Chương 41

Lúc Diệp Tử mang túi xách bước xuống xe, từ xa nhìn thấy một người đàn ông hơn 50 tuổi kéo tay Tần Tiểu Mặc, còn vẻ mặt của em ấy thì rất không kiên nhẫn, thậm chí còn buông túi đồ trong tay để thoát khỏi tay người đó.

Cảm giác đầu tiên của Diệp Tử chính là Tần Tiểu Mặc gặp phải lưu manh. Bỏ túi xách vào lại trong xe, rồi tìm con dao nhỏ giấu trong túi, xong rồi Diệp Tử mới chạy về hướng Tần Tiểu Mặc.

“Ông đang làm gì đó!” Diệp Tử kéo Tần Tiểu Mặc về phía sau mình, vẻ mặt chính khí nhìn Tiêu Tuấn Vũ.

“Cô là?” Tiêu Tuấn Vũ thấy có người ngoài, rốt cuộc buông tay Tần Tiểu Mặc ra, có hơi xấu hổ hỏi Diệp Tử.

Diệp Tử thấy Tiêu Tuấn Vũ không giống dân lưu manh, lúc này mới nghi hoặc mà quay qua nhìn Tần Tiểu Mặc.

“Ta là ba ba của Tiểu Mặc.” Tiêu Tuấn Vũ nói.

A, ba ba sao, Tần Tiểu Mặc cười lạnh một tiếng, quay đầu bước đi. Diệp Tử đại khái cũng hiểu được là xảy ra chuyện gì, nhìn sang cô cảnh sát nhỏ của mình đang tức giận, rồi quay lại nói với Tiêu Tuấn Vũ: “chú Tiêu, chú đi về trước đi, bây giờ khả năng là em ấy không muốn nhín thấy chú, chút nữa, tôi cùng em ấy tâm sự.”

Lời này thực có nghệ thuật, vừa lễ phép lại uyển chuyển biểu đạt ý tứ xin Tiêu Tuấn Vũ tạm thời đừng tới quấy rầy Tần Tiểu Mặc.

“Uhm, cảm ơn.” Tiêu Tuấn Vũ cô đơn gật gật đầu, lúc này mới chịu xoay người rời đi.

Diệp Tử nhìn Tiêu Tuấn Vũ đi rồi, lúc này mới lo lắng quay đầu đuổi theo Tần Tiểu Mặc.

“Tiểu Mặc, Tiểu Mặc!” Diệp Tử đuổi kịp, giữ chặt nàng. Đi đến trước mặt Tần Tiểu Mặc, tâm Diệp Tử có chút đau nhói, lần đầu tiên cô nhìn thấy Tần Tiểu Mặc lộ ra vẻ mặt này, nụ cười lạnh lùng, ánh mắt còn mang điểm trống rỗng.

“Không có việc gì.” Tần Tiểu Mặc nghe thấy giọng Diệp Tử lo lắng, phục hồi lại tinh thần, miễn cưỡng cười cười.

“Chúng ta trở về rồi nói.” Diệp Tử thở dài một hơi, lôi kéo Tần Tiểu Mặc trở về nhà, đóng cửa mở máy điều hoà.

Tần Tiểu Mặc vốn cho rằng vừa vào nhà Diệp Tử sẽ bắt đầu hỏi, nhưng không có. Diệp Tử kéo nàng vào nhà rồi liền bỏ nàng ngồi trên sopha.

Tần Tiểu Mặc nhìn bóng dáng bận rộn của Diệp Tử, mở miệng mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn là không nói gì.

“Nước dưa hấu nè.” Diệp Tử từ phòng bếp đi ra đưa cho Tiểu Mặc một ly nước trái cây.

“Em không thích nhiều đá phải không, chị không bỏ nhiều đá.”

“Ừ, nhiều đá sẽ không ngọt.” Tần Tiểu Mặc cúi đầu, tuy rằng không cười, nhưng vẻ mặt đã bớt khó chịu như lúc nãy.

“Nói một chút đi, xảy ra chuyện gì vậy?” Diệp Tử ngồi xuống, hỏi.

Tần Tiểu Mặc hít một hơi, vẫn là đem mọi chuyện trước sau nói ra, lúc bé người lớn nào cũng dùng ngữ khí thương hại nói chuyện với nàng, anh nàng từ nhỏ đã hiểu chuyện, ngoài tự chăm sóc bản thân còn phải bảo vệ nàng. Hai mẹ con nàng và anh trai ở riêng, có suy nghĩ muốn tâm sự gì đều phải gọi điện. Anh em nàng đều hận người đàn ông này, hận rất nhiều, nên từ lúc đó nàng liền không tin tưởng tình cảm của đàn ông.

“Mấy ngày hôm trước anh của em chính là đi xử lý chuyện này, không nghĩ tới ông ta cư nhiên từ nước ngoài đã trở lại, còn mang theo vợ con. Em tuyệt đối sẽ không để ông ta gặp mẹ.” Tần Tiểu Mặc lại có chút kích động , ngẩng đầu nói với Diệp Tử.

“Tốt, không cho nhìn thấy dì, nhưng ông ấy thế nào cũng là ba của em, cũng đã tìm đến đây không thể nào không nhìn ông ấy nha.” Diệp Tử nói.

“Ừ, em biết rồi, chờ chị đi rồi có rảnh nói sau.” Tần Tiểu Mặc không nghĩ lãng phí thời gian quý giá của hai người vì chuyện này, vì vậy tâm tình dần sáng sủa hơn.

“Aizz, không nói chuyện này nữa, chị xem em mua cho chị rất nhiều đồ ăn ngon.” Tần Tiểu Mặc chỉ chỉ vào túi đồ to để trước cửa.

“Được, không nói chuyện này nữa. Để chị coi em mua cái gì cho tôi.” Diệp Tử cười cười, đi qua đem túi đồ lại.

“Cái này cái này cái này cái này… Còn có đồ ăn vặt.” Kỳ thật Diệp Tử rất ít ăn đồ ăn vặt, từ nhỏ nàng đã được giáo dục đến mức không cảm thấy hứng thú với đồ ăn vặt, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kích động của Tần Tiểu Mặc, Diệp Tử cũng bắt đầu suy nghĩ lại thái độ nhìn nhận của mình, không biết có thật ngon như Tiểu Mặc nói không…

“Nhưng mà bây giờ không thể ăn, sắp ăn cơm.” Tần Tiểu Mặc đứng lên tính nấu cơm cho Diệp Tử.

“Em có chút giống A Mai.” Diệp Tử nói một câu làm Tần Tiểu Mặc không biết nói gì.

“Huh? Cái gì? !” Tần Tiểu Mặc trợn to mắt nhìn Diệp Tử.

“Giống bảo mẫu.”

“Vậy không phải chị có lợi quá còn gì, khỏi phải tốn tiền thuê bảo mẫu.” Tần Tiểu Mặc vờ ngớ ngẩn nói với Diệp Tử, mang túi đồ tiến vào phòng bếp.

Diệp Tử thì mở laptop ngồi làm việc ở phòng khách một chút.

“Có thể ăn rồi.” Hơn một tiếng sau, Tần Tiểu Mặc từ phòng bếp nói vọng ra.

“Mới hơn năm giờ.” Diệp Tử nâng mắt kiếng, ngẩng đầu nhìn.

“Thức ăn mau nguội, nhanh ăn thôi. À, em có cái này cho chị nè.” Tâm tình Tần Tiểu Mặc thật tốt, cũng nhớ tới chuyện mình có đem theo miếng ngọc trong túi.

“Nhắm mắt lại.” Tần Tiểu Mặc đến ngồi xổm trước mắt Diệp Tử.

“Cái gì mà thần bí như vậy ?” Diệp Tử gỡ mắt kiếng ra, nhắm mắt lại hỏi.

“Đây”. Tần Tiểu Mặc bỏ miếng ngọc lạnh lẽo vào trong tay Diệp Tử. Lúc cái lạnh chạm vào tay, Diệp Tử liền mở mắt, thấy vật trong tay mình giống hệt như mặt dây chuyền trên cổ Tần Tiểu Mặc.

“Cái này…”

“Mẹ nói là chuẩn bị cho chồng tương lai của em. Bây giờ em đưa cho chị.” Tần Tiểu Mặc khoan khoái nói.

Diệp Tử cầm miếng ngọc trong tay, cảm thấy nặng trịch, không chỉ có tình yêu của Tần Tiểu Mặc, còn có hy vọng của dì Tần, cô nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

“Chị nè, anh của em vậy mà lại thầm mến chị.” Tần Tiểu Mặc thình lình nói một câu doạ Diệp Tử nhảy dựng. Cô đương nhiên có thể nhìn ra Tiêu Nhuận thích cô, nhưng cô sợ Tần Tiểu Mặc nghĩ nhiều.

“Ảnh còn nói cho mẹ biết, mẹ em nói rất thích chị, muốn chị làm con dâu, còn muốn em tạo cơ hội cho anh trai. Em mới không làm vậy đâu, chị là của em…” Tần Tiểu Mặc hơi dỗi, lấy đầu nhẹ úp vào bụng Diệp Tử.

“Ừ, chị không thích anh ta.” Diệp Tử xoa nhẹ lưng Tần Tiểu Mặc.

“Chị thích em.” Tần Tiểu Mặc kiêu ngạo cười nói.

“Ừ. Thích.” Diệp Tử cũng không che giấu, gật đầu đáp lời.

“Mẹ của em chuẩn bị 2 khối ngọc, vốn là muốn lấy cái của anh đưa cho chị, nhưng bị em từ chối khéo rồi.” Tần Tiểu Mặc bĩu môi nói.

“Không phải đều như nhau sao?”

“Tuy rằng hình dạng giống nhau, nhưng ý nghĩa thì không giống nha.” Tần Tiểu Mặc dùng ánh mắt kì quái nhìn sang Diệp Tử.

“Ừ, không giống nhau.” Diệp Tử gật đầu. Nếu Tần Tiểu Mặc cho cô, vậy cô càng biết mình nên làm thế nào.

“Đeo cho chị đi.” Diệp Tử nói với Tần Tiểu Mặc.

“Ừ, cái này tháo ra được sao?” Trên cổ Diệp Tử đang đeo chính là dây chuyền mặt kim cương sản xuất với số lượng giới hạn, vô cùng xinh đẹp.

“Tháo ra đi.”

“Ừ”. Tần Tiểu Mặc thật cẩn thận giúp Diệp Tử gỡ dây chuyền xuống, rồi đổi bằng mặt ngọc của mình, sau đó đeo lại lên cổ trắng nõn của Diệp Tử.

“Nam mang Quan Âm nữ mang Phật.” Tần Tiểu Mặc vừa lòng nhìn mặt dây chuyền trên cổ Diệp Tử, đặt trên người chị Diệp càng thêm đẹp a…

“Phật?”

“Ừ, Phật cười, người Trung Quốc chúng ta tin Phật hơn, tin tưởng Phật có thể mang đến cho mọi người niềm vui và sự bình an, cho nên mọi người đều sẽ mua ngọc hình Phật cho con mình.”

“Ừ, rất thoải mái.” Đây là lần đầu Diệp Tử mang ngọc khí, cảm giác rất tốt, mặt ngọc lạnh lẽo chạm vào làn da nóng rực liền tản mát ra khí nhu hoà, thoải mái hơn đeo vàng và bạch kim.

“Được rồi, ăn cơm đi, không thôi nguội mất.” Tần Tiểu Mặc lôi kéo Diệp Tử đi đến trước bàn ăn, múc cho Diệp Tử một chén.

“Canh lạnh qua đậu hũ, giải nhiệt, ăn nhiều một chút.”

“Lạnh quá?”

“Uhm…” Tần Tiểu Mặc lúc này mới ý thức được không thể nói từ này với người sống ở nước ngoài, vì thế vội vàng sửa lại.

“Khổ qua.”

“A… Rất khổ, không cần.” Diệp Tử cầm chén đưa cho Tần Tiểu Mặc.

“Không khổ, khổ qua ăn rất ngọt , còn có đậu hũ và gia vị sườn heo đó.” Tần Tiểu Mặc đẩy chén trở lại.

“Chị nhìn trên mặt chị kìa, có nổi mụn rồi, lúc trước đâu có.” Tần Tiểu Mặc sờ nhẹ lên gò má Diệp Tử.

“Đau…” Diệp Tử đau đến hít một hơi.

“Nên uống nhiều nước lọc. Buổi tối em làm chè đậu xanh cho chị. Về bên kia rồi không ai làm cho chị đâu…” Tần Tiểu Mặc đáng thương nói.

Người này rõ ràng chính là nghiện nấu ăn cho mình còn tỏ vẻ đáng thương như vậy, Diệp Tử nhẹ mỉm cười.

“A Mai.”

“Làm sao giống nhau được!” Tần Tiểu Mặc kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Ừ, quả thật không giống nhau, A Mai làm ngon hơn em mà.” Diệp Tử cố ý nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Không có khả năng!” Tần Tiểu Mặc oán giận phủ nhận.

“Xì, nổ.” Diệp Tử rốt cục không nhịn được bật cười, lúm đồng tiền nơi khóe miệng như ẩn như hiện, thoạt nhìn cư nhiên còn có vẻ khí chất cổ điển của những mỹ nữ thời xưa, Trung Quốc và Phương Tây kết hợp a, Tần Tiểu Mặc cảm thán.

“Chị trêu em…” Tần Tiểu Mặc rốt cuộc phát hiện, chị Diệp gần đây trở nên xấu xa không ít, không biết có phải do tiếp xúc với mình hay không nữa.

“Ăn cơm đi.” Diệp Tử ngừng cười, nói với Tần Tiểu Mặc.

Tần Tiểu Mặc ra vẻ uỷ khuất, cũng ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm .

“Ngày mai mấy giờ chị bay?” Tần Tiểu Mặc hỏi.

“Buổi chiều 5 giờ.”

“Để em coi ngày mai có thể tới kịp không…” Tần Tiểu Mặc tự hỏi một chút, nếu tối mai mới hành động thì 5 giờ còn có thể đi được.

“Không cần, em công tác đi. Cũng không phải không gặp nữa…”

“Em sẽ nhớ chị.” Tần Tiểu Mặc nói.

“Ừ”

“Em nằm mơ cũng thấy chị.”

“Ừ”

“Em thường xuyên mơ thấy chị.”

“Huh?”

“Mơ thấy chị làm một ít chuyện thực không trong sáng với em.” Tần Tiểu Mặc trong mắt tỏa ánh sáng.

“Cái gì?” Diệp Tử dừng đũa lại, mỉm cười nhìn Tần Tiểu Mặc. Cô thật muốn nghe xem chuyện gì là không trong sáng.

“Giống như… hôn lén em… Sau đó còn…” Tần Tiểu Mặc vừa định nói tiếp đã bị Diệp Tử cắt ngang.

“Dừng lại. Kể tiếp thì đến trinh tiết cũng đều không còn nữa. Trong đầu em sao toàn chuyện loạn thất bát tao vậy.” Diệp Tử rất muốn tách đầu Tiểu Mặc ra xem bên trong não rốt cuộc có cái gì…. .