Chương 7

Chương 7: Truyện cười cô không sinh được con

(xin hãy chia sẻ để nhóm có động lực post truyện)

Kiều Bích Ngọc cảm nhận được có ánh mắt sáng rực nhìn mình

“Cô bất chợt quay đầu lại, nhưng sắc mặt lập tức khó coi.

“Sao cô.

đây?”

Diệp Tuyết đứng đối diện cô, giọng nói sắc bén, bẩt mãn mở

miệng chất vấn trước.

Kiểu Bích Ngọc nghiến răng, cười mỉa nói: “Kẻ thứ ba hồ ly tỉnh

xuất hiện vào ban ngày ban mặt, không sợ bị tr

phạt à?”

Tay phải của Diệp Tuyết nắm lấy bé gái ba tuổi, ánh mắt hung ác

nham hiểm trừng cô.

“Kiểu Bích Ngọc, cô nghĩ cô là cái thá gì, cô sẽ bị đuổi ra khỏi

nhà họ Doãn nhanh thôi, cô đừng nghĩ

lộc chiếm lấy vị trí mợ chủ

‘của nhà họ Doãn…”

Sau khi nói xong, Diệp Tuyết lại nở nụ cười: “Kiểu Bích Ngọc, nói

thật, tôi thấy cô thật đáng thương, chồng cô vì muổn ly hôn với cô

mà đưa cô lên giường người đàn ông khác, tối hôm đó thể nào, có

phải rất mất hồn hay không,

“Câm miệng!”

Kiểu Bích Ngọc nghe cô ta nhắc tới chuyện tối đó mình ngủ với

người đàn ông xa lạ, cảm xúc có chút không khống chế được thét

chói tại

Diệp Tuyết càng thêm đắc ý hơn: “.. Chậc chậc, then quá hóa

giận rồi, tôi nghe Thành Trung nói, hai người kết hỗn ba năm, anh ấy

ngay cả chạm vào cô đều không muốn. Kiểu Bích Ngọc, cô làm phụ

nữ đúng là thất bại, hiện giờ mọi người đều nói cô là con gà mái

không đẻ được trứng…“

“Hôm nay Thành Trung dẫn theo tôi và con gái cùng tới tham dự

bữa tiệc của nhà họ Quách, anh ấy nói rồi, anh ấy muốn giới thiệu tối

và con gái với giới nhà giàu, tôi khuyên cô nên nhanh cút đi, tránh

mất mặt”

“Được! Vậy thì tôi xem đến lúc đó là ai mất mặt!” Kiểu Bích Ngọc

tức tới mức nghiến răng trừng cô ta.

“Diệp Tuyết, tôi nói cho cô biết, chỉ cần tôi và Doãn Thành Trung

còn chưa ly hôn, cô với con gái cô đều là tình nhân, con hoang không.

thể lộ ra ánh sáng…”

Diệp Tuyết nghe thấy mấy chữ tình nhân con hoang, gương mặt

lập tức hung dữ.

Cô ta nghiến răng, giọng nói âm u truyền từ kẽ răng ra: “Kiểu

Bích Ngọc, mấy năm nay tôi luôn một mình dẫn theo con gái ở nước

ngoài, chính là vì vị trí mợ chủ của nhà họ Doãn, cõ dám đối nghịch

với tôi, tôi sẽ khiến cô phải hổi hận!”

Ngay lúc Diệp Tuyết dứt lời, bỗng nhiên cô ta cúi người, nâng tay

lên, tát mạnh vào mặt con gái mình một cái

Bổp một tiếng.

Tát gương mặt con gái sưng đỏ, cơ thể nhỏ không ổn định lảo

đảo về sau ngã xuống,

.Cơ thể bé gái đúng lúc đυ.ng phải chân bàn phía sau, đổ thủy tỉnh

ở trên bàn rơi rẩm rầm xuống đất, mảnh thủy tỉnh văng tung tóe.

Bé gái ngã xuống cánh tay chống lên mảnh thủy tỉnh, lập tức

chảy đầy mầu tưới

Đứa bé đau tới mức khóc to.

Mà Kiểu Bích Ngọc nhìn một màn này, cả người kinh ngạc, còn

chưa kịp phản ứng.

Diệp Tuyết thể mà lại tát con gái của mình.

Một giây sau, Diệp Tuyết la to: “Cô đừng đánh con gái của tôi,

cẩu xin cô tha cho mẹ con chúng tôi, đứa bé vô tội, đừng đánh con

bé, .#

Diệp Tuyết la to, rất nhanh đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người

xung quanh.

Diệp Tuyết ôm bé gái đang chảy máu, vẻ mặt ẩm ức khóc lóc kể

lề: “Kiểu Bích Ngọc, năm đó tôi và Thành Trung yêu nhau, cô ép tôi ra

nước ngoài, tôi biết tôi không nên tới quấy rầy gia đình cô, nhưng con

gái của tôi chỉ muốn gặp mặt cha mình mà thôi, tôi không dám cướp

với cô đâu, đừng đánh chúng tôi

Kiều Bích Ngọc không dám tín Diệp Tuyết vì hãm hại mình, vậy

mà ngược đãi con gái

“Tôi không động vào con bé, là Diệp Tuyết tự mình..” Người xung,

“quanh đều đã tò mồ vây xem, Kiểu Bích Ngọc vội

thích,

ng mở miệng giải

Nhưng mà cô còn chưa nói xong, bỗng nhiên bên ph:

có bóng,

người vội vàng chạy tới.

“Kiểu Bích Ngọc, cô dám bắt nạt bọn họ, cô đi chết đi!”

Doãn Thành Trung đẩy đám người ra, tàn nhẫn đẩy Kiểu Bích

Ngọc một cái.

‘Cô không kịp phản ứng, ngã mạnh xuống, đầu óc trống rỗng, đầu

choáng mắt hoa, ngẩng đầu tắm mắt mơ hồ, thì thấy Doãn Thành.

Trung đang bảo vệ trước người Diệp Tuyết.

“Kiểu Bích Ngọc này gà vào nhà họ Doãn ba năm vẫn không

mang thai, cô ta không muốn nhìn người khác sinh con, vậy mà dám.

bắt nạt đứa bé, đúng là tâm địa quá ác độc rồi..” Khách khứa ở bổn

phía nhỏ giọng bàn tần.

Kiều Bích Ngọc cắn chặt môi, trong hốc mắt đấy nước mắt, cô cổ

nền ấm ức xuống, không thể khóc, tuyệt đổi không thể khóc.

Cánh tay và lòng bàn tay của cô đã bị mảnh thủy tính đâm vào,

đau tới mức gương mặt cô tái nhợt.

Mảnh vụn thủy tính đâm trúng mạch máu trên cánh tay, máu đỏ

tươi chảy trên cánh tay trắng nỗn của cô xuống.

Mùi máu tanh phiêu tán ra, rất nhanh khiến đá cẩm thạch sạch sẽ

bị nhuộm đỏ, nhìn mà ghê người..

“Đuổi cô ta ra ngoài!”

Doãn Thành Trung nhìn về phía cô không có một chút thương hại

nào, trong mắt chỉ có oán hận và chán ghét, dặn dò người giúp việc

của nhà họ Quách..

Rất nhanh, phía sau Kiểu Bích Ngọc xuất hiện một người đàn ông

đã lấy cô: “Cút ngay, đừng đυ.ng vào tôi…”

‘Cô cổ nén lệ, không cắn bọn họ đuổi, cô sẽ tự mình rời đi!

Nhưng sức lực ở sau lưng đỡ cô không buông ra, trái lại càng lúc.

‘càng ôm chặt hơn.

“Cẩn tôi một cái, đã muốn chay trốn…