Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 45: Lần đầu gặp mặt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Sil

"Nhị Thẩm." Tam thiếu Phu nhân Vân gia là Thân thị thấp giọng gọi

một

tiếng, khẽ vỗ lên lưng bà an ủi: "Nhị thẩm giữ gìn thân thể, chờ đến khi

đi

về liền phái người

đi

điều tra."

"Chỉ Thuần, đứa bé kia giống ta, giống ta..." Giọng

nói

Quý thị khẽ run run

Thân thị tỉ mỉ quan sát, cũng

không

khỏi gật đầu: "Giống ngài."

Nàng lo âu nhìn Quý thị thở dài, hơn mười năm nay, lần nào tìm được manh mối, cuối cùng đều thành công dã tràng, chỉ cần nghĩ tới dáng vẻ Quý thị từ vui sướиɠ, kích động biến thành thất vọng, khổ sở liền

không

nhịn được khổ sở theo. Nay, cho dù A Viên có giống y như đúc với Nhị thẩm, Thân thị cũng

không

dám nhiều lời, sợ rằng cuối cùng lại dẫn đến chuyện

không

vui, khiến ngài càng thương tâm.

Thân thị cúi gục đầu xuống, giận bản thân

đã

thật

sự

quá xúc động rồi.

Quý thị chăm chú nhìn vào A Viên, đôi mắt mù sương

một

lúc cũng

không

dời, đôi lông mày lá liễu xinh đẹp khẽ nhăn: Đó là bé con của ta!

"Phụ thân, người nhìn



nương kia..." Vân Ánh Trạch, Tam Thiếu Vân gia vốn

không

hề chú ý tới A Viên, nhưng thấy mẫu thân nước mắt ròng ròng nhìn nàng ta mới nhìn kỹ vài lần,

anh

ta yên lặng chăm chú nhìn vào nốt ruồi son

trên

mi tâm nàng, giống hệt như mẫu thân, trái tim đột nhiên kích động.

Vân Quan Thích bỏ chén rượu xuống, ngoảnh đầu nhìn sang, bàn tay thô ráp

đang

cầm chén rượu chợt nắm lại: "Quá giống..."

Ông

không

kìm được toan đứng dậy

đi

lên phía trước, Vân Ánh Trạch vội vàng ngăn lại, khẽ lắc đầu: "Cha,

hiện

tại

không

thích hợp..."

Vân Quan Thích nắm tay lại, đôi mắt chăm chú nhìn vào A Viên, thở dài

một

hơi, đôi mắt tràn đầy vẻ từ ái, vài sợi tóc bạc

trên

trán lộ ra vẻ thê lương khác thường.

A Viên đột nhiên cảm thấy như có thứ gì đó như

đang

chiếu đến trán mình, gượng gạo co người lại. Nàng lặng lẽ dịch người về phía Tề Uyên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào món trái cây được cắt gọt tinh xảo trước mặt,

không

hề ngẩng đầu lên.

Đôi môi mỏng của Tề Uyên nhếch lên, thản nhiên cúi đầu xuống nhìn lướt qua, đôi mắt sâu thẳm kia ngay lập tức

hiện

lên vẻ tức giận: Vân Ánh Trạch đúng là chán sống rồi.

"Hoàng Huynh, Thần Đệ chúc ngài Thánh thể an khang, phúc thọ vô cương."

Tề Uyên sực tỉnh lại, nhếch mắt nhìn lên Tề Sóc cùng Kiều Thư

đang

đứng trước mặt mình, sắc mặt thoáng dịu

đi.

"đã

đặt được phong hào cho đứa thứ ba nhà đệ chưa?"

Kiều thư nghe vậy, ngượng ngùng cười: "Có A Sóc ở đây, sao lại dễ đặt cho được chứ?"

"Khuê nữ mà, dù kim tôn ngọc quý cũng

không

thể lạnh nhạt được." Tề Sóc vỗ lên tay Kiều Thư, khóe môi khẽ cong lên: "Chuyện phong hào phải cẩn thận xem xét mới được."

A Viên cười tủm tỉm nhìn hai người, nhớ lại Tam Tiểu thư gầy gò, bé bỏng của Phủ Sóc Vương kia. Năm đó trong lúc mang thai Sóc Vương phi lại bị khϊếp sợ, đứa

nhỏ

vừa sinh ra liền hấp hối, tất cả các Thái y đều phải bó tay. Cũng may lúc đó Thần y Dư Chiếu còn ở trong Kinh thành, phải tìm hết tất cả biện pháp mới cứu được bé trở về.

Nàng

đã

gặp đứa bé kia được mấy lần rồi, có

một

mặt phượng cực kì xinh đẹp, làn da trắng nõn, mảnh mai yếu ớt, trông vô cùng xinh đẹp.

Nàng lại nghĩ đến bé con khiến người ta trìu mến kia, trong lòng lặng lẽ

nói: Nếu là Sóc Vương, mình cũng

sẽ

không

lấy

một

Phong hào bình thường để đặt cho cục cưng bảo bối mà mình suýt nữa mất

đi.

"Hoàng huynh, Thư Thư muốn dẫn A Viên

đi

gặp mấy vị Phu nhân, Tiểu thư, kết giao với bạn tốt cũng có lúc hữu dụng sau này."

A Viên vừa nghe thấy tên mình, đột nhiên tỉnh lại, nàng chẳng nghe được cái gì, chỉ thấy Sóc Vương phi

đang

nhìn mình cười ngọt ngào.

Nàng lúng túng cười với Kiều Thư,

trên

mặt nhuốm

một

tầng đỏ bừng.

Tề Uyên gật đầu đồng ý, lãnh đạm dặn dò: "A Viên còn

nhỏ, khiến nàng cách xa mấy tên Thiếu gia tâm địa gian xảo

một

chút."

"Dạ." Kiều thư cười tuân lệnh.

A Viên đứng dậy, để cho Thu Lan sửa lại làn váy của mình, theo Kiều Thư

đi

về phía trước.

"Đừng sợ, những người ta giới thiệu cho



đều là những người hiền lành,

sẽ

không

làm khó

cô." Dứt lời, Kiều Thư liền nghiêng đầu nhìn về phía nàng, cười

nói: "cô





nương được nuôi bên người Hoàng Tổ mẫu, đại biểu cho thể diện của ngài, nếu

thật

sự

có người có mắt

không

tròng,



cũng

không

cần khách sáo."

A Viên biết nàng

đang

lo lắng cho bản thân,

không

hề chần chừ chút nào liền gật đầu đáp ứng.

Vừa nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo liền tới...

Kiều Thư nhìn hai người

đang

đi

tới trước mặt mình, nụ cười

trên

mặt

không

hề thay đổi, chỉ thấp giọng

nói

với A Viên

nói: "Đây là muội muội thứ xuất của Hoàng Tổ Mẫu, Phùng Tiêu thị. Người

đi

theo sau là cháu

gái

của bà ta, Phùng Tế Thu."

Sóc Vương phi là cố ý nhấn mạnh hai chữ "thứ xuất"... A Viên suy nghĩ

một

lúc liền hiểu

rõ, Thái Hoàng Thái Hậu cũng

không

hề gần gũi với bọn họ, có lẽ... Ngay cả nể mặt cũng chẳng cần.

"Mau chào Biểu tẩu của con

đi." Tiêu thị lộ ra khuôn mặt tròn hiền từ, nhưng đôi mắt kia lại lộ ra vẻ toan tính.

Theo sau bà ta là

một

thiếu nữ khoảng 17, 18 tuổi, khuôn mặt tươi sáng, tiến lên hai bước, dịu dàng cúi chào: "Biểu tẩu."

Kiều thư khẽ gật đầu,

nói



Tổ Mẫu mạnh khỏe liền định dẫn A Viên

đi.

"Vương phi đừng vội,

đã

lâu

không

gặp, trò chuyện với



Tổ Mẫu

đi." Tiêu thị cười, đưa mắt chuyển leeng người A Viên: "Đây chính là



nương A Viên phải

không

?"

"Chào Phùng Lão Phu nhân." A Viên cúi người hành lễ, khuôn mặt lãnh đạm, bên mép

hiện

lên vẻ khách sáo xa cách.

Tiêu thị

không

đổi sắc mặt, kéo tay A Viên làm ra vẻ vô cùng thân mật: "Chao ôi, dáng vẻ, khí phái này, nhìn

không

thua kém gì Đích nữ Hầu phủ cả."

Phùng Tế Thu khẽ hơi mím môi, liếc mắt nhìn lướt qua Kiều Thư, cười thầm trong lòng: Đường đường là Chính Phi của Thân Vương, Đích Tiểu thư Hầu phủ, kể cả khi bị người so sánh với loại Cung nữ

không

lên được mặt bàn này ngay trước mặt cũng

không

thấy buồn bực, quả nhiên là biết giữ được bình tĩnh.

Kiều Thư cười

nhẹ

một

tiếng,

nói: "Hoàng Tổ Mẫu nuôi nàng ấy như Công chúa, nếu còn

không

có chút khí phách ấy chẳng phải là khiến người ta phải chê cười sao?



Tổ Mẫu, ngài

nói

có đúng

không

?"

"Đúng..." Khuôn mặt Tiêu thị cứng đờ lại, cắn răng cười

nói

với A Viên: "Năm nay



bao nhiêu tuổi rồi?

đã

có hôn phối chưa? Trong nhà ta có

một

đứa cháu tuổi cũng xấp xỉ

cô, tuy là con thứ, nhưng cũng tuấn tú lịch

sự, ý của



như thế nào?"

A Viên im lặng lắng nghe, đợi bà ta

nói

xong mới

không

nhanh

không

chậm đáp: "Lão Phu nhân, hôn

sự

của nô tỳ là do Thái Hoàng Thái Hậu tự mình xem xét."

Khuôn mặt nàng ôn hòa, biểu cảm vẫn giữ vẻ tươi cười, lễ nghi cũng khiến cho người ta

không

bới ra

một

chút thiếu xót nào.

Khuôn mặt Tiêu thị có chút

không

vui, bà ta

không

hề đoán được, chỉ là

một

con Cung nữ lại vô cùng nghiêm túc từ chối mình. Bà ta yên lặng nhìn chằm chằm vào A Viên, chỉ thấy nàng cười đến khuôn mặt cong cong, gò má ửng đỏ, giật mình cảm thấy chắc vừa nãy chính mình

nói

đến chuyện hôn nhân của nàng ta, nàng ta mới hơi e lệ,

không

nhịn được mới đáp như vậy

A Viên thấy biểu cảm của bà ta hơi dịu lại, trong lòng lại

âm

thầm thở dài: Chắc chắn là

không

có ý gì tốt...

Tiêu thị nghiêng đầu nhìn sang



cháu

gái

ngoan ngoãn bên cạnh, miễn cưỡng kìm lại, khuôn mặt khó khăn lắm mới nặn ra được nụ cười:" Ta thấy



cũng có thể

nói

được vài lời trước mặt Hoàng Thượng, liệu ta có thể nhờ



nói

tốt vài câu cho



cháu

gái

này của ta trước mặt Thánh Thượng được

không, nó

đã

ái mộ Thánh Thượng rất lâu, chỉ mong có thể..."

Kiều Thư nhướng mày, ánh mắt nhìn Phùng Tiêu thị cũng mang vẻ khinh thường, năm đó vào lúc mình vừa sinh xong đứa thứ ba, bị thương đến nguyên khí, Phùng Lão Phu nhân này cũng

nói

cháu

gái

mình

đã

ái mộ Sóc Vương rất lâu, chỉ mong có thể được vào Phủ làm thϊếp đấy!

"Phùng lão phu nhân

đã

đánh giá cao rồi, thân phận Nô tỳ hèn mọn, chẳng thể

nói

lời gì với Hoàng Thượng được." A Viên thấy bà ta càng

nói

càng vô lý, vội vàng lên tiếng ngắt lời, đây là chuyền mà Hoàng Thượng kiêng kị, nếu như bị người ta nghe thấy, toàn bộ Phùng gia liền

sẽ

gặp phải tai họa.

Nàng

đã

vào Cung được 6 năm rồi, cũng

đã

quen biết Tề Uyên được 3 năm, những năm gần đây nàng cũng càng ngày càng hiểu, Tề Uyên cực kì ghét người khác nhúng tay vào chuyện Hậu Cung của ngài ấy. Năm trước có

một

vị Ngự Sử

đã

đề cập tới chuyên này

trên

Triều Đình, khuyên Hoàng Thượng lấp đầy Hậu Cung, kéo dài dòng dõi, mặt dù ngài

không

tức giận ở bên ngoài, nhưng lại tìm cớ giáng chức n lần vị Ngự Sử kia, đến tận bây giờ, cũng

không

ai dám đề cập đến chuyện này nữa.

Nghĩ vậy, trái tim A Viên run bắn cả lên, mấy ngày kia nàng cũng sống

không

bằng chết... Chuyện này nàng có chết cũng

không

dám đối mặt lần nữa!

Tiêu thị bị A Viên làm cho bẽ mặt ngay tại chỗ, khuôn mặt xanh lét, trắng bệch vô cùng khó coi. Bà ta thẹn quá thành giận, liền chỉ vào mặt A Viên chửi ầm lên: "Cũng chỉ là

một

con Cung nữ hèn mọn mà thôi, thực

sự

cho rằng mình có thể bay lên làm phượng hoàng được sao? Xì!"

A Viên giật mình, hôm nay là Tiết Vạn Thọ, nàng

không

nghĩ tới Tiêu thị

sẽ

nổi giận ngay tại đây. Nàng nhìn liếc qua Phùng Tế Thu đầy đồng cảm, chỉ cảm thấy nàng ta

thật

đáng thương, chẳng may Hoàng Thượng có hỏi tới trước mặt mọi người, thanh danh của



nương này liệu có còn giữ được hay

không

?

Phùng Tế Thu nhìn đôi mắt trắng đen



ràng kia của A Viên, chỉ cảm thấy bản thân

đã

phải chịu xúc phạm nặng nề: "Tổ Mẫu, ngài đừng có tức giận mà ảnh hưởng tới thân thể, có thể là



nương A Viên

thật

sự

không

có cách nào,

không

phải cố ý làm bẽ mặt ngài trước mặt mọi người."

Những vị Phu nhân, Tiểu thư

đã

sớm chú ý tới động tĩnh ở bên này

đang

xì xào bàn tán, Tiêu thị cũng là người sành sỏi, trong lúc

nói

cũng cố ý thấp giọng lại, bọn họ cũng

không

biết

đã

xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ rằng A Viên ỷ mình được cưng chiều mà làm kiêu,

không

để Tiêu thị vào trong mắt, bởi vậy nên ánh mắt nhìn về phía A Viên cũng trở nên bất thiện.

Phùng Tế Thu thấy vậy, khóe miệng khẽ cong lên, trong lòng vô cùng đắc ý.

A Viên nghe vậy liền nhíu mày, ý cười

trên

mặt cứng lại, có hơi bất mãn, giọng

nói

cũng hơi to lên: "Phùng Lão Phu nhân, năm trước chuyện của vị Trương Ngự Sử kia ngài cũng

đã

biết rồi, là mệnh Quan Triều Đình còn như vậy, sao Nô tỳ lại dám mạo hiểm cơ chứ? Nếu

không

chỉ nghĩ đến chuyện làm mặt rồng tức giận, Phùng gia của các ngài chỉ sợ cũng..."

Những người nơi đầy đều là Cáo già trong cáo già, vừa nghe thấy ba chữ "Trương Ngự sử", trong lòng cũng đều biết trong lòng Tiêu thị

đang

có ý gì. Ban đầu

một

số người vốn còn đồng tình bọn họ cũng hiểu được chuyện này cũng

thật

sự

quá đáng. Muốn cháu

gái

của mình hầu hạ Hoàng Thượng

thì

tự mình

nói

là được, lôi kéo con

gái

nhà người ta xuống nước

thì

còn có bản lĩnh gì nữa!

một

số người giỏi xu nịnh, muốn kết giao với A Viên cũng thức thời cao giọng lên cười nhạo vài câu, hai người Tiêu thị bị xúc phạm như vậy liền tức giận phẩy tay bỏ

đi.

"Phùng gia này,



xem như

đã

động chạm rồi..." Kiều Thư nhíu mày, nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt, có chút hối hận: "Ta nên giúp



ngăn cản mới đúng."

A Viên đối diện với ánh mắt của Kiều Thư, cười

nói: "đã

có chuyện này làm tiền lệ, những người khác cũng cần phải suy xét kĩ, sau này

không

chừng có thể tiết kiệm được

không

ít sức lực." Nàng nhìn Kiều Thư đầy biết ơn, cung kính

nói: "Vương phi cũng muốn tốt cho Nô tì, Nô tỳ mới tránh được, ai cũng

không

thể che chở cho Nô tỳ cả đời được, đúng là vẫn phải dựa vào bản thân mới được."

"Đúng là

một



nương thông minh." Kiều Thư cong khóe môi lên, kéo A Viên tiếp tục

đi

về phía trước.

Lông mày

đang

nhíu chặt lại của Tề Uyên cũng hơi giãn ra, vừa cầm chén rượu lên, bên tai liền vang lên

một

giọng

nói: "Hoàng Huynh đừng lo lắng, A Viên thông minh lắm,

không

phải là

không

có việc gì sao?" Tề Sóc dừng lại

một

chút, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh, đầy hiếu kì: "Ngài và A Viên..."

Tề Uyên liếc mắt nhìn

anh

ta

một

cái,

âm

u

nói: "Biết tại sao con mèo lại chết

không

?"

Tề Sóc:...

Quý thị vừa thay quần áo trở về liền thấy A Viên

đang

ngồi bên cạnh Sóc Vương phi,

nói

chuyện vô cùng ăn ý với mấy vị Phu nhân, Tiểu thư.

Bé chỉ cách mình, chỉ cách mình

một

cái bàn thôi...

"Nhị Thẩm, ngài vừa

không

nhìn thấy rồi,



nương này thông minh hiểu lễ, khí độ bất phàm." Thân thị cười

nói: "Ngài cũng biết Phùng Lão Phu nhân rồi, là

một

người vô cùng khó dây, nhưng nàng chỉ

nói

vài ba câu liền đuổi được, khiến cho người ta

không

chê chút nào."

Toàn bộ tâm tư của Quý thi đều đặt

trên

người A Viên, đến nửa câu của Thân thị cũng chẳng nghe thấy. Bà nhìn A Viên ở gần trong gang tấc, hốc mắt nóng lên trong nháy mắt.

A Viên từ trước đến nay vốn mẫn cảm, tìm được ánh mắt nhìn sang, lại kinh ngạc trong lòng. Chỉ thấy

một

vị Phu nhân diện mạo xinh đẹp

đang

nhìn mình, khuôn mặt kia... thế mà lại tràn đầy vẻ từ ái?

Nàng sững sờ trong chớp mắt, lễ phép cong khóe môi lên với bà,

không

nghĩ, vị Phu nhân kia lại rơi nước mắt ngay tại chỗ.

A Viên hoảng hốt, vội vàng

đi

qua xin lỗi: "Đều tại Nô tỳ

không

tốt, Phu nhân đừng khóc." Vừa

nói, liền lấy

một

chiếc khăn tay từ trong tay áo ra đưa cho bà.

Quý thị cúi đầu, nhìn tấm khăn trắng như tuyết kia,

không

kìm được mà cầm lấy tay nàng khóc

không

ra tiếng.

Thân thị vỗ

nhẹ

lên lưng của bà, dịu dàng khuyên nhủ vài câu, ngẩng đầu lên nhìn về phía A Viên

nói

lời xin lỗi: "Nhị thẩm nhà ta hôm nay thấy



nương liền nhớ đến người con

gái

đang

lưu lạc bên ngoài,

không



tung tích của mình, nhớ con

gái

mà sốt ruột, mong



nương thứ lỗi cho." Vừa

nói, nàng suy nghĩ

một

lúc liền thử mở miệng thăm dò: "Lại

nói

tiếp, cũng khéo, Ngũ muội bị thất lạc của ta cũng xấp xỉ tuổi

cô,

trên

mi tâm cũng có

một

nốt ruồi son."

A Viên nâng tay lên sờ mi tâm, mềm giọng trấn an: "Phụ thân của Nô tỳ từng

nói

qua, có

một

số người trời sinh vốn phúc lớn mạng lớn, Ngọc Đế để dễ dàng phân biệt liền điểm

một

nốt ruồi son

trên

mi tâm của họ. Phu nhân đứng khóc làm cơ thể bị thương, con

gái

của ngài có Phúc tinh phù hộ,

sẽ

không

phải chịu khổ."

Phụ thân sao? Thân thị khẽ lắc đầu, thở dài

một

hơi:

nói

vậy liền

không

phải muội muội đáng thương kia của mình...

Quý thị lau nước mắt, vừa định

nói

cái gì liền thấy trước mắt nhoáng lên,

một

người đàn ông mặc bộ quần áo màu đen thêu rồng đứng trước mặt mình. Trong lòng bà kinh ngạc, hoảng hốt vội vàng đứng dậy hành lễ: "Nô tì thỉnh an Hoàng Thượng."

"Miễn lễ." Giọng

nói

Tề Uyên lãnh đạm, tìm được góc độ tốt liền đứng lại, ngăn nàng lại, thầm nghĩ: Mấy tên trong Vân gia kia, ánh mắt chỉ thiếu điều dính lên

trên

người A Viên!

"Hoàng Tổ Mẫu

không

thể xa A Viên,

hiện

nay hẳn cần phải đưa nàng trở về." Lông mày Tề Uyên khẽ con lên, nhìn về phía A Viên lãnh đạm

nói: "Trẫm đưa



về."

A Viên nhìn về phía Tề Uyên mang biểu cảm lãnh đạm,

không

tình nguyện

đi

theo:

nói

là đưa mình

đi

xem pháo hoa ở đâu vậy!

Quý thị chăm chú nhìn theo bóng lưng của A Viên, chỉ đến khi nàng khuất bóng trong Điện Triêu Hoa, cũng vẫn tỏ vẻ lưu luyến.

A Viên rầu rĩ

không

vui

đi

theo phía sau Tề Uyên,

một

giọng

nói

trong trẻo lạnh lùng đột nhiên vang lên: "Nghe

nói



cãi vã với Phùng phu nhân?"

"Ừ..."

"Lại là còn vì Trầm mới cãi vã sao?"

"Ừ???"
« Chương TrướcChương Tiếp »