Chương 24

Chương 24: Nhà họ Kiều, cả nhà đều cặn bã

Không hiểu sao tâm trạng của Kiểu Bích Ngọc hơi mất mát

Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, cô hoàn toàn quên sạch chuyện chơi

mạt chược, đầu óe hơi choáng váng, cô ngủ thẳng tới 10 giờ mới dậy.

“Quách Cao Minh đâu?” Sau khi cô tỉnh dậy, phát hiện không.

thấy tung tích của anh.

Cô mới ra khỏi phòng khách sạn, đúng lúc gặp được Lục Khánh

Nam, Lục Khánh Nam ghỉ hận chuyện tối qua cô gài hàng mình, lạnh

nhạt mở miệng: “Cô tự về nhà họ Kiểu đi, anh ấy không có khả năng

đi cùng cô đâu.”

“Cao Minh tới khu nghĩa trang, hôm nay là ngày giỗ của Lê Yến

Nhí..”

Vốn dĩ Quách Cao Minh muốn về nhà họ Kiểu với cô, nhưng nghe

nói hôm nay anh phải đi thắp hương cho bạn gái đã mất, hẳn là anh.

tất yêu người phụ nữ kia

Mưa to ở thành phổ Hải Châu đã ngừng, cô ở đại sảnh tầng một

đã có chút chắn chữ.

C6 không muốn về nhà họ Kiểu

“Bích Ngọc…”

Bỗng nhiên có giọng nói quen thuộc truyền từ bên kia khách sạn

tới, giọng nói già nua mang theo kích động,

Trên mặt Kiểu Bích Ngọc lộ vẻ không dám tin, lập tức bước

nhanh tới: “Bà nội.” Trong giọng nói của cô có chút nghẹn ngào.

“Bích Ngọc, thật sự là cháu, châu thật sự trở về rồi! Đứa nhỏ này

cháu chạy đi đâu thế, nhiều năm trôi qua như vậy cũng không chịu.

trở về thăm mọi người, có biết là bà nội lo lắng cho cháu nhiều cỡ

nào không?” Bà cụ Kiểu cố nén lệ, giọng điệu vừa thân thiết lại vô.

cùng bất đắc dĩ.

Kiều Bích Ngọc nghe mà ngực chua xót, lập tức ôm lấy bà cụ

trước mất,

Kiểu Bích Ngọc không nghĩ tới bà nội sẽ tự mình tới khách sạn

đón cô, đã 6 năm không gặp, trong lòng cô tràn ngập áy náy và do

dự.

“Mấy ngày hôm trước ông cụ Quách ở thành phố Bắc An đã gọi

điện thoại cho mọi người…” Trên gương mặt bà cụ Kiểu lộ ra vẽ vui

mừng, nằm tay cô ngồi vào trong xe: “Từ nhỏ bà nội đã nhìn cháu lớn

lên, nếu hôm nay bà không tự mình tới đón cháu, cháu sẽ chuồn êm

mất, nếu trở về rồi, không được chạy loạn nữa”’

“Đúng rổi, cậu chủ nhà họ Quách đâu?” Bà cụ vô cùng kích động.

nhìn xung quanh,

Kiểu Bích Ngọc và bà cụ ngồi vào trong xe, vẻ mặt cô rất phức

tạp: “Hôm nay anh ấy có chuyện quan trọng cẩn làm.”

“Cũng đúng, tất nhiên là cháu nội của nhà họ Quách tương đối

nhiều việc.” Trên gương mặt bà cụ vẫn là nụ cười kích động: “Bích

Ngọc, nghe nói chấu đã đăng ký kết hôn với đổi phương rồi, vậy mà

có thể gả cho nhà họ Quách, bà nội đều mừng thay cho cháu.”

Nghe đến đó, biểu cảm của Kiểu Bích Ngọc cứng đỡ, cảm thấy

gặp lại người thân giống như biến vị rồi

Xe vững vàng lái tới nhà họ Kiểu, dọc đường đi bà cụ Kiểu võ

cùng hưng phẩn hỏi cô rất nhiều chuyện vể nhà họ Quách, nhưng

không hỏi cô nửa câu mấy năm nay cô sống thế nào

Vẻ mặt Kiểu Bích Ngọc âm trầm, vừa đến cửa nhà họ Kiểu, thì

nghe thấy bên trong truyền ra iểng nói chuyện.

“Đã nhiều năm không gặp, em gầy đi nhiều như vậy, mẹ nói hôm

nay có khách quý, hóa ra là em, sao hai đứa tới mà không nói với chị

một tiếng.” Giọng nói vô cùng vui sướиɠ truyền từ trong nhà họ Kiểu.

ra.

“Anh rể đâu ạ, chúng em cổ ý tìm ít rượu vang trân quý tới để anh

ấy nhẩm nháp, đặc biệt cảm ơn lúc trước anh ấy đã tài trợ”

“Anh rể em ở trên tầng, người một nhà chúng ta không cần khách

sáo như vậy” Trong phòng tràn ngập tiếng nói tiếng cười.

Kiểu Bích Ngọc cứng đỡ đứng ở cửa, nghe thấy mấy giọng nói

này, hai tay cô không nhịn được nắm chặt lại, lúc này, cô rất muốn

xoay người rời đi

“Những chuyện trước đây đều qua nhiều năm như vậy rổ, Bích

Ngọc, đừng nghĩ hận mẹ kế của cháu nữa”

Bà cụ Kiểu giống như đoán được cô muốn bỏ trốn, lập tức kéo lấy

tay cô, nữa kéo nửa tôm mang theo cô đi vào: “Xem ra hôm nay Diệp,

“Tuyết cũng tới đã

“Bà cụ trở Về rồi” Người giúp việc trong nhà gọi một tiếng.

Trong nhà rất nhanh nghe thấy tiếng bước chân, vẻ mặt Diệp

“Bà nội, đã nhiều năm không gặp

Tuyết lấy lòng vui sướиɠ chạy ra:

tồi”

Nhưng mà lúc Diệp Tuyết thấy Kiểu Bích Ngọc bên cạnh bà cụ,

tươi cười trên mặt lập tức cứng lại, đổi thành về mặt khϊếp sơ.

Mà lúc này, người đàn ông còn khϊếp sợ hơn cả Diệp Tuyết, anh

ta chạy tới theo phản xạ có điều kiện, Doãn Thành Trung nhìn cô với

vẻ không dám tin: “Kiểu Bích Ngọc, vì sao cô lại ở đây? Cô theo dõi

tôi”

Kiểu Bích Ngọc nghe lời Doãn Thành Trung nói, khóe miệng hơi

nhếch lên cười mỉa.

“Lúc trước hai đứa quen nhau à?” Bà cụ Kiều mỡ miệng hỏi trước

“Quen ạ!” Kiếu Bích Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ.

Lúc này Doãn Thành Trung mới hoàn hổn, nhìn bà cụ Kiểu và

Kiểu Bích Ngọc thân mật nắm lấy tay nhau, anh ta lập tức hiểu rõ gì

đó, về mặt vô cùng phức tạp.

Bà cụ Kiểu để ý tới, lúc Doãn Thành Trung nhìn về phía Kiểu Bích

Ngọc đôi mắt hơi kỳ lạ, mà Diệp Tuyết ở bên cạnh thì trong lòng do.

dự và phần nộ.

“Bích Ngọc, cuối cùng con cũng đồng ý trờ về rồi. Chuyện trước

đây là dì cỏ lỗi với con, là lỗi của dì, mấy năm nay dì rất áy náy, con

bảo dĩ làm chuyện gì cũng được, đừng cáu kinh với cha con được

không?”

Vẽ mặt Diệp Vân thân thiết, ẩm áp nói, bộ dạng giống như đang

cầu xin tha thứ, nhưng lại càng giống đang nói mấy năm nay Kiểu

Bích Ngọc tủy hứng không trở về nhà họ Kiểu.

“Bích Ngọc của chúng ta sao có thể nhớ kỹ những việc nhỏ trước

đây được”

Tâm trạng của bà cụ Kiểu giống như khá tốt, cười nói tiếp, dặn dò

Diệp Vân một câu: “Gọi Văn Vũ xuống đi, cả ngày chỉ biết công việc,

con gái mình cũng không biết quan tâm, bây giờ Bích Ngọc của

chúng ta rất giỏi rồi

Sau khi nói xong, bà cụ Kiểu kéo cô đi vào trong phòng khách,

tất thân thiết lấy bánh ngọt hoa quả cho cô.

Kiểu Bích Ngọc rất bực bội, nói chuyện phiếm với bà cụ, nhưng

.đúng lúc này, bỗng nhiên có cô bé chạy tới, điểm đạm đáng yêu gọi

một tiếng cụ.

“Thanh Tâm đúng là ngoan, đây là con gái của Diệp Tuyết”’

Bà cụ Kiểu cười giới thiệu với cô, vẻ mặt Kiểu Bích Ngọc âm u

không nói chuyện, nhìn thoáng qua cô bé ở phòng khách nhào vào

bên chân Doãn Thành Trung làm nũng, Diệp Tuyết thì như người mẹ.

hiển sỡ đầu đứa bé này, một nhà ba người vô cùng hòa thuận vui vẻ.

“Thành Trung, con đã lớn như vậy rồi, cháu cũng phải nhanh

“đăng ký kết hôn với Diệp Tuyết nhà bà đấy…”

Bà cụ Kiểu mờ miệng nói một câu, Diệp Tuyết lại tình cảm dựa và

bả vai anh ta về mặt thẹn thùng, ánh mắt Doãn Thành Trung thì phức

tạp nhìn về phía Kiểu Bích Ngọc:

‘Vẻ mặt Kiểu Bích Ngọc âm trầm, quay đầu đi không muốn nhịn

bọn họ, bà cụ Kiểu chú ý tới biểu cảm kỳ lạ của cô, tò mồ hỏi: “Bích

Ngọc, Thành Trung và nhà họ Quách có quan hệ bà con, trước đây

hai đứa…”

“Trước đây chúng cháu là..” Là vợ chẳng,

“Bà nội, cháu đi toilet một lát” Kiều Bích Ngọc giống như không

chịu nổi bầu không khí áp lực ở đây, cô nhanh chóng đứng dậy,

không đợi bà cụ nói chuyện, cô nhanh chóng rời đi.

Bà cụ Kiểu thấy cô nhanh chóng rời đi như vậy, biểu cảm có chút

không vui.

Kiểu Bích Ngọc đã ra sân sau nhà họ Kiểu, nhắm mắt lại, hít sâu

một hơi, cô rất ghét nhà họ Kiểu, cô ước gì đời này không trở lại

Ánh mắt cô phức tạp nhìn xung quanh, hoa cỏ ở nơi này đã sớm

đổi mới, cảnh còn người mất

“Cô là con gái của Kiều Văn Vũ sao?”

Doãn Thành Trung đi theo, trong giọng nói của anh ta lộ ra chút

khϊếp sợ hỏi một câu.

Kiểu Bích Ngọc thực sự là con gái của Kiểu Văn Vũ, cô là con gái

một của nhà họ Kiểu ở thành phổ Hải Châu, nhưng sao có chuyện này.

được, rõ ràng là cô ở trong chung cư cũ, sống tiết kiệm.

“C6 không để ÿ tới anh ta, không thêm quay đầu lại

Doãn Thảnh Trung vội vàng chạy tới trước người cô, đôi mắt sảng

nhìn cô nói: “Vi sao trước đây cô không nói cho tôi biết?” Trong

‘giọng nói của anh ta trần ngập chất vấn.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy rất buồn cười: “Chúng ta kết hôn ba

năm, hóa ra anh không biết. Doãn Thành Trung, bây giờ anh biết rồi,

vậy thì thể nào, anh rất cảm ơn vì anh rể Diệp Tuyết đã giúp anh, vậy

canh nhanh đi lấy lòng anh rể của anh đi, dù sao người ở chung cư cũ

nát như tôi không có quan hệ gì với nhà họ Kiểu.“

“Kiểu Bích Ngọc, cô cổ ý đúng không?” Doän Thành Trung đột

nhiên kích động, vươn tay nắm lấy cô..

“Tôi cố ý sao2” Cô hất tay anh ta ra, đột nhiên cười phá lên, cười

‘châm chọc: “Anh ở bên em gái của mẹ kể tôi khiến tôi cảm thấy ghê

tởm, tốt cuộc là ai cổ ý, Doãn Thành Trung, anh còn biết xẩu hổ hay

không?“

Doãn Thành Trung im lặng một phen, anh ta giật mình hiểu rõ vì

sao mẹ anh ta không cho anh ta ly hôn với Kiểu Bích Ngọc, hóa ra…

“Hai người đáng làm gì đẩy?“

‘Bỗng nhiên, một giọng nói sắc bén truyền từ trên tầng hai xuống,

đôi mắt Kiểu Văn Vũ lạnh lùng nhìn bọn họ, ra lệnh với Kiểu Bích

Ngọc: “Cô lên đây cho tôi!”

Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu, thì thấy cha ruột của mình ở phía xa,

trong đối mắt cô tràn ngập oán hận.

“Cô lập tức đi lên cho tôi!” Kiểu Văn Vũ lạnh lùng lặp lại cảnh

kiều Bích Ngọc giếng như đang giận dỗi, đi thẳng về phía phòng

làm việc ở tầng hai.

Hai cha con 6 năm không gặp, cô mới vừa vào cửa, Kiểu Văn Vũ

liền mắng to: “Mấy năm nay cô ở ngoài học được gì thế này, thấy đàn

ông là quyển rũ, đó là chồng của Diệp Tuyết, rốt cuộc là cô có biết

liêm sĩ hay không?”

“Tôi quyển rũ đàn ông sao? Đúng rồi, tôi thích quyến rũ đàn ông.

thì sao, tôi không có gia giáo, có lẽ là do đi truyền, nên tôi mới có

đức tính này”

Vẽ mặt Kiều Bích Ngọc âm trầm, tính tình ngang ngược, lập tức

cười mỉa nổi: “Nhưng mà cũng có thể là vật hợp theo loài, năm đó

Diệp Vân 20 tuổi đã leo lên giường ông, nếu so về không biết xấu hổ,

tôi không thể bằng cô ta được.“

“Cô câm miệng cho tôi! Diệp Vân là mẹ kể của cô, cô nên tôn

trọng một chút!” Vẻ mặt Kiểu Văn Vũ vô cùng âm u, tức giận trừng.

con gái trước mặt.

“Ai ôi, làm sao thế này?“ Diệp Vân vừa vặn ở ngoài cửa vẻ mặt lo.

lắng chạy tới: “Văn Vũ à, hiếm khi Bích Ngọc mới trở về một lần, anh.

đừng cãi nhau với cô ấy, chúng ta là người một nhà có gì từ từ nổi”

“Ai là người một nhà với hồ ly tỉnh như cô!” Mỗi lần Kiểu Bích

Ngọc thấy Diệp Vân là cảm xúc không khống chế được, không nhịn

được rống to.

Bốp…

Kiểu Văn Vũ vươn tay tát mạnh vào mặt cô,

“Cho rằng mình là cô cả nhà họ Kiểu thì có thể tùy hứng không.

coi ai ra gì sao, Kiểu Bích Ngọc, cô thu liễm lại cho tôi!”

‘Vành mắt cô đỏ bừng, nhếch miệng, trừng mắt với cha mình, má

phải bị đánh sưng lên, nóng rát đau đớn.

Kiểu Văn Vũ đối diện cô, vẻ mặt rất khó coi.

Ông ta lại trách cô tiếp: “Còn nữa, tôi nói cho cô biết, tôi mặc kệ

cô dùng thủ đoạn gì quyến rũ Quách Cao Minh kia, hôn sự này tôi

không đồng ý, tránh để sau này cô đắc tội nhà họ Quách liên lụy tới

tôi”

“Ông yên tâm, tôi sẽ không liên lụy tới ông, cha tôi đã chết năm.

tôi 17 tuổi rồi!” Cô tức giận hét lên xong, nước mắt trong hốc mắt hơi

trắm trọng, xoay người, không khổng chế nổi cảm xúc bỏ chạy ra

ngoài.

kiểu Văn Vũ trừng bóng lưng cổ, tức tới mức gương mặt âm u.

Điệp Vân đứng bên cạnh Kiểu Văn Vũ, khóe miệng hàm chứa ý.

cười đắc ý, làm bộ quan tâm hỏi một câu:

hay không?”

“Văn Vũ, có cần đuổi theo

“Lại xây ra chuyện gì thể, cơm còn chưa ăn đã bỏ chạy đi rồi.”

Bà cụ Kiểu ở ngoài cửa hắng một, thấy Kiều Bích Ngọc vội vàng

rời đi, tức giận mắng một cầu: “Giống hệt mẹ cô ta, tùy hứng không

có gia giáo”.

Doãn Thành Trung cũng thấy Kiểu Bích Ngọc bối rối chạy đi,

trong lòng anh ta trào dâng cảm xúc rất phức tạp, nâng bước muốn.

đuổi theo.

“Thành Trung, chúng ta chuẩn bị ăn cơm đi” Diệp Tuyết làm

nũng kéo tay anh ta, gọi anh ta một tiếng.

Doãn Thành Trung dừng bước, biểu cảm vẫn vô cùng phức tạp.

“Tự cô ấy tới nhà họ Kiểu sao?”

Mà lúc này, bên khách sạn, Quách Cao Minh mới nhận được điện

thoại.

Anh lạnh lùng hỏi một câu: “Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

Bên kia di động vệ sĩ mở miệng có chút do dự: “Anh Quách, mợ.

“hủ cô ấy… Cô ẩy biến mất rồi”

(Cảm ơn các bạn đã ghé xem, nhóm sẽ cập nhật liên tục truyện mới nhất)