Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chậm Rãi Động Lòng

Chương 26: Bé con nhà anh....

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: riri_1127

Chương 26: Bé con nhà anh....

Hôm trước ngủ quá muộn, sáng hôm sau không hề ngoài ý muốn Nghê Thường tỉnh dậy muộn.

Có hai cuộc gọi nhỡ trên WeChat, tất cả đều từ Viêm Trì

Giang Ngư gửi tin nhắn:

【 a a a a mau lên cậu mau lên Douyin! ! 】

Chuyện gì vậy??

Douyin?

Nghĩ đến Viêm Trì tối qua đăng ảnh mình, Nghê Thường trong lòng khẩn trương.

Hôm qua, cô mất ngủ vì lo xem khu bình luận. Đêm hôm khuya khoắt, thấy số lượng bình luận không ngừng tăng lên, đại khái là đoán thân phận của cô và mối quan hệ của cô cùng Viêm Trì. . . . . .

Nghê Thường chưa bao giờ bị để ý như vậy—— mặc dù là trong tình huống người khác cũng không biết cô là ai.

Cái cảm giác, thật giống như ở trong đám đông lặng lẽ nắm tay nhau. . . . . .

Nghê Thường nhắm mắt thở ra một hơi dài, từ trên giường ngồi dậy dựa vào đầu giường. Cô mở Douyin ra định kiểm tra các tài khoản mà mình theo dõi thì bất ngờ nhìn thấy cụm từ tìm kiếm được đề xuất bên dưới: Viêm Trì, Hạ Dao.

Cô sửng sốt.

Hạ Dao?

Hạ Dao thế nào cùng Viêm Trì ? ?

Nghê Thường tò mò tìm hiểu.

Đoạn tin tức đầu tiên được tung ra đã khiến cô bị sốc.

#Racer Viêm Trì cách khoảng không hướng Hạ Dao thổ lộ tâm tình.

". . . . . . ?"

"? ?"

Nghê Thường giật mình.

Này là các blogger mạng chế bát quái, bên dưới chính là video Viêm Trì thi đấu, cùng cảnh quay < Mật thám hoa hồng> của Hạ Dao, kèm theo ảnh chụp Douyin mà Viêm Trì đăng chúc ngủ ngon.

". . . . . . Tay đua GP* nổi danh Viêm Trì đêm qua đột nhiên công khai chúc ngủ ngon, vẫn thực là ái muội! Mặc dù không có chỉ tên nói họ, nhưng sườn xám mỹ nhân và viết tắt 'zz', vừa thấy đã biết là nữ thần sườn xám Trân Châu tiểu thư!"

* Grand Prix Giải đua xe mô-tô quốc tế (trước kia còn được gọi là MotoGP) là giải thể thao tốc độ số một thế giới về mảng đua moto được tổ chức ở các trường đua đường nhựa.

Trì thần thân phận này, mọi người muốn không nghĩ cũng không được —— liệu anh có đang thể hiện sự ưu ái của mình với Hạ Dao một cách công khai không ?!

Viêm Trì là tay đua GP số một châu Á, từng gây sốt vì ngoại hình đẹp trai lạnh lùng và độ nổi tiếng luôn ở mức siêu cao. Nhiều người hâm mộ của Hạ Dao đã bày tỏ rằng nếu 'anh rể' thực sự oai phong như vậy thì cũng... không phải là không thể!

Tổ hợp nữ minh tinh × nam tay đua, mọi người cùng nhau chờ đợi nhé!"

Nghê Thường: ". . . . . . . . . . . . . . . . . ."

Tuyệt đối không nghĩ đến sự tình lại đi đến mức này. Cô nhìn xuống màn hình điện thoại rồi từ từ mím môi. Cảm giác rộn ràng ngọt ngào trong tim biến mất.

Cô bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Còn có chút ủy khuất không hiểu vì sao.

—— ảnh chụp kia rõ ràng là cô nha !

Hơn nữa "zz" cũng không phải "Trân Châu" .

Là "bé con" . . . . . .

Nghê Thường thoát video bát quái kia, nhấn vào ID của Viêm Trì. Anh vẫn không có xóa video kia, cũng chưa có bất cứ giải thích nào.

Những bình luận bên dưới đang sôi sục như điên, có fan bạn gái khóc nức nở, có người ngồi xem vui vẻ không thấy đó là chuyện gì to tát, có người khen anh và Hạ Dao thực sự xứng đôi. . . . .

Nghê Thường bĩu môi.

Đột nhiên, một yêu cầu thoại WeChat xuất hiện trên màn hình.

Nghê Thường nhìn chằm chằm vào hình đại diện bộ đồ đua màu đỏ trắng trong vài giây sau đó ấn nút nghe đầy miễn cưỡng.

". . . . . . Sao đấy?"

Cô hỏi, âm cuối có chút nhẹ nhàng ngái ngủ càng giống như mới rời giường.

"Tỉnh ngủ chưa?" Như là không muốn quấy nhiễu cô, giọng anh cũng hơi thấp xuống.

Anh lại nở nụ cười: "Em ngủ cũng thật ngon nha."

"Em đang ở nhà sao?"

Nghê Thường: ". . . . . ."

Lúc này anh gọi, nỗi ủy khuất trong lòng cô đột nhiên được phóng đại một cách kỳ lạ.

Nghê Thường thấp giọng, cố ý nói: "Không ở nhà."

"Không đúng, sáng sớm nhà em chỉ có một người ra cửa." Anh không nhanh không chậm nói, "Bà nội em đi ra ngoài thật sớm."

Nghê Thường hốt hoảng. "Anh thế nào biết?"

Bà nội cô sáng sớm đã đi ra ngoài xem tư liệu.

Nghê Thường lập tức phản ứng: "Anh, anh đến nhà em sao ??"

Trước khi người đàn ông kịp trả lời, cô đã vội vàng kéo chăn rời khỏi giường.

"Anh về lúc nào đấy?"

Viêm Trì chỉ cúi đầu nở nụ cười: "Mở cửa."

Nghê Thường trước chạy vào phòng tắm rửa mặt thật nhanh. Sườn xám vội mặc không kịp, cô chỉ thay một chiếc váy dài đơn sắc và lấy trong tủ ra một chiếc áo len dệt kim dài đến đầu gối để khoác bên ngoài.

Bước nhanh xuống lầu đi tới sân trước, Nghê Thường đứng sau cánh cửa đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài trước khi mở .

Anh đứng ngoài cửa, hai tay đút túi quần. Vào một buổi sáng mùa thu, anh vẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác, thân hình cao lớn cường tráng, dáng vẻ hào sảng.

Nhìn bộ váy ở nhà hiếm hoi của cô, Viêm Trì khóe môi cong lên, anh nhìn cô chằm chằm mà không nói lời nào, một tay kéo mở khóa áo khoác một tay đưa túi đồ ăn sáng cho cô.

Nghê Thường một tay đón lấy, đôi mắt ngập nước sâu kín nhìn anh, nhỏ giọng: "Anh đến làm gì ?"

Lúc trước nói phải qua hai ngày nữa mới về cơ mà.

Viêm Trì nhướng mày đưa tay xoa xoa đầu Nghê Thường.

"Đến đây nhìn xem bé con nhà anh có còn ăn giấm chua không."

Nghê Thường: ". . . . . ."

Nghê Thường hung hăng liếc anh một cái, quay người định đi vào nhà. Viêm Trì ở phía sau cô đưa tay giữ lại.

Xem ra là vẫn còn ăn giấm chua.

Cũng ăn đến ngon miệng nha.

Anh sải đôi chân dài nhàn nhã đi theo vào sân, đặt bữa sáng lên bàn đá dưới gốc cây.

"Được rồi mà, em đừng ghen nữa."

Anh ngồi đối diện Nghê Thường, ánh mắt nhìn cô thật chăm chú.

"Nhìn em không vui lão tử vẫn là không chịu được."

Nghê Thường mâu quang chuyển động, khóe miệng rốt cục cong cong lên. Khi nói, giọng điệu của cô nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Sao anh đã về rồi?"

Cô giương mắt nhìn, lúc này mới phát hiện cằm anh đã lún phún một lớp râu xanh nhạt, trông thô ráp và hoang dã.

Thấy được bà nội đi từ sáng nên chắc chắn phải đến đây từ rất sớm mới thấy được.

Nhưng tối hôm qua còn ở nơi khác mà. . . . . .

"Biết rõ còn cố hỏi." Viêm trì thản nhiên trả lời.

"Nếu không trở về, con dâu sắp đuổi tới tay vụt đi mất thì phải làm sao" anh khẽ cười

"Lão tử trắng trợn theo đuổi một thời gian dài đấy."

Nghê Thường tay lấy bánh bao nhoáng lên một cái "Cái gì đấy, khi nào thì gọi là đuổi tới tay . . . ."

Cô như bị chọc trúng người, lông mi run lên né tránh tầm mắt anh.

Viêm trì chậm "Ah" ra một tiếng: "Còn chưa sao?"

Anh nhìn cô thật sâu, ánh mắt thẳng thắn cùng giọng điệu mơ hồ: "Không tiện nói anh còn thiếu bao nhiêu mới gọi là đuổi tới tay được đúng không?"

"Đặt ra một cái thanh tiến trình, anh cũng liền có thể làm sáng tỏ tốt."

Nghê Thường khó hiểu: "Làm sáng tỏ cái gì?"

"Làm sáng tỏ bài đăng tối hôm qua, là đăng về người phụ nữ mà anh đang theo đuổi." Viêm Trì chậm rãi nói, cau mày bất mãn, "Mấy người họ thấy sườn xám đều đuôi mù hết, ánh mắt gì đó đều không biết phân biệt."

Nghê Thường trừng mắt nhìn, giải thích nói: "Lúc trước em đến cao nguyên đó, cũng là làm cố vấn phục trang cho bộ phim."

Viêm trì phản ứng một chút: "Chính là cái ——"

Nghê Thường gật đầu: "Sườn xám Hạ Dao mặc đều là em làm."

"Thảo nào." Anh a ra một tiếng, lại thản nhiên nói, " Em mặc đẹp hơn."

Nghê Thường đang đưa tay lấy giấy ăn, trong lòng phi thường vi diệu.

Cô nhìn Viêm Trì liếc mắt một cái, đôi mắt có chút ủ rũ: " Anh nói bậy, người ta chính là nữ minh tinh đang nổi tiếng."

Viêm Trì bất động thanh sắc: "Nữ minh tinh thì sao ."

Anh nhìn cô ánh mắt hơi trêu đùa: "So với bé con nhà anh còn kém xa."

Nghê Thường không nói chuyện, cô cúi đầu cố gắng áp chế khóe miệng đang cong lên, nhỏ giọng: "Cái gì mà nhà anh chứ . . . . ."

"Không phải nhà anh?" Viêm Trì phản vấn, lại nở nụ cười, "Trì ca có thể thu dưỡng em nha."

Anh tựa vào bàn đá tiến đến sát gần cô, giọng nói cũng áp chế trầm hoãn: "Chịu để anh nuôi không?"

Nghê Thường tiếp không được ánh mắt đàn ông ái muội như vậy, cũng không dám cùng anh đấu ánh mắt bèn quay đầu chuyển chủ đề : "Anh làm sáng tỏ thì cũng đừng nói vậy, Hạ Dao đang phát hỏa đấy, fans cô ấy sẽ xé xác anh. . . . . ."

Viêm Trì khinh thường khịt mũi, thu hồi hai chân dài đứng dậy.

Xoay người, anh cầm lấy bát cháo trong tay cô: "Lạnh rồi, đừng ăn nữa."

" Anh mua cho em cái khác nhé?"

Nghê Thường lắc đầu: "Không cần."

Viêm trì mở ra bát nhựa, tự mình uống nguội. Nghê Thường cũng đứng lên theo anh đi ra ngoài. Nhìn yết hầu anh đang trượt lên xuống, cô bỗng nhiên có chút hoảng hốt.

Hai người bọn họ đã không gặp nhau trong nhiều ngày. Người đàn ông này, sáng sớm đã lại đây nói chuyện bằng những viên đạn bọc đường hết viên này đến viên khác, đổ ập hướng cô mà đến.

Dỗ cô hết sửng sốt này đến sửng sốt khác, hiện tại nói đi liền đi rồi. . . . . .

Nghê Thường cánh môi mấp máy, cuối cùng chỉ hỏi: "Anh còn có việc gì sao?"

Viêm Trì thản nhiên "Ừm", một tay lấy điện thoại ra xem, lông mày rậm nhíu chặt, sốt ruột: "Cái thứ chết tiệt này nhất định phải có hồi kết."

Nghê Thường đang định hỏi anh tính toán thế nào, liền nghe thấy anh đang tự chế nhạo mình: "Lão tử sau này tuyệt đối không bao giờ viết tắt nữa."

"Liền từ bây giờ thực hiện luôn."

Nói xong, Viêm Trì xoay người vươn tay nựng nựng khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghê Thường.

Anh cong môi nói một cách ấm áp ôn nhu: "Anh đi đây, bé con."

*Nam9 tán gái quá đỉnh nha trời, cỡ này nếu có ngoài đời thực chắc phần lớn là trap boy =)))
« Chương TrướcChương Tiếp »