Chương 9

Diệp Dao không hề biết việc mình cùng ra ngoài với nữ sinh đã bị đồn rộng rãi, còn đồn rằng cậu đã có bạn gái, chỉ là gạt không nói cho Lục Tầm.

Diệp Dao không tin lắm khi mẹ Lục Tầm nói rằng cô bạn kia có tình cảm với mình từ lâu, cô ấy không có chung lớp với cậu, trước đây cũng không có giao lưu gì với cậu, để nói thích cậu đến mức đó là không thể nào. Có thể là do có nguyên nhân gì đó, làm cho cậu ấy cảm thấy hứng thú nên muốn gặp cậu một lần, hay là có chuyện gì đó nhờ cậu giúp.

Nhưng bất kể lý do là gì, cậu nhất định phải giải thích rõ ràng chuyện này với cô bạn ấy.

*

Tại lối vào của con đường nhỏ trong khuôn viên trường, người hẹn Diệp Dao đến đang đứng ở đó, Khương Đường mặc một chiếc váy nhung màu trắng, nhân lúc Diệp Dao chưa đến cúi đầu gửi tin nhắn cho bạn thân.

【 Họ không phải là một đôi đâu, đôi mắt này của tôi tinh tường lắm, cái kiểu dính nhau như sam vầy, chín mươi chín phần trăm là trai thẳng, nếu không tôi cắt tóc tôi làm thành tóc giả cho cậu đội chơi nè. 】

1

Bạn thân: 【 Lỡ như họ là thật thì sao... 】

Khương Đường: 【 Tôi đu cp còn nhiều hơn cậu đu, sao cậu không chịu tin tôi gì hết trơn! Không nói nữa, cậu ấy đến rồi, chờ tôi thăm dò xem sao rồi gửi tin báo cho cậu nha! 】

1

Khương Đường cất điện thoại di động, nhìn thấy Diệp Dao liền lộ ra nụ cười sáng lạn.

Sau khi bạn thân của cô được Diệp Dao giúp một lần, liền bắt đầu thầm mến cậu. Cố gắng lắm mới dám lấy hết can đảm đợi sau khi Diệp Dao chơi bóng xong sẽ tỏ tình, nhưng lúc đó lại tận mắt thấy Diệp Dao và Lục Tầm đang rất thân mật, nên nghĩ Diệp Dao và Lục Tầm là một đôi.

Người bạn thân thất tình của cô tan nát cõi lòng mà vào trang diễn đàn, nhấn vào trang fanpage của cp Lục Tầm Diệp Dao, vừa khóc vừa chúc phúc cho hai người.

Khương Đường bất lực chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép! Cô cũng xem thử trang fanpage rồi, vừa nhìn là biết giả, cái này mà cũng có thể tin sao? Cô dám lấy kinh nghiệm nhiều năm đu cp của mình, cái này chỉ là đường giả thôi, còn không, chỉ là hai người trai thẳng mà thôi.

Cho nên cô mới hẹn Diệp Dao đến, nếu như xác nhận Diệp Dao là trai thẳng, không phải là một đôi với Lục Tầm, cô hy vọng bạn thân có thể dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình.

Diệp Dao đi đến, Khương Đường thấy rõ mặt của cậu, ngẩn ngơ.

Trước đây cô chưa từng thấy mặt Diệp Dao, hiện tại vừa nhìn, một vẻ đẹp... phi giới tính.

Khương Đường sờ tóc của chính mình, bắt đầu thăm dò.

*

Diệp Dao cũng không biết nữ sinh trước mặt đang suy nghĩ gì, cậu thấy trên người cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, bên trong mặc một chiếc váy trắng phía dưới lộ ra đôi chân trần, khẽ nhíu mày, đưa ra đề nghị đi đến tiệm trà sữa nóng gần đó để nói chuyện.

Quán trà sữa gần đó là một địa điểm rất lãng mạn, quán trà sữa ở tầng hai, bên dưới còn có cầu thang xoắn đi lên.

Khương Đường vừa đi, vừa không ngừng trò chuyện với Diệp Dao, đồng thời cũng nghĩ thầm trong lòng.

Đúng là lúc đi với người đẹp như vầy, đầu óc có hơi lúng túng, nói chuyện cũng căng thẳng, mấy lời thoại chuẩn bị từ trước đều biến đi đâu mất tiêu.

Tiếp theo cô nên nói gì đây?

Đầu óc Khương Đường quay cuồng bước lên cầu thang xoắn, sau đó lại bị gọi lại.

Cô quay đầu, nhìn thấy Diệp Dao đứng ở phía sau mình đang cởϊ áσ khoác, đưa cái áo đó cho cô.

"Em buộc cái áo này ở eo đi, lúc nào đi vào rồi thì trả cho anh." Diệp Dao vẫn khẽ cau mày, tầm mắt của cậu hơi đảo qua chân của Khương Đường một cái, "Trời lạnh lắm, mặc nhiều vào cho ấm, nếu không dễ bị bệnh đấy."

Khương Đường ngẩn ngơ, ngước mắt lên nhìn Diệp Dao.

Gió thu hiu quạnh thổi qua dáng người cao gầy của Diệp Dao, mái tóc rối của cậu bị thổi bay trong gió, đôi mắt đẹp đẽ bởi mái tóc rối mà như ẩn như hiện. Không biết nếu đôi mắt ấy nhìn vào một người nào đó, liệu có ai không bị đắm chìm vào đôi mắt ấy không.

Khương Đường chậm chạp không có động tác gì, Diệp Dao hơi khó hiểu, lại cầm áo khoác đưa cho cô,

Khương Đường lấy lại tinh thần, cô chợt nghĩ ra điều gì đó, cười rộ lên, liên tục xua tay: "Em không cần đâu, có phải anh nghĩ là em không mặc quần tất bên trong không, em có mặc, em mặc một cái rất dày luôn á, còn lót cả vải nhung bên trong."

Khương Đường cúi người xuống, kéo kéo đùi mình, chứng minh mình không phải thời trang phang thời tiết mà mặc đồ mỏng manh giữa trời thu: "Đúng là rất thật nha! Nhìn tự nhiên vậy luôn hả?"

Diệp Dao: "..."

Khương Đường cười cong mắt, cảm thấy hình như mình tìm được chứng cứ rồi.

Còn không nhận ra cô có mặc tất chân hay không sao?, chẳng phải bình thường con trai cũng biết con gái có trang điểm hay không, đến màu son còn không phân biệt được nữa là, gay nhất định có thể nhận ra được, trai thẳng chắc chắn không nhận ra đâu.

1

Như vậy có thể nói, Diệp Dao là trai thẳng!

2

*

Hai ly trà sữa ấm được đặt lên bàn, Khương Đường cũng hiểu được rằng mình không thể nghĩ ra được bất cứ lời nào uyển chuyển thăm dò trong sự bối rối này, liền thẳng thắn nói ra ý định của mình.

"... Anh và Lục Tầm có phải một đôi hay không?" Diệp Dao rũ mắt xuống, dùng ống hút khuấy thạch khoai môn trong ly trà sữa, bất đắc dĩ nở nụ cười, "Không phải, tụi anh là bạn thôi, đừng hiểu lầm."

Khương Đường nở một nụ cười mừng rỡ.

Cô biết ngay chỉ là bạn bè thôi mà!

Chỉ có điều còn có một vấn đề khác.

Khương Đường bắt đầu ấp a ấp úng: "Vậy anh... Anh có thích con gái không?"

Diệp Dao tránh né vấn đề này, trực tiếp mở miệng từ chối: "Xin lỗi, anh không muốn bàn đến vấn đề này lắm..."

Lời nói còn chưa kịp nói xong, một cái tay đột nhiên ôm lấy vai cậu từ phía sau, Khương Đường ngồi đối diện cậu trợn tròn mắt.

Lực tay ôm cậu không hề nhỏ, giống như muốn kéo cậu vào lòng. Dường như Diệp Dao đã có linh cảm gì đó, vừa ngẩng đầu lên, liền thấy tầm mắt âm trầm của Lục Tầm.

Lục Tầm mím đôi môi mỏng, lúc hắn cười lên thì không sao, mà mỗi lần không cười trên mặt lại toát ra vẻ lạnh lùng khó gần, hơn nữa ánh mắt còn hung dữ, rất dễ khiến cho người ta run rẩy cả người.

Diệp Dao liếc mắt một cái liền biết, hiện tại tâm trạng của Lục Tầm rất xấu.

Mà cái tên Lục Tầm thoạt nhìn đang rất hung dữ kia lại không mắng người cũng không đánh người, mặt đen như đít nồi, l*иg ngực phập phồng lên xuống, nhìn Diệp Dao miễn cưỡng cười một cái: "Trùng hợp vậy, cậu cũng ở nơi đây à, tôi còn định lại đây mua trà sữa, đem về cho cậu uống."

Xạo ghê, nửa tiếng trước họ còn đang nằm trên cùng một cái giường, nửa tiếng sau đã xuất hiện ở tiệm trà sữa này, còn mặc cái áo khoác y chang cậu.

Diệp Dao không vạch trần lời nói dối của Lục Tầm, dịch về phía trong một chút, Lục Tầm không hề có chút khách sáo nào mà ngồi kế bên cậu, đồng thời cũng bày đặt giả bộ mới phát hiện ra có người khác ở đây: "Cô bạn này là?"

"Đàn em có chuyện cần tìm tôi." Diệp Dao nói.

"Đàn em?" con ngươi Lục Tầm đen khịt nhìn người đối diện, cong môi nở nụ cười, "Chào em."

Khương Đường nổi da gà khắp cả người, người này rõ ràng ngoài miệng dùng từ ngữ rất lịch sự, nhưng lại làm cho cô cảm thấy sợ hãi, giống như một giây nữa sẽ qua thủ tiêu cô luôn vậy.

Khương Đường tỉnh táo lại cố nở một nụ cười: "Em chào anh, Lục học trưởng anh muốn uống gì? Em mời anh."

"Không cần đâu." Lục Tầm từ chối.

Khương Đường cũng không nghĩ mời lần đầu là được liền, đang muốn mở miệng nói thêm mấy câu nữa, thì thấy Lục Tầm cầm lấy ly trà sữa của Diệp Dao, uống một hớp.

Mà cái người bề ngoài thoạt nhìn cao lãnh như hoa Diệp Dao kia lại không hề có bất kỳ phản ứng gì, trên mặt cũng có không chút cảm xúc gì gọi là bất ngờ, bình tĩnh nhìn Lục Tầm uống trà sữa của mình.

Lục Tầm hút xong một ngụm, lúc này mới vừa nhìn về phía Khương Đường, nói rõ ràng từng chữ: "Anh uống với cậu ấy là được, không cần phải gọi hai ly làm gì."

Khương Đường ngơ ngác, nhìn trà sữa trong tay mình, lại nhìn ly trà trong tay Lục Tầm.

Ý của câu này là, hai người họ là một, còn cô chỉ là người ngoài thôi?

Hai người ngồi kề bên nhau, uống chung một ly trà sữa, mặc cùng một phong cách, nhìn thế nào cũng thấy xứng đôi.

Khương Đường tung hoành giang hồ nhiều năm như vậy, cp từng đu đếm không xuể, ở các phương diện tình cảm tương đối nhạy cảm.

Ví dụ như bây giờ, cô cảm thấy hành động của Lục Tầm, chính là đang tuyên bố chủ quyền.

Cái loại du͙© vọиɠ chiếm hữu cùng ngọn lửa ghen tuông này, trong một câu nói ngắn ngủi đang đốt tới đầu cô rồi.

Diệp Dao ngồi ở đối diện, tay đang cầm trà sữa của Lục Tầm đang di chuyển, đưa tay kề sát với tay của Diệp Dao đang đặt trên bàn, mở miệng lần nữa: "Sao tay cậu lạnh quá vậy?"

"Vẫn ổn mà, " Diệp Dao nói, "Tại do nhiệt độ của cậu cao thôi."

"Vậy để tôi sưởi ấm cho cậu." Lục Tầm nói.

Khương Đường mắt chữ O miệng chữ A nhìn Lục Tầm nắm tay Diệp Dao, Diệp Dao cũng cảm giác hình như việc này không thích hợp lắm, đẩy nhẹ tay hắn ra, nhưng không thể đẩy tay Lục Tầm ra, đã vậy hắn còn bắt lấy tay cậu bỏ xuống gầm bàn, để những người khác không thể nhìn thấy tay hai người đang tiếp xúc thân mật với nhau.

Khương Đường bây giờ vô cùng nghi ngờ rằng hai người này cố tình khoe ân ái với cô, cô nuốt một ngụm nước bọt, có một suy nghĩ rất táo bạo.

Diệp Dao là thẳng nam, còn Lục Tầm thì sao?

1

Khương Đường suy nghĩ một chút, liều chết tiếp tục dò hỏi: "Diệp học trưởng, anh vẫn chưa trả lời em đấy, anh có thích con gái hay không?"

Cái vấn đề này vừa xuất hiện, sắc mặt của Lục Tầm đang tốt lên bỗng dưng tối sầm lại, cả người giống như rồng chuẩn bị phun lửa.

Diệp Dao thần sắc bình tĩnh: "Xin lỗi, anh vẫn muốn chú trọng việc học và sự nghiệp, không có ý định yêu đương trên đại học."

Trong nháy mắt, mọi phẫn nộ của con rồng kia liền được xoa dịu, sắc mặt từ từ tốt lên.

Lục Tầm lạnh lùng nói tiếp: "Sinh viên năm nhất không nên yêu đương sớm quá, em đến là để đi học, không phải đến đây để kết hôn."

Khương Đường nắm chặt nắm đấm để không bại lộ suy nghĩ trong lòng của mình: "... Đền đáp tổ quốc, em hiểu."

Không ổn rồi, hình như cô đã phát hiện ra một bí mật nào đó!

Diệp Dao là trai thẳng, Lục Tầm là gay giả trai thẳng, hoặc là gay chính hiệu luôn, muốn từng chút từng chút bẻ cong Diệp Dao đây mà.

1

Mẹ Lục Tầm biết chuyện này không? Không được, cô phải đến nói bóng gió một chút, để đến lúc đó mấy người trong nhà lại nghĩ là do Diệp Dao bẻ cong Lục Tầm, mắc công lại trách lầm Diệp Dao nữa.

3

Haizz, Lục Tầm lớn lên cao to men lì như vậy, vậy mà lại không phải trai thẳng!

Khương Đường vội vã chào tạm biệt, đi tới nửa đường cô nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn.

Lục Tầm đang nói chuyện với Diệp Dao, có lẽ hắn còn tức giận vì hôm nay Diệp Dao đột ngột ra ngoài, chỉ là lúc hắn nhìn Diệp Dao, rất cố gắng kiềm lại tâm trạng muốn đánh người.

Cái ánh mắt kia... Rất kỳ lạ.

Như là một con rồng hung dữ đang nhìn bảo bối của mình, coi nó là sinh mệnh, tuyệt đối không thể thiếu, không thể bị người khác cướp lấy bảo bối trân quý của mình.