Chương 18

Chương 18: Cô bé rất sợ tôi

Ông cụ Quách nhìn thoáng qua cô, giống như không quả để ý

đến việc Kiểu Bích Ngọc nghe lén được việc ông ấy và quản gia nói

chuyện với nhau.

Giọng nói già nua uy nghiêm vang lên, dặn dò một câu: “Trong,

lúc mang thai, cháu nên tiếp xúc ít với mấy đố phóng xạ điện tử.” Sau.

khi nói xong, ánh mắt ông cụ nhìn về phía chiếc điện thoại di động rơi

trên sản nhà.

Kiều Bích Ngọc vội vàng nhặt điện thoại di động lên: “Cháu biết rồi ạ.’Cô ngoan ngoãn trả lời lại

“Mơ chủ, hiện tại sắp sang năm mới rồi, chúng tôi dự định tổ

chức hôn lễ của cô và cậu chủ vào năm sau, bởi vì cô mang thai,

không tiện đi lại vất vả, cho nên tất cả đều được giản lược, chỉ chiêu

.đãi một số khách quan trọng, sau này, chờ đứa nhỏ ra đời, sẽ tổ chức

một bữa tiệc đầy tháng long trọng.”

“Quản gia nói sơ qua về công việc trong hôn lễ cho cô biết

“Được”

Đối với mấy chuyện này, Kiểu Bích Ngọc không có ý kiến gì, hơn

nữa, sau khi đứa nhỏ được sinh ra, đoán chừng cô đã rời khỏi nhà họ.

Quách

Chẳng qua gần đến năm mới, Kiểu Bích Ngọc bỗng nhiên nhớ

.đến một chuyện, có lẽ dì cô đã trở về nhà trọ rồi

“Chuyện liên quan đến di của cháu

Hình như ông cụ đoán ra được trong lòng cô đang nghĩ đến

chuyện gì, trẩm giọng lên tiểng, ánh mắt dừng trên người cô, mang

theo dò xét

“DÌ út của cháu – Cung Nhã Yến bị bệnh tìm bẩm sinh, ông đã

phái người đi liên hệ với bên phía bệnh viện, bọn họ đang tích cực

tim phù hợp…”

Kiểu Bích Ngọc nghe đến đó, cả người giật mình, vành mắt có

phần ứng đỏ.

Điều khiến cô lo lắng nhất vẫn luôn là bệnh tình của đì út, hơn

nữa mấy năm gần đây, bệnh tình của bà ẩy càng thêm nghiêm trọng,

nhưng cô lại chỉ có thể trợ mắt nhìn người đã cùng mình sống nương

tựa vào nhau, càng ngày càng trở nên gầy gò.

“Cảm ơn ông nội” Kiểu Bí

một câu.

:h Ngọc cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói

Cô không nghĩ đến ông cụ Quách lại sẵn lòng giúp đỡ cô như

Vậy, nếu thật sự cổ thể cứu được tính mạng của đi cô, muốn cô làm gì

cũng được,

Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu lên, lại một lần nữa nhìn về phía ông

.eụ Quách đang ngổi trên sofa, cẩn thận hỏi: “Ông nội, cháu có thể

trở về nhà một chuyển không?”

‘Ông cụ Quách hơi nheo mắt lại, đáng vẻ uy nghiêm, nhìn cô một

lúc lâu, không có trả lời, ngược lại quay đầu dĩ, không để ý đến cô,

Kiểu Bích Ngọc nhìn thẩy ông cụ đức cao vọng trọng không để ý

‘đến mình, trong lúc nhất thời có chút bận tâm.

“Chúng tôi sẽ không rồi buộc tự do của mợ chủ”

“Quản gia thân thiết nói.

Sau khi nói xong, quản gia đi đến cửa, phân phó cho người làm

nữ một câu, gọi tài xế đến, đưa cô về căn chung cư cũ kia.

Ánh mắt Kiểu Bích Ngọc tròn đầy cảm kích nhìn về phía quản gia,

sau đó lại cung kính nối với ông cụ Quách: “Ông nội, cháu ra ngoài

trước dây”

Bước chân của Kiểu Bích Ngọc câu nộ, đi theo người làm nữ ra

ngoài cửa.

“Dáng vẻ của tôi hung dữ như thế à?”

Ngay lúc Kiểu Bích Ngọc vừa đĩ ra cửa, ông cụ Quách trầm giọng,

‘eó chút không vui hỏi một câu: “Cô bé rất sợ tôi?”

Quản gia không nhịn được, bật cười: “Ông chủ, ngoại trừ cậu

“chủ, có ai lại không sợ ông chứ?”

Cho dù là nhân vật có tiếng tăm trên thương trường cũng phải

kiêng ky ông cụ Quách ba phần, đừng nói là cô gái nhỏ như Kiểu Bích

Ngọc, dù sao ông cụ Quách và cậu chủ đều có tính tình giống nhau,

không dễ tiếp xúc.

“Ông chủ, hình như ông rất thích cỗ nhóc Kiều Bích Ngọc này?”

“Ai nói tôi thích con bé chứ!” Sắc mặt ông cụ Quách phức tạp,

trừng mắt nói: “Chẳng qua tôi cảm thấy, Kiểu Bích Ngọc này tốt hơn

cái cô Lê Yến Nhi kia.”

‘Quản gia khẽ cười một tiếng, không nói gì.

kiều Bích Ngọc ngồi trên xe nhà họ Quách, trở về khu chung cư.

.e0 của mình.

“Có thể dừng lại ở đây không, tôi tự đi vào là được…”

Kiểu Bích Ngọc đột nhiên lên tiếng nói với tài xế một câu, nếu

như để chiếc xe sang trọng của nhà họ Quách lái vào trong khu

chung cư, nhất định sẽ khiến cho hàng xóm nói ra nói vào, cô không

thích khoa trương.

Tài xổ đồng ý, không quên dặn dò cô một cầu, dù sao trong bụng.

cô chính là con cháu nhà họ Quách, nếu như cô bị thương, ai cũng

không gánh được trách nhiệm.

Kiều Bích Ngọc khẽ gật đầu với anh ta, sau đó cô mở cửa xe, đi ra ngoài,

Chung cư này chỉ có năm tổng, cho nên không có thang máy,

ngay cả đèn cũng rất ít khi được tu sửa, bởi vì bên này là khu vực lâu.

đời, cách trung tâm thành phổ khá xa, cho nên tiền thuê rất rẻ..

Cô leo lên đến tầng năm, lấy chìa khóa ra, đang chuẩn bị mở cửa

thì thấy cửa được mở ra.

Vẻ mặt Kiểu Bích Ngọc mừng rỡ, chắc hẳn là dì từ viện điều

dưỡng trở về.

“DÌ út, dì đã về rồi”

Nhưng, cô vừa mới đi vào cửa, lại nhìn thấy một người đàn ông

đang đứng trong phòng khách nhà cô.