Chương 42: Người quan trọng nhất

- Edit:

Tiểu Hân


- Beta:

Tiểu Hân




Anh có vẻ bề ngoài mạnh mẽ và lạnh băng, nhưng Lâm Dật Phi hiểu rõ đó là anh dùng toàn lực để phòng thủ, và khi hỏng mất thì càng thêm đau đớn.

Lâm Dật Phi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh, ngoài việc ở cùng anh, lúc này có nói lời an ủi nào cũng phí công.

Bên tai là hô hấp nhợt nhạt của Chris, nhưng Lâm Dật Phi biết anh không ngủ, thậm chí nhất định đang mở to đôi mắt mơ hồ nhìn chằm chằm nơi nào đó.

Chris luôn trầm mặc, nhưng nhiều khi chỉ một ánh mắt, thậm chí một cái nhướng mày cũng đều mang một ý nghĩa riêng, Lâm Dật Phi có thể hiểu được nó. Mà hiện tại, anh giống như một vũng nước đọng.

Lâm Dật Phi nhẹ nhàng nghiêng thân, từ phía sau ôm Chris, thật cẩn thận nắm lấy tay anh, lúc này Lâm Dật Phi mới cảm giác được bàn tay anh rất lạnh, tựa như tất cả độ ấm đều theo dì Ozbourn vĩnh viễn đi mất rồi. Lâm Dật Phi ngây ngốc mà xoa bóp ngón tay anh, hy vọng anh sẽ chậm rãi ấm lên.

Bất tri bất giác, đã đến giờ cơm tối. George bưng thức ăn vào, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Hương thơm của canh bắp tràn ngập phòng, Lâm Dật Phi chống thân cúi đầu nhìn Chris, anh không có chút bộ dáng muốn ăn nào.

“Ăn một chút, được không?” Lâm Dật Phi vỗ vỗ vai Chris, đối phương cuối cùng cũng có phản ứng, lắc đầu.

Lâm Dật Phi bưng canh ngồi bên giường, mặt đối mặt với anh, múc một muỗng nhỏ đưa đến trước mặt Chris. Đối phương chỉ xoay người chuyển sang phía khác. Trái tim Lâm Dật Phi như bị một thứ sắc nhọn cắt qua, đau đớn đến rỉ máu… Chris chưa từng cự tuyệt mình như vậy. Mà điều khiến Lâm Dật Phi đau hơn chính là, cậu không biết phải làm gì để Chris vượt qua.

Hai tiếng sau, George đi lên trông thấy bữa tối không có dấu hiệu dùng qua, lắc đầu.

Sắc trời đã hoàn toàn tối. Ngoài cửa sổ là một mảnh cảnh sắc hoang vu.

“Tớ từng mất đi một người bạn. Là người bạn rất tốt của tớ. Cậu ấy không phải là người hoàn hảo nhất trong mắt những người khác, nhưng trong mắt tớ cậu ấy là hoàn mỹ nhất.” Lâm Dật Phi ngồi ở đầu giường, cúi đầu nhìn Chris, ngón tay khe khẽ chơi đùa với tóc anh, như đang vuốt ve lên vết thương khắc sâu đó.

“Khi có người nói với tớ, cậu ấy đã không còn trên đời này, tớ cảm thấy mình như đang mơ một giấc mộng đẹp, sau đó bỗng chốc tỉnh mộng.” Lông mi Lâm Dật Phi run run.

“Tớ… thật ra không kiên cường chút nào, Chris. Có người hỏi tớ vì sao khi biết tin người bạn ấy chết lại không khóc. Thật ra tớ có khóc, chỉ là không để người khác thấy mà thôi. Sau này tớ lại không hề khóc, bởi vì tớ biết cậu ấy không thật sự rời khỏi tớ. Thậm chí khi ngủ tớ đã nghĩ rằng, đợi đến khi cậu ấy trở về, tớ sẽ đối xử thật tốt thật tốt với cậu ấy, lấp đầy những vết xước trước kia.”

Chris vẫn không nói lời nào.

Lâm Dật Phi cứ thế ở cùng anh, cầm lấy một quyển sách trên kệ, đọc cho anh nghe. Chris không ngủ được, Lâm Dật Phi cũng không ngủ. Chris không ăn không uống, Lâm Dật Phi cũng cùng anh.

Cứ vậy trôi qua một ngày, Lâm Dật Phi không nghỉ ngơi và cũng không ăn cái gì, đôi khi cậu cảm thấy mình như được hòa làm một với Chris, nỗi đau của Chris, cậu đang cảm nhận nó.

Chạng vạng ngày hôm sau, George mở cửa phòng, nhẹ giọng nói: “Lâm, ông chủ đang ở phòng khách chờ cậu, có chút chuyện muốn nói.”

“Được.” Lâm Dật Phi nhìn Chris bên cạnh, sau đó đi theo George ra cửa.

Không biết có phải vì nguyên nhân không ăn không nghỉ ngơi, cả người có cảm giác choáng váng, ngực cũng thật nặng nề.

Bóng dáng George phía trước như biến thành hai, Lâm Dật Phi nheo mắt, lúc bước lên trước thì tựa như rơi xuống vực sâu vạn trượng…

“Lâm – trời ơi, thượng đế của tôi!” George lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Ozbourn tiên sinh ngồi trên sô pha quay đầu, thấy tình cảnh kia thì lập tức đứng lên, sau đó chạy nhanh tới, “Trời ơi! Gọi bác sĩ… Không! Lập tức lái xe! Lâm! Lâm!”

Lâm Dật Phi té từ trên cầu thang xuống, cả người ngã từ trên cao nhất xuống bậc thấp nhất.

George muốn ôm lại cậu, nhưng chuyện phát sinh quá đột nhiên, tất cả đều không kịp phản ứng.

Chris nằm trên giường nghe thấy tiếng thét dưới lầu, thân thể như bị kim đâm mà giật bắn lên, lao ra khỏi phòng chạy về phía cầu thang, tình cảnh đập vào mắt khiến anh sửng sờ tại chỗ, không thể bước thêm một bước nào.

Lâm Dật Phi nằm trên mặt đất, hai mắt dường như không còn tiêu cự, Ozbourn tiên sinh nửa quỳ bên cạnh, tay trái nâng gáy cậu, khi hắn đổi tay, thì lòng bàn tay toàn là máu.

“Cẩn thận… Cẩn thận đầu của cậu ấy…”

“Có phải não đã bị chấn động hay không, lỡ như xuất huyết thì…”

“Nhanh lên, nâng cậu ấy lên, chúng ta đến bệnh viện!” Ozbourn hét to với hai người hầu, “Còn sửng sờ ở đó làm gì! Lại đây giúp tôi nâng đầu cậu ấy, George, hai chúng ta nâng cậu ấy lên xe!”

Một đám người đều cuống cuồng cả lên, căn bản không thể phối hợp với nhau được.

Chris bỗng chạy xuống cầu thang, nói với Ozbourn tiên sinh, “Tiếp tục nâng đầu cậu ấy.”

Nói xong, anh bế hẳn Lâm Dật Phi lên, đi ra cửa. Xe đã đậu ở đó.

Mà đám người hầu và Geroge nhìn theo bọn họ ra cửa, đều chảy một thân mồ hôi.

Xe chạy đến bệnh viện gần nhất, trải qua một đợt kiểm tra băng bó, Lâm Dật Phi được yêu cầu ở lại bệnh viện để theo dõi.

“Đứa nhỏ kia không có việc gì chứ?” Ozbourn tiên sinh nhướng mày, “Đứa nhỏ đó ngã từ trên cầu thang xuống, chảy rất nhiều máu.”

“Đó là bởi vì khi ngã xuống bị vỡ mạch máu, may là đã ngừng. Theo như ảnh chụp được trong phim, thì không có dấu hiệu xuất huyết não, xin ngài hãy an tâm.”

Ozbourn tiên sinh thở ra một hơi, “Phiền giúp tôi chuyển nó đến phòng điều trị cao cấp, tôi muốn nó có được sự chăm sóc tốt nhất.”

Từ lúc Lâm Dật Phi được đưa vào cấp cứu, nắm tay Chris vẫn siết chặt lại, thẳng đến khi nghe được tiếng “an tâm”, tay anh mới hơi buông lỏng.

“Khi nào thì cậu ấy tỉnh?” Chris hỏi bác sĩ khi hắn vừa muốn xoay người rời đi.

“A, chuyện này thì tôi không rõ lắm, có thể lập tức, cũng có thể ngủ một chút mới tỉnh lại. Nhưng tôi phải nhắc nhở một chút, bởi vì não bị chấn động, lúc cậu ấy tỉnh lại sẽ có triệu chứng muốn ói, và chóng mặt.”

Nhóm y tá đưa Lâm Dật Phi đến phòng điều trị, Chris đi theo sau, rồi ngồi bên giường nhìn Lâm Dật Phi đang nhắm mắt.

Vẻ mặt như thế khiến cho Ozbourn tiên sinh chấn động, tựa như ngày đó khi hắn phát hiện người vợ đang tựa lên vai mình đã ngừng hô hấp, hắn cứng người nhẫn nại nhưng không cách nào ngăn cản sự run rẩy của cơ thể cùng nước mắt đang không ngừng dâng lên, Chris chỉ đứng đó thẫn thờ nhìn tất cả.

Một buổi tối qua đi, cho đến khi bác sĩ tới kiểm tra, Lâm Dật Phi vẫn chưa tỉnh lại.

“Vì sao cậu ấy chưa tỉnh lại?” Chris lạnh lùng hỏi.

Viện trưởng sớm đã nhắc nhở, tuyệt đối không thể đυ.ng chạm đến người trong phòng điều trị này, nhưng thiếu niên với khí chất lãnh liệt trước mặt khiến hắn không quá thoải mái.

“Có rất nhiều nguyên nhân. Theo đúng thì hôm nay cậu ấy phải tỉnh rồi, nhưng đến bây giờ vẫn chưa tỉnh.” Bác sĩ nói nhỏ cái gì đó với y tá bên cạnh, sau đó viết lên quyển sổ kiểm tra tình trạng bệnh nhân rồi rời đi.

Có người vội tới giúp Lâm Dật Phi chích dịch dinh dưỡng, theo yêu cầu của Ozbourn tiên sinh, bọn họ cũng giúp Chris chích.

“Tôi không cần những thứ này.”

“Nếu ngài không muốn chích dịch dinh dưỡng, vậy sao có thể kiên trì đến khi bệnh nhân tỉnh lại?” Y tá nâng cao giọng, nói ra lời dặn dò mà Ozbourn đã nói với nàng.

Quả nhiên, Chris kéo tay áo, vươn tay ra.

Nhưng Lâm Dật Phi vẫn chưa tỉnh.

Giữa trưa, y tá cứ thế đổi ca rồi lại rời đi.

Đến chiều ba bốn giờ, Chris cuối cùng mất kiên nhẫn nhấn nút đầu giường, y tá vội vã đi tới.

“Xảy ra chuyện gì?” Ánh mắt Chris dường như muốn gϊếŧ chết y tá.

“… Chuyện này rất khó nói, có lẽ qua một tiếng nữa cậu ấy sẽ tỉnh thì sao? Cậu xem, nhịp tim bình thường mà, có lẽ cậu ấy chỉ là… chỉ là ngủ nhiều chút mà thôi…”

Y tá nói đúng, Lâm Dật Phi đã một ngày một đêm không nghỉ ngơi, tuy não chỉ bị chấn động rất nhỏ, nhưng sự mệt mỏi dâng lên, cậu cứ thế mà ngủ thật sâu.

Chris im lặng.

Y tá đi ra ngoài.

Chris nhìn gương mặt an tĩnh của Lâm Dật Phi, tựa như nó sẽ vĩnh viễn biến mất, và rồi bờ vai anh bắt đầu run rẩy.

Cả phòng ngoài tiếng tích tích của máy đo nhịp tim, thì chỉ còn tiếng nghẹn ngào của Chris.

“… Đau quá…” Lâm Dật Phi giật giật đầu ngón tay, bởi vì Chris dùng sức, cậu không thể không tỉnh lại.

“…”

Lâm Dật Phi chậm rãi mở mắt, cảm thấy trần nhà dường như đang chuyển động, cậu theo bản năng xoa xoa trán, mới phát hiện đầu mình được băng bó.

“Cậu cố ý ngã cầu thang để trả thù tớ sao.”

Lâm Dật Phi nghiêng đầu, thấy Chris, cũng chỉ có người kia mới nắm tay mình đau đến khiến mình tỉnh lại.

“… Trả thù cậu cái gì…” Đầu óc Lâm Dật Phi dần tỉnh táo, khi cậu ý thức Chris đang cùng mình nói chuyện, thì trong lòng mừng rỡ.

“Cậu nói cậu từng mất đi một người bạn. Loại cảm giác này như mộng đẹp bị bừng tỉnh. Cậu trả thù tớ vì tớ không nói chuyện với cậu, nên cậu quyết định đẩy tớ từ ác mộng này ngã vào ác mộng khác, phải không?”

“…” Lâm Dật Phi lắc đầu, “Không phải, Chris. Tớ cho đến tận lúc này cũng không nghĩ tới việc trả thù cậu…”

“Vậy vì sao cậu lại té xuống? Cậu cảm thấy nếu để tớ thấy cậu ngã vào một vũng máu sẽ rất thú vị ư?” Âm điệu của Chris cao lên, mang theo một loại tức giận, nhiều hơn là sợ hãi.

“Tớ bị ngã là vì… là vì…”

“Vì sao?”

“Vì tớ không ăn không uống giống cậu, nên tớ chóng mặt, tớ đạp trúng khoảng không và té xuống! Ai lại lấy mạng của mình để trả thù người khác! Và người bị trả thù lại là người quan trọng nhất của mình!”

Lâm Dật Phi nói xong, im lặng.