọt nước mắt chảy xuống.

Trần Thiên Hương cố gắng đứng dậy, ngồi ở ghế chờ ngoài phòng cấp cứu, mái tóc rối tung tán loạn che đi khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước của cô.

Trần Thiên Hương thấy thời gian trôi qua thật lâu, cô cứ như vậy ngồi chờ ngoài cửa phòng cấp cứu.

Hương Ly lấy kính râm và khẩu trang lên taxi bám theo ngay sau khi Trần Thiên Hương đi, do Trần Thiên Hương đi quá nhanh nên bị mất dấu, mãi mới nhìn thấy xe của cô đỗ trước cổng bệnh viện. Hương Ly nhanh chóng chạy vào bệnh viện, nhìn thấy Trần Thiên Hương như người mất hồn đang ngồi trước cửa phòng cấp cứu liền chạy ngay đến trước mặt.

Trần Thiên Hương trong đầu chỉ còn nghĩ đến người đang nằm trong phòng cấp cứu không để ý gì đến xung quanh, ngay cả Hương Ly đứng ngay trước mặt cũng không nhận ra.

Hương Ly thấy Trần Thiên Hương mặt đẫm nước ngồi thờ ra, liền quỳ xuống trước mặt người kia dùng ngón tay lau đi nước mắt, không nói gì cả.

– sao em đến đây?

Trần Thiên Hương cảm giác ngón tay ấm áp chạm vào má mình liền nhận ra Hương Ly đang ở trước mặt.

– chị có sao không?

Trần Thiên Hương cũng không biết lúc này cô có sao không, chỉ biết rằng cô rất lo lắng và sợ hãi. cô sợ sẽ có chuyện xảy ra, nước mắt không biết vì sao lại chảy nhiều như vậy, cũng không biết trả lời câu hỏi của Hương Ly ra sao. Ngay lập tức vùi mặt vào vai người đang quỳ trước mặt mình mà khóc. Hương Ly nghe được tiếng khóc và rên nhẹ phát ra bên tai, vài sợi tóc mỏng của Trần Thiên Hương dính trên mặt mình, bất giác một cảm khó tả nổi lên. cô cảm thấy mình rất buồn, có cảm giác đau đớn, nói chung là vô cùng khó chịu, nhìn Trần Thiên Hương khóc như vậy khiến mình chỉ muốn khóc theo.

cửa phòng cấp cứu mở ,một bác sĩ đi ra tháo khẩu trang, Trần Thiên Hương ngay lập tức đứng dậy chạy đến

– bác sĩ, mẹ tôi có sao không ? bà ấy ra sao rồi?

– bà ấy gặp tai nạn trên đường, phần đầu đập xuống khiến chảy nhiều máu, chúng tôi đã cầm máu và xử lí vết thương, rất may không bị ảnh hưởng đến não. nghỉ ngơi một thời gian bà sẽ hồi phục.

bác sĩ trầm tĩnh nói, Trần Thiên Hương nghe xong liền thở hắt ra một cái, lo sợ như bớt đi được phân nữa, rối rít gập đầu cảm ơn bác sĩ.

– được rồi, cô mau làm thủ tục nhập viện cho bà rồi vào thăm bà đi.

Trần Thiên Hương cúi đầu chào bác sĩ rồi đi vào phòng cấp cứu. cô nhìn thấy người đang nằm trên giường bệnh, băng trắng cuốn quanh đầu, miệng ngậm ống thở.

cô tiến đến gần, ngồi xuống cầm tay bà áp lên mặt mình.nước mắt nóng hổi chảy xuống.

– mẹ, mẹ có sao không? con xin lỗi, con bận công việc không thể thăm nom mẹ nhiều con thực sự xin lỗi.

Trần Thiên Hương ánh mắt nhạt nhoà nhìn về phía người phụ nữ đang nằm trên giường, cô nhìn thấy bóng dáng anh trong con người này. anh thực sự rất giống mẹ.

Trần Thiên Hương ngồi gục bên giường bệnh rất lâu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài. cô thấy Hương Ly đang ngồi ở ghế chờ trước cửa phòng.

Hương Ly thấy Trần Thiên Hương vừa ra liền vội vàng đi tới, mắt rất đỏ, khẳng định vừa mới khóc, Hương Ly thấy một chút nước mắt còn vương trên mi Trần Thiên Hương tự nghĩ người này thật chẳng cẩn thận gì cả, một chút nước mắt cũng không lau sạch. Hương Ly đưa tay vuốt nhẹ qua mi cong của Trần Thiên Hương, nước mắt trên mi theo tay cô mà biến mất, nhìn rõ thêm đôi mắt đen sâu thẳm đầy quyến rũ của Trần Thiên Hương. Một giây ngón tay chạm qua hàng mi của Trần Thiên Hương đại minh tinh trong tim lần đầu tiên rung động. cảm xúc này là lần đầu tiên rõ ràng như vậy, rất lạ, rất thích.

– sao vẫn chưa về ? chờ chị à ?

Trần Thiên Hương đối với hành động đầy ý nghĩa của Hương Ly không để trong lòng lắm, chỉ cất một câu hỏi.

– à… vâng…

Hương Ly thấy Trần Thiên Hương phản ứng tự nhiên như vậy tự biết từ nãy đến giờ là mình tự kỉ tự mình đa tình thực ra người ta cũng không để ý đến mình lắm liền ấp úng đáp trả. cũng hơi có một chút đau lòng.

– việc tối nay thật xin lỗi, phải huỷ bữa tối vì chuyện riêng của chị. nhưng không nhất thiết em phải chạy theo đến đây chứ ?

Trần Thiên Hương không hiểu vì sao người này chạy theo mình đến tận đây, ngạc nhiên vô cùng, lại còn ngồi chờ mình tới muộn như vậy. rất rất lạ lùng.

Hương Ly cũng không hiểu vì sao chạy tới nơi này theo người kia, chỉ biết lúc thấy Trần Thiên Hương đi cô rất lo lắng, nhất định phải đi theo, sau đó khi Trần Thiên Hương khóc xong vào thăm người bệnh không cần vai cô để dựa nữa cũng định đi về nhưng lại lo rằng khi Trần Thiên Hương đi ra lại đau lòng mà khóc tiếp sẽ không có ai bên cạnh, liền ngồi ở ghế chờ. nhưng tất cả tương tư này đâu thể đem ra kể hết cho Trần Thiên Hương, lại nhìn thấy khuôn mặt đầy ngạc nhiên pha chút nghi ngờ của Trần Thiên Hương ngay lập tức nhìn quanh kiếm một cớ thoái lui.

Hương Ly ngay lập tức nhìn thấy đôi giày của mình Trần Thiên Hương đang đi dưới chân liền nói

– chị xem, lúc chị đi vội vội vàng vàng xỏ nhầm giày của em luôn. đương nhiên đợi chị để đòi giày về rồi.

Trần Thiên Hương cúi xuống nhìn đôi giày, đúng là lúc đó quá vội vàng nên đi nhầm. nhưng ngẫm lại đại minh tinh như Hương Ly thiếu giày đến mức chạy theo cô rồi ngồi chờ cả buổi tối chỉ để đòi lại một đôi giày thôi sao ? hay là con người này quá keo kiệt nhỏ mọn đây? nhưng thôi, kệ cô ta.

– chị có nên đổi tên em thành đồ nhỏ mọn không ? một đôi giày mà đòi bằng được thế à ?

– mà chị, người trong phòng bệnh là mẹ chị à ?

– không, là mẹ của người yêu chị.

Trần Thiên Hương tự nhiên nói với Hương Ly, việc mà từ trước tới giờ cô chưa từng kể với ai.

– chị có người yêu rồi à ?

Hương Ly nghe xong câu này tâm trạng trở nên không tốt chút nào. như thế nào mà chị ấy lại có người yêu rồi? cô đứng khựng lại, không hiểu vì sao thấy khó chịu lạ thường, cảm xúc lúc nãy như vùi tắt hết, cảm thấy ghét Trần Thiên Hương đến phát điên, tại sao chị lại yêu người khác rồi cơ chứ ?