Chương 23

Edit:

Mr.Downer

Thời tiết càng ngày càng nóng, không thể ở lâu trên gác xép. Do được nắng chiếu vào cửa sổ lớn, nên gian nhà có nhiệt độ cao đến vậy, thế nhưng lại không có điều hoà. Ôn Đình chỉ có thể lên đó nằm một chút vào mỗi sáng sớm hoặc vào lúc chiều dần tối, nếu trời không quá nóng.

Khi bác Kỷ thuận miệng nói một câu vào lúc ăn sáng, cùng ngày đã có thợ đến biệt thự lắp máy lạnh.

Bác Kỷ cười rất vui vẻ, nói với Ôn Đình: "Thiếu gia bây giờ rất coi trọng cháu."

Ôn Đình mím môi cười, cúi đầu, có hơi ngượng ngùng. Chính cậu cũng không ngờ Cận Hàn Bách có thể để ý tới những việc nhỏ này, nói thật trong lòng cũng có chút vui mừng nhảy nhót.

Cậu chọn một quyển sách trong thư phòng của Cận Hàn Bách, nằm vùi trên gác xép cả ngày. Làn hơi lạnh bao phủ lấy cậu, không biết từ lúc nào Ôn Đình đã ngủ thϊếp đi.

Lúc Cận Hàn Bách trở về, bác Kỷ nói: "Tiểu Ôn ở trên gác xép cả ngày không thấy xuống."

Cận Hàn Bách thay quần áo xong bèn đi lên nhìn cậu.

Tay Ôn Đình ôm sách trước ngực, hai mắt nhắm lại, ngủ thật ngon. Cận Hàn Bách ngồi xổm xuống, lấy đi cuốn sách đang đặt trước ngực giùm cậu. Anh liếc nhìn tên sách, nhíu mày.

Ôn Đình vẫn chưa tỉnh, Cận Hàn Bách cũng không gọi cậu dậy, ngồi bên cạnh đọc quyển sách kia. Ôn Đình trong cơn ngủ mơ cọ tới, ôm lấy eo của Cận Hàn Bách, vùi mặt bên người anh ngủ tiếp.

Lúc cậu tỉnh lại đã là chuyện của một tiếng sau, trời có chút tối dần. Ôn Đình híp híp mắt, nửa ngảy mới thích ứng với mọi thứ trước mặt, nhớ ra mình ngủ quên trên gác xép. Nhưng mà vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Cận Hàn Bách, điều này làm cho cậu có chút hạnh phúc.

Cậu lộ ra một nụ cười ngọt ngào với anh, ngoan ngoãn làm người ta thấy thích.

Cận Hàn Bách hỏi cậu: "Tỉnh rồi?"

"Vâng, em ngủ say quá, anh ở bên cạnh cũng không biết." Ôn Đình vô thức ôm sát eo của Cận Hàn Bách, muốn cọ mặt nhưng vẫn ráng kiềm chế.

"Tiên sinh, anh ăn cơm chưa?" Ôn Đình mới vừa tỉnh ngủ, giọng nói có phần mềm mại.

"Chưa, không đói bụng."

Ôn Đình nhanh chóng nhìn đồng hồ: "Hơn bảy giờ rồi, sao anh vẫn chưa ăn cơm? Đánh thức em dậy cũng được."

Ôn Đình kéo Cận Hàn Bách đứng dậy, rút cuốn sách trong tay anh ra, dắt tay anh cùng nhau đi xuống lầu. Bữa tối đã sớm chuẩn bị xong, vẫn luôn được hâm nóng chờ bọn họ.

Ôn Đình có chút tự trách, Cận Hàn Bách xoa tóc của cậu an ủi: "Không cần phải luôn lo lắng cho tôi như vậy, tôi cũng không phải trẻ con."

"Tuy không phải trẻ con nhưng anh sẽ không thật sự chăm sóc chính mình," Ôn Đình nhìn vào mắt anh nói, "Anh chưa hề chăm sóc bản thân cho thật tốt."

"Chỗ nào không tốt?" Cận Hàn Bách nghe thấy Ôn Đình nghiêm túc nói với mình như thế, cảm thấy có chút buồn cười.

Ôn Đình cúi đầu, múc cho anh một chén canh, nói: "Anh gầy."

Cận Hàn Bách không để ý lắm đến việc mình gầy hay không gầy, anh thật sự không quan tâm tới những việc cỏn con thế này.

Kết quả, lúc ăn cơm tối Ôn Đình còn nói năng hùng hồn dặn Cận Hàn Bách phải chăm sóc bản thân mình kỹ lưỡng, vậy mà hơn nửa đêm lại phát sốt.

Có thể là do ngủ cả một buổi trưa dưới hơi gió, Ôn Đình phải chịu chút lạnh. Ban đầu chỉ hơi bị nghẹt mũi, chóng mặt, nhưng Ôn Đình không có cảm giác gì nhiều, nên cậu cũng không coi đây là chuyện gì lớn. Rốt cuộc, nửa đêm càng ngủ càng thấy lạnh, xương cốt cả người uể oải.

Ý thức Ôn Đình không tỉnh táo lắm, chỉ cảm thấy cả người rất khó chịu. Cậu ôm Cận Hàn Bách thật chặt, trong cổ họng liên tục lẩm bẩm gọi "Tiên sinh ơi".

Cận Hàn Bách tỉnh lại, hỏi cậu: "Làm sao vậy?"

Giọng nói của Ôn Đình khàn khàn: "Tiên sinh, em lạnh lắm, anh có thể ôm em chặt một chút được không?"

"Lạnh?" Cận Hàn Bách nhíu mày, đưa tay sờ lên trán của Ôn Đình, "Cậu nóng rần lên."

Ôn Đình mở mắt ra, vô lực nhìn anh, nói: "Vậy anh có thể ôm em sao?"

"Rất khó chịu?" Cận Hàn Bách ngồi dậy, bật đèn ngủ.

"Hơi khó chịu." Ôn Đình nói thật, cả người co thành một cục trong chăn, "Rất lạnh, rất đau đầu."

Cận Hàn Bách xuống dưới lầu tìm tủ thuốc. Lúc trở lại còn mang theo một ly nước ấm, trong tay cũng cầm hai hộp thuốc.

Ngữ khí của anh rất ôn nhu, có thể nói là nhẹ nhàng dỗ dành: "Uống thuốc trước nào, ngày mai đi khám bác sĩ, ngoan nghe lời tôi nói."

Ôn Đình dĩ nhiên vâng lời anh, không nói hai lời uống thuốc. Vừa nằm xuống, cậu vẫn lẩm bẩm cầu xin: "Tiên sinh ơi, ôm em một cái..."

Cận Hàn Bách thở dài, nhíu mày ôm cậu vào trong l*иg ngực. Ôn Đình rất ít khi sinh bệnh, trong trí nhớ của Cận Hàn Bách chỉ có hai lần, đây là lần thứ hai, lần thứ nhất là vào cái hôm hai người lên giường lần đầu tiên, Ôn Đình bị anh dằn vặt đến ngã bệnh.

Ôn Đình khi bị ốm rất khiến người khác đau lòng, cổ họng nhẹ nhàng chậm rãi kêu một tiếng "tiên sinh", như chú mèo ốm vặt phát ra tiếng kêu meo meo kéo dài. Ôn Đình thật sự rất khó chịu, cậu vùi vào người Cận Hàn Bách, lòng bàn tay lẫn môi đều rất nóng.

Sau đó, Cận Hàn Bách không ngủ tiếp, cách một lúc anh sẽ sờ trán Ôn Đình để xem nhiệt độ. Ôn Đình không nhúc nhích, cau mày thật chặt, thỉnh thoảng cậu sẽ thì thào vài tiếng, gọi "Tiên sinh" mấy lần.

Thuốc hạ sốt không có tác dụng trên người cậu, ý thức của Ôn Đình vẫn không tỉnh táo, cậu càng thấy mơ hồ vào lúc rạng sáng, bắt đầu có chút nói mê sảng. Cận Hàn Bách ngồi dậy, vừa muốn gọi Ôn Đình tỉnh để dẫn cậu đến bác sĩ, hầu kết Ôn Đình bỗng nhiên giật giật, trong cổ họng lẩm bẩm vài tiếng không rõ ràng, khoé mắt bất thình lình rơi lệ.

"Em rất nhớ anh..." Nước mắt Ôn Đình chảy xuống theo khoé mắt, rồi từng giọt thấm vào gối, trong giọng nói của cậu mang theo vạn phần khổ sở, liên tục lặp đi lặp lại, "Em rất nhớ anh..."

Cận Hàn Bách nhìn cậu, dáng vẻ này của Ôn Đình nhìn thế nào cũng giống như khó có thể quên được tình cũ. Cận Hàn Bách chưa từng hỏi lịch sử yêu đương trước đây của cậu, như vậy xem ra tình cảm rất sâu nặng. Anh cúi người gọi tên Ôn Đình, nhè nhẹ vỗ vai cậu.

Trên lông mi Ôn Đình còn mang theo nước mắt, cậu chậm rãi mở mắt ra. Vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt của Cận Hàn Bách, trong phút chốc đó, nước mắt của Ôn Đình đột nhiên không khống chế được, trong đôi mắt của cậu ngậm lấy thiên ngôn vạn ngữ, tuyệt vọng khắp trên gương mặt, âm thanh khàn khàn gọi: "Cận Hàn Bách..."

Cận Hàn Bách nhìn vào mắt Ôn Đình, có ba giây ngây người. Sau đó, anh đột nhiên cúi đầu, mạnh mẽ hôn lên miệng cậu, gặm cắn đầu lưỡi cùng bờ môi, cho đến khi môi cậu sưng lên. Đầu lưỡi của Cận Hàn Bách tàn phá trong miệng của Ôn Đình, bởi vì cậu phát sốt nên nhiệt độ rất cao, ngay cả đầu lưỡi cũng rất nóng.

Cận Hàn Bách có hơi mất khống chế, anh bắt lấy cằm Ôn Đình, cắn môi của cậu. Ôn Đình bị ép hé miệng, không khép lại được. Cậu yếu ớt giơ cánh tay khoác lên vai Cận Hàn Bách, vòng lấy anh.

Qua một lúc lâu sau, Cận Hàn Bách mới buông cậu ra. Khoé mắt Ôn Đình còn vương một chút nước mắt, hai bờ môi vốn trắng xám vào lúc này lại trông rất đỏ tươi.

Cận Hàn Bách nhìn Ôn Đình, ngữ khí có chút lạnh lẽo khi mở miệng: "Tại sao lại gọi tôi như vậy?"

Ôn Đình nhắm mắt, thấp giọng hỏi: "Tại sao cái gì? Em không thể gọi như vậy à?"

Cận Hàn Bách trầm mặc trong chốc lát, sau đó chậm rãi nói: "Đúng... Cậu không thể."

Editor lảm nhảm: Dành cho bạn nào không nhớ thì ở đoạn trên, Ôn Đình gọi tên Cận Hàn Bách theo cái cách Kiều Nhiên thường gọi đấy, nên anh Bách mới phát rồ đó nhé.