Chương 16: Hoàng Oanh

Lý Dương Kiêu sau khi tới quán bar, phát hiện Hoàng Oanh không có ở đây, vì thế đi tìm quản lí tạm thời – là một bartender, thương lượng về việc mình không được khỏe, đêm nay có thể thay múa cột bằng hát được không. (Truyện chỉ đăng trên truyenhdt.com TuytPhm007, tất cả nơi khác đều là reup )

Nhưng dù nói thế nào thì bartender cũng không đồng ý: "Chị Hoàng Oanh không ở đây, sao mà tôi dám làm chủ được? Hơn nữa, tới lúc đó có rất nhiều người chờ múa cột, đột nhiên bảo họ rằng hôm nay không nhảy, chắc chắn sẽ có rắc rối."

Lý Dương Kiêu nhìn ra bartender không muốn rước phiền toái vào người, nhưng cậu cũng không thể bỏ của chạy lấy người được. Cậu không nói gì với bartender nữa, nghĩ dù sao thời gian cũng chưa đến 11 giờ, trước tiên cứ lên hát đã, chờ Hoàng Oanh trở về rồi nói.

Nhưng hát đến 11 giờ, Hoàng Oanh vẫn chưa trở về. Xem ra đêm nay không thể không múa cột rồi. Lý Dương Kiêu hát xong, liền cầm theo microphone đứng dậy, đi vào hậu trường thay quần áo.

Hai viên thuốc hạ sốt mà cậu uống trước khi ra ngoài dường như cũng có chút tác dụng, cảm giác nóng lạnh thất thường trong người đã không còn quá rõ ràng, nhưng cảm giác mệt mỏi không giảm chút nào, đau đớn phía sau vẫn như cũ – không biến mất.

Lý Dương Kiêu uống ngụm nước, đi vòng đến phía trước sân khấu, quay lại gật đầu với DJ, ra hiệu có thể bắt đầu được rồi.

Âm nhạc vang lên, cậu làm vài cái động tác khởi động, sau đó hai cánh tay bám vào ống thép nhảy lên, bắt đầu xoay tròn.

Ánh đèn thay đổi nhanh chóng cùng với chuyển động xoay tròn của mình khiến Lý Dương Kiêu càng cảm thấy chóng mặt, mệt mỏi ngày càng rõ ràng.

Còn chưa kịp phản ứng lại thì rầm một tiếng, cậu từ trên ống thép ngã xuống.

Vào khoảnh khắc tiếp đất, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Lý Dương Kiêu chính là: "Clm, ngã gãy xương mất."

Dưới sân khấu lặng im một giây, sau đó lập tức bùng nổ, tiếng huýt sáo và vỗ tay không ngừng, có người còn hô lớn "nữa đi". Không khí quả thực còn sôi động hơn những lần cậu múa trước đây.

Lý Dương Kiêu thầm chửi rủa, cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng mắt cá chân phải thật sự đau thấu tim, trước khi nâng mông rời khỏi mặt đất, bàn tay không hề thả lỏng tí nào.

Dưới sân khấu nhiều người như vậy, có người xem náo nhiệt, có người làm nhiệm vụ duy trì trật tự, nhưng không hề có một người tiến lên giúp cậu. Lý Dương Kiêu nắm lấy ống thép, miễn cưỡng đứng dậy thật chậm rãi, khập khiễng đi vào hậu trường.

Khi Lý Dương Kiêu ngồi trên ghế ở hậu trường để kiểm tra vết thương thì nghe được bên ngoài Hoàng Oanh đã quay trở lại.

Hoàng Oanh bước lên sân khấu, trước tiên xin lỗi một đám ma men bên dưới, sau đó sắp xếp ca sĩ khác lên sân khấu.

Sau khi mọi việc xong xuôi, cô ấy bước vào hậu trường, hỏi han Lý dương kiêu: "Tình hình thế nào? Sao lại ngã?"

Lý Dương Kiêu lau mồ hôi lấm tấm trên trán, ngẩng đầu nhìn Hoàng Oanh, nói: "Hôm nay em hơi mệt, thật xin lỗi..."

Hoàng Oanh nghiêng người xem xét, mắt cá chân của Lý Dương Kiêu nhanh chóng sưng lên, máu tụ nhanh chóng lan ra, bởi vì da quá trắng nên vết thương trông đặc biệt ghê người. Cô nhíu mày, nói: 'Sẽ không gãy xương chứ? Chị đưa cậu đến bệnh viện chụp chiếu xem thử."

Lý Dương Kiêu "ừm" một tiếng, thả ống quần vừa cuốn lên để xem vết thương xuống. Hoàng Oanh nắm lấy một cánh tay cậu, đem đặt lên vai mình, nói: "Có đi được không? Hay chị gọi người qua giúp nhé?"

Bartender lúc tối cũng vào hậu trường, suy nghĩ muốn giúp đỡ; Hoàng Oanh nhìn thấy liền tức giận mà quát lên: "Lúc cậu ấy bị ngã thì mấy người đang làm gì thế? Tại sao không một ai lên giúp?" Sau đó lại quay đầu hỏi Lý Dương Kiêu: "Còn ổn chứ?"

Lý Dương Kiêu đứng lên nói: "Không sao đâu, em nghĩ là bị sưng lên thôi, chưa nghiêm trọng đến mức gãy xương."

Hoàng Oanh nói: "Đến bệnh viện xem chút đi, màu sắc vết thương nhìn thôi cũng thấy sợ."

Lý Dương Kiêu không nói gì nữa, Hoàng Oanh dìu cậu vào trong ô tô.

Đèn trong xe hơi mờ, Hoàng Oanh nhìn khuôn mặt Lý Dương Kiêu từ kính chiếu hậu, hỏi: "Hôm nay không được khỏe sao? Chị thấy sắc mặt cậu không được tốt."

Lý Dương Kiêu nói, có một chút.

"Không thoải mái thì đừng múa nữa, cậu cũng thật là", Hoàng Oanh dừng một chút, miễn cưỡng khai cái vui đùa nói, Này vạn nhất gãy xương thì sẽ tính là tai nạn lao động đó.

Lý Dương Kiêu nói: "Lúc tối có thương lượng rồi, nhưng chị không có ở đây, bọn họ không dám làm chủ."

"Má, chị đâu có ý kiến gì." Hoàng Oanh mắng một câu, sau đó hạ giọng: "Bạn của chị bị tai nạn xe hơi, buổi chiều chị vội vàng rời đi nên quên mang theo điện thoại. Xin lỗi nhé."

"Không sao đâu."

Hai người trầm mặc một lát, Hoàng Oanh lại nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, hỏi: "Có nhiều người thích cậu không?"

Lý Dương Kiêu sửng sốt một chút: "Gì cơ?"

Hoàng Oanh hỏi tiếp: "Nhưng hẳn là nhiều người không thích cậu, đúng không?"

Lý Dương Kiêu chớp chớp mắt, nói: "Có lẽ vậy."

"Chị nói này, việc hôm nay, nếu đổi thành Tiêu Chi, nói không chừng không cần tới quán bar, nói một tiếng với bartender là được. Nhưng cậu đấy, ngày thường tới thì hát luôn, hát xong liền đi ngay, cũng không chào hỏi bọn họ, lúc này muốn bọn họ hỗ trợ, cậu cảm thấy bọn họ sẽ nghiêm túc giúp hay sao?"

Lý Dương Kiêu không lên tiếng, ngồi ở phía sau Hoàng Oanh, chỉ nhìn cô.

Hoàng Oanh thở dài: "Người khác nhìn qua sẽ nghĩ là cậu kiêu ngạo, thật đó. Cậu biết người phụ trách việc quản lí tạm thời tên Lâm Tuấn không?"

Lý Dương Kiêu cười một chút mới trả lời: "Chị nói đúng, em xác thực là không biết cái này."

Hoàng Oanh nhìn Lý Dương Kiêu một cái, nói: "Lời chị nói đều là muốn tốt cho cậu đó."

Hai người tới bệnh viện, Hoàng Oanh cùng Lý Dương Kiêu đi chụp chiếu.

Cú ngã của Lý Dương Kiêu tuy không tổn thương đến xương cốt nhưng dây chằng bị căng khá nghiêm trọng, cho nên một tháng tiếp theo không thể vận động mạnh.

Trên đường trở về, Hoàng Oanh vừa lái xe vừa bảo: "Mấy ngày tới cậu ở lại quán bar đi. Cứ đi đi lại không tốt cho việc hồi phục."

Lý Dương Kiêu đáp: "Không sao, không xa lắm."

Thời điểm nói câu này, trong đầu cậu đang suy nghĩ có nên nói thẳng việc xin nghỉ với Hoàng Oanh hay không.

Nhưng câu nói tiếp theo của Hoàng Oanh đã xua tan ý định này của cậu: "Cậu cứ ở lại đi, coi như giúp chị một việc, mấy ngày tới chị sẽ thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc bạn. Cậu ở quầy bar trông coi giúp chị một chút, thuận tiện học cách ứng xử."

Lý Dương Kiêu "ồ" một tiếng, lại nói: "Hoàng Oanh tỷ, chị đã nói thế rồi thì em sao từ chối được nữa."

Hoàng Oanh cười hai tiếng, sau đó nói: "Cậu mà không sửa tính tình này, về sau sẽ gặp bất lợi đó. Cậu còn chưa có cơ hội tiếp xúc với đám người Tào Diệp, bọn họ còn kiêu ngạo hơn cả cậu. Đúng rồi, chờ cậu ta tới chị sẽ giới thiệu để mấy người làm quen, Tào Diệp cũng không tồi, phỏng chừng có thể hỗ trợ giới thiệu chút tài nguyên đó."

Lý Dương Kiêu cũng không biết "Tào Diệp" trong lời Hoàng Oanh là ai, loại hỗ trợ mà Hoàng Oanh nhắc tới cậu đã nghe không biết bao nhiêu người nói qua, nhưng kết quả luôn là không giải quyết được gì. Tuy nhiên, trong đầu cậu lại xuất hiện hình ảnh Trì Minh Nghiêu, thoạt nhìn có vẻ không ai bì nổi vị thiếu gia này, nhìn qua anh ta xác thực còn cao ngạo hơn cả mình.

Vì thế cậu hỏi luôn: "Đúng rồi, Hoàng Oanh, chị biết Trì Minh Nghiêu không?"

Hoàng Oanh đánh tay lái, nói: "Biết, anh em tốt của Tào Diệp. Sao vậy? Cậu quen cậu ấy à?"

Lý Dương Kiêu lắc đầu, trả lời: "Không, ở bữa tiệc trước đó đã gặp qua một lần, khá đẹp trai."

"Trì Minh Nghiêu, nghệ thuật gia nha." Hoàng Oanh đậu xe ở lối vào của quán bar, tắt máy, lại nói, "Nhưng tính cách khá trẻ con."

Lý Dương Kiêu còn chưa kịp hỏi thêm gì thì chuông điện thoại của Hoàng Oanh đã vang lên. Chờ đến khi muốn hỏi, đề tài này đã qua mất rồi.

Nghĩ đến đánh giá của Hoàng Oanh về Trì Minh Nghiêu, Lý Dương Kiêu cảm thấy có chút không thể giải thích được. Gì mà tính trẻ con?

Lý Dương Kiêu ở lại quán bar của Hoàng Oanh một lần này chính là một tuần luôn. Lúc ngồi ở quầy bar, hầu hết thời gian cậu đều rất nhàn rỗi, hứng thú thì vừa nhìn bartender pha chế vừa hút thuốc, không hứng thú thì cứ sững sờ nhìn chằm chằm vào không khí vậy thôi.

Cũng có một vài người đến mời cậu uống rượu, một số khác thì hỏi cậu có hứng thú với mấy vai diễn nhỏ không, nhưng hầu hết họ đều là những kẻ dối trá. Lý Dương Kiêu gần như đã miễn nhiễm với mấy tình huống như này.

Đạo diễn rất nhanh cũng đã thông báo cho cậu, ba ngày sau tới thử vai.

Gần trưa ngày hôm sau, Lý Dương Kiêu còn chưa dậy, Hoàng Oanh đã từ bệnh viện trở lại, xuống xe, nhìn hai người phía sau, hỏi: "Mấy cậu cần bao nhiêu lều đây?"

"Minh Nghiêu, bốn cái đủ chưa?" Tào Diệp quay đầu hỏi Trì Minh Nghiêu.

Trì Minh Nghiêu hỏi lại: "Cậu đã gọi tổng cộng bao nhiêu người đấy?"

"Mười, nhưng không chắc bọn họ đều tới, lấy bốn cái đi, không đủ thì ngủ trong xe."

Khi Trì Minh Nghiêu đi theo xuống cầu thang, đột nhiên cảm thấy cầu thang tăm tối này rất quen mắt, suy nghĩ một chút liền nhớ lại ngày đó ở văn phòng ngẫu nhiên click mở cái video kia.

Anh lại nhìn lên ngọn đèn tường màu vàng mờ nhạt, xác định bộ phim kia chính là lấy cảnh quay ở đây.

Hoàng Oanh hướng dẫn bảo an dọn lều trại ra ngoài, sau đó đưa cho Trì Minh Nghiêu cùng Tào Diệp mỗi người một điếu thuốc. Trì Minh Nghiêu nhận lấy, cất tiếng hỏi: "Cô biết Giang Lãng không?"

Hoàng Oanh châm lửa cho hai người rồi mới châm lửa điếu thuốc của mình, trả lời: "Biết chứ, anh ta còn tới đây lấy cảnh quay phim mà."

Trì Minh Nghiêu thở ra khói thuốc, hỏi tiếp: "Diễn viên là người ca sĩ hiện giờ?"

Hoàng Oanh ngạc nhiên: "Làm sao mà cậu cái gì cũng biết thế?"

Tào Diệp cũng nhớ tới những gì nhà biên kịch đã nói trong bàn ăn tối hôm đó, cũng rất ngạc nhiên: "Cậu làm sao biết nhiều thế?"

Trì Minh Nghiêu nói thêm: "Tôi còn biết có cảnh liên quan đến giường chiếu."

Hoàng Oanh nói: "Bộ phim này cũng không được chú ý đến, còn không lần thấy trên mạng mà, cậu đã xem rồi ư?"

Trì Minh Nghiêu không trả lời, không tỏ ý kiến.

Hoàng Oanh lại cười nói: "Nhưng mà nhắc tới cảnh giường chiếu kia, tôi lại nhớ tới một việc khá thú vị. Lúc ấy, cảnh quay trước đó rất áp lực, cảnh liên quan đến ân ái này cũng tương đối áp lực, bầu không khí toàn trường đặc biệt vào đúng vị trí rồi. Ca sĩ của chúng ta áo cũng đã cởi ra, Giang Lãng là đạo diễn mà, anh ta nói không cần ngại ngùng gì cả, thả lỏng một chút. Kết quả ca sĩ của chúng ta vừa mở miệng, bầu không khí đã tạo lúc trước liền biến mất luôn, mọi người buồn cười mà không dám cười."

Tào Diệp rất cảm thấy hứng thú, hỏi: "Kêu thành như nào?"

"Thì...Có hơi cường ðiệu GV, lúc ấy Giang Lãng vừa tức giận vừa buồn cười, đứng lên ném kịch bản ngay tại chỗ, nói một câu đặc biệt kinh điển," Hoàng Oanh khoa trương bắt chước lại giọng điệu của Giang Lãng lúc đó, hơi cao giọng: "Lý Dương Kiêu, cậu mẹ nó rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là □□* không!" (*editor: là gì thì mọi người cũng hiểu ha.)

Hoàng Oanh vừa dứt lời, Lý Dương Kiêu từ bên trong đi ra. Cậu mới vừa tỉnh ngủ, chỉ cảm thấy bên ngoài khá ồn ào, cũng không nghe rõ cụ thể nói những gì. Chỉ là vừa ra tới nơi, không chỉ nghe thấy lịch sử đen của mình mà còn chạm mắt với Trì Minh Nghiêu mới quay đầu lại, nhất thời cậu muốn xoay người rời đi ngay. Nhưng Hoàng Oanh đã vẫy tay kêu cậu qua đây.

Hoàng Oanh cũng không cảm thấy đây là lịch sử đen của Lý Dương Kiêu, chỉ cảm thấy rất thú vị. Cô cười với Lý Dương Kiêu đang đi tới, hỏi: "Lúc ấy Giang Lãng bảo cậu về vài GV chất lượng, cậu đã tìm chưa?"

Lý Dương Kiêu đi đến chỗ cách Trì Minh Nghiêu khoảng hai bước, dựa vào quầy bar dừng lại, cười cười nói: "Hoàng Oanh tỷ, chị đừng lấy em ra làm trò cười nữa."

Hoàng Oanh cười đến dừng không được, nói: "Ðâu có đâu có, chỉ là nhớ lại cảm thấy rất thú vị, cậu cũng coi như đóng phim nhóm nhỉ?"

Trì Minh Nghiêu cũng cười, tay kẹp điếu thuốc đặt trên bàn, quay đầu nhìn Lý Dương Kiêu, nói: "Chúng tôi hôm nay lên núi chơi, cậu đi cùng không?"