Chương 34

"A Hoa! Bên này!"

Nghe được tiếng Tiêu Nhuận, ba người gồm cả Đổng Hoa đều đồng loạt xoay qua.

"Anh, sao anh cũng tới đây, không phải không đến sao?" Tần Tiểu Mặc kinh ngạc hỏi.

"A Hoa kêu anh đi chung với hắn, mọi người như thế nào... biết nhau vậy?" Tiêu Nhuận có chút không hiểu tình hình, làm sao ba người lại đứng cùng nhau.

"A, vừa rồi cô bé này bị sặc, ta mang nước đến giúp."Đổng Hoa giải thích.

"Ha ha, cậu lại làm người tốt." Hiển nhiên, Tiêu Nhuận và Đổng Hoa rất quen thuộc, vừa thấy mặt liền kề vai sát cánh.

"Đến đây, giới thiệu một chút đi." Đổng Hoa vỗ vỗ Tiêu Nhuận, nói.

"Ừ, A Hoa, đây là em gái tôi. Trước cậu không phải vẫn luôn nói muốn tôi dẫn cậu đi gặp sao, lần này thấy được rồi. Ha ha ha ha..." Tiêu Nhuận kéo Tần Tiểu Mặc đến bên cạnh mình, nói.

"Thế nào, có phải hay không thực đáng yêu." Tiêu Nhuận rất có điểm mèo khen mèo dài đuôi, nhưng dù sao đây cũng là em gái của hắn, nói thực thì Tiểu Mặc cũng đâu có tệ, hoàn toàn xứng đôi.

"Ừ, đáng yêu, ha ha ha..." Đổng Hoa vươn tay muốn xoa đầu Tần Tiểu Mặc, Tần Tiểu Mặc theo bản năng vọt trốn đến phía sau Diệp Tử.

"Wow, thân thủ thật nhanh." Đổng Hoa có hơi xấu hổ, nhưng lập tức liền tìm cho mình một cái bậc thang.

"Tôi là cảnh sát." Tần Tiểu Mặc kiêu ngạo nói ra, cánh tay nhỏ bé thuận thế ôm tay Diệp Tử. Nãy giờ Diệp Tử vẫn luôn cau mày, không biết vì sao nhưng cô không quá thích cái tên Đổng Hoa này.

"Diệp tổng, Tiểu Mặc đã làm phiền cô rồi." Tiêu Nhuận cười rụt rè với Diệp Tử, Đổng Hoa thì nháy mắt với Tần Tiểu Mặc, sau lại rõ ràng lôi kéo Tần Tiểu Mặc đi ra hoa viên.

"A..." Diệp Tử vội vàng muốn ngăn lại bọn họ nhưng bị Tiêu Nhuận ngăn cản.

"Không có gì đâu, cứ để bọn họ đi chơi đi, A Hoa sẽ không làm gì bậy bạ đâu, ha ha, tên đó hình như có ý với Tiểu Mặc nhà chúng ta..." Tiêu Nhuận sờ sờ cái mũi, cười nói.

Thật ra bản thân hắn có ý với Diệp Tử thì có, đương nhiên, cũng không ngoại trừ Đổng Hoa thật sự có ý với em gái của hắn, ít nhất hắn nhìn thấy tư thế vừa rồi của Diệp Tử chính là muốn đuổi theo Tiểu Mặc.

Diệp Tử nhíu mày, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt lại nhìn sang phía Tần Tiểu Mặc ở bên kia.

Bên Tần Tiểu Mặc tình huống cũng không tốt hơn chút nào.

"Anh, anh kéo tôi làm gì... Tôi muốn đi theo chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc bất mãn nói với Đổng Hoa.

"Aizz, em không phát hiện anh của em có ý với Diệp tổng sao, em ở đó làm bóng đèn làm gì. Hơn nữa, anh dẫn em đi chơi cũng có khác gì đâu." Đổng Hoa cư nhiên trêu đùa Tần Tiểu Mặc.

"Hừ." Tần Tiểu Mặc nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn tới hắn, người này thật sự là xen vào việc của người khác nha.

"Ha ha ha, đi. Anh dẫn em đi ăn." Đổng Hoa quả thực xem Tần Tiểu Mặc là trẻ con mà dụ dỗ, càng làm cho Tần Tiểu Mặc bốc hoả hơn. Vợ cô muốn sắp thành chị dâu rồi, cô làm sao còn tâm tình ăn uống gì nữa.

Nghĩ đến đây, Tần Tiểu Mặc một trận buồn phiền, xoay người đi trở về.

"Aizz, em..." Đổng Hoa đuổi theo phía sau, nhưng không theo kịp đôi chân nhanh nhạy của Tần Tiểu Mặc, cô lập tức trở về bên cạnh Diệp Tử, ôm tay Diệp Tử không chịu buông, giống như một con gấu koala. (Ai muốn biết thì hãy hỏi gg sama nhoe:b)

Mà Diệp Tử hình như cũng thực hưởng thụ, biểu tình nhu hoà hơn rất nhiều. Đổng Hoa nhún vai với Tiêu Nhuận, tỏ vẻ hắn cũng bất lực.

"Anh, hai người các anh đi tìm mấy anh trai khác chơi đi. Em với chị Diệp đi qua bên kia nhìn xem." Tần Tiểu Mặc ôm tay Diệp Tử nói với Tiêu Nhuận.

"Cùng nhau thôi, đều là người quen mà." Đổng Hoa mặt dày, cười hì hì nói.

Ta khinh, ai với ngươi là người quen. Bây giờ Tần Tiểu Mặc có thể xác định rõ mình không thích cái tên này. Hắn hao tâm tổn trí ba bốn lần muốn chia rẽ mình với chị Diệp rốt cuộc là có ý đồ gì!!!

Nếu Đổng Hoa biết ý nghĩ trong đầu Tần Tiểu Mặc sợ là hộc máu chết mất thôi, hắn làm sao biết được Tần Tiểu Mặc cùng Diệp Tử có JQ mà chia cách. (JQ = gian tình)

Tần Tiểu Mặc và Diệp Tử không biết lấy lý do gì để cự tuyệt, vì thật ra lời hắn nói cũng không có gì sai. Cho nên hai người cũng chỉ đành buông tha thế giới riêng của mình, theo chân hai chàng trai bắt đầu nói chuyện phiếm.

"Tiểu nha đầu, em làm cảnh sát sao, ngồi phòng hồ sơ à?" Đổng Hoa hỏi Tần Tiểu Mặc.

"Tôi là hình cảnh, tập kích bọn buôn ma tuý..." Tần Tiểu Mặc bất mãn phản bác.

Bộ dáng cao ngạo này làm Diệp Tử hé miệng cười cười.

"Hả?"

"Con bé quả thực rất hồ nháo. Làm cho lão gia tử tức giận muốn chết, tôi phải dỗ thật lâu mới êm xuôi." Tiêu Nhuận nhíu mày, than thở.

"Anh~ anh là tốt nhất rồi. Gia gia hiện tại không có việc gì đi?"

"Không có việc gì, chỉ là ngẫu nhiên có thể nhắc tới, lo lắng cho em."

"Haizz, tháng sau em nghỉ vài ngày sẽ trở qua thăm ông, anh nói gia gia không cần lo cho em, chăm sóc ông cho tốt, gia gia lớn tuổi rồi." Tần Tiểu Mặc dặn dò.

"Vâng thưa đại tiểu thư." Tiêu Nhuận đáp ứng.

"Tình cảm anh em hai người thật tốt nha, A Nhuận thường xuyên nhắc tới em trước mặt anh." Đổng Hoa cười nói.

"Đương nhiên, mẹ của tôi chỉ sinh hai anh em chúng tôi mà." Tần Tiểu Mặc tức giận mà nói.

Trò chuyện cũng qua hơn một tiếng, ngoại trừ nói chuyện tào lao bên ngoài, Tiêu Nhuận và Diệp Tử thuận tiện cũng nói chút chuyện hợp tác. Loại tụ hội như này ngoài việc vun đắp tình cảm đồng thời cũng xúc tiến cho các công ty hợp tác với nhau.

"Chị Diệp, đầu em hơi choáng váng..." Nói xong Tần Tiểu Mặc liền lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống sàn nhà. Diệp Tử thấy cô không ổn, vội vàng đỡ lấy cô, sau đó để cô tựa vào trên người mình.

"Chị đã nói rượu này hơi nặng tác dụng chậm, vậy mà em còn đòi uống cho được." Diệp Tử oán trách Tần Tiểu Mặc một câu.

"Lầu hai hình như có canh giải rượu, Tiêu tổng, phiền anh đi một chuyến." Diệp Tử ngẩng đầu lên, khẽ cười với Tiêu Nhuận một chút, nói.

Hai anh em đều không có bất luận sức chống cự nào với Diệp Tử, Tiêu Nhuận cũng bị Diệp Tử tươi cười mê hoặc thất điên bát đảo, vội vàng đi lên lầu. Ngược lại Đổng Hoa đứng một bên, ánh mắt khẽ động, không biết nghĩ ra cái gì.

"Nóng." Tần Tiểu Mặc miệng nói xong nóng, lại nhắm thẳng ngực Diệp Tử chui vào. Rõ ràng là ăn đậu hũ, đây là nơi công cộng em gái nhỏ à...

"Vậy làm sao bây giờ, uống chút nước đá đi. Anh của em đi lấy canh giải rượu rồi." Diệp Tử giúp Tần Tiểu Mặc xoa xoa mồ hôi trên trán.

"Choáng váng đầu." Tần Tiểu Mặc ngẩng đầu ủy khuất nói, không biết là giả hay là thật.

Diệp Tử vẫy vẫy tay gọi phục vụ đằng xa lấy một ly nước đá đem đến, từng chút một đút vào miệng Tiểu Mặc.

Đổng Hoa đứng một bên buồn bực, hai người bọn họ coi hắn như người vô hình... Mà hai đương sự cũng không biết là hành vi của các cô ở trong mắt người bên cạnh JQ đến cỡ nào...

Thẳng đến khi Tần Tiểu Mặc uống xong nước đá, Tiêu Nhuận mới thật cẩn thận bưng canh giải rượu đi tới, hắn không có nhìn đến màn vừa rồi, nếu không Tần Tiểu Mặc thế nào cũng bị bại lộ.

"Đỡ hơn chút nào không?" Lát sau khi uống xong canh giải rượu, Diệp Tử cúi đầu sát vào Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Đỡ hơn rồi." Mặt Tần Tiểu Mặc đỏ hồng, không biết là bởi vì rượu hay bởi vì Diệp Tử.

Trách không được người xưa có nói: Mẫu Đơn hoa hạ tử. Tố Quỷ dã phong lưu. (Chết dưới tay ng đẹp thành quỷ cũng phong lưu. Mất mệt vs thành ngữ, tục ngữ TQ. Ta ngu a)

"Cho dù có thành không khí ta cũng chịu." Tần Tiểu Mặc nghĩ như vậy. (Mê gái dễ sợ haha giống ta)

"Đứng lên được không?"

"Ừ." Tần Tiểu Mặc hơi nhăn nhó vịn tay Diệp Tử đứng lên, chị Diệp ôm thật ấm áp, cô không muốn đứng lên chút nào. Tiêu Nhuận trở mình xem thường một cái, em gái nhà hắn đột nhiên giả vờ mong manh thật đúng là làm cho hắn nhìn không có quen, làm cảnh sát thể lực cũng không kém lắm, làm sao có thể không đứng dậy được, kêu cô nhảy múa khiêu vũ một đoạn cô còn có thể, vậy vì cái gì giờ lại giả vờ nhu nhược đây?! Đừng nói là giả vờ cho Đổng Hoa coi đi. Lúc này Tiêu Nhuận quyết định hợp tác em gái cùng Đổng Hoa. Hai cô nếu có thể đều kết hôn vậy không thể nào tốt hơn được nữa.

"Các vị khách, mời nhìn qua bên này, bên này..." giọng nam nhân đáng khinh thông qua micro truyền đến tai mọi người, hội trường rất nhanh liền yên tĩnh lại.

"Đầu tiên, tôi rất cảm ơn mọi người có thể tham dự buổi tiệc đêm nay, mục đích chúng ta tụ hội chắc mọi người cũng hiểu rõ, cùng ngành sản xuất với nhau, nhằm trao đổi tình cảm, nói chuyện công việc hợp tác đúng không. Để cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, năm nay tôi còn tổ chức trao giải thưởng, đương nhiên cũng không phải cái gì quá lớn, chỉ là một chút quà nhỏ nhoi, hy vọng mọi người có thể thích. Ha ha, phần thưởng của chúng ta chia làm ba giải nhất nhì ba, ít nhất còn có giải an ủi, anh có tôi cũng có mọi người đều có. Bây giờ mời mọi người lấy thư mời ra, mỗi thư mời đều có một con số. Chúng tôi may mắn mời được thị trưởng Vương bỏ chút thời gian đến tham gia, mời thị trưởng Vương đến mở giải thưởng. Mọi người cho tràng pháo tay nào!"

Nam nhân đáng khinh vỗ tay đầu tiên, một nữ tiếp tân đưa thị trưởng lên sân khấu, một cô khác thì bưng hộp số đứng ở một bên.

"Hôm nay thật cao hứng khi có thể tham gia buổi tụ hội này..." Thị trưởng một phen mở màn xong, bắt đầu bốc số, đầu tiên là mở giải ba.

"Được, chúng ta đã có kết quả giải ba, số 1, số 8, số 18." Nam nhân đáng khinh nói.

Diệp Tử không có hứng thú với thể loại này, nhưng Tần Tiểu Mặc thì có, cô cầm thư mời của Diệp Tử nhìn qua.

"Số 2, số chị là số 2." Tần Tiểu Mặc kéo kéo Diệp Tử, nói.

Ngay lúc Tần Tiểu Mặc cùng Diệp Tử nói chuyện, giải thưởng rất nhanh liền công bố được một nửa. Giải ba là một cái điện thoại di động. Giải nhì là một notebook, kế tiếp là giải nhất.

"Mọi người có muốn biết phần thưởng giải nhất là cái gì không?... Thị trưởng Vương mời ngài đến đây." Nam nhân đáng khinh tỏ vẻ bí mật, tất cả mọi người bị hắn làm cho tò mò đến khó chịu, rốt cuộc phần thưởng là gì.

"Thời khắc kích động lòng người cũng tới rồi...giải nhất...đoạt huy chương là...số 2!"

"Cho mời số 2 lên khán đài."

Tần Tiểu Mặc miệng mở thành hình chữ O, là thật sao, vận khí thật quá tốt đi, vậy mà lại trúng! Tần Tiểu Mặc hưng phấn kéo Diệp Tử đứng lên, sau đó đẩy Diệp Tử đi lên đài.

Lúc nam nhân đáng khinh nhìn thấy Diệp Tử và Tiêu Nhuận đồng thời đi lên, hắn sửng sốt một chút. Xảy ra vấn đề gì... Dưới khán đài mọi người cũng bắt đầu xôn xao.

"Không phải nói chỉ có một giải nhất sao? Làm sao mà cả Diệp tổng và Tiêu tổng đều lên vậy."

"Đúng vậy, là chuyện gì xảy ra nhỉ?"

"Này... Diệp tổng Tiêu tổng, hai người các anh..." nam nhân đáng khinh có chút xấu hổ đi lên trước, nhận lấy thư mời của Diệp Tử và Tiêu Nhuận, nhìn đến trên mặt thư đều in số 2 giống nhau, hắn không biết phải làm sao.