Chương 9: Quả chanh

Thời gian một tuần trôi qua nhanh chóng.

Tới cuối tuần, Lộ Dĩ Nịnh và Đường Tinh Chu đi một chuyến đến nghĩa trang ngoại ô.

Ngày này, thời tiết sáng sủa, không mây, ánh mặt trời rất xán lạn.

Lộ Dĩ Nịnh và Đường Tinh Chu đi đến trước một bia mộ bia.

Cô nhìn vào bức ảnh đen trắng, thiếu nữ có mái tóc đen ngắn, miệng há to, khuôn mặt tươi cười như hoa.

Tiếng nói cô nghẹn ngào, chậm rãi thốt ra một câu: "Tinh Nhạc, đã lâu không gặp."

Sau đó Lộ Dĩ Nịnh đặt bó hoa đang cầm trong tay lên trên mặt đất.

"Chị mua hoa hướng dương em thích nhất."

Cô ngồi xổm ở đó, đặt tay lên đầu gối, nhìn người trong ảnh chụp, rồi lẩm bẩm một mình: "Thời gian trôi qua thật nhanh."

Những hồi ức đó như chỉ mới là ngày hôm qua.

Trong đầu cô hiện lên, vẫn là hình ảnh Đường Tinh Nhạc múa ba lê.

Thật là rực rỡ, xinh đẹp, hồn nhiên.

Giọng nói hưng phấn của thiếu nữ vang lên bên tai cô:

—— "Hứa rồi đó, sau này chị đánh đàn cello, em ở bên cạnh múa ba lê!"

—— "Chúng ta nhất định sẽ thực hiện được ước mơ của mỗi người!"

......

Lộ Dĩ Nịnh lấy tay che mặt, rốt cuộc vẫn là không kiềm được, nhỏ giọng khóc nức nở.

"Tinh Nhạc, chị rất nhớ em."

Đường Tinh Chu đứng ở một bên, không lên tiếng, cứ như vậy lẳng lặng đứng cạnh cô.



Ngày hôm sau là chủ nhật, Lộ Dĩ Nịnh ở nhà cả ngày không đi đâu.

Tới buổi sáng thứ hai.

Sau khi cô rửa mặt xong xuống lầu chuẩn bị ăn bữa sáng, sau đó đi học.

Dì Chu đứng ở một bên bàn ăn, sandwich, trứng gà và sữa bò đã được đặt sẵn trên đó.

Lộ Dĩ Nịnh đi đến một nửa cầu thang thì dừng lại, quay đầu lại nhìn về hướng cửa phòng của Cố Dĩ Trăn.

Em ấy còn chưa dậy sao?

Dì Chu nhìn ra tâm tư tiểu thư nhà mình, nói: "Thiếu gia đã rời đi từ sáng sớm, bữa sáng cũng chưa ăn."

"Mấu chốt là thiếu gia còn có bệnh bao tử......"

Sau khi Lộ Thanh Hạm qua đời, có một khoảng thời gian Cố Dĩ Trăn không ăn đúng quy luật, làm hư dạ dày của mình.

Lộ Dĩ Nịnh mím môi, trong đầu nhanh chóng có ý tưởng.

"Vậy làm phiền dì Chu chuẩn bị bữa sáng cho em ấy, con sẽ mang đến trường cho em."

Dì Chu vui vẻ trong lòng, vội vàng đáp: "Ài, được."

Sau khi ăn sáng xong, Lộ Dĩ Nịnh đem phần ăn của Cố Dĩ Trăn cất vào cặp sách, sau đó cùng Đường Tinh Chu ngồi xe buýt đến trường học.

Phòng học Cố Dĩ Trăn ở lầu 3, lớp 5 năm 2.

Sau khi Lộ Dĩ Nịnh và Đường Tinh Chu tách ra, cô trực tiếp đi thẳng đến phòng học lớp 5 không đến lớp 1 trước.

Cô đứng ở cửa lớp 5, nhìn vào trong qua ô cửa kính, ánh mắt rơi xuống người ngồi bàn đơn trong góc.

Thiếu niên chỉ lộ ra cái đầu màu đen, vùi đầu nằm trên bàn.

Đúng lúc này, có một nữ sinh mặt tròn từ trong phòng học đi ra.

Lộ Dĩ Nịnh lập tức gọi cô lại: "Xin chào bạn học, tớ tìm Cố Dĩ Trăn của lớp bạn, bạn có thể gọi cậu ấy giúp tớ được không?"

Nữ sinh mặt tròn nhìn cô một cái, lại nhìn lướt qua phòng học: "Được, được rồi, cậu chờ một chút."

Lộ Dĩ Nịnh gật đầu với cô ấy, nói cảm ơn.

Sau đó cô tiếp tục đứng chờ ở cửa.

Nữ sinh mặt tròn hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm đi đến bên cạnh người ngồi ở bàn đơn trong góc phòng học.

Cô duỗi tay vỗ vào mép bàn, sức lực không lớn.

"Cố, Cố Dĩ Trăn, ngoài cửa có, có một nữ sinh tìm, tìm cậu."

Thiếu niên nằm trên bàn không có động tĩnh, đầu cậu cũng không nâng lên, cũng không có bất kì phản ứng gì.

Nữ sinh mặt tròn cho rằng cậu đang ngủ, vì thế lại vỗ bàn cậu một cái nữa.

Lần này còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, nam sinh đã ngẩng đầu lên, nhìn cô một cách lạnh lùng.

Nữ sinh mặt tròn bị dọa, thân thể nhịn không được lui về phía sau mấy bước nhỏ.

Tầm nhìn phía sau cô trở nên trống trải, vừa lúc lộ ra bóng dáng của cô gái đứng ở cửa lớp 5.

Lúc này ánh mắt của Lộ Dĩ Nịnh vừa vặn đối diện với cậu.

Cố Dĩ Trăn ngẩn người, sau đó thu hồi ánh mắt.

Chị ấy tới đây làm gì?

Cậu nhìn về phía ngoài cửa sổ, chỉ do dự vài giây trong lòng, sau đó đứng dậy đi đến cửa sau.

Cố Dĩ Trăn đi từ cửa sau ra cửa trước, đi tới trước mặt Lộ Dĩ Nịnh rồi dừng lại.

Thiếu niên tay trái đút túi, một tay khác thản nhiên đặt trên lan can bên cạnh, lười nhác dựa vào tường, ánh mắt nhìn về phía bên ngoài.

Cậu không nhìn cô, cũng không chủ động mở miệng nói chuyện, chỉ đứng trước mặt cô.

Lộ Dĩ Nịnh nhìn thoáng qua sườn mặt cậu, sau đó buông một bên quai đeo cặp sách của mình xuống, lấy ra từ bên trong phần ăn sáng hôm nay mang.

Cô chậm rãi vươn tay, nắm tay thiếu niên trước mặt mình.

Đầu ngón tay lạnh lẽo của cô gái đυ.ng phải Cố Dĩ Trăn.

Cậu ngẩn ra, cảm giác thấy ngón trỏ và ngón giữa của mình móc lấy thứ gì đó.

Cố Dĩ Trăn nghiêng đầu lại nhìn, phát hiện trong tay còn có thêm một cái túi màu trắng, bên trong có một phần sandwich, hai quả trứng gà và một chai sữa bò.

Cậu nâng mắt lên nhìn cô, chớp chớp mắt.

Cho nên, cô là tới đưa bữa sáng cho cậu?

Nhưng mà Lộ Dĩ Nịnh cái gì cũng không nói, sau khi đưa bữa sáng cho cậu xong liền xoay người rời đi.

Cố Dĩ Trăn ngơ ngác nhìn bóng lưng cô đi xuống cầu thang.

Cậu há miệng, tức đến mức nói không nên lời.

Này là cái gì?

Đưa cho cậu bữa sáng, cái gì cũng không nói.

Dỗ trẻ con cũng không phải dỗ như vậy.

Cố Dĩ Trăn trở lại phòng học, đặt bữa sáng lên trên bàn mình.

Trong lòng có một cảm xúc không thể hiểu được mà cũng không biết nên trút vào đâu.

Bạn học trong lớp đối với cảnh vừa rồi mà ngây người.

Vừa rồi, vừa rồi có phải cô gái ở cửa đã nắm tay Lãnh ca bọn họ không?

Còn đưa bữa sáng cho cậu?

Mấu chốt là Lãnh ca chẳng những không ném đi mà còn cầm vào???

Đa số các bạn học lớp 5 đều là học chung một lớp từ năm nhất, nhân sự không thay đổi nhiều.

Lãnh ca là xưng hô bọn họ lén gọi Cố Dĩ Trăn, đơn giản là vì mặt và tính cách của cậu thật sự quá lạnh.

Học cùng lớp một năm, số lần nghe được cậu mở miệng nói chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay.

Còn có khuôn mặt vô cảm chán đời kia, lạnh đến mức không thể nào lạnh hơn.

Phàm là nữ sinh nào mà đã tỏ tình với cậu một lần, cơ bản sẽ không xuất hiện lại lần thứ hai.

Lãnh ca dựa vào nghị lực của bản thân cũng không biết đã bóp chết bao nhiêu đóa đào hoa của mình.

Cố Dĩ Trăn nhìn chằm chằm bữa sáng đặt trên bàn kia, không biết suy nghĩ cái gì.

Một lát sau, cậu đang định cầm lên ném đi, lại phát hiện trong túi dường như còn có đồ khác.

Cố Dĩ Trăn mở túi, lấy sandwich từ bên trong ra, trên giấy gói có dán một tờ giấy.

Cậu duỗi tay xé xuống, nét chữ thanh tú đẹp đẽ của cô gái hiện ra——

【 Dì Chu nói buổi sáng em không ăn sáng, nên chị mang đến đây, em nhớ phải ăn. 】

Một câu vô cùng đơn giản lại làm cảm xúc phiền muộn vừa rồi của cậu tiêu tán trong phút chốc.

Cố Dĩ Trăn nheo mắt, hàng mi mịn che đi thần sắc trong mắt cậu.

Cậu gấp tờ giấy lại, cất đi.



Lộ Dĩ Nịnh trở lại lớp 1, ngồi vào chỗ của mình.

Đột nhiên có người vỗ vai cô.

Cô hơi xoay người lại, đôi mắt nhìn về Trình Tinh Lâm phía sau mình.

Nam sinh trực tiếp quay đầu đi, cằm căng chặt, giọng điệu cũng khác với lúc trước: "Không phải tớ."

Trác Khởi bên cạnh cậu vẫy tay với cô: "Tiểu Nịnh, là tớ."

Lộ Dĩ Nịnh chuyển hướng ánh mắt qua cậu, ánh mắt dò hỏi.

Trác Khởi cũng là nội tâm rối rắm đã lâu, vẫn là không thể nhịn được, hỏi: "Cậu và Cố Dĩ Trăn rốt cuộc là có quan hệ gì?"

Vừa rồi cậu và Trình Tinh Lâm đi ở phía sau Lộ Dĩ Nịnh, khi nhìn thấy cô và Đường Tinh Chu tách ra rồi đi lên cầu thang đến khu dạy học năm 2.

Vốn định gọi cô lại, lại phát hiện cô lập tức lên lầu 3.

Mới đầu bọn họ cho rằng cô nhớ lầm tầng của lớp mình, muốn đi lên nói với cô ấy, kết quả phát hiện cô đứng ở cửa lớp 5, như là đang đợi người nào đó.

Cho nên bọn họ ngừng ở bên cạnh cầu thang, trộm quan sát.

Ở trong lớp 5 có ai, người đầu tiên Trác Khởi nghĩ đến chính là Cố Dĩ Trăn.

Quả nhiên, một lát sau Cố Dĩ Trăn thật sự đi ra.

Sau đó bọn họ nhìn thấy cô kéo tay Cố Dĩ Trăn lại, đặt một cái túi đựng đồ ăn sáng vào trong tay của cậu.

Đến nỗi cốt tuyện phía sau phát triển như thế nào, bọn họ cũng không biết.

Bởi vì khi Trình Tinh Lâm nhìn thấy cảnh kia liền lạnh lùng xoay người rời đi.

Cho nên cậu thật sự rất tò mò, cũng không nghĩ ra được, cậu cảm thấy tiểu tiên nữ vô cùng thuần khiết vô song, vậy mà chân đứng hai thuyền, lại còn có trắng trợn táo bạo như vậy?

Không phải cô và Đường Tinh Chu ở bên nhau sao, hơn nữa buổi sáng còn cùng anh ta tới trường học.

Nhưng giây tiếp theo cô ấy liền đến lớp 5 đưa bữa sáng cho Cố Dĩ Trăn.

Trong nháy mắt liền cảm giác trên đầu Đường Tinh Chu có mangan đoxit gặp phải axit clohidric đập đặc.

Toả khí xanh.

Trác Khởi nhìn bộ dáng cô trầm mặc, lại cảm thấy vừa rồi mình hỏi như vậy hình như cũng không tốt lắm, dù sao đây cũng là chuyện riêng của người ta.

Cậu xua tay, cố làm ra vẻ cái gì cũng chưa xảy ra: "A, thật ra không nói cũng không sao......"

Giọng nói như em bé của Lộ Dĩ Nịnh phun ra hai chữ: "Em trai."

Trác Khởi: "???"

Cậu mở to hai mắt, vẻ mặt bối rồi chớp chớp mắt.

Vì sao lại đột nhiên gọi cậu là em trai?

Lộ Dĩ Nịnh lại lặp lại một lần nữa, lần này bỏ thêm chủ ngữ: "Em ấy là em trai tớ."

Không chỉ Trác Khởi, ngay cả Trình Tinh Lâm cùng Đan Ý khi nghe thấy đáp án cũng ngây ngẩn cả người.

Đan Ý ngồi bên cạnh cô phản ứng lại, theo bản năng hỏi: "Ruột thịt?"

Lộ Dĩ Nịnh gật đầu.

Trác Khởi cảm thấy có chỗ không đúng, lại hỏi: "Vậy sao lại khác họ?"

Lộ Dĩ Nịnh giải thích: "Tớ theo họ mẹ, em ấy theo họ ba."

Cô nhìn ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới của nam sinh, mặt lộ vẻ khó hiểu: "Chúng tớ...... không giống nhau sao?"

Trác Khởi theo bản năng lắc đầu như trống bỏi(*).

(*) Trống bằng giấy cho trẻ con chơi, hai bên có hai sợi dây, đầu buộc một hạt nặng, đập vào mặt giấy thành tiếng khi xoay nhanh.

Đan Ý nhớ lại gương mặt Cố Dĩ Trăn trong hồi ức, ăn ngay nói thật: "Thật ra, khá giống."

Chỉ là tính cách hai người khác nhau quá nhiều, hơn nữa cảm giác mang lại cho người khác cũng không giống nhau.

Cố Dĩ Trăn thuộc loại có vẻ ngoài hung dữ, và luôn có biểu hiện lạnh nhạt lại chán đời.

Lộ Dĩ Nịnh là kiểu người an tĩnh lại tương đối nội liễm(*).

(*) nội liễm nghĩa là ẩn vào bên trong/thu lại vào bên trong

Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy ngũ quan của họ có vài phần giống nhau.

Đặc biệt là khi không cười, đều tương đối thanh lãnh, có chút xa cách nhàn nhạt.

Hơn nữa hai người có một điểm chung rất lớn là rất ít nói.

Trác Khởi lại hướng về một cái khác, giọng điệu cao lên: "Vậy về sau, nếu người con trai nào cùng cậu ở bên nhau, chẳng phải Cố Dĩ Trăn sẽ ngoan ngoãn gọi người đó là anh rể sao?"

Hình ảnh đó, bây giờ cậu chỉ nghĩ đến thôi cũng cảm thấy nhất định rất phấn khích.

Ánh mắt Đan Ý nhìn về phía Trình Tinh Lâm ngồi ở bàn sau.

Cô hiểu ý Trác Khởi ngay lập tức, phụ họa nói: "Như thế cũng không sai."

Trác Khởi nhân cơ hội này, tính toán sấn tới: "Ài, vậy cậu và Đường......"

Cậu còn chưa nói xong, tiếng chuông vào giờ truy bài vang lên leng keng.

Lộ Dĩ Nịnh đã quay người lại, đưa lưng về phía bọn họ.

......

Tan học tiết tự học buổi tối.

Trác Khởi và Trình Tinh Lâm mới ra khỏi cổng trường, nhìn thấy Lộ Dĩ Nịnh, còn có Đường Tinh Chu bên cạnh cô.

Hai người đứng trước một quầy hàng bán khoai lang, một cụ ông đưa túi khoai lang đầy cho chàng trai.

Tiếng nói nhàn nhạt của Đường Tinh Chu truyền đến: "Lại mua thêm một phần đi, em mang về cho A Trăn ăn."

Giọng nói mềm ấm của cô gái vang lên: "Được."

Lúc này trong lòng Trác Khởi ngũ vị tạp trần.

Đường Tinh Chu này xem ra là đến cậu em vợ cũng đều thu mua rồi.

Trình Tinh Lâm không nói chuyện, chỉ vỗ vai cậu, đi về hướng ngược lại.

Trác Khởi nhanh chóng đuổi theo sau, xác định phía sau không có ai, chần chừ một lát sau mở miệng: "Tinh Lâm, cậu cũng thấy rồi......"

Trình Tinh Lâm: "Tôi không mù."

Trác Khởi: "Vậy cậu, tính từ bỏ sao?"

Trình Tinh Lâm nghiêng đầu nhìn cậu: "Chẳng lẽ làm kẻ thứ ba? Tôi không đến mức như vậy."

Trác Khởi: "Nhưng không phải cậu thích sao?"

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn trời, cho một cái đáp án rất mơ hồ: "Không biết."

Cậu như là đang nói cho chính mình nghe: "Có lẽ, đó chỉ là cái gọi là mong muốn được bảo vệ của đàn ông mà thôi."

Chỉ là cảm thấy đôi mắt cô đẹp như vậy, không nên bình tĩnh không gợn sóng.

Đã có người có thể làm nó sáng lên, vậy tự nhiên rất tốt.

Nhưng người kia không phải cậu.

Cho nên, hiện tại cái gì cũng chưa có, kịp thời bứt ra.

Trình Tinh Lâm cậu từ trước đến nay cầm được thì cũng buông được.

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Nhật ký của Trình Tinh Lâm

Tôi cũng muốn vợ mang bữa sáng cho tôi.

(*・ω・)ノ(*・ω・)ノ(*・ω・)ノ