Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cẩm Tú Đỉnh

Chương 34

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nữ nhân kia đột nhiên nghe thấy có người tiếng gọi dường như bị dọa sợ hết hồn, liên tục lui về phía sau mấy bước, mới vội vội vàng vàng quay lại nhìn sang phía Mục Thư Du.

Mục Thư Du bước nhanh tới hỏi: “Vừa rồi ngươi định làm gì?”

Nữ nhân kia nhìn Mục Thư Du rồi hành lễ trước, sau đó mới

nói: “Thần thϊếp thỉnh an Thái phi, thần thϊếp chỉ là

đang

nhìn cá chép trong ao.”

“Ngươi biết ta? Xem cá chép vì sao lại phải đứng gần ao như vậy, vừa rồi nhìn qua còn tưởng ngươi muốn nhảy xuống.”

Mục Thư Du đánh giá nữ nhân này vài lần, xác nhận bản thân

không

quen biết đối phương, mặc dù người này cũng là

một

mỹ nhân nhưng

không

giống với những người khác ở chỗ



gái

này có vẻ đẹp ôn nhu trầm tĩnh, tuy là

trên

mặt đầy nước mắt nhưng như vậy càng tôn lên

sự

đoan trang, vừa nhìn là biết có xuất thân bất phàm.

“Thần thϊếp tất nhiên là nhận ra Thái phi, nhưng mà bởi vì thân phận thần thϊếp thấp kém,

không

thể thường xuyên xuất

hiện

trước Thái phi, Thái phi tự nhiên là

không

biết thần thϊếp, thần thϊếp vừa rồi

thật

sự

chỉ là nhìn mấy con cá chép kia rất thú vị nên mới

không

tự giác lại gần thêm vài bước,

đã

làm cho Thái phi lo lắng.”

“Ngươi ở cung nào?” Mục Thư Du mở miệng hỏi, nếu như người ta

không

muốn

nói

rõvậy nàng cũng

không

cần thiết tiếp tục hỏi thăm, ở trong cung cấm nhiều

một

chuyệnkhông

bằng bớt

một

chuyện.

Nữ nhân kia lúc này

đã

chậm lại, đáp lời càng lúc càng bình tĩnh: “Hồi bẩm Thái phi, thần thϊếp Hồng Tú Phong,

hiện

ở tại Cùng Minh điện.”

Cùng Minh điện, nàng

thật

đúng là chưa từng nghe qua, cũng tại vì hoàng cung Hòa Hi quốc vô cùng rộng lớn, nàng cũng chỉ có thể nhớ



vài cung điện chính, nhưng mà cái tên Hồng Tú Phong này hình như

đã

có nghe qua ai đó nhắc tới, nhất thời lại nghĩkhông

ra.

“Tỷ tỷ, làm sao tỷ lại ở chỗ này? Làm muội tìm mãi!”

Mục Thư Yến lúc này từ phía sau

đi

tới, khi đến trước mặt mới nhìn



người đứng đối diện Mục Thư Du, vì vậy vội vàng đổi giọng: “Thỉnh an Thái phi, thần thϊếp nhất thời lỡ lời, kính xin Thái phi đừng trách cứ.”

“Thỉnh an Ngọc thục nghi, thần thϊếp

không

phiền Thái phi và thục nghi

nói

chuyện, thần thϊếp cáo lui.” Hồng Tú Phong rất thức thời lui về phía sau vài bước mới xoay người rời

đi.

“Tỷ tỷ làm thế nào lại ở cùng Hồng mỹ nhân?” Mục Thư Yến hỏi.

“Ta mới vừa thấy nàng ta đứng cạnh bờ ao hình như có gì đó khác thường, liền hỏi nàng đôi câu”. Mục Thư Du bởi vì sau khi bản thân bị đuổi ra khỏi cung, Mục Thư Yến đối với nàng

không

tồi, hơn nữa biết



tấu thỉnh tội cũng

không

có quan hệ gì với nàng ta, dù

nói

thế nào cũng là tỷ muội nhà mình, lúc này thấy Mục Thư Yến đến nênkhông

quan tâm nữa, vẫn giữ

sự

thân thiết như trước.

Mục Thư Yến cười

nói: “Tỷ tỷ suy nghĩ nhiều rồi, Hồng Tú Phong là công chúa Đông Thịnh quốc, thực lực Đông Thịnh quốc chỉ thua hơn Hòa Hi quốc, Hồng Tú Phong có xuất thân cao như vậy làm sao có thể luẩn quẩn ở trong lòng được, nàng ta chắc là vì mấy ngày nay liên tục bị Thục phi sửa trị, lại

không

quen ở cùng người khác nên khó tránh khỏi chạy đến chỗ

không

người phát tiết

một

chút.”

“Ta

đã

nói

cái tên này sao quen tai như vậy, nhất thời

thật

đúng là

không

nhớ ra nổi, thực lực

không

kém hơn Hòa Hi là bao vậy vì sao Hoàng thượng chỉ phong nàng ta làm mỹ nhân, còn để nàng ta bị khinh bỉ như vậy,

không

sợ Đông Thịnh quốc quân

khôngvừa lòng hay sao, còn có Thục phi tại sao phải làm khó nàng ta?”

Mục Thư Yến lôi kéo Mục Thư Du

đi

lên phía trước vài bước: “Tỷ tỷ tốt, đừng đứng dưới mặt trời trò chuyện chứ, đến phía trước ngồi

một

chút rồi trở về vương phủ

đi, Hoàng thượng vì sao

không

tấn phong nàng ta ta cũng

không

biết, có thể là nàng takhông

làm cho Hoàng thượng vui vẻ, cái bộ dạng luôn từ từ trầm tĩnh cũng

không

thú vị gì, nhưng mà Hồng mỹ nhân bị Thục phi sửa trị có thể là bởi vì tỷ tỷ đấy!”

“Lời này là có ý gì, ta và Hồng mỹ nhân trước đấy cũng chưa từng

nói

chuyện qua

mộtcâu sao có thể chứ.” Mục Thư Du khó hiểu hỏi lại.

“Tỷ tỷ có nhớ



chuỗi hổ phách kia chứ?”

Thấy Mục Thư Du gật đầu, Mục Thư Yến cười

một

tiếng: “Trong cung người nào

khôngbiết Thục phi vốn là

yêu

thích chuỗi hổ phách đó,

không

ai nghĩ rằng Hoàng thượng lại ban cho tỷ tỷ, Thục phi tự nhiên là tức chết

đi

được, mà chuỗi hạt châu kia lại do Đông Thịnh quốc tiến cống, vậy nên nàng ta liền dọi Hồng mỹ nhân đến Cùng Dương điện, ý muốn Hồng mỹ nhân báo cho Đông Thịnh quốc lại tiến cống cho nàng

một

chuỗi, chỉ là hổ phách màu lam kia vốn là thứ trân quý, chỉ có

một

chuỗi duy nhất

đã

là rất khó khăn, Đông Thịnh quốc kia sao có thể tặng thêm cho nàng ta

một

chuỗi? Hồng mỹ nhân đáp ứng

không

được nên cũng chỉ có thể giằng co với Thục phi, vậy nên ngày ngày đều bị gọi vào Cùng Dương điện, nghe

nói

rằng, Thục phi căn bản coi Hồng mỹ nhân là cung nữ mà sai sử đủ việc.”

Mục Thư Du giờ mới hiểu được duyên cớ, trong lòng cảm thấy Thục phi vô cùng bá đạo.

“Hoàng hậu

không

biết sao?”

“Biết



thì

như thế nào,

một

người là phi

một

người là mỹ nhân, phẩm cấp thua kém đến vạn dặm đó, Hoàng hậu làm sao có thể để ý loại chuyện

nhỏ

nhặt này chứ, Hồng Tú Phong chỉ có thể mặc cho Thục phi xử trí, nếu

không

phải là thực lực của Đông Thịnh quốc quá lớn nên Thục phi

không

dám làm gì quá đáng, nếu

không

sợ rằng là người

đã

sớm

đã

bị hành hạ tới chết!”

nói

cũng phải, Thục phi hoàn toàn có quyền lực quyết định vận mệnh của

một

mỹ nhân, nàng mặc dù chán ghét Thục phi nhưng việc

không

liên quan đến nàng, hạt châu kia lại càng

không

phải do nàng muốn, là Tần Thừa Thích nhất định muốn cho, cho nên nàng cũng

không

cần thiết ôm việc vào thân.

Chờ đến lúc đến Hòa Ninh điện của Mục Thư Yến, Mục Thư Du mới đột nhiên nhớ tớimột

sự

kiện: “Cái đầu ta này, muội muội ngươi

đi

về trước

đi, Hoàng hậu bảo ta sau khi gặp qua Hoàng thượng

thì

đến Vĩnh Hoa cung gặp Phúc Hân, ta lại quên mất, lúc này phải nhanh chóng qua đó.”

Mục Thư Yến ngạc nhiên

nói: “Hoàng hậu vì cái gì mà coi trọng tỷ tỷ như thế, biết

rõchuyện mà vẫn đối với tỷ tỷ hiền hòa như vậy,

thật

sự

là kỳ quái mà, Hoàng hậu ngày thường

không

dễ dàng để cho Phúc Hân tiếp xúc nhiều với phi tử ở hậu cung hay nữ quyến gia tộc đâu. Vốn định cùng tỷ tỷ tán gẫu

một

phen, thế này

thì

không

biết phải đợi tới khi nào đây.”

“Vị Hoàng hậu này vì sao làm như thế ta cũng vậy

không



ràng lắm, nhưng mà nếu dám để ta gặp mặt Phúc Hân

thì

chắc hẳn

sẽ

không

có ác ý gì, ta cũng chỉ chơi đùa với Phúc Hân ngay trước mắt Hoàng hậu và người của Vĩnh Hoa cung thôi, đồ ăn

không

có tiếp xúc, với lại từ ngày mai ta tạm thời còn ở trong cung nên ngày mai gặp lại cũng được.”

“Tỷ tỷ có thể ngủ lại ở trong cung rồi sao? Việc này

thật

sự

là quá tốt rồi, xem ra Hoàng thượng đối với tỷ tỷ vẫn là có tình cảm, tỷ tỷ lần này cần phải cẩn thận

mộtchút, đừng có chọc giận Hoàng thượng nữa.” Mục Thư Yến nghe thấy tin tức này

thì

có vẻ rất vui vẻ.

đã

lại chọc giận, vì sợ Mục Thư Yến lại dong dài với nàng, Mục Thư Du quyết địnhkhông

kể lại tình huống thực tế cho Mục Thư Yến biết, sau khi chào hỏi

thì

đi

về phía Vĩnh Hoa cung.

Sauk hi đến Vĩnh Hoa cung, Phúc Hân còn chưa tới vì vậy Mục Thư Du liền tán gẫu cùng Hoàng hậu.

“Nghe người ta

nói, Thái phi lại giận dỗi với Hoàng thượng?”

“Hồi bẩm Hoàng hậu, thần thϊếp cũng

không

phải là cố ý mạo phạm thánh nhan, thần thϊếp cũng có chỗ khó xử.” Mục Thư Du hiểu



Hoàng hậu nhất định là nghe thấy tiếng gió, nếu

không

cũng

không

thể hỏi nàng như vậy.

Hoàng hậu khẽ mỉm cười: “Bản cung luôn luôn coi Thái phi là tiểu muội, có mấy lời vốnkhông

nên nhiều lời nhưng chỉ là bản cung rất là

yêu

thích Thái phi, hôm nay đành nhiều lời vậy.”

“Thần thϊếp kính nghe Hoàng hậu nương nương dạy bảo.” Mục Thư Du trong lòng bắt đầu có chút khẩn trương,

không

biết Hoàng hậu có phải muốn làm khó mình haykhông.

“Ngươi

không

cần khẩn trương, bản cung

không

phải là muốn giáo huấn ngươi, Thái phi khó xử bản cung hiểu

rõ, danh tiết đối với nữ nhân mà

nói

là đại

sự, chỉ là ngươi cũng nên biết, Hoàng thượng mới là người đứng đầu Hòa Hi quốc, Thái phi

không

sợ chết mà dám chống đối lại Hoàng thượng, vì sao

không

ngẫm lại xem ngươi càng như vậy Hoàng thượng mới càng

không

muốn buông tay? Nếu

không

phải Hoàng thượng đồng ý, Thái phi sợ là vĩnh viễn

không

có ngày xuất cung, Thái phi

không

sợ chết nhưng cũng

không

thể chết được, vì sao

không

vì cuộc sống an ổn giàu sang sau này của bản thân mà suy nghĩ. Thái phi cho dù là theo Hoàng thượng, đơn giản cũng chỉ là nhẫn nhịn qua lúc khó khăn, tương lai sau này khi

sự

việc

đã

qua ai lại còn có thể nhớrõ

Thái phi như thế nào! Bản cung chỉ

nói

những lời này, còn như thế nào

thì

phải xem Thái phi có thể thông suốt hay

không.”

Mục Thư Du nghe xong trong lòng

không

phải là

không

có cảm xúc, lời của Hoàng hậu vừa giống như là vì nàng mà lo nghĩ lại vừa như vì Hoàng thượng mà làm thuyết khách, càng giống như muốn nàng nhanh chóng thuận theo ý Hoàng thượng, chờ Hoàng thượng ngán

thì

có thể để nàng rời xa hoàng cung.

một

câu

nói

lại có thể làm cho người ta hiểu ra nhiều tầng hàm nghĩa như vậy, Hoàng hậu xác thực rất lợi hại.

Bất quá mây lời này của Hoàng hậu quả

thật

rất có đạo lý, con người

không

phải đều là như thế này hay sao,

không

chiếm được mới là thứ tốt nhất, lấy được rồi

thì

sẽkhông

biết quý trọng. Có lẽ Tần Thừa Thích đối với nàng cũng chỉ như vậy, bởi vì nàngkhông

giống với những nữ nhân tùy tiện để

hắn

đốn hạ như vậy, cho nên lòng háo thắng của

hắn

mới bùng phát như thế.

Kỳ

thật

đạo lý này rất đơn giản, chỉ là

không

có người chỉ



ra thôi, hôm nay bị Hoàng hậu

nói

như vậy, trong lòng Mục Thư Du coi như là hiểu, chỉ là hiểu là

một

chuyện,thật

sự

nếu phải uốn mình theo người đó,

sẽ

cùng nhiều nữ nhân như vậy dùng chungmột

nam nhân

thật

sự

là làm khó nàng, tư tưởng của nàng dù sao vẫn bị đời trước ảnh hưởng,

không

thể nào tiếp thụ được mối quan hệ hỗn loạn như thế.

Hoàng hậu cũng

không

nói

thêm lời nào, chỉ ở bên cạnh cầm quyển sách lật xem,không

lâu sau Phúc Hân tới thỉnh an, Mục Thư Du tạm thời đem mấy chuyện phiền lòng này dứt bỏ,

đi

dụ dỗ Phúc Hân chơi đùa, cho đến khi dùng qua bữa tối mới trở về Hòa An điện ngủ lại.

Ban đêm nằm tại

trên

giường Mục Thư Du cũng

không

ngủ được, lăn qua lộn lại suy nghĩ về chuyện này.

“Thái phi, ngài còn chưa ngủ sao?” Như Ý ở ngoài cửa nghe thấy động tĩnh hỏi.

“không

buồn ngủ, tạm thời

không

muốn nằm ngủ thôi.”

Như Ý nghe xong liền đẩy cửa vào: “Thái phi có tâm

sự?”

“Cũng

không

có gì lớn chuyện, chỉ là chưa có trở về vương phủ cũng chưa phái người trở về báo lại

một

tiếng, ngươi

nói

bọn họ tại sao

không

phái người vào cung hỏi thămmột

chút?”

Như Ý lập tức

nói: “Thái phi bận chuyện nghĩ

không

ra, chẳng lẽ nô tỳ cùng Như Lan cũng

không

biết nghĩ hay sao, hôm nay khi Thái phi ở chỗ Hoàng hậu, nô tỳ

đã

cho người trở về vương phủ thông báo, kết quả thủ vệ kia căn bản cũng

không

thể xuất cũng, chỉ

nói

rằng khẩu dụ của Hoàng thượng

không

cho phép xuất cung, khẩu dụ của Hoàng thượng phải

không

chỉ

không

cho Thái phi xuất cung, tại sao ngay cả nô tài bên cạnh Thái phi cũng

không

thể xuất cung rồi? Chỉ là mấy lời này cùng những người kiakhông

thể câu thông, đành phải canh ở gần cửa cung chờ người của vương phủ tới rồi báo lại cũng

không

muộn, kết quả đợi chừng

một

canh giờ, mới có

một

người hảo tâm báo cho, Hoàng thượng

đã

ra khẩu dụ

nói

người của Bình Khánh vương phủ

khôngphụng chỉ

thì

không

được phép vào cung, cho nên

hiện

tại coi như là người trong vương phủ muốn hỏi thăm Thái phi sợ là cũng

không

có cách.”

thì

ra là chỉ cần mình tiến cung

thì

có thể ngăn cách với Triệu gia, vô luận Tần Thừa Thích có chủ ý gì, Mục Thư Du cũng

không

khỏi bội phục suy nghĩ chu đáo của nam nhân này,

không

để cho kẻ khác nhân cơ hội,

nói

đến

nói

đi, dù sao người của Triệu gia cũng có thể từ Thu Hà biết tin tức của nàng.

Nghe vậy, nàng

thật

đúng là phải cân nhắc

thật

kỹ chuyện tương lai, cũng

không

thểmột

mực ở nơi này dây dưa mãi.

Cho Như Ý lui xuống, Mục Thư Du

một

lần nữa nằm xuống nhưng vẫn

không

thể ngủ.

Vu Trung đứng ở trong sân Trường Tuyên điện, Tiểu Lượng Tử

đi

xem chỗ Hòa An điện trở về

thì

nhíu mày: “Thái phi bên đó có động tĩnh gì

không?”

Tiểu Lượng Tử cũng mặt mày ủ dột lắc đầu: “Thái phi hai ngày nay

không

phải

đi

Vĩnh Hoa cung của Hoàng hậu nương nương

thì

cũng là

đi

Hòa Ninh điện của Ngọc thục nghi, nô tài thấy Thái phi đúng là rất bận rộn.”

Thái phi có thể vội vàng cái gì chứ, chỉ đơn giản là nữ nhân tán gẫu, vị này cũng lợi hại quá rồi, chẳng lẽ lại dự định cương với Hoàng thượng hay sao, liên tục ở trong cung

đilại? Đây

không

phải là muốn gϊếŧ người hay sao, sắc mặt của Hoàng thượng mỗi ngàymột

u ám,

không

thể

nói



khi nào

sẽ

phát tác, đến lúc đó

hắn

có thể ứng phó như thế nào đây?

Vu Trung

không

ngừng thở dài than thở,

đang

lúc

không

biết nên làm như thế nào cho phải

thì

ngoài cửa có tiểu thái giám chạy như bay đến.

“Muốn chết sao, đây là nơi nào mà ngươi dám chạy loạn thế, vô lễ là tử tội ngươi có biết

không?

không

có quy củ gì cả!” Vu Trung nhìn thấy tiểu thái giám kia quỳ sụp xuống

thì

la mắng

một

trận.

Tiểu thái giám kia cũng

không

giải thích chỉ

nói

cực nhanh: “Đại tổng quản, nô tài có việc quan trọng nên mới như vậy, Tiểu Lượng Tử công công sai nô tài canh giữ ở Hòa An điện, nô tài mới nhìn thấy



hiện

tại Thái phi

đang

đi

về hướng bên này!”

“thật

sự? Tiểu tử ngươi

không

nhìn sai chứ, rất nhanh trí, chờ thêm mấy ngày

thì

sẽthưởng cho ngươi!” Vu Trung mừng như điên, lập tức cho người đứng ở ngoài cổng chính chờ Mục Thư Du.

“Thỉnh an Thái phi!” Vu Trung thấy Mục Thư Du

thật

sự

đến đây tất nhiên là cao hứng vạn phần.

“Đại tổng quản khách khí, ta muốn cầu kiến Hoàng thượng,

không

biết Hoàng thượng có rảnh

không?”

“Có..., việc này nô tài

sẽ

bẩm lại với Hoàng thượng là Thái phi cầu kiến, nô tài

đi

xin ý chỉ, Thái phi chờ

một

chút.” Vu Trung mới

nói

được

một

chữ lại cảm thấy

không

ổn, lập tức sửa lại miệng, xoay người bước vào trong điện.

không

lâu sau

đã

cười

đi

ra: “Nô tài

đã

đoán đúng rồi, Hoàng thượng mới vừa xem rất nhiều tấu chương

đang

muốn nghỉ ngơi

một

lát, Thái phi mau mời vào

đi

thôi.”

Mục Thư Du cười cám ơn Vu Trung,

một

thân

một

mình tiến vào.

“Thần thϊếp thỉnh an Hoàng thượng.”

Tần Thừa Thích bưng chén trà

đang

uống trà, nghe thấy

âm

thanh của Mục Thư Du cũng

không

nhìn tới nàng, chỉ nhàn nhạt

nói: “Ừ, đứng lên

đi.”

Mục Thư Du tạ ơn xong liền đứng dậy, cũng

không

nói

chuyện.

Tần Thừa Thích liếc Mục Thư Du rồi cười khẽ: “Thái phi vì sao còn đứng đó,

khôngphải

đã

có sẵn ghế sao?”

“Hoàng thượng chưa ban ngồi, thần thϊếp

không

dám thất lễ.”

“Nàng còn phải chờ tới trẫm ban ngồi? Hai chữ thất lễ làm sao có thể dùng

trên

người Thái phi, Thái phi ở trước mặt trẫm luôn luôn là nghĩ đứng

thì

đứng, muốn ngồi

thìngồi, nếu

không

hài lòng

thì

đạp cho trẫm

một

cước cũng

không

phải là chưa từng xảy ra.”

Mục Thư Du cực lực nhịn xuống tính tình của mình, mặc kệ Tần Thừa Thích châm chọc, nàng cũng

không

phải là đến để gây gổ, vì vậy chờ

hắn

nói

xong

thì

trực tiếp quỳ xuống: “Thần thϊếp sợ hãi, thần thϊếp tự biết hôm đó dưới tình thế cấp bách mạo phạm Hoàng thượng, thần thϊếp phạm tử tội, thỉnh Hoàng thượng bớt giận.”

Tần Thừa Thích sững sờ

không

nghĩ tới hôm nay Mục Thư Du có thể tôn trọng

hắnnhư vậy, cũng

không

nói

nặng lời nữa, suy nghĩ

một

chút rồi đứng dậy đỡ Mục Thư Du lên, nhưng lời

nói

vẫn có chút ít oán khí: “Nàng nếu cảm thấy ủy khuất tất phải như thế, cứ hồi Hòa An điện tiếp tục ở nơi đó là được.”

Mục Thư Du ngẩng đầu lên mắt

không

chớp nhìn Tần Thừa Thích lời

nói

nhỏ

nhẹ: “Thần thϊếp

không

ủy khuất, thần thϊếp hai ngày nay mỗi lần nghĩ đến Hoàng thượng đối với thần thϊếp khoan dung nhân đức, trong lòng đều là áy náy vạn phần, mấy lần đó

không

phải là thần thϊếp bị ủy khuất,



ràng là Hoàng thượng đối với thần thϊếp nhẫn nhịn

không

thôi, Hoàng thượng là bậc cửu ngũ mới chân chính là bị ủy khuất, thần thϊếp tâm đều đau, cơ hồ đêm

không

thể ngủ, chỉ muốn Hoàng thượng trừng phạt thần thϊếp

thật

nặng mới tốt! Thần thϊếp hôm nay chính là đến thỉnh tội, nếu là bởi vì tội của thần thϊếp đả thương tới long thể, thần thϊếp

thật

sự

là tội đáng chết vạn lần!”

Tần Thừa Thích chỉ là vì mặt mũi mới tỏ vẻ, lúc này thấy Mục Thư Du ăn

nói

khép nép với mình như thế, sớm

đã

chẳng quan tâm tới việc khác, ôm chầm lấy Mục Thư Du trong lòng cảm thấy khó chịu: “Nếu như nàng cứ theo trẫm như vậy là tốt rồi, trẫm làm sao lại

không

nhớ nàng, nếu

không

cũng

không

cần lưu nàng lại trong cung. Trẫmđã

nói

qua chỉ cần

sự

tình

không

liên quan đến vương triều trẫm có thể bao dung với nàng, nàng tội gì phải khó xử bản thân ăn

không

ngon ngủ

không

yên như thế, nếu để bệnh tim tái phát, trẫm chẳng lẽ

không

đau sao? Vì trẫm, nàng cũng phải bảo trọng thân thể của mình mới đúng, có muốn trẫm xoa cho nàng hay

không?”

“Thần thϊếp có tài đức gì đâu, sao có thể để cho Hoàng thượng nhớ thương thần thϊếp, thân thϊếp lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng đó là thần thϊếp cầu còn

không

được ý chứ.”

Tần Thừa Thích lập tức tươi cười rạng rỡ, Mục Thư Du trả lời như vậy

đã

giải thích

rõrằng nàng rốt cục cũng nguyện ý phụng dưỡng

hắn. Vì vậy

hắn

nhẹ

nhàng đỡ Mục Thư Du lên

trên

giường mềm, ôm nàng ngồi bên giường, cởi y phục của nàng làm lộ ra cặp tuyết trắng rồi xoa

nhẹ.

Mục Thư Du nhu thuận tựa trước ngực Tần Thừa Thích

không

nói

một

lời, cho đến khi tay của Tần Thừa Thích dời vị trí.

“Hoàng thượng, lòng thần thϊếp

không

muốn ở chỗ này.”

Tần Thừa Thích chỉ xoa nắn Mục Thư Du mà

đã

trở nên to thẳng sung mãn, môi ghé vào bên tai nàng cười

không

ngừng: “Trẫm biết

rõ, trẫm chỉ là muốn nhớ thương với cặp bạch ngọc này, sợ là bọn nó cũng muốn trẫm thôi, trẫm

sẽ

trấn an tim cho Thái phi môt lát. Cặp bạch ngọc này đặt trong tay càng ngày càng mượt mà? Ngọc là do người dưỡng, mà Thái phi đây so với ngọc lại càng tuyệt

không

thể tả, làm cho trẫmyêu

thích

không

muốn buông tay, hận

không

thể ngày ngày nâng niu trong tay, ngậm ở trong miệng để tẩm bổ cho tốt.”

Tần Thừa Thích này

thật

đúng là có bản lãnh a, lời

nói

hạ lưu cũng phải ý nhị mười phần, Mục Thư Du tức giận đến tim đạp bùm bụp.

“Thái phi tim vì sao đập nhanh như vậy,

không

phải cũng gấp gáp muốn trẫm nuôi lớn cặp bảo bối này chứ?” Tần Thừa Thích

nói

xong liền đè nặng Mục Thư Du lên giường, con mắt nhìn chằm chặp cặp tuyết trắng kia, vẻ mặt như sói đói gặp thịt vậy.

Mục Thư Du vội vàng ngăn cản, nhìn Tần Thừa Thích thẹn thùng

không

thôi: “Hoàng thượng trước chờ

một

chút, thần thϊếp còn có

một

chuyện muốn nhờ.”

“Thái phi

nói

cái gì trẫm đều đáp ứng, ngọc thơm như vậy đúng là rất hiếm thấy, trước hết để cho trẫm giải nỗi tương tư

đã.”

nói

xong cúi đầu mở miệng ngậm lấy đầu v*.

Mục Thư Du dùng sức nàng đầu Thừa Thích lên, ngữ điệu nhu hòa nhưng cũng kiên định: “Thần thϊếp vốn là người của Hoàng thượng, Hoàng thượng

không

cần nóng lòng, Hoàng thượng nếu chịu đáp ứng thỉnh cầu của thần thϊếp, thần thϊếp mới có thể toàn tâm toàn ý phụng dưỡng Hoàng thượng.”

Tần Thừa Thích nuốt

một

ngụm nước bọt, vội

nói: “Nàng

nói



thì

là như vậy.”

“Thần thϊếp muốn Hoàng thượng đáp ứng

một

việc, Hoàng thượng nếu

đã

ưa thích thần thϊếp, cũng chỉ có thể sủng hạnh

một

mình thần thϊếp,

không

cho phép người thị tẩm bất luận kẻ nào trong hậu cung!
« Chương TrướcChương Tiếp »