Chương 4: Không phải chúng ta chung nhóm sao

- Edit:

Tiểu Hân


- Beta:

Tiểu Hân




Chris tựa như muốn tốc chiến tốc thắng giải quyết tên Lâm Dật Phi đáng ghét này, một tay cầm lấy hộp cơm của Lâm Dật Phi, chưa hết năm phút đã ăn sạch sẽ, còn lật ngược hộp lại chứng minh mình đã ăn sạch, tiếp đến xòe tay ý bảo Lâm Dật Phi đưa một đô la đây.

Lâm Dật Phi tức đến đỏ hết cả mặt, “Cậu chờ đó! Ngày mai sẽ cay chết cậu!”

“Tùy cậu!” Chris nằm xuống nhắm mắt lại giấu đi suy tư trong mắt, tư thế ý bảo đừng quấy rầy tôi nữa.

KK vẫy tay gọi Lâm Dật Phi trở về, sau đó vỗ cái bộp vào đầu cậu nói: “Sao cậu ngốc thế! Cơm trưa đều bị cậu ta ăn sạch rồi!”

“Đúng vậy… còn mất một đô la nữa…” Lâm Dật Phi cố làm ra vẻ mình ngốc quá. Thật ra hiện giờ cậu rất vui, Chris ăn sạch toàn bộ phần cơm trưa của cậu. Từ lâu cậu đã biết mẹ Chris làm công trong một nhà hàng Trung Quốc, buổi tối sẽ mang những món cay Tứ Xuyên về cho Chris ăn, tuy rằng Chris sinh ra ở Mỹ nhưng lại ăn món cay Tứ Xuyên để lớn lên, hộp cơm đầy ớt của mẹ Lâm chỉ là chuyện nhỏ đối với anh mà thôi.

Dùng bất cứ biện pháp nào cũng được, cậu không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của Chris, muốn cuộc sống của anh được tốt hơn.

Ngày hôm nay kết thúc với sự thích ý của mọi người, Lâm Dật Phi cũng rất vui, cậu vui vì có thể cùng Chris mười hai tuổi ngồi ăn dưới gốc cây, đây là điều ngay cả mười năm sau cậu cũng chưa từng nghĩ tới.

Ánh mặt trời buổi trưa hơi gắt, nhưng dù có chói thế nào đi nữa cũng không bằng đường kiếm trí mạng khi Chris chém trúng Kevin ở trận chung kết trong thế vận hội Olympic.

Gió nhẹ mơn man, tựa như hô hấp của nhau, rõ ràng cách nhau rất xa rồi lại như thật gần.

Tiết trời ngày càng nóng, Lâm Dật Phi không tài nào ngủ được trong căn phòng nhỏ của mình. Không có điều hòa, bởi vì nếu muốn điều hòa thì phải có tiền, mẹ Lâm xót cậu, mua hai cái quạt nhưng lại sợ cậu cảm lạnh, lúc nào cũng đợi đến lúc Lâm Dật Phi ngủ say liền tắt đi. Chưa đến hai giây sau Lâm Dật Phi đã tỉnh lại, qua đó mở quạt, không khí bắt đầu lưu động, không còn oi bức như cũ nữa.

Trời vừa hửng sáng, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe đạp “linh đinh”, Lâm Dật Phi theo bản năng chồm ra ngoài cửa sổ nhìn, không ngờ người chạy chiếc xe đạp kia lại là Chris. Anh đang chạy dọc hai bên đường để đưa báo. Cuối cùng Lâm Dật Phi cũng hiểu được vì sao Chris luôn ngủ, bởi vì sáng dậy quá sớm nên anh ngủ không đủ giấc. Lâm Dật Phi dựa vào cửa sổ nhìn, đó là bóng lưng của Chris, gầy yếu nhưng không bao giờ khuất phục, nhìn nó ta không tài nào tưởng tượng ra được tư thế khi thành niên.

Bỗng dưng Chris đổi hướng chạy trở lại, dừng dưới nhà Lâm Dật Phi, anh ngẩng đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Dật Phi.

Giật mình trước ánh mắt của anh, Lâm Dật Phi mất tự nhiên sờ đầu.

Đối phương lạnh lùng vẫy tay gọi cậu xuống.

Lâm Dật Phi thật không ngờ Chris sẽ chủ động nói chuyện với mình, vì thế vui vẻ cầm chìa khóa xuống dưới rồi im lặng mở cửa.

“Này, có chuyện gì sao?” Rõ ràng đang mong chờ đến run rẩy, nhưng khi đứng trước mặt Chris lại vờ co rúm người lại.

“Tôi biết hàng ngày cậu đưa cơm cho tôi là vì thấy tôi mỗi trưa chỉ ăn có một cái sandwich mà không phải muốn cay chết tôi.” Giọng điệu của Chris lạnh lẽo, không mang chút cảm kích nào.

Tim Lâm Dật Phi run lên, xong rồi, bị vạch trần rồi, mình quá coi thường chỉ số thông minh của Chris.

“Tôi không cần người khác thương hại, nên mong cậu sau này đừng làm chuyện như thế nữa. Cậu không phải thánh mẫu Maria, tôi cũng không muốn nhận cảm hóa.” Nói xong Chris liền đạp xe đi.

Nhìn theo bóng dáng của anh, giữa trời hè oi bức, Lâm Dật Phi bỗng có cảm giác điêu tàn.

Những ngày sau đó, Lâm Dật Phi không nói gì với Chris, điều này lại khiến bọn KK thở phào, may mà Lâm Dật Phi không lầm đường lạc lối theo Chris.

Ngày được ngày không mà trôi qua, chương trình tiểu học của Mỹ cũng không nặng, sau khi tan học đa số bọn trẻ đều có nhiều thời gian vui chơi, hơn nữa nhiều nhất là các hoạt động ngoại khóa. Ví dụ như nói về sự phát triển của khoa học kỹ thuật hoặc diễn thuyết gì đó. Mà vừa lúc tháng tám sắp tới trường tiểu học của bọn họ sẽ tổ chức một buổi bán đấu giá ở sân thể dục, mọi người sẽ mang những thứ thủ công chế tác của mình đến bán đấu giá, hai người một nhóm, nếu ai đã bán đấu giá vào buổi sáng rồi thì buổi chiều có thể làm khách mua những sản phẩm của các bạn khác. Tuy rằng hoạt động này nghe có hơi ngây thơ nhưng nó rất hữu ích cho sức sáng tạo của bọn trẻ.

Cô Ann chuẩn bị một cái hộp nhỏ, bên trong có rất nhiều con số, cô sẽ viết số rồi thả vào đó, nếu ai bóc trúng số giống nhau thì sẽ cùng nhóm, số chẵn bán buổi sáng, số lẻ bán buổi chiều.

Bộ dáng nhón chân để bóc thăm của bọn nhỏ có chút buồn cười, Lâm Dật Phi sờ mũi không biết mình sẽ cùng tổ với ai. Đến phiên KK, cô nàng hít sâu cứ như sắp đi chọn chú rễ, vói tay vào thùng lấy một tờ rồi mở ra xem, Lâm Dật Phi buồn cười, có lẽ cô nàng không phải hồi hộp vì bóc thăm, mà là hồi hộp vì không biết mình sẽ chung nhóm với ai?

Sau khi mọi người đều đã bóc xong, cô Ann đứng trên bục đọc từng số. KK rất may mắn, bất ngờ được chung tổ với Michael, hai người vốn có quan hệ rất tốt nên chắc chắn sẽ thật ăn ý hoàn thành nhiệm vụ.

“Số mười bảy.” Nghe cô Ann gọi đến số của mình, Lâm Dật Phi giơ tay lên, nhìn quanh lớp học xem có ai giơ cùng mình không. Chuyện gì thế này?

Lâm Dật Phi nhìn Chris đang ngồi bên cửa sổ ngắm mây, bỗng nghĩ không phải là cậu ấy chứ?

Quả nhiên cô Ann hỏi: “Chris, của con là số mấy?”

Chris liếc mắt nhìn mảnh giấy nhỏ trong tay mình, thản nhiên nói: “Số mười bảy.”

“Được, vậy con cùng nhóm với Lâm, hy vọng hai con sẽ phối hợp ăn ý.”

Lâm Dật Phi thầm thở dài, lấy quan hệ lúc này của cậu và Chris, phối hợp ăn ý chỉ là chuyện tốt đẹp trong mơ.

Tan học, Lâm Dật Phi đi phía sau Chris muốn nói gì đó. Đang cúi đầu suy nghĩ, người phía trước bỗng ngừng lại, mũi của Lâm Dật Phi va thẳng vào lưng đối phương.

“Ui…”

“Cậu theo tôi làm gì?” Chris xoay người, ánh mắt hờ hững.

“Kia… không phải chúng ta cùng nhóm sao? Dù sao cũng phải bàn với nhau xem nên làm cái gì chứ?”

“Đó là chuyện của cậu.” Chris vừa muốn xoay người, Lâm Dật Phi theo bản năng bắt lấy cánh tay anh.

“Con người cậu chẳng lẽ không có trách nhiệm đến vậy sao? Nếu cậu muốn chung nhóm với người khác thì cứ nói với cô Ann, như vậy cũng tốt hơn nếu tớ chung nhóm với người khác!” Lâm Dật Phi nổi giận, cậu biết tính tình của Chris, cậu đã rất nhẫn nại, cực kì nhẫn nại, cho dù nổ mạch máu cũng nhẫn nại. Còn nhớ rõ lần đầu tiên mình gặp anh ở sân đấu kiếm, chỉ mới hai ba câu thôi đã làm cậu tức đến bốc khói.

Nhưng khi nói xong những lời này, Lâm Dật Phi rất hối hận. Cậu hiểu rõ tính tình của Chris, vô cùng cứng đầu.

Quả nhiên…

“Cậu yên tâm, tôi sẽ nói với cô Ann.” Chris dứt khoát xoay người bỏ đi, Lâm Dật Phi nâng tay ấn trán mình.

Chris à Chris, cậu nói xem tớ nên làm thế nào cho phải đây?

Sau khi dùng xong cơm tối, mẹ Lâm đang chuẩn bị cơm hộp mang đi cho ba Lâm tối nay tăng ca.

“Mẹ — tại sao ba phải vất vả như thế, về sớm nghỉ ngơi một chút không phải tốt hơn sao?”

“Ngốc à, tăng ca thì giám đốc sẽ cho thêm tiền lương! Mệt thì hơi mệt, nhưng tiền học phí của mấy trường ở Mỹ rất mắc, sau này con chắc chắn sẽ phải học đại học, chẳng phải chúng ta nên bắt đầu kiếm tiền từ bây giờ sao?”

Lâm Dật Phi nghe vậy thì đau lòng, “Đừng tiết kiệm đến thế, sau này khi con lên đại học sẽ không dùng tiền của nhà nữa.”

“Vì sao? Chẳng lẽ con không muốn học đại học?”

“Mẹ yên tâm, con sẽ có học bổng.” Lâm Dật Phi biết nhờ năng lực đấu kiếm xuất sắc nên mình đã trở thành trường hợp đặc biệt, sau đó lại đậu chung một trường đại học với Chris, có được số học bổng đáng kể.

Tuy rằng mẹ Lâm không tin lời Lâm Dật Phi, nhưng vẫn bị con mình làm cảm động.

“Mẹ, con mang cơm cho ba nha.”

“Con đi sao?” Mẹ Lâm nhanh chóng lắc đầu, “Ba con vẫn thường nói trị an ở đây không tốt, sau này có tiền rồi sẽ dọn đến khu khác ở… Nghe cậu lưu học sinh ở dưới lầu kia nói, hai ngày trước ở ngoài ngã tư có bốn năm học sinh bị làm nhục đến chết…”

Chờ đến khi mẹ Lâm quay đầu lại, mới phát giác hộp cơm cùng với Lâm Dật Phi đã biến mất. Nhanh chân chạy đến cửa sổ đã thấy Lâm Dật Phi đứng dưới lầu, cười nói vọng lên: “Mẹ đừng lo, đó là chuyện của đêm hôm khuya khoắt, còn con sẽ trở lại trước hoàng hôn!”

Sau khi Lâm Dật Phi đến xí nghiệp đưa cơm xong liền ngoan ngoãn trở về bằng tàu điện ngầm. Trên đường đi qua một tấm bảng chữ M siêu cấp lớn, khỏi cần nghĩ cũng biết đây là bãi giữ xe của một khách sạn. Bên ngoài khách sạn có một số người làm công việc đặc biệt phục vụ khách.

Ngẩng đầu lên nhìn, mặt trời đã lặn, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, nên về sớm một chút, nếu không mẹ sẽ suy nghĩ bậy bạ mất.

Bỗng, một tiếng hét vang lên từ trong khách sạn, một người phụ nữ trẻ tuổi che chở cho một thiếu niên bị đẩy ra, té xuống bậc thang trông rất chật vật.

Hai gã đàn ông mặc đồ trắng đi tới, vẻ mặt khó chịu, đá một cú lên lưng người phụ nữ, “Dẫn theo con mà cũng muốn đi làm! Ngán mày quá!”

Thiếu niên nổi giận, bất chấp người phụ nữ đang kéo mình ở phía sau, lập tức dùng chân đạp một cái, nhưng kẻ đối diện cao to vạm vỡ lập tức đè thiếu niên xuống đất, kéo tóc thiếu niên ra sau, “Ồ? Vừa rồi không nhìn kỹ, tên nhóc này trông cũng đẹp nha!”

Gã lộ ra nụ cười đáng khinh, vươn ngón cái cọ vài đường lên mặt thiếu niên, “Đi nào, mày muốn theo mẹ mày, vậy thì cho mày gia nhập nhé!”

Lâm Dật Phi ngơ ngác nhìn tình huống trước mắt, chuyện gì thế này…

Thiếu niên kia không ngừng đấm đá, người phụ nữ muốn kéo thiếu niên trở về lại bị hai tên đàn ông kia nắm tóc ném sang một bên.

Mọi người chỉ im lặng nhìn tất cả, có người đưa tiền, có người tiếp tục mời chào khách, nếu bây giờ có ai đến giúp bọn họ, vậy sau này đừng nghĩ đến chuyện tiếp tục làm việc ở đây nữa.

Mà thiếu niên kia không phải ai khác, chính là Chris.