Chương 23

Túc Duy An nhìn thấy tác phẩm của mình xếp cuối cùng, tranh cậu vẽ là trang phục ca hát. Trên màn hình thu nhỏ có thể nhìn thấy bức tranh mang tông chủ yếu là hồng tím, đó là gam màu cậu đặc biệt tạo ra cho nhân vật.

Bắt đầu chiếu lên từ bức vẽ số 1, đa số các các bức phía trước đều là những quần áo và váy kiểu dáng rộng rãi, vì là bản vẽ đầu tiên nên họa tiết cũng không quá phức tạp.

Đàm Tự hơi nghiêng nghiêng người, lắc lắc cây bút trong tay: “Vỗn dĩ những bức tranh kiểu như này sẽ không được thông qua, đối phó, đơn điệu, rập theo một khuôn.”

Góc dưới bên phải của mỗi bức tranh đều có ký tên, các hoạ sĩ ở đây có cũng không nghĩ đến cấp trên lại từng bài từng bài phê duyệt như vậy, sắc mặt không khỏi tái đi.

“Kết quả tôi phát hiện tất cả các bức tranh về tranh phục ở đây đều có chung một vấn đề, váy có thể vẽ to bao nhiêu thì vẽ to bấy nhiêu, chúng ta là game mobie chứ không phải là game pc, một chiếc màn hình di động nhỏ như vậy có thể chứa được bao nhiêu chiếc váy lớn?” Đàm Tự sắc mặt bình tĩnh, “Nhớ đấy, sửa.”

Vỗn dĩ là phê bình, nhưng câu nói của Đàm Tự tất cả đều kèm theo chiếc váy lớn phía sau, mọi người đều cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Đến tác phẩm của Lưu Dân Nhiễm, Đàm Tự trong “cuộc họp phê bình bộ phận thiết kế” cuối cùng cũng đưa ra lời khen đầu tiên, anh gõ nhẹ ngón trỏ vào bên kia đầu bút: “Bản vẽ này không tồi.”

Lưu Dân Nhiễm đã vẽ một chiếc sườn xám xẻ cao, nhân vật bối tóc thành hai quả bóng nhỏ, trên tay cầm một chiếc quạt lông, quyến rũ và xinh đẹp

Túc Duy An vô thức gật gật đầu hai cái, từng chi tiết trên bức tranh đều được xử lý tốt, phối màu cũng rất bắt mắt.

Cậu cặm cụi viết ra tất cả những lời chỉ trích và khen ngợi mà Đàm Tự đã nói, và một số lời nói gay gắt hơn còn được đánh dấu bằng những ngôi sao nhỏ bên cạnh.

Bất giác đã đến bức tranh cuối cùng.

Đàm Tự liếc mắt nhìn Túc Duy An, cậu vẫn còn đang cắm đầu vào viết ghi chú, lắng nghe một cách chi tiết.

Bức hoạ vừa được mở ra, toàn bộ người trong phòng họp đều bị bất ngờ.



Những bức tranh phía trước đều là vẽ mô phỏng nhân vật, trong đó chỉ có thêm vài động tác, nhân vật hầu như là đều đứng thẳng.

Bức tranh này không giống vậy, bức tranh không chỉ có hành động mà còn có bối cảnh.

Cô gái đáng yêu với hai bên tóc đuôi ngựa, đuôi tóc xoăn, bày ra một động tác vũ đạo, phía trước đặt một chiếc micro đứng, bức tranh lấy màu tím là chủ đạo, có sân khấu, có ánh đèn, còn có vô số gậy phát sáng, trang phục biểu diễn được thiết kế ngắn, váy xếp thành nhiều tầng, đồ trang sức, phụ kiện tóc mọi thứ đều đầy đủ.

“Có thể trực tiếp lấy làm tranh minh hoạ.” Một nhân viên phòng kế hoạch ngồi đối diện không nhịn được thốt lên.

“Đáng tiếc, đại diện của phong cách Nhật Bản vẫn chưa quyết định.” Đàm Tự đan tay đặt lên lên bàn, hỏi những người khác trong bộ phận thiết kế, "Mọi người nghĩ thế nào?"

Lúc lâu, mới có người nói.

“Không tồi, nhưng mà…” Người phụ nữ nói đến đây liền dừng lại một lúc, “mang đậm phong cách truyện tranh.”

Túc Duy An hai tay nắm chặt, đang do dự điều gì đó.

Đàm Tự: “Phong cách truyện tranh là phong cách gì?”

“Nếu thêm một hộp thoại bên cạnh nó sẽ trở thành một trang truyện tranh, truyện tranh bởi vì cần được soạn thảo kịp thời, vì vậy phong cách vẽ sẽ tương đối đơn giản…”

“Đơn giản? Tôi sao lại cảm thấy bất cứ thứ gì được chọn trong bức tranh này đều là một chi tiết tinh tế?” Đàm Tự hỏi lại.

Túc Duy An giọng nói rất nhỏ: “Xin lỗi… tôi sẽ sửa lại.”

Đàm Tự nhíu mày: “Sửa cái gì? Nếu cậu vẽ những chiếc váy to giống như kia, cậu nghĩ rằng tôi sẽ để cậu ngồi trong phòng họp này?”



Tất cả bộ phận thiết kế: “…”

Túc Duy An không hiểu, rõ ràng hình như là khen ngợi, nghe ra lại như là tức giận…

Bởi vì nhân nhân vật cụ thể vẫn chưa vẽ ra, vì vậy bộ phận thiết kế không tốn nhiều thời gian, sau một tiếng đồng hồ sau liền nói đến các bộ phận khác, đương nhiên người trong bộ phận thiết kế không thể bỏ dở giữa chừng.

Bản thân Túc Duy An rất thích chơi game di động, mặc dù thời gian chơi không nhiều, nhưng cậu cũng đã bỏ ra không ít tiền cho game di động của Thiên Húc, bây giờ cậu đột nhiên ngồi tại công ty Thiên Húc để tham dự cuộc họp của dự án mới. Nói không phấn khích là nói dối.

Cậu cao hứng đem những lời nói của Đàm Tự gần như đều ghi lại.

Sau khi cuộc họp kết thúc, mở laptop ra, bên trên là như thế này____

“Một hệ thống hôn lễ là đủ rồi, lại còn hệ thống hẹn hò, hàng ngày không cần lướt web? Nhiệm vụ không cần làm? Có bao nhiêu tâm tư như thế thì đi nghiên cứu hệ thống cướp hôn, con người hiện nay đều thích sự kí©h thí©ɧ.”

“Tôi hôm qua ngẫu nhiên lướt qua cốt truyện, đánh bại nhân viên bán hàng mới có thể lấy phiếu__Đây rốt cuộc là ai nghĩ ra? Vì muốn tăng độ bền cho vũ khí mà làm ra cái cốt truyện như thế này sao? Sửa!”

“Rút thẻ một lần có 5 tệ? Tôi là đang từ thiện à? Có 2 lựa chọn rút, 5 tệ với xác suất thẻ thấp, 10 tệ xác suất cao.”

“…” Túc Duy An đóng laptop với suy nghĩ phức tạp, lẳng lặng nhét vào trong ngăn kéo.

“An An” Trầm Thần đột nhiên xuất hiện.

Túc Duy An: “Ân?”

“Em ngày trước có phải vẽ qua truyện tranh.” Trầm Thần hai mắt phát quang.