Chương 78-2: Ngoại truyện 3 (10.2)

Edit: Ya

Hôm nay Diệp Dao lại bị Lục Tầm rủ rê chơi một trò chơi khác, trò này cũng khá nhàn, chỉ cần điều khiển nhân vật xây nhà và trang trí nhà cửa là được. Có thể tương tác với đồ đạc trong phòng, có thể ngồi ghế dựa, đến cả giường cũng có thể nằm.

Trong lòng Lục Tầm đang tính toán cho kế hoạch tiếp theo.

Hắn nhận ra rằng những tiếp xúc của hắn và Diệp Dao từ những ngày đầu đã rất gay rồi, vì vậy cũng nên nhắc nhở Diệp Dao thử, để xem Diệp Dao có nhận ra rằng không khí lúc hai người ở chung rất gay hay không, rồi xem phản ứng của cậu như thế nào.

Nói không chừng.... Diệp Dao sẽ giống như hắn, phát hiện ra bản thân mình cũng không thẳng đến thế.

Trò chơi này cũng do hắn cố ý lựa, trò này là trò mà nhân vật có cùng giới tính cũng có thể thân mật được, hắn phải tìm rất lâu mới thấy được.

Lục Tầm điều khiển nhân vật nằm lên giường, sau đó chờ Diệp Dao cũng điều khiển nhân vật để nằm lên giường chung.

Chờ hai nhân vật nằm song song với nhau ở trên giường rồi, Lục Tầm cố gợi ý: "Trông thật giống lúc hai chúng ta nằm ngủ cùng nhau."

Diệp Dao nhìn màn hình điện thoại gật đầu, cũng không biết là chạm trúng chỗ nào mà hai nhân vật đang nằm trên giường đột nhiên ôm lấy nhau, trên đầu còn có mấy hình trái tim hường phấn bay lên.

Diệp Dao sửng sốt, như một bản năng mà nhìn về phía Lục Tầm - người luôn phản cảm với đồng tính.

Ai ngờ cùng lúc đó Lục Tầm cũng đang nhìn cậu, ánh mắt hai người chạm nhau, thấy ánh mắt Lục Tầm hơi mơ hồ, "Cậu không sao chứ?" Diệp Dao hỏi.

Giọng nói Lục Tầm rất nhỏ, nhưng không nghe ra được chút phản cảm nào trong giọng nói: "Tôi có thể có chuyện gì được chứ, lúc trước tôi đã nói tôi sẽ học theo cậu rồi mà, bây giờ tôi cũng thoải mái hơn nhiều rồi, không có vấn gì hết."

Diệp Dao yên tâm, cậu chạm vào màn hình một cái, nhìn hai nhân vật trong đó vẫn còn đang thân mật, tôi ôm cậu, cậu hôn tôi.

Hôn nhau xong xuôi, mặt của hai nhân vật đỏ bừng, trên đầu còn nhảy ra một câu: 【Em là người duy nhất mà anh muốn chung chăn gối. 】

Thời cơ đã đến, Lục Tầm nói: "Sao tôi nhìn chúng lại có cảm giác không đúng lắm. Lúc trước chúng ta cũng từng ngủ chung với nhau, mấy hành động này có phải là hơi gay hay không?"

Diệp Dao chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía người bạn mới vừa thoát khỏi cảm giác chán ghét đồng tính luyến ái, nhẹ giọng nói: "Chúng ta là bạn, ngủ chung giường có cái gì không bình thường sao? Cũng có rất nhiều người là anh em ngủ chung giường từ nhỏ đến lớn, chẳng lẽ vậy cũng là gay?"

Diệp Dao nghĩ ngợi, bổ sung thêm: "Cái này chỉ gọi là ngủ chung một giường thôi."

Lục Tầm: "....Những lời này có phải là tôi đã từng nói rồi hay không?"

"Đúng vậy." Diệp Dao sảng khoái trả lời.

Lục Tầm nhớ lại tất cả những điều mà hắn đã làm trong quá khứ, quả thật là bản thân đã nói câu đó với Diệp Dao.

Ngủ chung một cái giường thì làm sao? Bạn bè thân thiết thì phải ngủ chung giường để tăng thêm tình cảm thân thiết chứ, chuyện này xưa nay vẫn là chuyện vô cùng tốt đẹp mà.

Uống chung một chai nước thì làm sao chứ? Cái này không phải là nước, mà là chí khí nam nhi cùng nhau nếm trải thanh xuân, bạn tốt thì nên uống chung một chai nước.

Hắn thích nắm tay Diệp Dao thì sao? Nắm tay là cách thức để thể hiện tình bạn, tại sao hai người con gái nắm tay thì gọi là bạn tốt, còn hai người con trai nắm tay nhau thì là gay?

Tất cả những lời này Diệp Dao đều nhớ rõ, hơn nữa còn khá đồng tình.

Trong phút chốc Lục Tầm á khẩu không biết nói gì, chính bản thân hắn cũng không thể lật đổ được mớ lý luận này trong một thời gian ngắn.

Diệp Dao hơi nhíu mày, làm bạn với Lục Tầm cũng được một khoảng thời gian kha khá rồi, bình thường chơi với nhau cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng mà hôm nay cậu lại cảm thấy Lục Tầm có gì đó không đúng lắm.

Diệp Dao khá tinh tế trong việc quan sát người khác, cũng tựa như lúc cậu đi đưa thuốc cho Lục Tầm lúc nửa đêm vậy.

"......Cậu có gì đó không đúng lắm, Lục Tầm." Diệp Dao nhẹ giọng nói.

Lòng Lục Tầm hơi dậy sóng, sau đó bắt đầu hoảng loạn.

Diệp Dao nhìn ra hắn cong rồi sao, hay là nhìn thấy được tình cảm của hắn dành cho cậu rồi?

Đúng là tình yêu thì không thể che giấu, huống gì hắn che giấu quá vụng về, chỉ núp dưới vỏ bọc của tình bạn, thế nhưng hai chữ tình bạn này lại có sức hút đáng sợ.

Lúc trước hai chữ tình bạn này làm hắn mê muội, bây giờ lại làm cho Diệp Dao đắm chìm.

"Tôi hiểu rồi." trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Diệp Dao đã tự hỏi rồi tự đưa ra kết luận, cậu vỗ vai Lục Tầm, "Lần sau cậu có chuyện gì thì nói với tôi, không cần phải quanh co làm gì."

Cả người Lục Tầm cứng đờ, như đang đợi toà tuyên án: "Ừm."

Diệp Dao sẽ nói gì với hắn đây, từ chối, hay là điều gì khác?

Diệp Dao khẽ cười, nụ cười của cậu vô cùng đẹp đẽ, làm cho Lục Tầm cảm thấy an tâm.

Trong ánh mắt vừa chờ mong vừa thấp thỏm của Lục Tầm, Diệp Dao nói: "Có phải là cậu lo là sau khi tôi chơi trò này, thì sẽ có ý nghĩ gì không tốt, hay là hiểu lầm về quan hệ của hai chúng ta hay không?"

Lục Tầm: "...."

Một trăm con nai đang nhảy loạn trong tim bỗng dưng đập đầu xuống đường, Diệp Dao chạm vào vai Lục Tầm, hắn nghe thấy Diệp Dao đang an ủi hắn như những người anh em chân chính.

"Cậu yên tâm đi, ở trong lòng tôi, cậu mãi mãi sẽ là người bạn thân nhất, sẽ không bao giờ thay đổi."

*

Nếu đổi lại là một người khác nói với Lục Tầm rằng cả đời này hắn và Diệp Dao sẽ là bạn mãi mãi, Lục Tầm sẽ cho rằng người này đang nguyền rủa hắn, sẽ không hề nể tình mà đuổi người ngay lập tức.

Nhưng bây giờ người nói lời này lại là Diệp Dao, vậy nên những lời này không phải là nguyền rủa, mà là chứng minh cho việc Diệp Dao muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp này với hắn mãi mãi.

Là minh chứng cho tình yêu.

Lục Tầm nằm một mình trên giường, tự an ủi chính mình đồng thời cũng tự ngẫm nghĩ lại. Tuy rằng hắn đã cong rõ ràng như vậy, nhưng Diệp Dao vẫn không mảy may nghi ngờ hắn là cong, cũng không hề cảm thấy quan hệ của hai người có chỗ nào không đúng.

Cái này đúng là giả thẳng gặp được thẳng thật trong truyền thuyết, Diệp Dao thật sự quá thẳng, nên gặp ai cũng thấy người ta là trai thẳng cả, Lục Tầm xoay người, nhìn thứ mà hắn mới đặt lên tủ đầu giường, ảnh chụp chung của hắn và Diệp Dao.

Trong ảnh hai người họ đang tươi cười, đằng sau là một ao sen đang nở rộ.

Thật ra cũng không có gì để phân tích thêm cả, đã tới nước này rồi, hắn chỉ có hai con đường để đi.

Nếu Diệp Dao trai thẳng không thể thấy được những ám hiệu của hắn, vậy hắn đành thần không biết quỷ không hay mà từ từ bẻ cong Diệp Dao, hơn nữa còn sẽ làm cho Diệp Dao thích hắn, rồi cứ theo vậy mà ở bên Diệp Dao.

Cách này có một ưu điểm, rằng lúc Diệp Dao còn chưa thích đàn ông, hắn không cần phải đối mặt với sự từ chối của Diệp Dao, quan hệ của hắn và Diệp Dao sẽ luôn luôn được giữ gìn tốt đẹp.

Khuyết điểm thì dĩ nhiên cũng có, nếu hắn không kịp thời phát hiện ra Diệp Dao đã cong, vậy thì có thể Diệp Dao sẽ tự trách bản thân tại sao lại thích bạn thân của mình.

Diệp Dao và hắn không giống nhau, trình độ đạo đức của Diệp Dao rất cao, vì vậy hắn không thể vì cảm thấy vui vẻ sau khi phát hiện mình cong mà tự cho rằng sau khi Diệp Dao phát hiện ra bản cong cũng có thể vui vẻ như vậy.

Còn một cách khác, là trực tiếp nói rõ tình cảm của hắn cho Diệp Dao nghe, hơn thế nữa còn bắt đầu theo đuổi cậu. Theo đuổi từ lúc Diệp Dao không muốn cho đến khi Diệp Dao đồng ý mới thôi.

Chuyện này e rằng sẽ doạ cho Diệp Dao giật mình, rồi dứt khoát từ chối hắn.

Có thể cậu sẽ từ chối hắn trước mặt bạn bè, nhưng cũng có thể là tìm nơi riêng tư để từ chối hắn. Nhưng cho dù dùng cách gì để từ chối, với người bình thường mà nói, chuyện này cũng là chuyện vô cùng mất mặt.

Lục Tầm cầm lấy mép khung ảnh, khẽ chạm vào Diệp Dao trên tấm ảnh.

May mắn rằng chuyện này với hắn thì không sao cả, chỉ cần có thể theo đuổi Diệp Dao, mặt mũi là gì chứ.

Kho báu càng quý giá thì càng đáng bỏ thời gian và công sức ra để tìm kiếm, mà với Diệp Dao, hắn sẵn sàng theo đuổi cậu mà không cần kỳ hạn kết thúc, bởi lẽ cậu xứng đáng với điều đó.

*

Kỳ nghỉ hè chuyển lớp từ 11 lên lớp 12 thật ngắn, sau khi tham quan xong mấy trường đại học mà cậu thích, tựa như chỉ trong nháy mắt, đã đến ngày khai giảng rồi.

Diệp Dao vẫn là bạn cùng bàn với Lục Tầm, nhưng mà học kỳ này vẫn còn có một thay đổi nhỏ, vì để tiết kiệm thời gian đi học, Diệp Dao định xin ở nội trú.

Sau khi cậu nói chuyện này với Lục Tầm, Lục Tầm lập tức ngăn cản: "Hay là tôi với cậu cùng thuê một căn phòng nhỏ ở gần trường đi, đi học cũng gần hơn, hơn nữa cũng sẽ không bị hạn chế về mặt thời gian, tự do hơn ở kí túc xá nhiều."

Diệp Dao thấy cũng có lý, cậu và Lục Tầm mỗi người một nửa, tiền thuê cũng không quá cao, kinh tế hiện tại của gia đình cậu có thể trả được khoản tiền này.

Lục Tầm u oán nhìn Diệp Dao: "Cậu không chịu xài tiền của tôi."

"Tôi xài tiền của cậu làm gì." Diệp Dao dở khóc dở cười, "Cậu để cho người yêu tương lai dùng đi."

Người yêu tương lai của hắn không phải là ở đây hay sao?

Lục Tầm không nói câu này ra, tuy rằng hắn quyết định muốn cho Diệp Dao thấy được tình cảm của hắn, hơn nữa muốn để cho Diệp Dao không thể từ chối hắn, nhưng dù gì cũng là lần đầu tiên tỏ tình nên cũng phải chú ý một chút.

Nếu quá hời hợt, lỡ sau này lấy nhau về già ngẫm lại, chẳng phải sẽ cảm thấy không hài lòng, tiếc không thể quay lại để chỉnh đốn lại bản thân một phen hay sao?

Diệp Dao không hề biết suy nghĩ của Lục Tầm, cậu và Lục Tầm thuận lợi thuê được một căn phòng, đem đồ dùng cần thiết qua phòng này.

Đồ đạc của Diệp Dao rất đơn giản, chỉ là mấy bộ đồ và đồ dùng học tập. Cậu đang dọn dẹp lại hành lý thì thấy Lục Tầm đang cầm gì đó trên tay đi qua.

"Cho cậu một đồ trang trí nho nhỏ, cậu xem thử đặt ở đâu thì hợp lý?" Lục Tầm nói.

"Đồ trang trí?" Diệp Dao tò mò hỏi, "Cái gì vậy? Cậu để đâu cũng được."

Lục Tầm nhìn trái nhìn phải, đi đến mép giường của Diệp Dao, đặt đồ vật trong tay lên đầu giường của Diệp Dao.

Giờ thì Diệp Dao thấy rõ được vật mà Lục Tầm cầm, đó là một bức tượng để trang trí, trên bụng có viết ba chữ đỏ.

Diệp Dao cúi người để xem thử, thấy rõ được ba chữ đỏ trên tượng —Tổ cong(*).

Diệp Dao: "......???"

Lục Tầm vội vàng giải thích: "Đồng âm với wonderful, chúc mỗi lần thi của Diệp ca đều có thành tích wonderful, nó thể hiện cho mong ước tốt đẹp nhất của tôi dành cho cậu.

(*)Từ gốc là 弯的佛 có phiên âm Pinyin là "wān de fú" đọc gần giống với wonderful.

Diệp Dao: "....Cái này Trung Tây kết hợp hơi quá rồi đó."

"Cũng không ai quy định là không được mà." Lục Tầm đút tay vào túi.

Diệp Dao cười rộ lên, cậu ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ vai Lục Tầm.

"Được thôi, năm học mới, hy vọng hai chúng ta đều wonderful."

Lục Tầm nhướng mày, cũng cười theo: "Được, nên cong, đều cong."

Ông trời phù hộ, hắn và Diệp Dao, tất cả đều cong!