Chương 26

Diệp Dao từ chối quá thẳng thắn, làm cho Lục Tầm sững sờ tại chỗ trong chốc lát.

Cánh tay đặt trên bả vai hắn vẫn đang dùng lực rất mạnh ngăn cản hắn tiến lên, Diệp Dao thực sự không muốn cho hắn tiến tới chứ không phải chỉ đang nói đùa.

Lục Tầm hít thở sâu mấy lần, vén màn giường lên, liền thấy Diệp Dao chống nửa người trên giường

Diệp Dao mặc một bộ đồ ngủ màu vàng nhạt, màu sắc này dường như làm nhạt bớt đi khí chất lạnh lùng của cậu, làm cho cả người cậu trông rất ấm áp.

Chướng ngại vật giữa hai người đã biến mất, ánh mắt Diệp Dao không hề tránh né mà nhìn thẳng vào Lục Tầm.

Lúc Diệp Dao tỏ thái độ cứng rắn Lục Tầm tuyệt đối sẽ không đối nghịch với cậu để tránh việc cậu sẽ tức giận hơn, lần này cũng như vậy.

Ánh mắt Lục Tầm dịu lại, nhẹ giọng nói: "Làm sao vậy, tâm trạng không tốt ?"

"Không có." Diệp Dao nói.

Lục Tầm chui đầu vào bên trong màn, một tay bao lấy cái tay đang nhấn lấy vai hắn của Diệp Dao: "Vậy sao lại không cho tôi lên đây?"

Diệp Dao nhất thời không lên tiếng, cậu nhìn Lục Tầm, ánh mắt mang theo ý tứ sâu xa.

"Bây giờ không hề giống với trước đây nữa rồi, Lục Tầm." Diệp Dao chậm rãi nói.

Cái tay đang bao lấy tay Diệp Dao bỗng nhiên tăng thêm lực, Diệp Dao nhíu mày, Lục Tầm lúc này mới chợt nhận ra mà thả nhẹ lực tay.

Lục Tầm nhếch miệng, lộ ra một nụ cười cứng nhắc, dường như còn mang theo sát khí: "Sao lại không giống với trước? Có những việc trước đây được làm mà giờ không được làm nữa hay sao, quan hệ của chúng ta tệ đi rồi à?"

Lúc nói đến câu sau, tốc độ nói của Lục Tầm càng lúc càng nhanh, đặc biệt là mấy chữ quan hệ tệ đi, hắn hận không thể nói chúng chỉ trong một giây, tựa như những chữ này là lửa nóng, có thể đốt cháy đầu lưỡi hắn.

Nếu như Diệp Dao gật đầu, hắn sẽ không biết mình phải làm gì tiếp theo nữa.

Diệp Dao hoàn toàn không hề bị dọa, cậu tiếp tục chậm rãi nói: "Đây là giường đơn."

Lục Tầm nhanh chóng nói tiếp: "Trước đây nó cũng là giường đơn mà."

"Đúng vậy, nhưng trước đây cũng không có nhiều môn như vậy, nếu trước đây buổi tối có thiếu ngủ một chút, thì có thể tranh thủ lúc không có tiết nghỉ một lát. Mà bây giờ nhiều môn quá, tôi cần bổ sung năng lượng, nên chất lượng giấc ngủ buổi tối cũng cần phải tốt hơn một chút." Diệp Dao trả lời.

Lục Tầm sững sờ: "Trước đây tôi ngủ chung với cậu... Cậu đều ngủ không ngon sao?"

Thật ra Diệp Dao vẫn ngủ được, nhưng bây giờ chắc chắn không thể nói lời thật lòng được rồi, cậu làm bộ không hài lòng mà nói rằng: "Cậu thấy hai đứa cùng chen chúc trên một cái giường đơn thì có thể ngủ ngon được sao? Lấy học tập làm trọng, học kì này chúng ta giường ai nấy ngủ ."

Đa số mỗi lần Lục Tầm đối mặt với người khác đều vô cùng cứng rắn và có chính kiến, nếu không đạt được mục đích tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Trước đây còn có người đùa nói Lục Tầm chính là cường hào ác bá, là tổng tài bá đạo chèn ép dân chúng, nếu lỡ để ý ai mà người ta không đồng ý chắc cuối cùng cũng bị hắn ép đến mức phải đồng ý thôi.

Nhưng thật ra khi thực sự đã để tâm đến một người rồi, làm sao lại không nghĩ đến cảm nhận của người đó được cơ chứ.

Lục Tầm im lặng nhìn Diệp Dao trong chốc lát, chậm rãi lùi về sau.

Hắn rầu rĩ bước xuống, trở lại giường ngủ của mình ở bên cạnh.

Diệp Dao nhìn thấy Lục Tầm đã leo lên đến giường của hắn rồi, mặt hắn không biến sắc tung chăn ra, tựa gối đầu của hắn sát về hướng của cậu.

"Sao trước giờ cậu không nói với tôi?" Lục Tầm buồn bực nói, "Tôi muốn đầu của tôi và cậu dựa sát gần nhau."

"Ừm." Diệp Dao vỗ vai Lục Tầm, "Ngủ ngon, mơ đẹp nha."

*

Màn đêm thăm thẳm, Diệp Dao đang ngủ.

Lục Tầm đương nhiên ngủ không được.

Rõ ràng hắn đang nằm trên một chiếc giường đơn, thế mà hắn lại cảm thấy chiếc giường nay rộng đến mức làm cho hắn cảm thấy mình đang ở trong một khoảng không rộng lớn.

Một mình ngủ trên một chiếc giường đơn, cái giường này làm cho hắn cảm thấy mình như đang "phòng không chiếc bóng".

1

Sau này hắn không thể ngủ chung với Diệp Dao nữa rồi.

Càng nghĩ như vậy, Lục Tầm càng không ngủ được, hắn chống tay ngồi dậy, ngắm Diệp Dao nằm cách đó không xa.

Bóng đêm dày đặc, hắn không thể thấy rõ từng chi tiết rõ ràng, mà chỉ cảm thấy những đường nét mờ ảo.

Diệp Dao nằm nghiêng, nửa khuôn mặt nhỏ vùi vào trong gối. Lúc ngủ cậu rất yên tĩnh, hô hấp nhẹ nhàng, nếu như không phải ở rất gần, tuyệt đối sẽ không nghe được tiếng hít thở nho nhỏ của cậu.

Lục Tầm lén lén lút lút chạm vào tóc Diệp Dao, lướt qua những sợi tóc mềm mại của cậu, tâm trạng của hắn tốt lên một chút.

Chỉ là học kì này mà thôi, hắn và Diệp Dao còn rất nhiều năm nữa, sau này vẫn có thể như bình thường mà.

Hắn nghĩ đến việc hai người ra ngoài thuê trọ, nhưng chắc hẳn là Diệp Dao sẽ không đồng ý, từ năm nhất hắn đã nói đến việc hai người dọn ra ngoài thuê trọ ở chung, nhưng Diệp Dao không chịu, cậu nói rằng việc này không cần thiết lại tốn tiền và thời gian.

Thôi, chẳng phải chỉ là một học kì thôi sao? Bắt đầu từ hôm nay đếm ngược, cách thời gian hắn được tự do chỉ còn vài tháng thôi mà.

Rất nhanh, hắn sẽ chịu được mà.

*

Chẳng mấy chốc đã đến ngày nhập học.

Hai người đều có tiết học, vì vậy lúc đi đến cửa kí túc xá, Lục Tầm phải tách khỏi Diệp Dao.

Diệp Dao hướng về phía Lục Tầm vẫy tay: "Bái bai, trưa gặp lại."

Mập Mạp và Văn Kha cười vui vẻ trêu ghẹo: "Lục ca yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc cậu ấy tốt mà."

"Bảo đảm sẽ không để ai có ý đồ xấu đến lợi dụng cậu ấy đâu!"

Diệp Dao và hai người bạn cùng phòng đã rời đi, Lục Tầm thầm nghĩ buổi trưa vẫn có thể gặp mặt nói chuyện được, cũng không sao, cũng không khó chấp nhận đến vậy.

Nhưng đợi đến lúc hết tiết học buổi sáng, đến lúc muốn tìm Diệp Dao lần nữa để vừa ôm cậu vừa trò chuyện, Lục Tầm mới phát hiện mình quá ngây thơ.

Sau khi tan học, ăn trưa xong, Diệp Dao nói muốn nghỉ ngơi để nạp năng lượng cho tiết học buổi chiều.

Tuy rằng Lục Tầm vẫn có thể nói được mấy câu, nhưng mấy câu đó là nhân lúc Diệp Dao vừa đi vừa trò chuyện với cậu, cảnh tượng hắn tưởng tượng ra trong đầu có thể vừa ôm vừa trò chuyện với cậu lâu thật lâu căn bản không hề tồn tại!

Lục Tầm rơi vào trầm lặng.

Buổi tối hắn đã không được ôm Diệp Dao ngủ, ban ngày thì không được đi học chung với cậu, ngay cả nói chuyện cũng không nói nhiều thêm được với Diệp Dao mấy câu.

Đây là cuộc sống của một con người hay sao???

Lục Tầm nói ra uất ức trong lòng cho Diệp Dao nghe, Diệp Dao cười rộ lên: "Chuyện này có là gì , sau này còn ghê hơn vậy nữa."

Lục Tầm: "...Cậu nói cái gì?"

"Ý của tôi là..." Diệp Dao bình tĩnh nói, "Đợi đến sau này đi làm, việc chúng ta không thường xuyên gặp nhau sẽ càng ngày càng nhiều. Cậu cũng đâu phải đóng phim thần tượng tổng tài bá đạo mà không cần làm việc, nào là hội họp công tác, nào là bay ra nước ngoài khảo sát, mấy chuyện này nhất định rất thường xuyên xảy ra. Lúc đó chúng ta mười ngày nửa tháng mới gặp nhau một lần cũng là chuyện thường, bây giờ mỗi ngày được gặp mặt nhau ra là tốt lắm rồi."

Lục Tầm mở miệng muốn nói, định nói cho dù bận rộn cỡ nào thì mười ngày nửa tháng cũng không thể không về nhà, nhưng trước khi nói ra, hắn lại nhớ tới lúc đó Diệp Dao nói đùa là sẽ quẹt thẻ của hắn để mua một căn biệt thự cùng người yêu.

Tuy rằng hắn quyết định phải nghĩ cách cùng Diệp Dao độc thân đến cuối đời, thế nhưng xem như Diệp Dao không tìm được đối tượng, vẫn không muốn ở chung nhà với hắn, mà cậu chỉ muốn làm hàng xóm với nhau.

Tuy rằng cũng rất gần, nhưng chỉ cần không ở chung trong cùng một cái phòng, thì những chuyện của Diệp Dao sau khi cậu tan tầm Lục Tầm đều không thể biết được.

Đến lúc đó nói không chừng phải rất lâu thật lâu Lục Tầm mới có cơ hội gặp mặt Diệp Dao.

Tim hắn như bị một bàn tay to lớn nào đó siết chặt, sắc mặt Lục Tầm cực kì khó coi.

Diệp Dao biết nói ra điều này Lục Tầm sẽ không hề dễ chịu, nhưng cậu nhất định phải nói ra những lời nói khó nghe này.

"Đừng nghĩ nhiều như vậy, một người lớn lên tiến vào xã hội chính là như vậy. Đợi đến lúc cậu bảy tám chục tuổi rồi, nói không chừng chúng ta có thể cùng nhau câu cá." Diệp Dao nói, "Mỗi lần câu là sẽ câu nguyên ngày, bao vui luôn."

Dỗ dành Lục Tầm xong, Diệp Dao lên giường ngủ, Lục Tầm vẫn còn ngồi trầm lặng ở bàn đọc sách.

Diệp Dao nói cùng nhau câu cá sẽ rất vui, nhưng cậu ấy nói đợi đến lúc về hưu, còn tận bốn mươi năm mươi năm.

Tại sao trưởng thành lại khó khăn vậy chứ?

Tại sao người trưởng thành lại không ở chung với bạn thân nhiều nữa cơ chứ.

*

Buổi chiều lúc ngồi trong phòng học, Lục Tầm vừa cố gắng chống đỡ nghe thầy giảng bài vừa không nhịn được mà suy nghĩ vẩn vơ.

Bây giờ Diệp Dao đang làm gì, có nữ sinh nào bị Diệp Dao làm cho mê mẩn hay không, có người nào len lén viết thư cho cậu không.

Hay có tên con trai thấy Diệp Dao có vẻ ngoài thanh tú xinh đẹp mà có ý đồ muốn bẻ cong Diệp Dao hay không.

Thật sự là quá nguy hiểm, không có hắn ở bên cạnh, sao mà Diệp Dao chịu được những điều này đây.

Lục Tầm lôi điện thoại dưới bàn ra gửi tin nhắn cho Diệp Dao, hắn cũng chẳng định gửi tin nhắn vì tin tức gì quan trọng, liền nhắn【 Có ở đó không, bảo bối 】, 【 Bảo bối của tôi có thích cái gì không, chúng ta có tiền mà, nếu không đủ tiền dù tôi có ra ngoài nhặt rác vẫn sẽ kiếm tiền nuôi cậu 】 rồi thêm một đống icon cảm xúc.

Trước giờ mỗi lúc nhàn rỗi không có gì làm hắn cũng hay thả đủ loại biểu tượng cảm xúc giống vậy, Diệp Dao nhìn thấy sẽ trả lời hắn, thông thường là vào lúc cậu vừa tan học.

Thế nhưng hôm nay hết tiết đầu rồi, Diệp Dao vẫn chưa trả lời.

Hết tiết thứ hai rồi, Diệp Dao vẫn chưa trả lời.

Đến lúc Lục Tầm chuẩn bị cầm điện thoại lên gọi thì rốt cuộc Diệp Dao mới trả lời.

Diệp Dao gửi cho hắn một cái icon mặt mèo hung dữ, trên đó có chữ: 【 Bắt quả tang cậu đang lười biếng nha! 】

Tim Lục Tầm chùng xuống, lập tức trả lời: 【 Sao lâu như vậy rồi cậu mới trả lời, tôi chờ cậu đến sông cạn đá mòn luôn rồi. 】

Diệp Dao: 【 Hôm nay bài trên lớp nhiều quá, tôi nghe nhiều quá nên bị đau đầu, tranh thủ thời gian nghỉ giữa tiết trên lớp để ôn lại nội dung bài vừa học, không để ý điện thoại, xin lỗi. 】

Sao Diệp Dao lại nói xin lỗi với hắn, khách sáo như vậy làm gì?

Lục Tầm nhớ trước đây hay nghe nói có mấy người thường xuyên không liên lạc được gọi không nghe nhắn tin không trả lời, lúc hỏi ra thì là do bận chơi game không có thời gian trả lời, đúng là chọc gan người ta mà, so ra hắn vẫn còn hạnh phúc chán.

Diệp Dao học nặng như vậy, vậy thì phải bồi bổ cho cậu ấy mới được, chớ lỡ không có dinh dưỡng thì làm sao có sức? Vậy nên Lục Tầm hỏi: 【 Cuối tuần đi ăn một bữa không? Học tập cũng phải kết hợp với ăn uống điều độ mới được chứ.】

Diệp Dao không có trả lời ngay, Lục Tầm nhìn chằm chằm chỗ nhập tin nhắn trên khung chat, Diệp Dao viết rồi lại dừng, cứ lặp đi lặp lại như vậy đến một lúc lâu sau mới trả lời lại một chữ: 【 Được 】

Diệp Dao lại gửi đến một tin nữa: 【 Tôi chọn chỗ ăn được không? 】

Vậy thì có gì không được, Diệp Dao bảo chọn một cái nhà hàng rồi kêu hắn mua nó còn được.

Lục Tầm trả lời lại, rồi bắt đầu chú tâm học, cuộc hội thoại của hai người kết thúc ở đây.

Hẹn được Diệp Dao cùng nhau đi ăn vào cuối tuần làm cho hắn rất vui vẻ, sức sống tràn trề, bắt đầu nghiêm túc nghe giảng bài.

*

Diệp Dao lựa chọn một nhà hàng nổi danh và cũng rất náo nhiệt, nhà hàng này đồ ăn không những ngon, mà còn có thể vừa ăn vừa thưởng thức âm nhạc.

Các vũ công không chỉ nhảy trên sân khấu, mà còn có thể xuống phía dưới lựa chọn một vị khách lên nhảy chung với họ.

Lục Tầm không có ý kiến gì, đến cuối tuần, hai người cùng nhau đi đến nhà hàng, ngồi xuống vị trí đã được đặt trước.

Vị trí này của họ rất lí tưởng, có thể nhìn được trọn vẹn buổi diễn trên sân khấu mà không bị cái gì che khuất tầm nhìn.

Hai người gọi đồ ăn xong, Lục Tầm mở miệng nói chuyện với Diệp Dao, nhưng mà vẫn chưa nói được quá hai câu, tiếng hát của ca sĩ đã vang lên, làm Lục Tầm im bặt.

Lục Tầm: "..."

Diệp Dao rất thong dong, đây chính là mục đích cậu chọn nhà hàng này: "Tôi không nghe rõ cậu nói gì hết, thôi ăn đi, chúng ta vừa ăn vừa thưởng thức âm nhạc, không nói chuyện được cũng không sao mà."

Ghế của nhà hàng không phải là cố định, nên Lục Tầm đang ngồi ở đối diện Diệp Dao bỗng đứng lên, trực tiếp xách ghế của mình lên, đặt nó bên cạnh Diệp Dao.

Lục Tầm ngồi xuống, đầu gối chạm vào đầu gối của Diệp Dao, cẳng chân đυ.ng cẳng chân của Diệp Dao.

"Ngồi ở chỗ này là có thể nghe được giọng tôi rồi ." Lục Tầm hài lòng nói.

Diệp Dao: "..."

Chết rồi, tính sai rồi, cậu vẫn chưa ngờ được bước đi này.

Đồ ăn vẫn chưa được đem lên, họ lại cách nhau gần như vậy, Lục Tầm đưa tay lên, tóm lấy tay Diệp Dao để ở bên người.

Nghĩ kĩ lại, đã rất lâu rồi hai người chưa nắm tay nhau, lần này được nắm tay Diệp Dao, Lục Tầm rất cao hứng, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười.

"Đêm nay còn muốn đi đâu chơi nữa không? Tôi bao hết."

Diệp Dao lắc đầu một cái, cậu giật giật tay ra, nhưng vẫn không thể thoát được.

Diệp Dao tạm thời không có lý do chính đáng để không cho Lục Tầm nắm tay, bất đắc dĩ nói: "Nắm tay nhau ở nơi công cộng, không phải trông giống trẻ mẫu giáo lắm sao?"

"Thật là trùng hợp, tôi mới ba tuổi thôi." Lục Tầm nói.

Diệp Dao nhìn Lục Tầm liếc mắt một cái: "Tôi không muốn có thêm một đứa con trai đâu."

Lúc này Lục Tầm đổi giọng: "Chỉ trong một câu nói thôi, mà đứa nhóc ba tuổi đã biến thành một người đàn ông ba mươi bốn mươi tuổi rồi nè, không biết điều gì đã khiến anh ấy thay đổi kinh thiên động địa như vậy? Từ nay về sau, tôi chính là người đàn ông che mưa tránh gió cho cậu nha."

Diệp Dao nở nụ cười: "Haha, đúng là, nếu nói thêm mấy câu nữa, chắc Lục ca sẽ biến chúng ta thành người tu tiên, đạp mây mà bay lên trời quá."

Muốn giữ khoảng cách với Lục Tầm cũng phải từ từ từng bước, huống chi Diệp Dao chỉ là muốn giữ khoảng cách ở mức độ bạn bè bình thường, đương nhiên không thể không nói với Lục Tầm câu nào.

Trong khoảng thời gian vất vả né tránh này cũng đã có hiệu quả, Diệp Dao lúc này mới quyết định tự mình thả lỏng một chút, thoải mái nói giỡn một câu với Lục Tầm.

Diệp Dao thoải mái dùng một tình tiết trong phim bá đạo tổng tài để trêu chọc Lục Tầm: "Lúc tôi đặt nhà hàng này, tôi vẫn đang tự hỏi liệu nhà hàng này có phải là tài sản của nhà cậu hay không. Lỡ như giữa bữa ăn, người quản lý chạy đến chỗ cậu mà cung kính nói rằng không biết hôm nay Lục thiếu sẽ đến đây, không tiếp đón chu đáo được, toàn bộ bữa ăn hôm nay đều miễn phí ."

"Hả?" Lục Tầm trầm tư, "Hóa ra cậu thích như vậy hả, tôi còn tưởng cậu thích kín đáo riêng tư." Lục Tầm cầm điện thoại di động lên, "Cũng không phải không thể, để tôi gọi ông ấy đến."

Diệp Dao: "..."

Chuyện gì xảy ra, loại tình tiết bá đạo tổng tài này còn có thật hay sao?

Diệp Dao vội vã giữ tay cầm điện thoại của Lục Tầm lại: "Tôi giỡn thôi mà."

Đồ ăn đã được đem lên, Diệp Dao nói với Lục Tầm ăn cơm đi thôi, cuối cùng mới có được lại sự yên tĩnh.

Bài hát trên sân khấu kết thúc, các vũ công đeo mạn che mặt và trang phục khiêu vũ kiểu phương Tây bước lên sân khấu chuẩn bị trình diễn những tiết mục khiêu vũ đặc sắc.

Họ nhảy rất đẹp, tư thế đẹp đẽ, nhịp điệu mạnh mẽ, Diệp Dao vừa ăn vừa xem, cảm thấy lần này tới đây rất đáng giá.

Không biết qua bao lâu, Lục Tầm đột nhiên âm dương quái khí ghé vào lỗ tai cậu mở miệng: "Xem say mê quá vậy, đẹp hơn là nhìn tôi sao?"

Diệp Dao sững sờ, lấy lại tinh thần liếc mắt nhìn Lục Tầm một cái, làm ra vẻ mặt kiểu đúng là trai thẳng không hiểu được cái đẹp mà: "Lục Tầm cậu là đàn ông, sao mà so với phụ nữ được? Ý nghĩ này của cậu không hợp lí nha. Tôi là trai thẳng mà, thấy con gái đẹp hơn cũng là chuyện thường mà."

Trong bầu không khí dưới ánh đèn của nhà hàng, sắc mặt của Lục Tầm tái đi.

Lúc này, các vũ công trên sân khấu lần lượt bước xuống sân khấu, đã đến phần tương tác sân khấu, các vũ công chọn khách nhảy cùng mình, chỉ cần nắm tay các cô ấy làm điểm tựa cho các cô xoay tròn là được. Tất nhiên, bạn cũng có thể từ chối không nhảy cùng.

Có hai vũ công dáng người thướt tha đi về phía của Lục Tầm và Diệp Dao.

Lục Tầm đến nhìn cũng không thèm nhìn, cau mày từ chối.

Nếu là trước đây, Diệp Dao cũng sẽ nhẹ nhàng từ chối. Nhưng đến lúc có một đôi tay nhẹ nhàng mềm mại đưa đến trước mặt cậu, trong đầu cậu bỗng nhiên hiện lên một ý nghĩ.

Lần này nếu cậu đồng ý lời mời, sau này nếu Lục Tầm muốn nắm tay cậu nữa, cậu sẽ lấy cớ nói rằng cảm giác nắm tay của Lục Tầm và tay con gái không giống nhau, rất kì cục, cậu không muốn nắm như vậy nữa.

Hiện giờ cậu là trai thẳng, do trước đây chưa từng nắm tay với con gái nên khi nắm tay với Lục Tầm không cảm thấy có vấn đề gì. Bây giờ mượn cái cớ cùng nhau khiêu vũ này để nói, được đó!

Lục Tầm ngồi bên cạnh Diệp Dao trơn tròn mắt, hắn không dám tin Diệp Dao lại chấp nhận lời mời mà đặt tay lên, đứng dậy.

Hành vi không phù hợp với tính cách của Diệp Dao khiến đầu óc Lục Tầm phát điên.

Diệp Dao nhảy với người khác!

Diệp Dao còn chưa từng nhảy chung với hắn!

Hết rồi, hết thật rồi, Diệp Dao đã tìm thấy người mình thích rồi.