Chương 9: Cùng giường chung gối

Bởi sương mù, chuyến bay dự sẵn sẽ cất cánh đến thủ đô lúc năm giờ bị lùi đến bảy giờ tối, từ sân bay ra lại còn gặp tắc đường, nghe nói là ở trước mặt có xảy ra tai nạn liên hoàn, kéo đến tận chín giờ bọn họ mới thoát được.

Mẹ Quan phái tài xế lái xe đến đón, Quan Hạc đang trên đường cũng nhận được một cú điện thoại.

"Dạ... Đến liền đây ạ, qua trạm thu phí rồi... Em ấy? Để con hỏi một chút," Quan Hạc nhìn về phía Tạ Văn Tinh: "Mẹ để tôi hỏi cậu, cậu có muốn ăn món gì không?"

Tạ Văn Tinh ngẩn ra: "Không, tôi ăn gì cũng được."

Quan Hạc lại tiếp tục nói chuyện với bên kia. Khó giải thích được, Tạ Văn Tinh bắt đầu căng thẳng.

Cha mẹ Quan Hạc ở khu đô thị hạng sang, xung quanh đèn đuốc sáng choang. Ngay khi từ thang máy bước ra để vào nhà Tạ Văn Tinh còn chưa đứng vững, tiếng của một cô gái hết sức vui vẻ đã vang lên.

"Sờ thần!"

Một cô bé có khuôn mặt gần giống Quan Hạc đi dép lẹp xẹp chạy tới, trên khuôn mặt tuổi trẻ không giấu được nỗi vui sướиɠ: "Xin chào chị dâu, em là fan của anh, trang bị với bảng ngọc em đều học của anh, lúc anh còn ở Long Miêu em đã cực thích cực thích anh rồi."

Cô bé trước mặt nói vài cái đặc biệt, Tạ Văn Tinh nghe vậy mỉm cười, cậu vừa cái cô bé kêu lên sợ hãi: "Uây, anh đẹp trai quá!"

"Quan Sa," Quan Hạc mở miệng nói: "Đừng chặn đường."

"Gì chứ, chỗ này rộng thế, em có chặn ai đâu, anh dữ quá à." Quan Sa nhỏ giọng cãi lại, nhưng chưa được mấy giây đã vui vẻ ra mặt: "Chị dâu, anh kéo em chơi game có được hay không?"

Tạ Văn Tinh gật đầu, bỗng có một người phụ nữ từ phía sau Quan Sa nhíu mày xuất hiện.

"Đã trễ thế này rồi còn chơi cái gì mà chơi? Chị..." Mẹ Quan vẫn còn chưa đem chữ chị dâu nói ra khỏi miệng được, bà ho khan một tiếng: "Con chớ dọa Tiểu Tạ."

Tạ Văn Tinh nói: "Con chào dì."

Mẹ Quan đáp lời, hai người có chút lúng túng, Quan Hạc nhẹ nhàng nặn nặn vai Tạ Văn Tinh: "Dì cái gì, gọi mẹ."

"..." Chữ "mẹ" kẹt trong cổ họng Tạ Văn Tinh, may mà mẹ Quan Hạc nhìn Quan Hạc như đang trách anh: "Tiểu Tạ đang ngượng, con đừng áp đặt mấy thứ này. Lúc nào gọi mẹ cũng được, mẹ chờ được."

Quan Sa và Quan Hạc liếc mắt nhìn nhau, không hiểu sao mẹ Quan lại đúc rút từ đâu ra cái kết luận lưu manh già đang thẹn thùng. Lần này trong giọng Quan Hạc có lẫn ý cười: "Ừm, em ấy ngượng."

Lúc ăn cơm Tạ Văn Tinh thấy cha Quan, nhìn qua là một người trung niên nho nhã, chiều cao của Quan Hạc hẳn là di truyền từ ông. Theo lời Quan Sa nói, ông bà của Quan Hạc do lớn tuổi nên không chờ bọn họ được đã đi ngủ trước rồi, giao thừa ngày mai lại thức đón giao thừa cùng bọn họ.

Ông nội Quan Hạc là đại công thần sống sót từ mưa bom bão đạn, ông có ba người con, cha Quan từ bé đã yêu thích kinh thương. Tạ Văn Tinh còn nhớ lúc học trung học có người nói nhà Quan Hạc là dòng dõi quý tộc. Danh xứng với thực.

Trên bàn có Quan Sa nói chuyện làm sinh động bầu không khí, người lớn không nói nhiều, mà đều rất khách sáo với Tạ Văn Tinh. Cơm nước xong, Tạ Văn Tinh đi vào phòng được chuẩn bị sẵn xem thử, cậu vừa ra khỏi cửa vừa hay nghe thấy mẹ Quan nói chuyện với Quan Hạc.

"Năm nay con ở lại đây mấy ngày?"

"Muộn nhất là mùng bốn."

"Chuyện này..." Mẹ Quan chần chờ: "Ba con có phải là ném tất cả trọng trách cho con? Ba con còn chưa đến tuổi đã lười biếng."

Nghe thấy nhắc đến mình, cha Quan đang đọc báo nói rất bình tĩnh: "Không phải."

Mẹ Quan: "Thôi thôi thôi ông đừng nói chuyện."

Bà thấy con trai lắc đầu mới yên lòng. Cuối cùng đề tài cũng quay lại chuyện chính đêm nay: "Tiểu Tạ không về nhà ăn tết?"

"Dạ."

"Khi nào thì con đi gặp cha mẹ người ta, mang nhiều đồ theo, chú ý lễ phép. Cứ thế mà lừa con trai người ta chạy, cha mẹ thằng bé hẳn sẽ không vui."

Vừa mới đầu mẹ Quan còn chưa tiếp thu được chuyện con trai kết hôn đồng tính, nhưng mà nghe Quan Hạc kể về Tạ Văn Tinh, cậu thiếu niên trong đêm tuyết trắng ấy dần hiện lên trong tâm trí bà.

Đàn em, còn nhỏ tuổi hơn Quan Hạc. Trong ấn tượng cũng rất ngoan... Thế thì Quan Hạc chắc hẳn cũng không phải người chịu thiệt?

Quan Hạc: "Con biết."

Mẹ Quan: "Mẹ thấy tối nay Tiểu Tạ hơi gò bó, chẳng phải Sa Sa nói thằng bé là một người rất rộng rãi hay sao? Tối con hỏi thằng bé, thích ăn thiên về vị gì, có kiêng ăn hay không..."

Quan Hạc: "Em ấy thích ăn cay."

Mẹ Quan: "Cay, vậy mai nói với dì nấu cơm."

Bà lại nói: "Hai con ngủ một phòng, được không?"

Quan Hạc co con ngươi lại: "Dạ."

Lúc Tạ Văn Tinh vào phòng không phát hiện ra có cái gì là lạ, phòng rất rộng, có phòng tắm riêng. Trong phòng ấm như mùa xuân, khi tắm cậu quên không cầm quần áo vào thay, trong phòng cũng không có áo tắm, cuối cùng Tạ Văn Tinh cũng chỉ mặc độc một chiếc qυầи ɭóŧ ra khỏi phòng tắm.

Cậu vừa mới ngồi xuống cạnh vali hành lí, cửa mở.

Tạ Văn Tinh quay đầu nhìn thấy Quan Hạc đứng ngoài "A" một tiếng: "Anh chờ chút, tôi tìm quần áo mặc."

Quan Hạc đóng cửa lại vào phòng: "Vừa nãy mẹ nói với tôi, bà cảm thấy giữa chúng ta có chút vấn đề nhỏ."

Tạ Văn Tinh: "?"

Quan Hạc há miệng, có người gõ cửa ở ngoài, tiếng của mẹ Quan truyền từ ngoài vào: "Vừa này mẹ quên không để áo tắm, mẹ vào đưa cho các con."

Ánh mắt Quan Hạc lóe một cái, tiến lên kéo Tạ Văn Tinh vào trong lòng, không chờ cậu phản ứng lại, môi Tạ Văn Tinh đã được một thứ gì đó mềm mại phủ lên.

Tạ Văn Tinh hồn phi phách tán.

Quan Hạc điên rồi?

Cậu muốn nhắc nhở Quan Hạc là mẹ anh vẫn đang ở ngoài, mà lúc nói ra khỏi miệng thì lại thành những tiếng nghẹn ngào.

A, a...

Mẹ Quan vẫn đang gõ cửa ở bên ngoài, cửa không khóa, bà liền đẩy cửa vào. Ánh sáng trong phòng rất mờ, không bật đèn lớn, chỉ có ánh đèn màu cam từ trong phòng tắm hắt ra.

Trong căn phòng tối tăm, Quan Hạc quay lưng về phía bà, đè Tạ Văn Tinh đang mặc quần áo xốc xếch lên tường mà hôn.

Tạ Văn Tinh ngồi trên bàn, vòng một tay qua cổ Quan Hạc, dưới áo sẫm màu nổi bật lên cánh tay trắng nõn.

Mẹ Quan kinh ngạc che miệng lại: "Chút nữa mẹ quay lại sau..."

Bà lập tức đóng cửa. Quay lưng đứng tựa vào cửa phòng một lúc, trên mặt bà như là rạn nứt cái gì, rồi lại có ý cười quái dị.

Bà thấy thái độ của Tạ Văn Tinh hôm nay với Quan Hạc hơi thờ ơ, cho là Tạ Văn Tinh không vui ở đâu. Thấy tình cảm của đám trẻ tốt như thế, bà cũng yên tâm.

Nghe thấy tiếng mẹ Quan rời khỏi phòng, đại khái là Tạ Văn Tinh đã hiểu sao Quan Hạc lại làm thế, cậu đẩy đẩy Quan Hạc, ý là mẹ anh đã đi rồi. Người đàn ông đè lên cậu chậm rãi đứng dậy.

"Mặc lại quần áo đi," Quan Hạc nói: "Mấy ngày này chúng ta sẽ ngủ cùng nhau."

Tạ Văn Tinh cúi đầu mới phát hiện mình mặc quần áo được có một nửa Quan Hạc đã bắt đầu hôn cậu, ầm một tiếng đầu óc nổ tung...

Mặt cậu đỏ bừng, cơ hồ là từ hai má đỏ đến cổ. Tạ Văn Tinh lập tức cúi đầu, phát tiếng ra từ kẽ răng: "Được."

Nếu không phải do ánh sáng của căn phòng quá tối, Quan Hạc nhất định có thể phát hiện cậu khác lạ.

Sao cứ thế đã hôn rồi?

Cậu mới vừa, hình như còn ôm Quan Hạc...

Hôn cũng hôn rồi, tối còn phải ngủ cùng? Đệt, má ơi... Sao lại kí©h thí©ɧ thế?

Lâu thật lâu.

Chờ nhiệt độ trên mặt hạ xuống, Tạ Văn Tinh làm bộ hết sức bình tĩnh nói: "Tối nay anh ngủ cùng tôi thật sao?"

"Không thì sao?"

"Không gạt anh, tôi có một thói quen," nhớ tới chuyện xấu hổ tuần trước, Tạ Văn Tinh nhe răng nở nụ cười, nghiêm túc trêu ghẹo: "Tôi thích ngủ nude."

"..."

Quan Hạc cau mày, Tạ Văn Tinh còn đang chờ anh đáp lại, cõ lẽ bởi vì vừa mới thân mật xong, khóe mắt đuôi lông mày của Tạ Văn Tinh toàn bộ đề là quyến rũ, nhưng lại hết sức ngả ngớn.

Lời nói của Quan Sa lại va vào trong đầu một lần nữa, con bé nói người như Tạ Văn Tinh hẳn đã gặp qua đủ thể loại, kinh nghiệm đầy người.

Giọng Quan Hạc lạnh xuống: "Tùy cậu."

Tạ Văn Tinh: "Thật? Nhưng mà chỉ có một cái giường thôi, nếu không đi..."

Quan Hạc đánh gãy cậu: "Không cần."

Nói thì nói thế, đợi đến lúc đi ngủ thật, mọi chuyện lại vượt qua mọi sự dự liệu của Quan Hạc.

Tên sói con Tạ Văn Tinh này lại dám không biết xấu hổ kéo chăn, chăn vốn thừa sức để đắp cho cả hai người, Tạ Văn Tinh lên giường rồi hai người cách nhau rất xa, rồi cậu ta bắt đầu ra sức kéo chăn.

Kéo một lúc, chăn bị kéo hết qua bên Tạ Văn Tinh. Hơn nửa người Quan Hạc lộ ra ngoài. Âm thanh của Tạ Văn Tinh truyền đến: "Quan Hạc, anh có lạnh không?"

Trong phòng có mở điều hòa, tuy bây giờ không lạnh, mà qua đêm chắc chắn sẽ bị cảm.

Quan Hạc mặc kệ cậu: "Không lạnh."

Tạ Văn Tinh cười khà khà: "Đừng, anh lại gần đây chút, tôi chia nửa chăn cho anh."

Tạ Văn Tinh còn đang lảm nhảm ở bên kia giường. Càng nói Quan Hạc càng cảm thấy Tạ Văn Tinh đối với chuyện sống chung với người khác như thế nào thuộc nằm lòng, hiển nhiên chẳng phải là lần đầu ngủ chung với người khác. Biết là mình đừng nên mong chờ gì ở người kia, Tạ Văn Tinh thích ghẹo ai thì ghẹo, mà Quan Hạc... có chút khó chịu.

"Quan Hạc? Sao anh không nói gì?"

"Anh đừng hướng nội vậy, giữa người và người thì cần phải giao lưu, anh và tôi còn nằm trên cùng một cái giường, không có duyên thì sao có thể ngủ chung đúng hay không?"

"Nếu anh không tới đây, tôi qua là được, chăn chia anh một nửa."

Đêm nay Tạ Văn Tinh rất hưng phấn, cậu nhớ đến nụ hôn lúc trước, đều là nam, cậu vẫn có thể nhận ra được đâu là mê muội đâu là không nhịn được, cậu cảm thấy nếu Quan Hạc hôn cậu là do hoàn cảnh bắt buộc, thế thì lúc sau chắc chắn là có chút không kìm lòng nổi.

Cậu vừa nói xong định qua, người vẫn không để ý tới cậu đột nhiên xoay người. Quan Hạc đưa tay, ôm cả Tạ Văn Tinh cả chăn như ôm đám mây vào lòng: "Giờ cậu đã hài lòng chưa?"

Tạ Văn Tinh sững sờ, không nhúc nhích.

Nhịp tim của cậu đập cực nhanh, rõ ràng là không hề mạnh mẽ như nụ hôn trước, thậm chí còn cách một lớp chăn dày như thế, mà Tạ Văn Tinh cảm thấy như có bị đổ nhào, có lẽ là nước ngọt, bởi lòng cậu đang nổi lên bọt khí sôi sùng sục.

Ngay lúc cậu ngẩn người, Quan Hạc kéo chăn ra đắp lại cho mình: "Ngủ, lộn xộn nữa đá cậu xuống."