Chương 19: Thuận theo chiều gió

Hoắc Khải đứng dậy đóng cửa lại, bước tới và nói:

“Thực ra tôi cảm thấy như thế này cũng rất ổn đấy.

Cơ Hương Ngưng nhìn anh, nhíu mày hỏi: “Sao lại rất

ổn?”

“Nếu phó giám đốc Cơ muốn giải thích rõ ràng với

công ty thương mại Đông Lai, chỉ bằng cô dùng danh

nghĩa của công ty đăng tải một thông báo bác bỏ tin đồn,

giúp người ta một phen”. Hoắc Khải nói.

Cơ Hương Ngưng sững người, sau đó nghiến răng

nghiến lợi nhìn chằm chằm Hoắc Khải: “Bây giờ tôi đang

rất nghi ngờ có phải người ta mua chuộc anh tới đây để

nắn gáy tôi không!”

Cũng không thể trách Cơ Hương Ngưng nổi nóng với

anh. Vốn dĩ cô đã phát tán thông tin theo đề nghị của

Hoắc Khải, có khả năng thành công. Bây giờ, Cơ Xương

Minh chủ động muốn giải thích rõ ràng với công ty thương

mại Đông Lai, đồng nghĩa với việc bao nhiêu tâm huyết

của cô đổ sông đổ bể rồi.

Bây giờ Hoắc Khải còn bảo cô chủ động bác bỏ tin

đồn, chẳng phải chết nhanh hơn à?

Hoắc Khải cười cười, anh hỏi: “Đấu đá trong nội bộ

nhà họ Cơ là chuyện bí mật với người ngoài à?”

“Đương nhiên không phải thế!” Cơ Hương Ngưng vô

thức lắc đầu, gia tộc lớn nào mà chẳng có tranh đấu bên

trong, muốn giấu cũng không giấu nổi.

“Vậy chẳng phải đúng ý rồi sao!“ Hoắc Khải nói tiếp:

“Tất cả mọi người đều biết, người ở dòng chính nhà họ Cơ

thích chèn ép nhánh phụ. Vậy thì trong mắt mọi người, tin

tức trước đó chính là sự thật. Cơ Xương Minh muốn giải

thích với công ty thương mại Đông Lai, thực chất không

đủ sức thuyết phục. Trên thương trường, chuyện gian dối

lừa lọc lẫn nhau, vừa giải thích vừa làm vài sự việc bí mật

là quá bình thường. Đây là điểm thông minh của họ,

nhưng khôn lắm dại nhiều, hết khôn dồn đến dại. Càng

giải thích nhiều, họ sẽ càng nghỉ ngờ. Cho nên việc bây

giờ cô phải làm là nhân lúc lửa giận của Cơ Xương Minh

chưa kịp tắt thì rèn sắt ngay khi còn nóng, phải bác bỏ tin

đồn thêm lần nữa. Nhưng nhớ là trong thông báo phải chú

ý chọn lọc từ ngữ, tốt nhất là khiến người ta đọc xong

nghĩ rằng cô bị ép uổng mới đăng thông báo ấy”.

“Ý của anh là tôi nên tương kế tựu kế, để công ty

thương mại Đông Lai tưởng rằng nhà họ Cơ thực sự muốn

tìm nguồn cung ứng khác, tôi cũng bị người ta giành

công? Nhưng vì muốn bảo vệ danh dự của gia tộc nên bất

đắc dĩ phải đứng ra bác bỏ?” Cơ Hương Ngưng sững sờ

nhìn Hoắc Khải, như nhìn một tên quái vật.

Thực ra cô chưa từng làm những việc như thế này, đã

chịu tủi nhục còn đứng ra bảo vệ danh dự cho gia tộc.

Mỗi lần gặp được đãi ngộ thiếu công bằng, cô chỉ nghĩ

rằng đám người dòng chính thật đê hèn.

Hôm nay, Hoắc Khải dạy cho cô một bài học rất hay

để cô biết được rằng, khi chịu ấm ức, ngoài việc bất đắc

dĩ chấp nhận, còn có thể mượn gió bẻ măng!

Nếu một thương nhân lọc lõi từng chinh chiến lâu năm

trên thương trường đưa ra đề nghị như thế này, Cơ Hương

Ngưng sẽ không thấy chấn động. Bởi vì họ sống đến độ

thành tinh rồi, kinh nghiệm của cô vẫn còn non trẻ, không

nghĩ sâu xa đến vậy được.

Thế nhưng, hôm nay người đưa ra đề nghị cho cô

không phải một ông cụ hiểu nhiều biết rộng, mà là một

con mọt sách ngang tầm tuổi cô, trước kia còn bị tất cả

mọi người coi thường.

“Có phải anh nhớ được điều gì rồi không?” Cơ Hương

Ngưng không kiểm lòng được nên hỏi.

Vấn đề này nghe có vẻ kỳ lạ, khiến Hoắc Khải phải

sững người: “Cái gì mà nhớ được cái gì cơ?”

Cơ Hương Ngưng chăm chú quan sát biểu cảm của

anh, sau cùng lắc đầu: “Không có gì đâu, đề nghị của anh

rất hay, tôi sẽ thực hiện ngay”.

Nói rồi, cô cầm điện thoại nội bộ trên bàn lên: “Trưởng

phòng Mã, tới phòng làm việc của tôi một chuyến!”

Sau khi ngắt điện thoại, Cơ Hương Ngưng ngẩng đầu

nhìn Hoắc Khải: “Nếu lần này thành công, anh muốn phần

thưởng gì?”

Hoắc Khải ngẫm ngợi rồi nghiêm túc trả lời cô: “Tôi

muốn làm tổng giám đốc!”

Cơ Hương Ngưng sững sờ trong giây lát rồi trừng mắt

quát anh: “Nằm mơ giữa ban ngày!”

Hoắc Khải cười ha ha, không cho là vậy. Đây chỉ là một

công ty con dưới trướng nhà họ Cơ, dù cho anh làm tổng

giám đốc thật, anh còn chê nó nhỏ nữa kìa.

“Rảnh quá không có việc gì làm thì đi pha hai cốc cà

phê đi”, Cơ Hương Ngưng nói, ngồi xuống, mở máy tính

ra, bắt đầu cành cạch gõ thông báo bác bỏ tin đồn.

Hoắc Khải “ờm” một tiếng rồi ngoan ngoãn quay người

đi ra.

Chuyện pha cà phê vốn nên để thư ký làm, nhưng Cơ

Hương Ngưng lại không có thư ký.

Cũng không phải vì người của dòng chính chèn ép tới

độ không tuyển dụng nổi, mà vì trước kia cô từng tuyển

được vài người, sau cùng họ quay sang đầu quân cho bên

dòng chính, đồng thời bán đứng cô không ít lần.

Sau này Cơ Hương Ngưng chán quá chẳng buồn tìm

thư ký nữa, có chuyện gì tự mình làm cho xong.

Vất vả thì vất vả thật, nhưng không còn bị người ta đối

xử hai mặt nữa.

Rời khỏi phòng làm việc, Hoắc Khải đi về phía pantry

văn phòng.

Tuy chỉ là một công ty con, nhưng quy mô của pantry

vẫn thể hiện được mức độ huy hoàng của nhà họ Cơ.

Căn phòng rộng hơn bảy mươi mét vuông, máy pha cà

phê, lò nướng, quầy bar, khay trà, cần gì cũng có.

Trên mấy chiếc giá là đủ loại nguyên liệu.

Nếu muốn uống cà phê thì có các thương hiệu cà phê

hòa tan nổi tiếng trong và ngoài nước, cũng có hạt cà phê

từ trung bình đến cao cấp có thể xay ngay tại chỗ.

So với cà phê hòa tan thì Hoắc Khải thích cà phê rang

xay hơn, mùi hương thơm hơn, tự nhiên hơn, mùi vị hoàn

toàn khác hẳn. Đương nhiên, việc này cũng tiêu tốn nhiều

thời gian hơn.

Có lẽ vì thời giờ vẫn còn sớm nên đa số mọi người vừa

ăn sáng xong vẫn chưa kịp tiêu hóa. Giữa phòng pantry

rộng lớn, chỉ có một người đàn ông trung niên đang xay

cà phê.

Hoắc Khải bước tới, mở nắp vài lọ đựng cà phê ra ngửi

thử, sau cùng chọn Blue Mountain khá phổ thông.

Vừa lấy hạt cà phê ra đã nghe thấy giọng nói vang lên

từ bên cạnh: “Đắng thế, sao khó uống vậy nhỉ…“

Quay đầu nhìn sang mới thấy người đàn ông trung

niên này đổ thẳng cà phê trong cốc vào bồn nước rồi vơ

lấy một nắm cà phê hạt định xay thêm, đồng thời không

ngừng lầm bầm: “Tôi không tin không xay được hương vị

như người ta làm!”

Hoắc Khải bật cười, nhắc nhở ông ấy: “Nếu ông không

thích uống cà phê đắng quá thì nên chọn hạt cà phê của

Blue Mountain hoặc Colombia, chứ không nên lấy past

corp của Uganda”.

Người đàn ông kia nghe anh nói vậy mới quay đầu ra:

“Cậu hiểu về cà phê rang xay à?”

“Hiểu một chút xíu, ông có cần giúp gì không?”, Hoắc

Khải hỏi.

Người đàn ông trung niên không nói gì, chưa bỏ nắm

cà phê trong tay xuống, đồng thời chừa chỗ cho anh.

Hoắc Khải bước tới, bỏ hết dụng cụ như lưỡi dao và

cốc lọc vào bồn nước, rửa qua một lần: “Trong hạt cà phê

có chứa dầu, vì thế sau khi xay xong nhất định phải rửa

sạch dụng cụ, nếu không lượng dầu này dồn đọng lại, lâu

dần sẽ sinh ra mùi ẩm mốc, dù hạt cà phê cao cấp đến

đâu cũng vẫn tạo ra chất bột kỳ lạ. Nhất là khi nhiều

người thích bỏ thêm hương liệu khi xay, mùi vừa nồng vừa

nặng. Đã vậy chúng thường lưu lại rất lâu, cho nên tốt

nhất là bỏ hai thìa đường vào xay kỹ trước khi rửa để loại

bỏ mùi”.

Sau khi rửa qua máy xay một lượt, Hoắc Khải bốc một

ít hạt cà phê Colombia, quay đầu hỏi người đàn ông kia:

“Americano có được không?

“Được!”, người đàn ông trung niên gật đầu.

Hoắc Khải bỏ hạt cà phê vào máy xay. Động tác của

anh vừa nhanh nhẹn vừa thành thạo, vừa xay vừa nói:

“Hạt cà phê không nên xay quá nhiều trong một lần, nếu

không thời gian xay cà phê dài, nhiệt độ trong máy tăng

cao sẽ khiến mùi hương phát tán bớt trước khi pha. Mà

xay cà phê để pha Americano cần phải xay thô một chút,

ban nãy ông xay kỹ và mịn quá, lại còn chọn past corp

của Uganda, tự dưng vị đắng sẽ rất nồng. Thông thường,

thời gian đun…”

Người đàn ông trung niên đứng bên cạnh lắng nghe

như một học sinh, thỉnh thoảng gặp phải điều gì không

hiểu hoặc chưa nhớ kỹ sẽ hỏi lại ngay.

Hoắc Khải không hề tỏ ra sốt ruột hay bực mình, anh

giảng giải cho ông ấy rất tận tâm.

Sau cùng, cà phê Americano màu nâu đậm thơm ngào

ngạt được pha xong, Hoắc Khải đưa cho đối phương, mỉm

cười: “Nếm thử xem, nếu cảm thấy chưa đủ ngọt, có thể

cho thêm hương liệu hoặc đường sữa”.

Người đàn ông trung niên nhận lấy, nhấp thử một

ngụm, sau đó hai mắt sáng ngời: “Ngon! Thơm lắm, đúng

là hương vị mà tôi muốn đây rồi! Cậu giỏi thật đấy, cậu là

barista của công ty này à?”

Hoắc Khải lắc đầu, vừa rửa máy xay cà phê vừa trả lời:

“Tôi là tài xế!“

“Tài xế?”. người đàn ông trung niên sững sờ: “Lái xe

của nhà họ Cơ biết pha cà phê ngon vậy ư?”

“Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên từng học qua”

Hoắc Khải cười cười, hỏi: “Nghe qua thì hình như ông

không phải người của công ty này?”

“Ừm, tôi có hợp tác với công ty của cậu, cố tình chạy

tới đây chiêm ngưỡng phong thái của nhà họ Cơ. Xem ra

quả nhiên không tầm thường” Người đàn ông trung niên

cười khà khà.

Hoắc Khải cười cười, lắp đặt dụng cụ thêm lần nữa,

tiếp tục xay cà phê.

Vừa xay, anh và người đàn ông trung niên kia vừa nói

chuyện vài câu.

Kiến thức của đối phương cũng không tầm thường, hai

người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp về nhiều phương

diện. Đợi khi cà phê đã xong, Hoắc Khải mỉm cười: “Bên

kia vẫn còn người đợi uống cà phê, tôi xin phép qua đó

trước. Nếu ông có cần giúp đỡ gì, tôi có thể tiện đường

gọi người tới giúp ông!”