Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 5: Ám hiệu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vừa dứt lời, các tiểu cung nữ vừa rồi còn cãi nhau

không

ngừng vội vã quỳ mọp

trên

mặt đất, ngay cả đầu cũng

không

dám ngẩng lên, cả đám run rẩy

không

ngừng như những chiếc lá

trên

cành cây bị giông bão thổi quét qua.

Tề Uyên đàn bị chính

sự

quấy nhiễu, vốn muốn đến Ngự hoa viên để hít thở

không

khí trong lành,

không

ngờ lại gặp được

một

màn này: "Sao lại thế này?"

A Viên khẽ cau mày: Thanh

âm

này sao lại hơi quen quen?

"Là do đám cẩu nô tài này dám

nói

xấu sau lưng nương nương!" Nhĩ Nhạc cả giận.

Tề Uyên đưa mắt đảo qua đám người

đang

quỳ bên dưới, cũng

không

biết là do mình thời thời khắc khắc nghĩ đến nàng hay là do nàng rất dễ nhìn thấy, liếc mắt

một

cái liền nhìn thấy A Viên nho

nhỏ.

hắn

thấy A Viên cúi đầu

không

khỏi nhíu nhíu mày.

Bạch Thấm khoát tay áo, ôn nhu

nói: "Nhĩ Nhạc, nghe các nàng

nói

nhiều câu như thế, nhưng có nghe được là ai

nói

hay

không?"

"Hồi nương nương,

đã

nghe, là hai cung nữ bên trái ở Thượng Phục cục." Nhĩ Nhạc quay đầu cúi người thi lễ, nghiến răng

nói.

"Nếu thế

thì

đánh hai mươi trượng và phạt đến Hoán Y cục làm khổ dịch

đi, Hoàng Thượng ngài cảm thấy thế nào." Bạch Thấm nhìn thoáng qua Tề Uyên,

nhẹ

giọng

nói.

Tề Uyên gật đầu, việc này xem như định như thế.

"Còn đứng đó làm gì? Đem người kéo xuống!" Nhĩ Nhạc hung dữ

nói.

Hai tiểu cung nữ run rẩy liên tục dập đầu cầu xin tha thứ: "Nô tỳ sai rồi, cầu Quý phi nương nương khai ân, cầu Quý phi nương nương khai ân!"

Thẳng đến khi thái giám đem người kéo

đi

thật

xa, vẫn còn có thể nghe thấy tiếng các nàng cầu xin tha thứ.

A Viên run rẩy

không

thôi, chân có chút như nhũn ra: May mà Đại cung nữ bên người nương nương

không

có bị bọn họ qua mặt được, bằng

không

giờ phút này người bị kéo xuống chính là mình...

"Lui ra

đi." Tề Uyên theo bản năng ém giọng

nói,

không

muốn để cho A Viên nhận ra

hắn.

"Vâng."

Quả nhiên là mình nghe lầm, mình chưa từng gặp qua Hoàng Thượng, làm sao có thể cảm thấy thanh

âm

của

hắn

quen tai chứ? A Viên lắc lắc đầu, theo người khác cùng nhau đứng dậy lui ra sau.

Lúc nàng vừa đứng dậy, Tề Uyên trong lòng đột nhiên căng thẳng, giả vờ như vô tình quay đầu sang hướng khác, ước chừng người

đi

rồi mới xoay người lại.

hắn

nhìn A Viên

đi

ở cuối cùng,

đi

đứng

không

quá lanh lẹ, trong đôi mắt ánhlên nụ cười.

Bạch Thấm yên lặng nhìn theo ánh mắt của Tề Uyên, trong mắt kinh ngạc: Chẳng lẽ Hoàng Thượng

đãcoi trọng tiểu cung nữ nào rồi?

Trong đôi mắt Bạch Thấm

hiện

lên ý cười, khóe môi khẽ cong: Nếu thế

thì

vô cùng tốt...

Đợi sau khi trở về Thượng Thực Cục,

trên

đùi mọi người đều là mềm nhũn,

trên

mặt lại mang vẻ vừa thoát khỏi cửa tử.

"Chuyện gì thế này? Sao giống như gặp phải hổ vậy." Thôi Xảo cảm thấy có chút kỳ quái, liền mở miệng hỏi.

Trương nữ quan đem

sự

tình tự thuật

một

lần, sắc mặt Thôi Xảo càng thay đổi.

Nàng trầm ngâm chốc lát, cất giọng

nói: "Việc hôm nay cũng xem như là cho các ngươi

một

bài học, sau này phải biết nên ước thúc bản thân như thế nào, biết chưa?"

"đã

biết." Các tiểu cung nữ đồng loạt đáp.

"Trình Tầm, Diêu Uẩn An hai người, gặp đồng nghiệp vô cớ bị oan, bênh vực lẽ phải, thưởng..." Thôi Xảo dừng lại

một

chút, nhất thời

không

biết thưởng những thứ gì là thích hợp.

"không

bằng...

không

bằng Chưởng thiện dạy chúng tôi làm món ăn

đi." Diêu Uẩn An vẻ mặt mong chờ nhìn về phía Thôi Xảo, đôi mắt sáng lên.

Thôi Xảo cười cười: "Vậy cũng được,

đi

theo ta."

Trình Tầm và Diêu Uẩn An hai người cao hứng

nhỏ

giọng hoan hô

một

cái, đuổi theo sát sau.

Thôi Xảo quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy A Viên ngoan ngoãn đứng tại chỗ, trong đôi mắt linh khí bức người. Nàng nhìn tiểu



nương

đang

ba ba nhìn mình, phù

một

tiếng bật cười: "A Viên hôm nay là khổ chủ, cũng theo cùng

đi."

"Vâng!" A Viên mặt mày hớn hở

đi

theo, Diêu Uẩn An

không

vui khẽ bĩu môi.

A Viên cười híp mắt cũng

không

so đo, tuy rằng tính tình Diêu Uẩn An

không

tốt lắm, nhưng ít ra người cũng

không

độc ác.

Cùng phòng với các nàng là Sở Tĩnh Thục ở nguyên chỗ nhìn bóng dáng tung tăng của ba người, thần sắc có chút



đơn. Nàng lẳng lặng nhìn các nàng vào phòng bếp, lại đứng thêm

một

lúc lâu mới quay trở về phòng.

Ba cung nữ đồng loạt đứng thành

một

hàng, chăm chú nhìn Thôi Xảo, ánh mắt sáng trông suốt mười phần mong đợi.

Thôi Xảo nhìn chè đậu đỏ trước mắt, trong lòng có chủ ý: "Diêu Uẩn An

đi

lấy chút

đi

hạch táo đỏ và đường phèn đến đây, A Viên ngươi

đi

chuẩn bị bột nếp nhồi thành hình tròn to bằng nắm tay sau đó chia thàng những sợi dài kích cỡ

một

ngón tay, Trình Tầm đem bột đậu đỏ nghiền nát."

Diêu Uẩn An cùng Trình Tầm đều làm việc, chỉ có

trên

mặt A Viên có chút hơi khó xử.

"A Viên có cái gì

không

hiểu sao?" Thôi Xảo hỏi

nhỏ.

"Ách... Là nhồi thành nắm tay của ngài hay nắm tay của ta thế?" A Viên hì hục nửa ngày mới

nói

ra miệng, sợ Thôi Chưởng thiện cảm thấy nàng ngu dốt

không

chịu dạy nàng.

"Đương nhiên là lớn bằng nắm tay ta!" Thôi Xảo cầm cổ tay

nhỏ

bé của nàng quơ quơ ở trước mắt: "Nắm tay của ngươi

nhỏ

như thế này

thì

làm sao đủ cho mấy con nhóc tham ăn như các ngươi chứ?"

A Viên đỏ mặt, ngượng ngùng cười khanh khách.

Ước chừng nửa nén hương sau, vật liệu

đã

chuẩn bị xong hết.

"Hôm nay dạy các ngươi làm món ăn này tên là Thái Tâm Nhuyễn, là món điểm tâm mà Thái hoàng thái hậu còn trẻ thích ăn nhất. Nay bà

đã

lớn tuổi, Thái y

nói

không

nên ăn nhiều thức ăn ngọt, nên trong cung cũng

sẽ

ít làm món này." Thôi Xảo chậm rãi

nói: "Vị đầu bếp thường làm món Thái Tâm Nhuyễn cho Thái hoàng thái hậu năm kia rời cung, người biết làm món này trong cung cũng ít

đi, món điểm tâm này

không

khó, nguyên liệu nấu cũng

không

phải thứ trân quý gì, các ngươi học xong bình thường cũng có thể tự làm cho mình ăn đỡ thèm, xem cả

một

đám gầy như thế này,

không

khác gì đám khỉ con!"

Diêu Uẩn An mếu máo

nói

: "Làm sao đẹp được như khỉ con chứ..."

Mọi người phì cười, ngay cả Diêu Uẩn An cũng cong cong khóe miệng.

Thôi Xảo ra tay đem bánh đậu gói vào trong bột gạo nếp, lại nhét thêm táo đỏ vào bên trong làm nó căng phồng lên. Quả táo đỏ lớn lộ ra cục bột trắng noãn giống như

đang

cười lộ răng, dáng vẻ ngây thơ mười phần khả ái.

Ba cung nữ làm theo, rất nhanh liền làm được

một

tô lớn.

Thôi Xảo thấy làm xong, liền bắc nồi lên nấu nước, bỏ đường phèn vào số lượng vừa phải, đợi nấu đậm đặc, sau đó đỏ nửa phần táo vào bên trong, đun với lửa

nhỏ.

một

nửa kia được nàng bỏ vào l*иg hấp.

"Đây là

một

trong những cách nấu." Thôi Xảo

nói,

nói

xong mở ra

một

bếp lò khác, bỏ hai thìa đường trắng cùng

một

thìa dầu vào nồi, dùng oa sạn khuấy vòng: "Cách nấu thứ hai đó chính là làm giống như khoai lang ngào đường, sau khi sên đường xong liền cho táo vào, trộn đều là được."

"A Viên, lấy táo

đang

hấp trong nồi ra." Thôi Xảo nhìn nồi nước đường

đang

sôi ùng ục chuyển thành sôi lăn tăn lên tiếng phân phó.

"Xèo"

một

tiếng, mùi táo trong nồi lan toả hương thơm khắp nơi. Những quả táo tròn tròn mập mạp dưới bàn tay thiện nghệ của Thôi Xảo

đã

được bao

một

lớp nước đường đều đặn đẹp mắt lạ thường.

Trước khi lấy ra khỏi nồi, Thôi Xảo rắc chút mè rang giòn, lại thuận tay bỏ vào nồi chưng chút hoa quế. Hương vị hoa quế thoang thoảng hoà lẫn với hương táo chín đậm đà xông vào mũi, làm ba tiểu

cônương đồng loạt nuốt

một

ngụm nước bọt.

Nàng nhìn thấy nước trong nồi

đã

sên lại đủ độ sệt, bên ngoài quả táo cũng

đã

trở nên bóng loáng, liền múc ra.

"Học xong chưa?"

"Học xong!" Ba người đồng loạt

nói.

Thôi Xảo liếc mắt quét ba người

một

cái, ngữ khí rồi đột nhiên trở nên nghiêm nghị: "Đáp ứng

thậtthống khoái, sau này ta muốn kiểm tra thử,

không

làm được

thì

đừng khóc nhè!"

"đã

biết."

Thôi Xảo nhìn các nàng ba ba nhìn chăm chú hai đĩa táo kia, cười khoát tay áo

nói: "Cầm về ăn

đi."

Ba người vui mừng quá đỗi, hành lễ xong liền bưng dĩa táo rời

đi.

A Viên gắp

một

quả táo dùng nước đường nấu bỏ vào trong miệng, thịt táo nấu chín mềm, gạo nếp mềm dẻo kết hợp với đậu đỏ, hương táo hoà quyện với hương thơm của đậu đỏ lẫn với mùi thơm của hoa quế, ngọt mà

không

ngấy, miệng đầy thơm nồng.

Ba người liếc mắt nhìn nhau

một

cái, trong mắt đều là tán thưởng.

"Tay nghề của Thôi Chưởng thiện

thật



không

chê vào đâu được!" Ánh mắt A Viên sáng lên, mơ ước lớn nhất của nàng là trở thành giống như Thôi Chưởng thiện, nấu món gì cũng đều thành thạo như thế!

"Đó là đương nhiên, đây chính là người phụ trách ẩm thực cho Quý phi nương nương nha!" Trình Tầm lại gắp

một

quả táo đặt ở trong miệng, ăn được mặt mày cong cong.

"Tĩnh Thục, ngươi cũng tới ăn

đi!" Diêu Uẩn An mời

một

tiếng.

Tĩnh Thục khẽ lắc đầu, dịu dàng

nói: "Ta

không

đói, các ngươi ăn

đi."

nói

xong đứng dậy đẩy cửa

đi

ra ngoài.

Diêu Uẩn An nhìn bóng lưng của nàng ta thấp giọng lẩm bẩm

một

câu: "Đây là thế nào?"

"không

phải Tĩnh Thục giận chúng ta đấy nhỉ?" Trình Tầm

nhẹ

giọng

nói.

"không

thể nào? Vì sao phải tức giận?" Diêu Uẩn An cau mày: "Chẳng lẽ là bởi vì chúng ta học thêm được món ăn mới?

không

phải

nhỏ

mọn như vậy chứ..."

"Chờ nàng ấy trở lại chúng ta vẫn nên dỗ dành

đi, tính tình của Tĩnh Thục chỉ hơi hẹp hòi

một

chút." A Viên nhìn thoáng qua Diêu Uẩn An, đăng đăng hai bước chạy qua ngăn tủ bên cạnh, dè dặt lấy ra

mộtcái hộp

nhỏ. Nàng mở nắp hộp ra nhìn thoáng qua, bình an phù nho

nhỏ

bên trong

đã

có chút ố vàng.

A Viên cầm bình an phù

đi

đến trước mặt Diêu Uẩn An, mở ra lòng bàn tay: "Nha! Đây là bình an phù do phụ thân ta cầu được trước khi ta tiến cung, ta cũng

không

thứ gì tốt, liền tặng cái này cho ngươi làm tạ lễ, cám ơn ngươi hôm nay

đã

giúp ta lên tiếng."

"A Viên, bùa hộ mệnh này bình thường ngay cả sờ môht cái ngươi còn

không

nỡ..." Trình Tầm khẽ nhíu mày, có chút đau lòng.

Diêu Uẩn An nhìn Trình Tầm, lại nhìn sang bùa hộ mệnh nằm trong lòng bàn tay A Viên, nghĩ nghĩ rồi khoát tay

một

cái

nói: "Ngươi

không

cần cảm tạ ta, là ta

không

thích nhìn thấy có người thích đổ oan cho người khác thôi!" Nàng ngước mắt nhìn A Viên dù trong mắt đầy nuối tiếc nhưng vẫn cười híp mắt nhìn mình, trong lòng khẽ động, có chút ngượng ngùng

nói: "Hơn nữa, ngày xưa ta cũng thường khi dễ ngươi..."

"Đều

đã

qua." A Viên ánh mắt cong cong, nàng vuốt ve bùa hộ mệnh

trên

tay, hốc mắt cũng đỏ. A Viên cúi đầu

nhỏ

giọng

nói: "Ở trong nhà phụ thân thường

nói

với ta là oan gia nên giải

không

nên kết, thêm

một

người bạn

không

phải là chuyện xấu..."

A Viên sống mũi cay cay, nước mắt lại đổ rào rào xuống.

Trình Tầm cũng thở dài, nàng cũng nhớ cha mẹ và muội muội.

Diêu Uẩn An mắt thấy Trình Tầm cũng muốn khóc, vội vàng chuyển đề tài: "A Viên, tờ bình an phù này của ngươi là cầu như thế nào? Hoim nào ta cũng nhờ nương của ta cầu cho ta

một

cái!"

A Viên xoa xoa nước mắt, nức nở

nói: "Là phụ thân ta cầu trong

một

miếu

nhỏ

ở quê nhà."

"Phụ thân?" Diêu Uẩn An có chút nghi hoặc: "Mấy thứ như bình an phù này

không

phải từ trước đến nay đều là do mẫu thân bận tâm sao?"

Trình Tầm nhìn thoáng qua A Viên, vội vàng dùng khuỷu tay đυ.ng Diêu Uẩn An

một

cái.

Chỉ thấy đôi mắt A Viên buồn bã, cảm xúc có chút hạ, nàng thở dài

nói: "Mẫu thân xưa nay

không

thích ta..."

Diêu Uẩn An tự biết mình

nói

sai rồi, hung hăng đá đá mũi hìay của Trình Tầm, trách nàng

không

có nhắc nhở mình. Nàng đem hai dĩa táo đẩy về hướng A Viên, mím môi

nói

: "Đều cho ngươi ăn hết có được

không! Ta khó chịu nhất là thấy người khác khóc!"

A Viên cùng Trình Tầm nhìn chăm chú Diêu Uẩn An

một

lúc lâu, Diêu Uẩn An bị hai người nhìn đến sợ hãi trong lòng, tức giận

nói: "Làm người tốt thực phiền, sau này ta thấy vẫn là m khi dễ ngươi như bình thường

đi!"

nói

xong liền đẩy cửa

đi

ra ngoài.

Hai người nhìn bộ dáng xoay xoay vặn vặn của Diêu Uẩn An mà bật cười, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

A Viên nhìn mấy quả táo sáng bóng trong dĩa, nghĩ đến Tề Nhị chắc là chưa từng ăn qua, liền chừa cho

hắn

một

ít.

"Hoàng Thượng? Truyền lệnh sao?" Ngụy Toàn nhìn Tề Uyên giống như hận

không

thể ôm tấu chương ngủ cùng, cau mày cẩn thận khuyên, nếu bị Thái Hậu nương nương biết con trai bảo bối của bà

khôngthương tiếc thân thể như thế, xui xẻo lại chính là đám hầu cận bên người như bọn họ mà thôi!

Tề Uyên

không

ngừng động tác trong tay, thản nhiên mở miệng

nói: "Giờ gì rồi?"

"đã

là giờ Tuất."

"Quần áo tiểu thái giám đều

đã

chuẩn bị xong?" Tề Uyên cuối cùng cũng để bút trong tay xuống, ngước mắt lên nhìn.

"Chuẩn bị xong, nhưng Hoàng Thượng ngài

không

muốn truyền thiện rồi mới

đi

dạo sao?" Ngụy Toàn kiên trì khuyên nhủ.

"Trẫm chính là

đi

dùng bữa."

Ngụy Toàn:???

"Đỗ quyên, đỗ quyên, đỗ quyên ~ "

Bên ngoài đột nhiên vang lên ba tiếng chim kêu, A Viên

đang

chuẩn bị đến phòng bếp luyện tay nghề

một

chút, nghe thấy thanh

âm

này liền bưng dĩa táo lên bước ra ngoài.

A Viên vừa bước ra khỏi cửa viện,

đã

nhìn thấy Tề Uyên mặt sa sầm đứng đó.

"Chuyện gì thế?" A Viên nhìn thoáng qua quần áo thái giám bình thường

trên

người

hắn, trợn mắt nghĩ: Y phục tổng quản kia quả nhiên là

hắn

lén mặc

đi

ra ngoài!

"Có thể đổi ám hiệu khác hay

không?"

"Vậy... Gâu gâu gâu?"

Tề Uyên: "... Cho qua

đi."

A Viên kéo

hắn

đi

về hướng đình nghỉ mát,

trên

khuôn mặt

nhỏ

nhắn thập phần vui vẻ

nói

: "Hôm nay ta cố ý lưu rất nhiều điểm tâm cho ngươi nè, là Thôi Chưởng thiện làm, nhưng..."

"Thứ

không

có mắt!"

một

thanh

âm

quen thuộc truyền đến, thân mình A Viên nhất thời run lên: Là Phó chưởng tư...

Tác giả

nói

ra suy nghĩ của mình: Tề Uyên: May mà trẫm thông minh!
« Chương TrướcChương Tiếp »