Chương 45

Chương 45: Đối xử với anh lạnh lùng, xa cách

Mấy ngày hôm nay, Quách Cao Minh đều bận rộn nhiều việc,

nghe nói anh đến New York.

Bởi vì anh không ở nhà, cho nên một mình Kiều Bích Ngọc chiếm

lấy chiếc giường lớn, cô rất hưởng thụ, chẳng qua ánh mắt ông cụ

Quách nhìn cô giống như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, còn cố ý

căn dặn, cho dù anh có bận rộn như thế nào, chủ nhật này anh nhất

định phải sắp xếp trở về “đi học”.

Cô cho rằng Quách Cao Minh sẽ không để ý đến lời ông cụ nói,

lại không nghĩ đến, anh thế mà đồng ý sẽ trở về nhà vào chủ nhật.

“Có lẽ là ra nước ngoài một thời gian, cho nên rất nhớ cô Lê…”

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc không cảm xúc, lật xem tạp chí giải trí,

giọng điệu nói chuyện này hơi chua.

Hiện tại Lê Yến Nhi giống như mặt trời ban trưa, là ngôi sao rất

hot, đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy được quảng cáo của cô ta, tất

cả những điều này đều là công lao của người đàn ông nhà cô.

“Yến Nhi à, từ sau khi scandal dấu hôn kia, em vẫn luôn là ngôi

sao nằm trong top được tìm kiếm nhiều nhất, hôm nay số lượng fan

của em đã vượt qua con số mấy chục triệu người, những công ty

quảng cáo xếp hàng dài để được gặp em đấy.”

Vẻ mặt người quản lý Anna tràn đầy hưng phấn đi vào trong

phòng trang điểm, nói được một nửa thì dừng lại, sau đó hỏi: “Yến

Nhi, em sao thế, tâm trạng em không tốt à?”

Trong phòng trang điểm, cô gái hoàn toàn không còn loại khí

chất yếu đuối như trên màn ảnh, vẻ mặt cô ta tràn đầy giận dữ, quay

đầu nói với chuyên viên trang điểm phía sau lưng: “Mấy người ra

ngoài hết đi!“

Lúc này, trong phòng trang điểm chỉ còn lại hai người bọn họ,

quản lý Anna suy nghĩ một lúc, sau đó hỏi: “Có phải là từ lần trước,

sau khi em nhảy xuống hồ, anh Quách không đến tìm em nữa?”

Nghe đến đó, sắc mặt của Lê Yến Nhi càng trở nên khó coi.

Anna suy đoán: “Chẳng lẽ ngày hôm đó, anh Quách không ở lại

với em, nhưng rõ ràng chị và anh Lục đã nhìn thấy hai người nằm lên

giường…”

“Chị đừng nói nữa!“ Vẻ mặt Lê Yến Nhi tràn ngập lửa giận.

“Em đừng tức giận như thế, cho dù ngày đó anh Quách không

qua đêm với em, nhưng ít nhất ngày đó, lúc em cố ý nhảy vào trong

hồ, anh ấy nghe được tin tức đã lập tức chạy đến, chứng minh anh ấy

vẫn quan tâm đến em…“ Người quản lý an ủi cô ta.

“Anna, chị có biết không, hiện tại em rất lo lắng về người phụ nữ

tên Kiều Bích Ngọc đang ở nhà họ Quách… Lê Yến Nhi cắn răng

nghiến lợi nói.

“Kiều Bích Ngọc ư? Chính là cô gái mang thai, kết hôn lần hai, gả

cho nhà họ Quách?” Người quản lý hơi ngây người, sau đó khẽ cười

một tiếng, khinh thường nói.

“Yến Nhi, em căn bản không cần lo lắng đến chuyện này, người

phụ nữ kia chỉ là thế thân mà thôi, em nghĩ xem, ba năm nay, em biến

mất, bên cạnh anh Quách không có một người phụ nữ nào khác, là do

anh ấy quá nhớ em, cho nên đêm đó mới coi cô ta là em, nếu như để

chị nói, chị cảm thấy cái cô Kiều Bích Ngọc kia thật đáng thương.”

“Không phải như thế!” Trong mắt Lê Yến Nhi hiện lên bất an,

nhanh chóng phản bác: “Anna, chị không biết đâu…”

Sau khi nói xong, vẻ mặt của Lê Yến Nhi trở nên phức tạp do dự,

nói: “Trước kia, em và Quách Cao Minh ở bên nhau, nhưng cho đến

tận bây giờ, bọn em đều chưa từng lên giường.”

“Cái gì? Cho đến tận bây giờ, hai người còn chưa…“ Lên giường.

Chuyện này làm sao có thể, vẻ mặt người quản lý khϊếp sợ.

“Hiện tại em cảm thấy rất lo lắng, Kiều Bích Ngọc này mang thai,

bọn họ cùng nhau chung sống ở nhà họ Quách, lâu ngày sinh tình,

Quách Cao Minh sẽ quên em đi, không có Quách Cao Minh, sau này

làm sao em còn có thể lăn lộn trong giới giải trí được..”

Vẻ mặt Lê Yến Nhi không cam lòng, nhắc đến chuyện Kiều Bích

Ngọc mang thai, trong ánh mắt của cô ta không chút che giấu ghen

ghét.

Vì sao việc mang thai này lại rơi xuống trên người Kiều Bích Ngọc

chứ, nếu như năm đó cô ta mang thai, như vậy cô ta đã sớm là mợ

chủ của nhà họ Quách rồi!

Người quản lý vỗ vai cô ta an ủi: “Anh Quách cho rằng em đã

chết, vì thế Kiều Bích Ngọc mới may mắn chiếm được chỗ tốt này,

nghe nói chỉ mới đăng ký kết hôn mà thôi, ngay cả hôn lễ cũng bị anh

Quách tự tay hủy bỏ, sau khi sinh con xong, cô ta sẽ không còn giá

trị lợi dụng nữa…”

Cô ta dừng lại một chút, sau đó tiếp tục cười nói: “Em không

giống thế, em và anh Quách đã từng yêu nhau sâu đậm, hơn nữa hiện

tại người trong giới giải trí này, có ai không nể mặt em chứ, đây đều là

do anh Quách đã cùng người bên trên chào hỏi, một người đàn ông

có thể nâng em lên như thế, đủ để thấy được anh Quách cưng chiều

em như thế nào…”

Lê Yến Nhi nghe đến đó, trên mặt tràn đầy đắc ý.

Hiện tại trên phương diện sự nghiệp, cô ta giống như mặt trời

ban trưa, không ai dám đắc tội với cô ta.

“Mặc dù nói như thế, nhưng em vẫn không nhìn Kiểu Bích Ngọc

kia vừa mắt, Anna, chị tìm cơ hội thì thay em nhắc nhở cô ta, ai mới

thật sự là nữ chủ nhân của nhà họ Quách!”

Ánh mắt hung ác nham hiểm của Lê Yến Nhi nhìn vào chính mình

trong gương, gương mặt Kiều Bích Ngọc có phần giống cô ta, làm

cho trong lòng cô ta cảm thấy bất an.

Chủ nhật, Quách Cao Minh quả thật vội vã từ New York bay về,

“Quách Cao Minh, anh có mệt hay không?”

Kiểu Bích Ngọc và anh mới từ lớp học dành cho người chuẩn bị

làm cha mẹ đi ra, cô hỏi người đàn ông đi bên cạnh mình một câu.

Buổi sáng, Quách Cao Minh xuống máy bay vào lúc 7 giờ, 8 giờ

đã cùng cô “đi học”, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, giữa

hai đầu lông mày của anh hiện lên mấy phần mệt mỏi.

Chẳng qua lúc nghe thấy người phụ nữ ở bên cạnh hỏi anh có

mệt không, bước chân của anh hơi dừng lại, nghi ngờ nhìn cô.

“Anh nhìn gì thế?“ Kiều Bích Ngọc bị ánh mắt thâm thúy của anh

nhìn, cô có chút mất tự nhiên.

Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp, lập tức quay đầu đi, không

trả lời cô.

Quan tâm tôi ư? Đây có tính là quan tâm hay không.

Kiều Bích Ngọc nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì cảm thấy rất kỳ

lạ, theo như cô đoán, có lẽ là dưới áp lực của ông cụ Quách, cho nên

anh đành phải “đi học” với cô.

“Quách Cao Minh, chúng ta đến quảng trường đối diện ngồi một

lát rồi về nhé.

Cô nhẹ giọng lên tiếng, ánh mắt lén nhìn vẻ mặt mệt mỏi của

anh, cô nghĩ, để cho anh nghỉ ngơi một lát, sau đó lại lái xe về nhà.

Quách Cao Minh gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Hai người sóng vai nhau đi đến quảng trường gần đó, Kiều Bích

Ngọc chọn một chiếc ghế đá ở dưới bóng cây, sau đó ngồi xuống,

Quách Cao Minh thì ngồi ở bên cạnh cô.

Đã qua năm mới được nửa tháng, hôm nay là 14, ngày mai sẽ là

15, là tết nguyên tiêu, cho nên khắp nơi đều được treo đèn l*иg đỏ,

không khí vui mừng.

Kiểu Bích Ngọc nhìn thấy ở phía đối diện có người đang bán

những chiếc đèn l*иg dễ thương, cô có chút kích động, lắc cánh tay

anh.

“Quách Cao Minh, ngày mai là tết nguyên tiêu, có phải nhà họ

Quách cũng sẽ treo đèn l*иg không?“ Gương mặt cô mang theo ý

cười, hỏi anh: “Tối mai, chúng ta sẽ ăn bánh trôi à?”

Nhưng lúc Quách Cao Minh nghe được từ nguyên tiêu, trong

nháy mắt, sắc mặt anh trở nên u ám, khó coi.

Giống như từ nguyên tiêu là cấm ky, không thể nói.

Kiểu Bích Ngọc cũng chú ý đến sự thay đổi trong tâm trạng của

anh: “Anh sao thế?“ Cô không hiểu, vẻ mặt này của anh, giống như

rất phức tạp, lại giống như… Hận.

Quách Cao Minh không trả lời cô, Kiểu Bích Ngọc đột nhiên có

chút bận tâm, nhưng lúc cô đang muốn hỏi anh, trên zalo lại có tin

nhắn mới.

“Đây là ai?”

Quách Cao Minh tùy ý nhìn thoáng qua màn hình di động của cô,

ánh mắt lại đột nhiên trở nên sắc bén, giọng nói lộ ra không vui.

Kiểu Bích Ngọc trực tiếp bỏ qua tin nhắn zalo, đang muốn nói

cho anh biết.

Nhưng dường như Quách Cao Minh nghĩ đến một số ký ức không

vui, cho rằng cô đang chột dạ, ánh mắt anh càng thêm nóng rực.

“Cái gì mà anh trai Lục, anh trai mưa, Kiều Bích Ngọc, cô đừng

quên, hiện tại cô là phụ nữ có chồng!”

Giọng điệu lạnh lùng kia, mang theo cảnh cáo.

“Cái nick chết bầm này là của Lục Khánh Nam.“ Kiểu Bích Ngọc

ngẩng đầu, có chút tức giận phản bác lại anh.

Quách Cao Minh nghe được cái tên này, gương mặt lạnh lùng hơi

ngơ ngác một lúc.

Anh quay đầu nhìn sang một bên khác, giọng nói hơi kỳ lạ: “À.”

Anh khẽ à một tiếng, thì ra vừa rồi anh đã hiểu lầm cô.

Kiểu Bích Ngọc rộng lượng không so đo với anh, chẳng qua vừa

rồi, hình như Quách Cao Minh bị thứ gì đó kí©h thí©ɧ.

“Quách Cao Minh, vừa rồi tôi mới nói đến nguyên tiêu… Cô lại

một lần nữa lên tiếng.

“Kiều Bích Ngọc, nick zalo của cô là gì?“

Hình như Quách Cao Minh không muốn trả lời cô, anh nhanh

chóng chuyển đề tài.

Nhắc đến tên nick zalo, Kiều Bích Ngọc rất có hứng thú.

“Đầu của Lục Khánh Nam bị lừa đá vào, anh ta thế mà lại nói tên

nick zalo của tôi không có nội hàm đấy… Cô bất mãn khiếu nại, đưa

điện thoại di động của mình đến trước mặt anh.

Quách Cao Minh nhìn thấy tên nick zalo là “Cục cưng vô địch”,

ánh mắt anh hơi dừng lại, ngay sau đó, trên mặt anh hiện lên ý cười

khó phát giác được.

Kiều Bích Ngọc rõ ràng đã thấy anh đang nở nụ cười, cô bắt đầu

nghỉ ngờ, tên nick zalo của cô, thật sự không có nội hàm ư?

“Này, Quách Cao Minh, anh nói xem tên nick của tôi thế nào?” Cô

đến gần anh, yếu ớt hỏi một câu.

Quách Cao Minh nhướng mày, nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô,

anh đưa tay ra xoa đầu cô: “Rất hay.”

Anh cứ như thế, từ tốn nói ra hai chữ.

Không biết vì sao, đối diện với ánh mắt cười như không cười của

anh, gương mặt của Kiều Bích Ngọc hơi ửng đỏ.

Lúc anh cười rộ lên, dáng vẻ kia thật sự quá yêu nghiệt!

Nhìn thấy dáng vẻ này của anh, không biết vì sao, mặt của cô

càng lúc càng nóng…

“Mặt cô đỏ lên kìa?”

Quách Cao Minh đột nhiên nhíu mày, đưa tay đặt lên trán cô, vẻ

mặt có phần nghiêm túc: “Có phải bị cảm lạnh rồi không?”

Kiểu Bích Ngọc cuống lên.

“Không phải!“ Tâm trạng của cô rối bời, cao giọng nói, tùy ý chỉ

vào một cửa hàng tạp hóa gần đó: “Quách Cao Minh, anh đi mua giúp

tôi một chai nước khoáng nhé, tôi khát nước rồi.”

Quách Cao Minh nhìn cô một lúc lâu, lúc này mới đứng lên, đi về

phía cửa hàng tạp hóa.

Kiều Bích Ngọc vẫn ngồi ở dưới ghế đá, nhìn bóng lưng anh tuấn

đi mua nước cho cô, nhịp tim của cô không khỏi đập nhanh hơn.

Cô vươn tay ôm lấy mặt mình, vội vàng giảm nhiệt độ cho mặt,

tránh làm cho anh nghỉ ngờ.

Cả ngày đi theo một anh chàng đẹp trai, thật đúng là nguy hiểm.

“Cô Kiều…”

Đột nhiên ở con đường phía sau lưng cô, có một chiếc xe dừng

lại, một người phụ nữ thò đầu từ trong cửa sổ xe ra, gọi về phía Kiều

Bích Ngọc một tiếng.

Kiều Bích Ngọc nghe được giọng nói ngọt ngào này, sắc mặt cô

có phần phức tạp.

Là cô ta…

Kiểu Bích Ngọc không cần quay đầu lại cũng nhận ra được giọng

nói này, là ngôi sao sáng nhất trong thời gian gần đây, Lê Yến Nhi.

“Cô Kiều, cô có thể giúp tôi một chuyện hay không?” Lê Yến Nhi

lại gọi cô một câu.

Tâm trạng của Kiểu Bích Ngọc có phần xoắn xuýt, cô ta ngọt

ngào gọi cô là cô Kiều, mà không phải là bà Quách, giống như là cố ý.

Chẳng qua đây chính là cô Lê của Quách Cao Minh, cô không thể

đắc tội, cô từ trên ghế đứng lên, đi đến chiếc xe Bentley màu trắng.

“Có chuyện gì thế?“ Cô lạnh nhạt hỏi.

Lê Yến Nhi ngồi ở trong xem, trang điểm tỉ mi, rất xinh đẹp, cô ta

cười nói: “Cô Kiều, thời gian trước, Cao Minh qua đêm ở chỗ tôi, cà

vạt của anh ấy bị rơi ở đó, tôi vẫn luôn không có cơ hội trả lại cho anh

vốn lê

ấy, nếu như cô không ngại, có thể giúp tôi…“

Qua đêm, làm rơi cà vạt…

Kiểu Bích Ngọc nghe đến đó, sắc mặt của cô hơi tái đi.

“Được chứ, được chứ.”

Kiểu Bích Ngọc nhìn Lê Yến Nhi ngồi trong xe, đột nhiên trong

lòng dâng lên cảm giác hèn mọn.

Lê Yến Nhi nhìn thấy dáng vẻ này của cô, khóe môi cô ta giương

lên, quay đầu giả bộ tìm kiếm trong xe, ngẩng đầu lên, lại có chút xấu

hổ nói: “Ôi, gần đây công việc của tôi quá bận rộn, hình như tôi để

quên cà vạt ở phòng nghỉ rồi…”

“Nếu đã như thế, lần sau tôi sẽ tự mình trả lại cho Cao Minh,

không cần làm phiền đến cô Kiều nữa.“ Nụ cười trên mặt Lê Yến Nhi

càng sâu, lộ ra đắc ý.

Kiểu Bích Ngọc đứng ở ven đường, nhìn chiếc xe của Lê Yến Nhi

nhanh chóng rời di…

“Cô đứng ở đây làm gì thế?“ Quách Cao Minh đi mua nước trở về,

đến gần bên người cô, quan tâm hỏi một câu.

Kiểu Bích Ngọc vô thức lùi lại một bước, nhận lấy chai nước

khoáng trong tay anh: “Cảm ơn anh.”

Ánh mắt Quách Cao Minh nheo lại, nhìn dáng vẻ lạnh lùng, xa

cách của cô đối với anh.