Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cẩn Nhiên Ký

Chương 3: Đêm mưa ở khách điếm (ba)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một tia kiên nhẫn cuối cùng của Bùi Tiêu Y rốt cuộc cũng bị ánh mắt nóng bỏng của Xuân Cẩn Nhiên chặt đứt. Không phải hắn chưa từng gặp qua ánh mắt này, nhưng đều là xuất phát từ nữ tử, các cô nương luôn có vài phần rụt rè, không có.... như người trước mắt, nhổm cả người lên, chỉ kém xuất hồn ra để nhìn hắn chằm chằm. Tuy so với thế gian hiểm ác, nhân tâm khó lường, sự uy hϊếp đến từ ánh mắt này còn thua cả một cơn gió lạnh vào mùa đông, nhưng gió lạnh thổi lâu cũng sẽ bị bệnh thương hàn, đặc biệt là cái người đang thổi gió, nội lực thì có hạn, nhưng sức gió vẫn không hề suy giảm.

Nhưng cũng may, có thể dừng ở đây.

Xuân Cẩn Nhiên đợi nửa ngày, không chờ được họ của mỹ nhân, lại nghe được một câu quan tâm của đối phương: "Ngươi còn có thể chạy không?"

Tuy rằng hiện tại hắn nằm như bùn lầy người ta đứng như tùng bách, mặt hắn hấp hối như sắp chết còn người ta tóc tai không loạn ánh mắt thanh minh, hơn nữa cùng nhau sớm chiều ở chung suốt ba ngày ba đêm, sự chấp nhất của bản thân cuối cùng cũng có thể đổi lấy tấm chân tình! Tư vị này làm cho Xuân Cẩn Nhiên cảm thấy mắt nóng lên, mũi lên men, âm thanh nói chuyện cũng có chút nghẹn ngào: "Tuy rằng bây giờ Thiên Vương Lão Tử có tới ta cũng không chạy nổi, nhưng trước khi chịu trói có thể nghe được lời này của ngươi, đời này ta cũng không còn gì luyến tiếc."

Bùi Tiêu Y vừa lòng gật đầu: "Vậy thì tốt."

Xuân Cẩn Nhiên cảm thấy khó hiểu vì sao đối phương lại nói những lời này, nhưng cũng không hề gì, bây giờ hắn chỉ muốn giãy dụa đứng dậy, dùng cái tay nhỏ nhỏ dơ dơ của mình sờ lên mặt mỹ nhân......

"Bảo trọng."

"Không sao, không sao, ta có thể tự đứng dậy không cần đỡ....."

Viu ——

Bịch bịch bịch bịch ——

Mỹ nhân không phải muốn dìu hắn.

Mỹ nhân muốn chạy!

Xuân Cẩn Nhiên trừng lớn mắt, cái tay còn đang vươn ra giữa không trung, thu lại cũng không phải, vươn tới lại không có người, quả thực thê lương mà chua xót.

Nếu là ngày thường, lấy khinh công của hắn thì thi triển hai ba cái liền đuổi kịp đối phương, nhưng hiện tại, đừng nói là mỹ nhân huynh vẫn còn nội lực, cho dù là kẻ không có nửa điểm võ công như Đinh Nhược Thuỷ, hắn cũng không thể sờ đến góc áo của người ta. Hiển nhiên, mỹ nhân huynh chính là chờ đợi thời cơ ngay lúc này, không cần tốn nhiều sức liền có thể hoàn toàn ném hắn đi.

Này chính là ——

Hoa rơi hữu ý tuỳ nước chảy,

Nước chảy vô tình cuốn hoa trôi.

Tâm người sắt đá tựa rắn rết,

Uổng phí một nhan sắc khuynh thành!

......

Lúc Quách Phán đuổi tới miếu hoang, nhìn thấy Xuân Cẩn Nhiên đang viết tuyệt tình thơ bên cạnh đoạn một đoạn hồn thơ khác.

Quách Phán vốn muốn tìm một cái khe hở trên nóc nhà, lặng yên không tiếng động mà tiếp cận, sau lại phát hiện đối phương hoàn toàn đắm chìm trong một cảm xúc kịch liệt nào đó, không hề cảnh giác, nên hắn lớn gan mà tiến vào, liền thấy kẻ kia đang chấm máu tươi ở ngón tay viết lên miếng vải rách một đám câu thơ tào lao!.

Ba ngày ba đêm, rìu của mình còn chưa gây nên bất cứ vết thương nào cho "nghi phạm", nhưng chính "nghi phạm" lại tự cắn hai đầu ngón tay, thói đời ngày nay, nhân tâm quả thật.......quá khó dò.

Chép xong thơ, "nghi phạm" lại đem tấm vải rách gấp kĩ, thật cẩn thận mà đưa vào trong ngực, rồi mới ngẩng đầu nhìn về phía Quách Phán: "Tới rồi à?"

Quách Phán sửng sốt, song cũng hiểu rõ, thì ra không phải phát hiện ra mình, mà là đang đợi mình tới. Tư vị này cũng không làm hắn do dự, lập tức móc dây thừng ra, trói chặt đối phương, tránh cho "nghi phạm" đổi ý.

Xuân Cẩn Nhiên nghe được hơi thở đầy nội lực, lại nhìn động tác buộc người mạnh mẽ hữu lực của hắn, thật là kính nể sát đất, không khỏi buột miệng thốt ra: "Đại hiệp, ngài họ gì? Làm việc ở nha môn nào?"

Không hỏi được danh tính của mỹ nhân, ít nhất cũng phải biết tên họ của tráng sĩ truy bắt mình!

"Đại hiệp ta không dám nhận. Tại hạ họ Quách, tên một chữ Phán. Không phải người của nha môn, chỉ là một người trong giang hồ." Quách Phán hành tẩu giang hồ, trước nay đều rất thẳng thắn.

Xuân Cẩn Nhiên sửng sốt, hoài nghi chính mình nghe lầm.

Quách Phán, được người trong giang hồ xưng là "Phán quan", trời sinh lập chí tận diệt chuyện bất bình trên thế gian, gặp ác như gặp thù, gặp hung phạm thì bắt. Tuy rằng tên họ và biệt danh đều có chữ "Phán", nhưng người thì ngược lại, chỉ bắt mà không phán, đặc biệt là nghi phạm, nhất định phải bắt lại cho quan phủ định đoạt, nếu quan phủ làm không tốt hoặc không muốn nhúng tay vào chuyện giang hồ, hắn sẽ dẫn người đến môn phái thích hợp để đưa ra quyết định. Nhưng mà giang hồ phân tranh rắc rối và phức tạp, các đại môn phái khắp nơi đều có, nhiều lúc hắn cho rằng "thích hợp", lại không vừa lòng người, dần dần, thanh danh của hắn trong võ lâm trở thành khen chê nửa nọ nửa kia, người khen thì nói hắn ghét ác như thù, hắc bạch phân minh, kẻ chê lại nói hắn xen vào chuyện người khác, chỉ hợp độc hành. Nhưng có một điều ai nấy đều phải tán đồng —— người bị Quách Phán theo dõi, chính là chạy tới chân trời góc bể cũng không trốn được.

Rốt cuộc, sau khi Xuân Cẩn Nhiên lấy lại tinh thần, liền muốn khóc lớn một hồi: "Quách huynh sao lại không nói sớm, nếu ngươi nói sớm ta cũng không đến nỗi chịu tội suốt ba ngày ba đêm như thế! Lúc ở khách điếm liền đi theo ngươi là được rồi!"

Quách Phán giật nhẹ khóe miệng: "Chưa gì ngươi đã chạy, chỉ cần ta có một tia thả lỏng ngươi liền chạy mất, thời gian đâu mà báo họ tên."

Xuân Cẩn Nhiên ai oán nhìn trời: "Ta biết mà, không nên luyện khinh công đến xuất thần nhập hoá như thế......"

Quách Phán: "......"

Nếu không phải không tận mắt thấy đối phương gϊếŧ người, hắn thật sự muốn chém một rìu trực tiếp tiễn vị này đi ngay tại chỗ!.

Có lẽ là bị Xuân Cẩn Nhiên nhiễu loạn tâm trí, thẳng đến khi xách người lên khỏi mặt đất, Quách Phán mới phát hiện có điều không ổn: "Đại sư huynh của ngươi đâu?"

Không hỏi đến thì thôi, hỏi đến càng khó chịu, Xuân Cẩn Nhiên cảm thấy ngũ tạng đều nóng: "Đã chết."

Quách Phán không hiểu ra sao, thầm nghĩ nửa canh giờ trước còn chạy nhanh như thế, chớp mắt đã chết rồi? Hơn nữa dù chết cũng phải để lại thi thể chứ.

Xuân Cẩn Nhiên nhìn ra đối phương đang mê mang, hảo tâm giải thích, tuy rằng có chút nghiến răng nghiến lợi: "Ở trong lòng ta hắn đã chết!"

Quách Phán tức khắc minh bạch, ra là đối phương không màng đồng môn mà chạy trước. Nhưng cũng không quan hệ, trước nộp tên này lên quan phủ, kẻ còn lại......

Bốp!

Quách Phán đang cân nhắc bỗng thấy cánh tay đau đớn, vô thức buông lỏng sợi dây thừng trói Xuân Cẩn Nhiên ra. Hắn chợt thấy không ổn, vừa định lấy rìu sau lưng, lại thấy mấy khối Phi Hoàng Thạch phóng tới, chuẩn xác mà đánh trúng mấy huyệt đạo trên người hắn, tức khắc làm cho cả người cứng đờ, đừng nói vận công chém rìu, ngay cả cử động một ngón tay cũng trở nên cực kỳ khó khăn!

Biến cố đột nhiên xuất hiện khiến cho Xuân Cẩn Nhiên sửng sốt, nhưng hắn rất nhanh phát hiện Quách Phán đã bị chế trụ, vì thế thù hận bỗng nhiên tan thành mây khói, lòng yêu cái đẹp lại căng phồng lên: "Ta biết mỹ nhân huynh sẽ không bỏ rơi ta ——"

"Tuy ta không muốn nói lời cay đắng, nhưng hắn thật sự quyết tâm bỏ rơi ngươi." Một bóng người xuất hiện ở cửa miếu, không phải là mỹ nhân huynh, mà là một nam tử áo dài, nhìn giống một tiên sinh nơi trướng phòng: "Nhưng không hề gì, ta đã giúp ngươi giữ người lại, một lát sau các ngươi liền có thể gặp lại."

Người tới tướng mạo đoan chính, mày rậm mắt to, vốn nên là bộ dáng hạo nhiên chính khí, nhưng trong mắt lại lấp loé ánh sáng đam mê tiền tài, vì thế cái vẻ hạo nhiên chính khí kia bay mất không còn sót lại bất cứ thứ gì.

"Kỳ Vạn Quán?" Xuân Cẩn Nhiên không ngờ có thể gặp người quen ở nơi này. Không, thực ra hắn và đối phương cũng không thể tính là quen biết, chỉ từng gặp một lần ở y quán của Đinh Nhược Thuỷ.

Kỳ Vạn Quán, lâu chủ của Vạn Quán Lâu, một thân ám khí xuất thần nhập hoá, nhưng tuyệt không đả thương tới tính mạng con người. Vạn Quán Lâu cũng không được xem là một môn phái đứng đắn trên giang hồ, không có bí thuật võ công chính thống, cũng không có quy mô tổ chức nghiêm cẩn, chỉ có rải rác mấy chục người, hô hào tôn chỉ "Ta giúp ngươi giải nạn, ngươi giúp thắt lưng của ta treo vạn lượng", chuyên nhận những chuyện thượng vàng hạ cám trong giang hồ.

"Ta cứ tưởng là ai, ra là Cẩn Nhiên huynh." Người làm ăn quả là người làm ăn, không cần quan tâm tình huống như thế nào, cũng có thể cười tươi chào đón: "Cẩn Nhiên huynh, lâu rồi không gặp?"

Xuân Cẩn Nhiên nhìn dây thừng trên người mình, lại nhìn hắn, hỏi: "Ngươi thấy vậy sao?"

Kỳ Vạn Quán cười sáng láng thay lời xin lỗi: "Thật xin lỗi, tuy ta rất muốn giúp ngươi cởi trói, nhưng đã nhận uỷ thác thì phải làm hết sức mình, sợ là Cẩn Nhiên huynh còn phải nhịn thêm một vài ngày rồi."

Xuân Cẩn Nhiên biết Kỳ Vạn Quán sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện tại đây, hắn là kẻ không có lợi thì không dậy sớm, nhất định là có người đem bạc tìm tới hắn, cũng nhất định là vì cô nương đã chết là ở khách điếm ba ngày trước.

Vị kia cô nương rốt cuộc là ai? Sao lại chết thê thảm như thế? Y phục hỗn độn, vết thương trên cổ, làm cho người ta không dám tưởng tượng nàng đã gặp phải chuyện gì trước khi chết. Rơi qua cửa sổ phòng chữ Thiên số 5, vậy chỉ có thể là rơi xuống từ nóc nhà. Nhưng trước đó cũng không nghe thấy tiếng đánh nhau hoặc giãy dụa trên mái ngói, chả lẽ lúc đó hắn tập trung đối phó roi chín đốt của mỹ nhân huynh, nên đã xem nhẹ những âm thanh khác? Nhắc đến mỹ nhân, cũng có chuyện khiến hắn khó hiểu, tại sao không đường ai nấy đi ngay từ lúc đầu, lại phải dây dưa ba ngày, sau đó bỏ hắn mà đi......

Lúc bị Quách Phán truy đuổi không có thời gian ngẫm nghĩ, bây giờ có thể tĩnh tâm, bí ẩn lại từng cái từng cái giống như rễ cây mà quấn lấy nhau, làm cho người ta rối rắm, khiến cho đầu của Xuân Cẩn Nhiên đau đến mức muốn nứt ra. Nhưng thứ càng khiến hắn khó chịu chính là ——

"Rốt cuộc ngươi muốn trói đến khi nào?!"

Kỳ Vạn Quán đã dùng hết ba cuộn dây thừng, hơn nữa còn đang chuẩn bị trói cuộn thứ tư......Một tên Quách Phán mà thôi, muốn bó đến mẹ ruột cũng nhìn không ra hay gì!

"Đề phòng tai họa khi nó còn chưa xảy ra" Kỳ Vạn Quán vẫn tủm tỉm cười như trước, mặt đầy hòa khí: "Có trách thì trách Quách huynh quá nhiều sức lực, khí thế "Phán quan" toả khắp sơn hà, không thể thiếu cảnh giác."

Quách Phán nghe vậy nhíu mày: "Nếu đã biết ta là ai, sao còn muốn trói ta?"

"Khách hàng muốn không phải là hung thủ, mà là tất cả những người liên quan đến chuyện này, ta chỉ đành phải thấy một kẻ thì trói một kẻ, thấy một đôi thì trói một đôi thôi." Kỳ Vạn Quán dùng hết cuộn dây thừng cuối cùng, vỗ vỗ bụi trên tay, thở phào: "Kỳ thật các ngươi may mắn mới gặp được ta, nếu như gặp phải kẻ khác, chưa chắc sẽ lấy lễ đối đãi như vậy."

Trói gô lại có tính là lấy lễ đối đãi hay không thì tạm thời không bình luận, điều Xuân Cẩn Nhiên quan tâm chính là: "Còn có người khác?!"

"Là có rất nhiều người khác" Kỳ Vạn Quán cố tình tăng thêm ba chữ "có rất nhiều" để thể hiện tầm quan trọng: "E rằng tất cả những kẻ chịu bán mạng vì tiền trên giang hồ đều tìm tới."

"......" Xuân Cẩn Nhiên không muốn sống nữa.

Trốn được Quách Phán, tránh không khỏi Kỳ Vạn Quán, trốn được Kỳ Vạn Quán, cũng tránh không khỏi toàn giang hồ...... Hàng Minh Tuấn ngươi rốt cuộc chết nơi nào rồi? Chỉ vì cùng ngươi uống chút rượu mà hiện tại lão tử muốn lấy mạng ra đánh cược luôn đây này!

"Khách hàng của ngươi đến tột cùng là ai?" Quách Phán đột nhiên hỏi.

Kỳ Vạn Quán sửng sốt, sẵn tiện cẩn thận quan sát Quách Phán, phát hiện thần sắc đối phương thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, cũng không có bộ dáng cố ý giả ngu. Hắn lại nhìn về phía Xuân Cẩn nhiên, phát hiện vẻ mặt người này cũng vội vàng chờ đáp án. Trầm ngâm một lát, hắn chậm rãi đáp: "Tuy rằng chuyện này không đến lượt ta bình luận, nhưng xem ra các ngươi thật sự không có liên quan."

Xuân Cẩn Nhiên nghi hoặc: "Xin chỉ giáo?"

"Nếu các ngươi biết người chết là ai, sẽ không hỏi vấn đề này." Kỳ Vạn Quán không hề úp úp mở mở, trực tiếp đưa ra đáp án: "Người thuê ta là Hàng Phỉ, cô nương đã chết chính là...... Hàng Nguyệt Dao."

Nghe được đáp án, trong nháy mắt Xuân Cẩn Nhiên liền minh bạch ý tứ của Kỳ Vạn Quán.

Hàng Phỉ, gia chủ của Vân Trung Hàng gia, một trong hai đại thế gia đứng nhất võ lâm, dưới gối có 3 trai 2 gái, mà Hàng Nguyệt Dao chính là tiểu nhi nữ mà ông ta yêu thương nhất. Nghe nói đã có vô số người đến cửa cầu hôn, đều bị Hàng lão gia cự tuyệt ngoài cửa, chính là vì luyến tiếc đứa con gái út này, muốn nàng ở cạnh mình thêm vài năm nữa. Hiện giờ nữ nhi chết thảm, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đừng nói là nửa cái giang hồ, chính là ném đi toàn bộ giang hồ, cũng không hề nói quá.

Xuân Cẩn Nhiên muốn thu hồi mấy lời mắng nhiếc lỗ mãng của mình với Hàng Minh Tuấn.

Bởi vì kẻ thất hứa này không phải ai khác, mà cũng là tiểu nhi tử của Hàng Phỉ, tứ ca của Hàng Nguyệt Dao.
« Chương TrướcChương Tiếp »