Chương 32

"Thích..." Tần Tiểu Mặc cười tủm tỉm nói.

"Làm sao chị biết size của em..."

"Lần trước tại Anh không phải cùng em đi mua một cái váy sao, không có quên size. Chị ướm thử dáng váy cảm thấy sẽ rất hợp với em."

"Lúc đi dạo phố vừa vặn nhìn thấy, chị nghĩ em mặc vào sẽ đẹp nên mua." Diệp Tử lại bổ sung một câu, Tần Tiểu Mặc khi nghe vậy làm sao cũng đều cảm thấy chị Diệp đang che giấu cái gì đó.

Ôi trời, không phải là cố ý chạy tới chọn mua váy cho mình sao, còn giả bộ che giấu, Tần Tiểu Mặc vui vẻ nghĩ.

"Đứng dậy nào, chuẩn bị ra ngoài." Diệp Tử nâng dậy Tần Tiểu Mặc, nói.

"Huh? Sớm như vậy?"

"Tân trang lại cho em, sau đó đi ăn." Diệp Tử giúp Tiểu Mặc sửa lại tóc, sau đó lôi kéo cô ra cửa. Vừa rồi Diệp Tử gọi điện thoại kêu tài xế lại đây chờ, bây giờ xe đã đến rồi.

"Chị không thay quần áo sao?" Tần Tiểu Mặc nhìn chị Diệp ăn mặc bình thường. Chị Diệp đúng là dáng người tốt lắm, mặc đồ bình thường cũng có khí chất như vậy.

"Không có đem theo qua đây, ra ngoài mua thôi." Trong nhà Diệp Tử có một đống váy dạ hội, tất cả đều là hàng thiết kế riêng, nhưng cô không thường mặc. Mấy cái váy dạ hội đó rất hoa lệ, rườm rà, Diệp Tử cảm thấy nó rất khoa trương nên ngại mặc ra ngoài. Trên thực tế, ở loại tiệc này phần lớn thiên kim phu nhân đều mặc như vậy, làm sao có thể gọi là khoa trương.

Tài xế chở hai cô đến thương xá liền rời đi đặt chỗ nhà hàng. Diệp Tử và Tần Tiểu Mặc đều là người rõ ràng, thấy thích hợp liền mua, sẽ không mất thời gian lựa chọn nửa ngày. May mắn thẩm mỹ của hai người tương tự nhau, nhìn trúng cái nào cũng đều là cái đối phương thích.

Cuối cùng, Diệp Tử mua một bộ váy màu đen đơn giản, làn da trắng nõn của cô kết hợp với váy đen, không hiểu sao rất hài hoà, đôi giày cao gót đen càng làm Diệp Tử thêm vẻ phong tình vạn chủng.

"Cao như vậy còn mang giày cao gót." Tần Tiểu Mặc lẩm bẩm nói.

"Trường hợp này không có cách nào khác..." Diệp Tử thuận miệng đáp, sau đó nghiêng đầu qua giúp Tần Tiểu Mặc chọn giày.

"Hơn nữa đôi này cũng vừa thôi, không quá cao."

"Cái này coi được nè..." Diệp Tử đem một đôi giày cao gót đỏ tới trước mặt Tần Tiểu Mặc.

"Chị kêu em mang giày cao như vậy đi ra ngoài sao?! Gót giày thật cao a!" Tần Tiểu Mặc bị dọa đến lắc đầu liên tục.

"Em trắng." Làn da trắng mang màu đỏ rất nổi bật, Tiểu Mặc mang vào nhất định nhìn đẹp lắm, Diệp Tử rất muốn nhìn thấy bộ dáng mang giày cao gót của Tiểu Mặc.

Cứ như vậy, Diệp Tử mang theo ánh mắt kỳ vọng nhìn về phía Tần Tiểu Mặc, làm Tiểu Mặc không hiểu sao lại nhớ tới con sóc nhỏ trước kia mình từng nuôi.

"Được rồi, để em thử..." Tần Tiểu Mặc nhét bàn chân trắng nõn vào đôi giày đỏ.

"Thật đẹp..." Diệp Tử cảm thán nói, ánh mắt của mình quả nhiên không có sai, Tần Tiểu Mặc mang vào đôi giày này rất xinh đẹp.

"Tiểu thư, ánh mắt không tồi, đôi giày này đặc biệt thích hợp cô, chân cô trắng, mang giày đỏ rất xinh, cũng rất hợp với trang phục trên người." Người bán hàng thấy Tần Tiểu Mặc thử giày, vội vàng đi tới nói.

"Nhưng nó hơi cao quá..." Tần Tiểu Mặc không quen.

"Đây là mẫu mới ra năm nay, làm từ da bò, kiểu dáng đẹp, lượng tiêu thụ đặc biệt tốt, ở cửa hàng chúng tôi chỉ còn lại hai đôi." Người bán hàng cực lực chào hàng.

"Gói lại đi." Diệp Tử nói.

"Được, tôi lấy cho cô một đôi mới." Nhân viên bán hàng mặt mày hớn hở nói.

"Chờ một chút, đôi giày bao nhiêu tiền?" Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Giá gốc là 2.300, vừa vặn hôm nay chúng tôi giảm 50%, giá sau khi giảm là 1.150." Người bán hàng nói.

"Cái gì! Mắc như vậy? Hơn nửa tháng lương ít ỏi của tôi, a...cô đừng vội gói lại, chúng tôi không mua." Tần Tiểu Mặc sợ tới mức vội vàng buông giày ra, lôi Diệp Tử đi.

"Lấy đi." Diệp Tử nói với người bán hàng.

"Vâng, xong rồi, của cô đây, quẹo trái sẽ có một quầy thu ngân." Người bán hàng đưa hóa đơn cho Diệp Tử.

"Chị Diệp..." Tần Tiểu Mặc cau mày kêu Diệp Tử một tiếng.

"Sao vậy? Không có gì đâu, đi thôi." Diệp Tử lôi kéo Tần Tiểu Mặc bước đi.

"Mắc quá...mà em đâu có mang nó thường."

"Tiền nhiều lắm." Kiếm tiền nhiều lắm, xài không hết, cho nên em giúp chị xài đi. Chắc là ý tứ này, chị Diệp sao chị có thể đáng yêu vậy a... (Chết mất haha)

Tần Tiểu Mặc nhất thời bị Diệp Tử làm cho nghẹn nói không nên lời...Không phải công nuôi thụ sao, ít nhất trong tư tưởng truyền thống của Tần Tiểu Mặc hẳn nên là như vậy.

"Em vẫn là nên trả tiền lại." Tần Tiểu Mặc mím môi, đưa tay muốn cầm hoá đơn trong tay Diệp Tử.

"Em muốn để dì Tần tháng này ăn dưa muối sao?" Diệp Tử hung tợn nói.

"Không muốn..."

"Ừ."

Diệp Tử thực tiêu sái lấy ví tiền ra, đưa hoá đơn và thẻ tín dụng cho nhân viên thu ngân.

"Chào cô, mời cô kí vào."

Tần Tiểu Mặc ở một bên buồn bực mà nhìn, đột nhiên nghĩ thông suốt. Dù sao cũng như chị ấy nói, kiếm tiền nhiều như vậy cũng xài không hết đi.

Kế tiếp, Diệp Tử lôi kéo Tần Tiểu Mặc đi mua một ít trang sức, nhưng lúc đi làm tóc vô luận thế nào Tần Tiểu Mặc cũng không muốn thoả hiệp.

Làm đơn giản là được rồi, cô không muốn đem tóc làm rối loạn, hơn nữa, ngày mai cô còn phải đi làm.

"Không muốn làm thì không làm, đi ăn thôi." Diệp Tử cũng không ép Tần Tiểu Mặc, chỉ dịu dàng kéo tay cô đi ra cửa, vừa rồi thừa dịp Tần Tiểu Mặc mua đồ, cô đã gọi điện kêu tài xế đến đón.

"Thật đói." Tần Tiểu Mặc xoa xoa cái bụng nhỏ của mình, hôm nay làm việc nhiều, lại còn chưa ăn gì, nên bụng cô đã bắt đầu sôi sục kêu đói.

"Chị biết, đã kêu bọn họ bắt đầu nấu rồi, chút nữa đến có thể ăn liền." Diệp Tử hé miệng cười cười, vừa rồi lúc mua giày, cô đã nghe được tiếng kêu từ bụng Tần Tiểu Mặc, nhìn biểu tình cô ấy còn có vẻ không kiên nhẫn, nên cô biết cô ấy đói bụng rồi. Diệp Tử cứ nhẹ nhàng như vậy làm Tần Tiểu Mặc yêu đến chết, nhất là lúc này, lời nói của cô quả thực chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

"Tốt tốt tốt, đi nhanh thôi!" Mắt Tần Tiểu Mặc loé sáng, nhưng cô đã muốn đói bụng đến không đi nỗi, vì thế khi tài xế nhìn thấy hai người, tình cảnh chính là như vầy: Diệp Tử đi phía trước, Tần Tiểu Mặc theo phía sau, Diệp Tử nắm tay Tần Tiểu Mặc ra sức mà lôi kéo, Tiểu Mặc không cần tốn quá nhiều khí lực, thật sự thoải mái a...

"Chị Diệp... Ăn cái gì vậy?" Hiện tại trong đầu Tần Tiểu Mặc chỉ nghĩ đến chữ ăn.

"Hình như là món Quảng Đông, thích không?" Diệp Tử nhíu nhíu mày, kỳ thật cô cũng không rõ lắm, tài xế mới vừa gọi nói cho cô biết thôi.

"Ừ, ăn cũng ngon..."