Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 11: Đau lòng

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Sil

Tề Uyên

đang

mặc bộ đồng phục thị vệ, đôi mắt đen sâu thẳm

âm

thầm nhìn chăm chú vào A Viên.

"Ôi, còn mang tới nhiều đồ tốt như vậy à!" Vương thị hớn hở nhìn đống đồ A Viên chuẩn bị: "Đúng là

không

uổng công chúng ta nuôi dưỡng mấy năm nay."

"A Viên xinh hơn đấy, cũng cao lên nữa!" Người thanh niên mặt mày khảng khái, cao lớn cường tráng bên cạnh cũng vui vẻ kéo tay A Viên, sờ đầu nàng cười

nói.

Hai mắt Thường Vượng đẫm lệ, thở dài thườn thượt: "Con

gái

của cha đúng là số khổ mà."

"Số khổ? Khổ ở chỗ nào chứ? Lớn như vậy còn chưa chết rét,

hiện

tại

thì

ở trong cung mặc vàng đeo bạc*, vậy

thì

ta cũng muốn đưa Phúc Ni vào đây!" Vương thị hừ lạnh, lục lọi bọc quần áo

một

lúc lâu vẫn

không

thấy vật cần tìm, khuôn mặt vốn

đang

cười liền trầm xuống ngay tức khắc: "Bạc ở đâu hết rồi? Sang năm Xuân Sinh còn phải cưới vợ, nhà

thì

không

xây nổi

một

căn,



ăn sung mặc sướиɠ ở đây cũng

không

thèm quan tâm đến ca ca



sao?”

*) Mặc vàng đeo bạc: ở đây

không

phải là chị nữ chính đeo vàng bạc trang sức

thật

(vì suy cho cùng chị cũng chỉ là cung nữ mà thôi) mà có nghĩa là “giàu sang sung sướиɠ” chiếu theo quan niệm của thời xưa. (Nguồn:

TruyenHD)


Bàn tay

đang

chắp sau lưng Tề Uyên vô thức nắm chặt lại, gân xanh nổi lên, khuôn mặt lại

không

lộ ra cảm xúc nào.

Ngụy Toàn cũng

không

dám nhìn thẳng: Hoàng Thượng người

đang

đau lòng đó!

"Ơ kìa nương! Muội muội ở trong cung cũng phải lo liệu trước sau, sao có thể thừa tiền được chứ!" Thường Xuân Sinh nhíu mày

nói.

Vương thị véo mạnh vào cánh tay của

hắn, lườm: "Sao lại

không

có tiền?"

"Thôi đừng ầm ĩ nữa." A Viên lấy túi tiền trong tay áo ra đưa cho bà ta: "Đây là tiền tích góp của con mấy năm nay, nương cứ giữ lại giúp đỡ gia đình

đi." Dứt lời lại nhìn sang

anh

trai: "Ca ca cũng

không

còn

nhỏ

nữa rồi, ngặt nỗi trong nhà khó khăn nên vẫn chưa cưới vợ được, số bạc này ít nhất cũng được

một

khoản tiền đặt cọc."

Thường Xuân Sinh vội ngăn lại: "Ca ca tay chân vẫn lành lặn, sao lại có thể dùng số tiền muội muội vất vả kiếm được để cưới vợ chứ, ta

không

có mặt mũi nào nhận

không

số tiền này!"

"A Viên mau cất

đi

con, trong nhà cũng

không

cần tiền gấp,

không

thể trở thành gánh nặng cho con được." Thường Vượng từ ái xoa đầu A Viên.

"Biết rồi khổ lắm, mấy người

thì

có tình nghĩa rồi, còn ta

thì

không, được chưa!" Vương thị liếc xéo, giành lấy túi tiền nhét vào người.

"Bà, bà sao lại có thể... Hầy!" Thường Vượng thở dài thườn thượt, lại lấy tay tự tát vào mặt mình: "Đều là do phụ thân vô dụng!"

"Phụ thân!" A Viên vội kéo tay ông: "Tiền của con đủ dùng, mỗi tháng Thượng Thực Cục được phát đồ ăn,

không

sợ đói đâu! Mọi người cũng

không

dễ gì mới nuôi được con, cũng nên hưởng phúc tuổi già rồi."

"Lời này

nói

còn xuôi tai!" Vương thị cười nhìn A Viên xinh xắn đáng

yêu

trước mắt,

nói: "Nếu



trong cung

không

sợ đói, vậy liền cố gắng tiết kiệm chút tiền tiêu vặt hàng tháng, hai năm nữa chắc các muội muội của



cũng xuất giá rồi, trong nhà lại có thêm con cháu... Lúc đó có lẽ

sẽ

cần tiền đó!"

"Con biết rồi." A Viên gật đầu, nhưng trong lòng lại hiểu



một

điều, chăm sóc cha mẹ là bổn phận của con cái, nhưng giúp đỡ

anh

chị em trong gia đình lại phải tự lượng sức mình. Nàng vốn ở nơi thâm cung, vẫn phải lo cho mình trước

đã.

Thường Xuân Sinh vô cùng

không

thích thái độ của mẹ với em

gái, xệ mặt

không

chịu

nói

gì với bà ta.

"Thôi được rồi, cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta phải về thôi! Còn

một

đống việc ở nhà đấy!" Vương thị vui vẻ cầm theo mấy thứ kia lại thúc giục hồi lâu.

Hai cha con Thường Vượng vẫn còn tiếc nuối kéo tay A Viên.

"A Viên em phải bảo trọng, đợi em xuất cung để ca ca nuôi!" Thường Xuân Sinh lau nước mắt, nghẹn giọng

nói.

Thường Vượng lại

không

hề

nói

gì, chỉ liên tục xoa đầu A Viên, muốn sờ khuôn mặt

nhỏ

nhắn của nàng lại sợ làm con

gái

đau.

"Phụ thân ca ca hai người trở về

đi, kẻo trời tối đường

không

dễ

đi." A Viên cũng khóc nức nở, đỏ hốc mắt luyến tiếc, dù sao phải sang năm nàng mới được gặp lại họ.

"A Viên mau về

đi, Trời lạnh lắm, đừng để nhiễm lạnh, con!" Thường Vượng kéo tay nàng thao thao bất tuyệt: "Nếu đói

thì

cứ ăn, cũng đừng làm khổ bản thân."

"Con

đã

biết rồi, phụ thân." nước mắt A Viên rơi xuống hai gò má, nàng nhìn khuôn mắt nứt nẻ của phụ thân, nháy mắt liền khóc thầm.

"Đều là do phụ thân vô dụng, nếu

không

thì

chúng ta cũng

không

đưa con vào cung chịu khổ." Thường vượng thở dài

một

tiếng, khẽ xoa đầu A Viên: "Đứa bé đáng thương, đừng khóc nữa, mặt mà đông lại

sẽ

rất xấu đó"

A Viên nghe vậy liền nín khóc, mỉm cười: "Đợi con xuất cung, chắc chắn

sẽ

hiếu thuận với phụ thân."

"Ừm!" Thường Vượng đáp ứng, rồi xoay người

đi

ra ngoài cùng con trai, bước chân nào cũng đầy lưu luyến

đi, đều vô cùng luyến tiếc.

Thường Xuân Sinh thấy nương

đã

đi

qua cửa cung, lại xoay người chạy nhanh về phía A Viên, đưa cho nàng

một

cái bao nho

nhỏ, cười ngây ngô: "A Viên

đã





nương rồi, cũng nên có ít trang sức." Dứt lời cũng

không

chờ A Viên đáp lại mà xoay người chạy ra cửa cung, trước khi

đi

còn vẫy tay với nàng.

A Viên mở ra cái bao nho

nhỏ

kia ra, bên trong là

một

chiếc trâm bạc cùng

một

chiếc vòng ngọc nho

nhỏ, nhìn chất nước chỉ là hàng loại hai nhưng lại khiến nàng vô cùng vui vẻ.

Tề Uyên khó chịu nhìn A Viên nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa định

đi

đến bên nàng

đã

bị Ngụy Toàn ngăn lại.

"Hoàng Thượng, ngài ăn mặc như thế này mà

đi

đến bên cạnh



nương A Viên

thì

sẽ

không

giải thích



được." Ngụy Toàn khuyên nhủ.

hắn

quay đầu thở dài nhìn thoáng qua



nương

nhỏ

tội nghiệp

đang

khóc đến mũi đỏ bừng: Đến cả ta nhìn mà cũng thấy đau lòng, chứ đừng

nói

là Hoàng Thượng.

Tề Uyên cúi đầu nhìn bộ quần áo

trên

người mình, chỉ phải từ bỏ.

hắn

cau mày nhìn A Viên ở phía xa.

"Đừng khóc nữa,

không

phải hôm nay

đã

được gặp cha mẹ sao, đúng là

không

có tiền đồ mà!" sau khi Diêu Uẩn An tiễn cha mẹ liền cúi đầu

đi

đến bên cạnh A Viên, nức nở

nói.

A Viên nghiêng đầu nhìn thoáng qua nước mắt

trên

mặt nàng, bĩu môi nức nở: "không

phải



cũng khóc đó sao!"

"Ta..., ta cũng

không

muốn khóc mà!" Diêu Uẩn An

(chỗ này hình như nguyên tác bị thiếu hay sao chứ

không

phải do mình edit thiếu đâu)


Hai người liếc mắt nhìn nhau, lại ôm nhau khóc, hai mắt sưng lên như trái hạch đào.

Tề Uyên nhíu mày nhìn về phía



nương

đang

khóc sướt mướt, quay sang nhìn Ngụy Toàn: "Làm thế nào để nàng

không

khóc nữa..."

"Cái này

thì

đơn giản thôi! Gãi đúng chỗ ngứa, tặng mấy đồ lặt vặt nàng thích, dỗ ngọt vài câu là được."

"Dỗ ngọt vài câu?" Tề Uyên dừng lại

một

chút: "Dỗ như thế nào..."

Ngụy Toàn:

một

tên thái giám như ta mà bày đặt dạy Hoàng thượng dỗ con

gái

thì

đúng là

không

hợp lý cho lắm...

"Hay là Hoàng Thượng ngài thử hỏi Sóc Vương gia xem ngài ấy theo đuổi Sóc Vương phi như thế nào?"

"Theo đuổi?" Tề Uyên trầm mặt xuống, đôi mắt bắn ra ánh sáng lạnh lẽo: "nói

bậy!"

Ngụy Toàn trầm mặc, yên lặng cúi đầu đứng sang

một

bên.

Tề Uyên nhìn đôi mắt đỏ hồng ngập nước của A Viên, đột nhiên nhớ lại biểu cảm

yêu

thích

không

rời tay của nàng khi cầm đèn con thỏ hôm đưa nàng

đi

ngắm đèn nọ.

"Trở về

đi." Tề Uyên nhấc chân

đi

về Điện Dưỡng Tâm.

"Cứ..., cứ thế là

đi

à?" Ngụy Toàn ngơ ngác nhìn Tê Uyên

đi

nhanh như mọc cánh dưới chân, lẩm bẩm.

Tề Uyên quay đầu lại liếc

hắn, bình tĩnh

nói: "Còn chưa xem đủ sao?"

"Dạ

không

dạ

không, xem đủ xem đủ rồi..." Ngụy Toàn thấy vẻ lạnh lùng trong mắt Hoàng Thượng mới đột nhiên phát

hiện

ra lời

nói

bất kính của mình vừa nãy liền cho mình hai bạt tai: "Nô tài

không

có ý đó..."

Mặt Ngụy Toàn như đưa đám:

không

thể giải thích được!

***

" Có đúng

thật

không

?" Bạch Thấm để quyển sách

trên

tay xuống, tròng mắt

ẩn

chứa

một

tia hưng phấn.

Nhĩ Nhạc vội gật đầu: "Là

thật

đó! Hoàng Thượng

đang

mặc quần áo thị vệ, còn có Ngụy Toàn đứng bên cạnh, đúng vậy đấy!"

"Chuẩn bị cho ta

một

phần danh sách những cung nữ thăm người thân xế chiều hôm nay." Bạch Thấm khẽ sờ trâm ngọc

trên

đầu, khóe miệng hàm chứa ý cười.

"Nương nương, nô tỳ

đã

chép lại cho người rồi." Dứt lời, Nhĩ Nhạc liền lấy ra

một

tập giấy

đã

được cuộn lại cẩn thận từ trong ngực ra đưa cho Bạch Thấm.

Bạch Thấm nhận lấy, nhìn vào tên tuổi

trên

đó lại nhíu mày: "Đây chính là những cung nữ được tuyển chọn vào mùa xuân ba năm trước

thì

phải?" Thế này cũng quá trẻ rồi...

Nàng đặt tờ danh sách ở

một

bên, ôn nhu

nói: "Ta lại mừng hụt rồi, chắc là Hoàng Thượng của chúng ta

không

cầm thú như vậy chứ..."

"Nhưng Hoàng Thượng

đã

đứng đầy rất lâu đấy ạ,

không

phải thích

thì

còn vì lí do nào khác chứ."

Bạch Thấm cầm tờ danh sách lên, nhàn rỗi ngồi dựa vào đầu giường,

nhẹ

nhàng

nói: "Hoàng Thượng thích nhất là ăn mặc đồng phục thị vệ

đi

dạo giải buồn, có duyên gặp được nha đầu đáng thương nào liền ra tay cứu giúp, thỉnh thoảng quan tâm

một

chút cũng là chuyện thường."

Nhĩ Nhạc gật đầu, lại rót trà cho Bạch Thấm rồi yên lặng lui ra ngoài.

Bạch Thấm nhìn nước trà nóng bốc hơi bên cạnh,

âm

thầm thở dài: Hoàng Thượng nếu

đã

yêu

thích ai đó,

thì

nàng cũng có thể báo với người nhà

một

tiếng...

Trong Điện Dưỡng Tâm, Tề Uyên

đã

thay đổi trang phục ngồi

trên

ghế, giương mắt nhìn Ngụy Toàn: "Ngươi

đi

đến nhà kho chọn cho trẫm

một

khối Thủy Ngọc*

đến đây."

*) Thủy Ngọc: chính là tên gọi của Thủy tinh ngày xưa, có thành phần chủ yếu là Si02
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
( Nguồn:

TruyenHD

)


"Dạ.” Ngụy Toàn cúi người, lên tiếng: "không

biết Hoàng Thượng muốn loại Thủy Ngọc gì?"

"To khoảng

một

bàn tay, tốt nhất là chất ngọc kém

một

chút, càng kém càng tốt."

Ngụy Toàn vừa nghe

đã

khó hiểu: "Hoàng Thượng, trong kho đều là hàng thượng phẩm, lấy đâu ra loại kém ạ... Hơn nữa, Thủy Ngọc là đồ vật quý giá, kể cả loại kém cũng bằng chi phí ăn mặc nhiều năm của

một

gia đình bình thường, ngài nếu tặng cho



nương A Viên, nàng ấy mà cầm thứ này đến Thượng Thực Cục, đây chẳng phải là

đang

bẫy



nương nhà người ta sao!"

"Ai

nói

là ta muốn đưa cho A Viên?" Tề Uyên nhíu mày, cười như

không

cười nhìn Ngụy Toàn.

"Chuyện này... đều viết ở

trên

mặt ngài cả..." Ngụy Toàn khẽ lẩm bẩm

một

câu: "Hoàng Thượng,

không

bằng ngài dùng bùn nặn vài thứ linh tinh thử xem? Thứ này

không

gây chú ý mà các



nương cũng thích."

Tề Uyên im lặng nhìn

hắn, Ngụy Toàn gãi mũi, cúi đầu xuống

không

dám

nói

lời nào.

"Còn

không

mau chuẩn bị cho trẫm?"

"Tuân lệnh!"

Đến buổi tối, Tề Uyên

đang

cầm trong tay

một

“vật thể

không

xác định”, bước từng bước nặng nề.

Hay là Trẫm cứ trở về

đi...

hắn

đứng ngoài cửa Thượng Thực Cục, mặt lạnh do dự

một

lúc lâu, vừa đúng lúc định quay người lại trở về liền nghe thấy cánh cửa ở phía sau kêu lên "Ken két", tiếng người kêu lên: "Tề Nhị, ngài tới rồi sao?"

Tề Uyên dừng lại

một

chút, sau khi nhét “vật thể

không

xác định” lại vào trong tay áo mới xoay người lại, bình thản gật đầu.

"Hôm nay ngài muốn ăn gì?" A Viên gặp được phụ thân cùng ca ca nên tâm trạng rất tốt, bộ dáng sướt mướt lúc trước cũng biến mất.

"cô

nấu gì cũng được." khuôn mặt Tề Uyên

không

có biểu cảm gì, chỉ thấy đồ vật trong tay áo cứ cộm lại.

"Ta chờ



ở đình đằng trước." Tề Uyên mở miệng, vừa dứt lời liền xoay người lại, vật thể

nhỏ

nào đó bay từ trong tay áo

hắn

ra "Bốp"

một

tiếng rơi xuống đất,

hắn

dừng bước, cả người cứng lại.

A Viên nhìn Tề Uyên đầy nghi ngờ, xoay người nhặt thứ đó lên. Nàng nhìn vào “vật thể

không

xác định” tựa như

một

đống bùn này trong tay mình, liền kéo tay áo

hắn: "Này! Đồ của ngài rơi rồi!"

Tác giả

nói

ra suy nghĩ của mình
: Về việc nên gọi Tề Nhị là "Tề Cúc Cu" hay là "Tề Thơm Quá"

thì... Chỉ có trẻ con mới cần quyết định thôi, còn người “nhớn”

thì

luôn muốn gọi cả hai! Ha ha ha ha ha ヾ? ≧? ≦)o

P.s: Nickname "Tề Thơm Quá" của Tề Nhị là do

một

bạn độc giả bên Trung đặt.
« Chương TrướcChương Tiếp »