Chương 20

Phải nói rằng, đại tiểu thư rất giỏi trong việc điều khiển trái tim của mọi người.

Mục Hiểu Hiểu ôm cái đầu bị sưng của mình và chuẩn bị nghỉ việc.

Điện thoại của nàng vang lên một tiếng, là tin nhắn đến, nàng cau mày nhìn xuống.

Thẻ tiết kiệm của bạn có số đuôi 5438 đã nhận được phí trị liệu tâm lí *** vào lúc 7:33 ngày 2 tháng 8.

Mục Hiểu Hiểu:...

Không nói nhiều, cô chủ đã dùng tiền để chữa lành trái tim bị tổn thương và cái trán đau của Mục Hiểu Hiểu trong một giây, nàng nhìn chằm chằm vào tin nhắn một hồi lâu, khuôn mặt nhăn nhó và tức giận lập tức biến thành một đóa hoa thanh tú, nàng nhìn thức ăn mà Vân Thúy đã chuẩn cho, vui vẻ nói: "Tôi sẽ lấy."

Vân Thúy ngạc nhiên nhìn Mục Hiểu Hiểu, do dự một lúc: "Đầu của cô còn đau không?"

Mục Hiểu Hiểu khẽ cười: "Đối với cô, như thế nào mới là đau?" Vân Thúy:...

Phụ nữ đúng là dễ thay đổi.

Đang ngân nga một giai điệu nhỏ, Mục Hiểu Hiểu đi đến với bữa sáng của đại tiểu thư, cô ấy nhìn xuống bữa sáng và cau mày.

Vân Thúy đã làm cái vậy, một cái bánh mì kẹp trông không mấy ngon miệng, với một ít rau ở trên, há cảo chiên quá khô, còn bát cháo không thấy rõ hạt gạo, bên cạnh là một dĩa rau nhỏ.

Đồ ăn rất đa dạng nhưng lại thiếu muối, thiếu dầu, thiếu đường, ăn vào thì vị sẽ như thế nào?

Về lĩnh vực ăn uống, chắc chắn Mục Hiểu Hiểu là một chuyên gia, vì nàng tin rằng bữa sáng phải thật ngon và đầy đủ, như vậy một ngày mới có thể tràn đầy năng lượng.

Nhưng dù sao cũng là Vân Thúy làm nên nàng cũng không nói được gì, nói nhiều cũng rất khó chịu, đợi đến trưa thì nàng tình nguyện làm cho đại tiểu thư một vài món ngon.

Ở ngoài, Mục Hiểu Hiểu đang gõ cửa, lần này phải đợi một lúc nàng mới mở cửa.

Đừng phá vỡ bất kì bí mật nào nữa.

Trong phòng, Tần Di vừa mới tắm xong, bầu không thoang thoảng mùi đàn hương.

Tóc mới gội chưa khô hẳn, cô để hờ trên bờ vai ướt sũng, thay một chiếc váy ngủ cổ chữ V.

Giọt nước trên đầu rơi xuống xương quai xanh.

Dù chưa trang điểm nhưng đôi môi đỏ tươi căng bóng, nghe thấy giọng nói, cô ấy biết là Mục Hiểu Hiểu đã đi vào, liền ngước mắt lên.

Đúng lúc cô ở đây, sấy tóc giúp tôi.

Mục Hiểu Hiểu đặt cơm sang một bên, khuôn mặt hơi nóng,

Thực sự bây giờ đại tiểu thư không coi nàng ấy như một người ngoài nên mới mặc ít như thế sao?

Nàng bước tới, cầm máy sấy lên để sấy tóc cho Tần Di.

Đại tiểu thư thực sự rất thơm, không chỉ thơm của mùi đàn đàn hương mà còn là mùi thơm nhẹ nhàng của cơ thể.

Tóc của Tần Di cũng rất đẹp, mái tóc đen mềm mại, bóng mượt và mát rượi.

Nàng hất tóc của Tần Di một chút, thậm chí còn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp da đầu.

Cơ thể Tần Di trở nên cứng đờ, ngẩng đầu nhìn Mục Hiểu Hiểu qua gương, cô ấy chỉ nhờ nàng sấy tóc, tại sao lại làm những việc khác?

Mục Hiểu Hoa chớp mắt với cô, với vẻ mặt " Hai chúng ta không phải đã rất quen với nhau", "Cô cả ngày ngủ không ngon, nghĩ lại dễ bị cao huyết áp.

Mát xa như thế này không phải rất thoải mái và thư giãn sao?".

Có thoải mái không?

Mục Hiểu Hiểu rất biết cách dùng sức bóp của đầu ngón tay, có khí nóng, từng chút một ấn lên da đầu, nhưng...!loại hành động này...

Tần Di từ từ nhìn Mục Hiểu Hiểu, loại hành động này không phải là quá thân mật rồi sao?

Mục Hiểu Hiểu với đôi mắt trong veo, khẽ mỉm cười: "Quần áo đều đã thay rồi, không sao đâu, đừng nhìn ra ngoài."

...

Một tiếng "Rầm", cánh cửa bị đóng lại.

Đó là một buổi sáng thịnh soạn khi người phụ nữ điên cuồng Mục Hiểu Hiểu bị đuổi ra ngoài.

Buổi trưa, Liễu Ngải Văn đi tới, mặc dù không mấy để ý đến Tần Di nhưng vẫn phải có phép tắc xã giao, trên đường đi, cô ta nhắn tin cho Vân Thúy hỏi thăm sức khỏe gần đây của đại tiểu thư.

Tin nhắn trả lời của Vân Thúy rất mơ hồ.

Tôi không biết quá rõ nhưng chắc là không sao đâu.

Có tốt hơn không?

Liễu Ngải Văn trông hơi sững sờ, sau khi Tống tẩu rời đi, có lẽ người thân nhất với Tần Di là Vân Thúy.

Làm sao cô ấy lại không biết?

Sau khi đến nhà, Liễu Ngải Văn mới biết tại sao Vân Thúy không biết.

Đang là lúc uống trà buổi sáng, Mục Hiểu Hiểu tự tay làm một đống đồ ăn vặt, cầm trà sữa trong tay, vừa uống vừa nói chuyện ở đó.

"Ôi, thời tiết hôm nay không đẹp, trời có chút mây, chắc là tối nay trời sẽ mưa." "Cô tránh cái cửa ra một chút, không cảm thấy có hơi nước à?"

"Tối hôm qua tôi không cẩn thận để thua mất rồi, tối nay chúng ta chơi trò khác chứ?"

...

Nhưng Tần Di vẫn ngồi yên trên xe lăn nhìn cây ngoài cửa sổ, chỉ là sự thờ ơ trên khuôn mặt đã biến mất và sự trống rỗng trong đôi mắt của cô ấy được thay thế bằng sự thiếu kiên nhẫn.

Có thể chết đi mà không nói lời nào?

Mục Hiểu Hoa im lặng, nàng gắp một miếng sushi và cho vào miệng, sau khi nhai xong, cô ấy im lặng một lúc, không nhịn được mà hỏi: "Đại tiểu thư, cô thực sự không ăn sao? Nó rất tươi.

Nghe nói là do đầu bếp ở Nam Sơn chính tay làm, nó không nhớt đâu, món này đi ăn ở ngoài rất là mắc...!Trứng cá muối ở bên trên cũng rất ngon, cô không muốn thử sao?"

Nhìn thấy đại tiểu thư sắp mất bình tĩnh.

Im lặng!

Mục Hiểu Hiểu:?...

Đây là...!có phải cô ấy đã bỏ lỡ chuyện gì không? Ai lại dám tùy tiện như vậy trước mặt Tần Di?

Và...!trước đây khi cô gặp Mục Hiểu Hiểu, cô ấy không có phong cách như thế này, trước đây cô ấy là một người nói năng rất nghiêm túc, không nói những câu vớ vẩn, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhìn thấu lòng người, thực sự là một người nhạy bén.

"Có người muốn gặp cô."

Cuối cùng thì Mục Hiểu Hiểu cũng nhìn thấy Liễu Ngải Văn và gật đầu với cô ta, nụ cười cố ý gây khó chịu của nàng đã không còn nữa.

Mà Tần Di cũng quay lại, ánh mắt thiếu kiên nhẫn thay thế bằng sự lạnh nhạt.

Sắc mặt của hai người họ đều thay đổi giống nhau.

Liễu Ngãi Văn:...

Cô ta không nên đến sao? Xin lỗi?

Tần Di vẫn như vậy, không đáp lại bất luận là ai tới gặp cô, cho dù có đến hay không cũng không nói một lời.

Liễu Ngãi Văn từ lâu đã quá quen với đại tiểu thư, chỉ cần nhìn biểu hiện của cô, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, nước da của Tần Di đã cải thiện rất nhiều, hình như khuôn mặt trông có vẻ đầy đặn hơn, cô ta đến đây với một lịch trình bận rộn, cô ta không thể chỉ nói hết mọi chuyện, cô cười và nói với Tần Di về tình hình hiện tại của công ty.

"A Tần, cậu cũng biết sau khi cậu rời đi, công ty đã mất đi một người trụ cột và rơi vào tình trạng hỗn loạn."

Mục Hiểu Hiểu đang ngồi ăn trái cây ở bên cạnh, liếc nhìn Liễu Ngãi Văn.

Vừa mở miệng liền biết mình không giữ "cái rắm."

Tần Di yên lặng ngồi xuống, nếu như muốn mặc kệ người nào đó, cô chỉ cần coi người kia như không khí là được.

Liễu Ngãi Văn: "Đã hơn một năm nay, trông cô cũng tốt hơn, chúng tôi đã rất lo lắng khi mất đi một người trụ cột, thông qua những lần tuyển chọn, giới thiệu, có rất nhiều người mới tìm đến, có thế bọn họ chưa đủ tốt, không phải là ngoại hình không đủ đẹp mà là giọng hát không hay, rất khó để có được cả hai điều đó."

Một tiếng "bụp," Mục Hiểu Hiểu cắn một miếng: "Chua quá."

Liễu Ngải Văn bị cắt ngang, liếc nhìn nàng rồi quay sang Tần Di: "Không sao đâu, trước đây cô đã giới thiệu cho tôi nghệ sĩ Tuyết Doanh.

Tuy rằng chất giọng kém hơn cô một chút, nhưng hát và nhảy rất tốt, vừa tung ra thị trường đã trở nên rất thu hút.

Vừa nói, cô ta vừa lấy điện thoại trong túi ra, mở ảnh của Tuyết Doanh, đưa cho Tần Di: "Cô xem, cô ấy có phải là có chút giống cô sao?"

Cô gái trong ảnh tương đối trẻ, cũng khá giống với Mục Hiểu Hiểu, hình như vừa mới tốt nghiệp đại học, điều kiện bên ngoài thực sự rất tốt, ánh mắt có một chút giống với Tần Di, chỉ khác ở chỗ là cô chủ thì lúc nào cũng lạnh lùng.

Ngay cả khi đối diện với ống kính cô ấy cũng phải tiết chế, trong khi Tuyết Doanh ở trên ảnh lại nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói ngọt ngào, ăn nói khéo léo, biết cách tồn tại trong làng giải trí, hiện tại cô ấy đã trở thành gà cưng chính của công ty.

Tần Di còn chưa kịp nói, Mục Hiểu Hiểu đã giơ tay nắm chặt điện thoại của Liễu Ngải Văn: "Ồ? Để tôi xem một chút."

Nàng vừa ăn trái cây bằng cái tay này trên đó còn dính nước, lông mày của Liễu Ngải Văn nhăn lại cảm thấy khó chịu.

Mục Hiểu Hiểu nhìn cô ta rất nghiêm túc, " Cô ấy cũng bình thường thôi, huống chi là đại tiểu thư, cô ấy còn kém hơn tôi một chút."

Liễu Ngải Văn:...

Tần Di quay đầu nhìn Mục Hiểu Hiểu.

Cô ấy tự hỏi, liệu ước mơ trở thành nhạc sĩ của Mục Hiểu Hiểu có thật không?

Mục Hiểu Hiểu cứ nhìn chằm chằm Liễu Ngải Văn, cười nhẹ: " Chị Ngải Văn, chị đến đây để gặp cô chủ, hay chị đến đây chứng tỏ rằng bản thân đã đưa một nghệ sĩ trở nên nổi tiếng? Không có cô ấy chị vẫn có thể sống một cách thỏa mái?"

Liễu Ngải Văn cứng người, mím môi: " Cô...!Cô nói thế nào?"

Mục Hiểu Hiểu nhìn đồng hồ: "Sắp đến giờ rồi, cô chủ nên đi phơi nắng, nếu không có chuyện gì nữa thì cô về đi.

Là bác sĩ tâm lý của cô ấy, tôi phải kiểm soát chặt chẽ thời gian sinh hoạt hàng ngày của đại tiểu thư."

...

Người hầu đứng ở bên cạnh nghe xong, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn Mục Hiểu Hiểu.

Từ khi Hiểu Hiểu đến, mọi người ai cũng đánh giá cao nàng ấy, đều nghĩ rằng cô gái này hiền lành và rất thích cười, không kiêu ngạo và có thể bắt chuyện với bất cứ ai.

Điều quan trọng nhất là nàng rất tốt tính và không lạnh lùng như đại tiểu thư, nàng ấy không cảm thấy xấu hổ hay một chút mất bình tĩnh cũng không có.

Hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy?

"Tôi tặng cho cô."

Mục Hiểu Hiểu mỉm cười nhưng giọng nói của nàng ấy rất lạnh lùng.

Liễu Ngải Văn trong lòng trở nên ngột ngạt, cô ta gật đầu, đứng dậy nhìn Tần Di: "Vậy cô nghỉ ngơi tốt nha, tôi đi ra ngoài trước."

Tần Di không thèm nhìn cô ta, ánh mắt chăm chú nhìn Mục Hiểu Hiểu, nàng ấy chớp mắt nhìn cô rồi theo Liễu Ngải Văn đi ra ngoài.

Khi bước ra ngoài, trái tim của Liễu Khải Văn như nóng bừng lên.

Mục Hiểu Hiểu nghĩ cô ta là người như thế nào? Mấy ngày nay ở bên cạnh Tần Di không biết nặng nhẹ như thế nào? Sao lại dám chế nhạo Tần Di trước mặt cô như vậy?

Đến khi ra tới cửa, Liễu Khải Văn cuối cùng cũng bộc phát ra, cô ta tức giận nhìn Mục Hiểu Hiểu: "Ý của cô là gì?"

Khuôn mặt của Mục Hiểu Hiểu thờ ơ, từ lúc đến cho tới giờ nàng ấy vẫn mặc bộ đồ thể thao đó, hai tay đút vào trong túi quần, cả người trông rất mảnh mai "Không có gì đâu, chị Khải Văn, chị đã từng nghe qua câu nói "Ở lại một đời, có thể gặp lại nhau trong tương lai."

Liễu Khải Văn hít một hơi thật sâu, khẽ nhếch mép: " Cô có nghĩa là sau này chúng ta sẽ có dịp gặp lại nhau không?

Sau kì nghỉ hè lần này, Mục Hiểu Hiểu nhất định sẽ trở về, với thân phận của nàng ấy, làm sao có thể gặp được một sinh viên đại học kém cỏi như thế?

Mục Hiểu Hiểu lắc đầu, nàng nhìn Liễu Khải Văn, mỉm cười: "Ý của tôi là Tần Di."

Liễu Khải Văn giật mình, nhìn Mục Hiểu Hiểu bằng một ánh mắt, mặc dù Mục Hiểu Hiểu không già nhưng nàng ấy rất thích cười và nói đùa với mọi người, nhưng một khi nàng ấy nghiêm túc thì ánh mắt sẽ trở nên vô cùng lạnh lùng: "Cô ấy sẽ khỏe hơn sau một ngày, phải không?"

Trái tim của Liễu Khải Văn bỗng run lên, sở dĩ cô ta dám khıêυ khí©h Tần Di như vậy là vì cô ta đã từ bỏ Tần Di từ lâu rồi.

Mục Hiểu Hiểu nghiêng đầu cười: "Đúng không, chị Khải Văn?" Liễu Khải Văn:...

Cô gia nhập giới giải trí lâu như vậy rồi, biết bao thăng trầm, mà vẫn không biết "giấu dao trong tiếng cười" có ý nghĩa là gì sao?

Chỉ là tên nhóc này bị dạy cho một bài học nên trong lòng có chút khó chịu.

Trên đường về, Liễu Khải Văn càng tức giận hơn khi nghĩ về chuyện đó, cô ta đỗ xe và chuẩn bị gọi cho thầy hướng dẫn của Mục Hiểu Hiểu, nói về tình hình của các học trò, nhưng chưa kịp gọi cô ta liền nhận được điện thoại từ ông Vương, người phụ trách mảng Giải Trí Nam Dương.

Khi điện thoại hiển thị tên người gọi tới, ngay lập tức cô cầm lên: "Anh Vương."

Anh Vương tuổi không còn trẻ, lại rất có uy tín trong công ty.

Trong những năm qua tranh giành nội bộ nhà họ Tần, địa vị của mọi người càng trở nên nhỏ bé, chỉ có điều anh ấy là người duy nhất không bày tỏ ý kiến của mình.

Mối quan hệ của Liễu Khải Văn với anh ấy khá tốt, cô ta rất hiểu chuyện, trong những ngày lễ Tết, luôn mang quà về thăm nhà, dù lớn hay nhỏ, cô ta luôn toàn tâm toàn ý.

Mấy năm trước, con của ông Vương thi vào nhạc viện, cô ấy cũng tìm kiếm lời giới thiệu từ một người cố vấn, cô ấy được coi là một người đáng tin cậy.

Anh ấy nhẹ nhàng đáp: "Em đến chỗ đại tiểu thư à?" Liễu Khải Văn do dự một lúc: "Vâng."

Làm thế nào mà anh Vương biết?

Đầu bên kia điện thoại trở nên im lặng, Chủ tịch Vương trở nên lạnh lùng: "Cô đã làm gì mà khiến cho cô ấy tức giận?"

Khıêυ khí©h...

Liễu Khải Văn không hề cảm thấy bản thân chọc tức Tần Di, trước đây cô ta còn thường xuyên đến thăm Tần Di hơn thế này, kể từ lúc từ bỏ Tần Di trong lòng cô ta luôn phải kìm nén lại, ảnh hưởng đến sự nghiệp, chưa kể khoản đầu tư vào cô năm nó đều bị lãng phí.

Cô không những không có khả năng vay mượn mà còn xúc phạm đến đối thủ là Tần Sương, người khiến cho cô cảm thấy thụ động trong công ty.

Bây giờ, cuối cùng cô ấy đã tốt hơn một chút, cô ấy có thể khoe hết ra không?

"Tôi...!anh Vương, đây là...!chuyện gì vậy?"

Liễu Khải Vân có chút bối rối, Vương tổng thở dài, nói: "Cô nên nghỉ ngơi vài ngày, đừng đưa nghệ sĩ đi nữa."

Nghỉ ngơi vài ngày...!đừng đưa nghệ sĩ đi nữa?!

Giữa ban ngày oi bức, một câu nói truyền ra lạnh như nước đá, Liễu Khải Văn cảm thấy hai tay lạnh ngắt: "Anh Vương, tôi..."

Nghỉ ngơi vài ngày...!đây chẳng qua chỉ là những lời nói khách sáo.

Cô ta đã ở trong một vòng tròn hỗn độn quá lâu mà cô ta vẫn không hay biết.

Một vài ngày, nó có thể thực sự là một vài ngày, nhưng càng có khả năng là một ngày nghỉ vô thời hạn.

Vương tổng không muốn nói nhiều, trực tiếp cúp điện thoại, nhưng cô thư ký mặc váy đen bên cạnh có chút khó hiểu: "Đại tiểu thư làm sao vậy? Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy tức giận như vậy."

Vương tổng sờ cằm: "Ai nói không phải." Anh ta suy nghĩ một lúc: "Dù thế nào đi nữa, Liễu Khải Văn vẫn rất ngu ngốc, đã không biết còn dám khıêυ khí©h đại tiểu thư bao nhiêu tiền cát-xê, điều này không chỉ ảnh hưởng đến cô ta, mà còn ảnh hưởng gián tiếp đến Tuyết Doanh."

...

Khi Mục Hiểu Hiểu trở về nhà, đại tiểu thư vẫn như cũ ngây người nhìn ra sân, khi nàng quay đầu lại, cô ấy liền ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Vốn dĩ sắc mặt của Mục Hiểu Hiểu có chút đáng ghét, nhưng khi nhìn thấy đại tiểu thư nàng liền mỉm cười: "Cô đang đợi tôi sao?"

Tần Di:...

Thần kinh, cô còn chờ gì nữa?

Mục Hiểu Hiểu vui vẻ chạy đến: "Đại tiểu thư, đại tiểu thư, trưa nay chúng ta ăn lẩu nhé?"

Tần Di với vẻ mặt lạnh nhạt, cô ấy giơ tay lên.

Không được.

Món ăn mà cô không thích là món lẩu, một người ưa sạch sẽ như cô rất ghét việc để lại mùi trên người sau khi ăn.

Tiểu Thúy đang không biết nên làm gì vào buổi trưa, ngôn ngữ ký hiệu của đại tiểu thư quá nhanh.

Cô ấy nhìn xung quanh nhưng không thấy Mục Hiểu Hiểu.

Mục Hiểu Hiểu giơ hai tay lên hò reo: "Muội muội, đại tiểu thư nói muốn ăn lẩu."...

Vào những ngày mưa như thế này, rất thích hợp để ăn lẩu.

Cuộc sống của Mục Hiểu Hiểu cũng nhận ra được sự tự do, nàng không dùng các thành phần nấu ăn bên ngoài, đeo tạp dề và tự chiên các nguyên liệu, nguyên liệu rất đầy đủ, thêm một chai bia vào nước lẩu, mùi vị phong phú, thơm nhẹ, bỗng nhiên xuất hiện một vị cay nhẹ làm kí©h thí©ɧ vị giác của người ta, Tiểu Thúy đứng bên cạnh không ngừng nuốt nước bọt: "Hiểu Hiểu, thơm quá."

Mục Hiểu Hiểu nhướng mày, "Còn phải nói."

Mở nắp ra, nước lẩu màu đỏ đυ.c, có dạ dày bò, tôm, nấm kim châm, hoàng hầu ( một thành phần của lẩu Tứ Xuyên)...!các loại rau, hương vị rất thơm, buổi trưa có một vài người làm nói sẽ quay lại ăn.

Ngoài cửa sổ trời không ngừng mưa, Mục Hiểu HIểu ăn vài miếng, nàng mỉm cười đi vào bếp bưng một cái nồi nhỏ.

Nàng đã chuẩn bị hai món ăn trước đó cho đại tiểu thư.

Tiểu Thúy ăn thịt cừu: "Hiểu Hiểu, đừng lấy nó, đại tiểu thư sẽ không ăn cái đó đâu."

Cô ấy đã hầu hạ đại tiểu thư lâu như vậy rồi, nên biết rằng cô không thích những thứ nặng mùi như vậy.

Mục Hiểu Hiểu nhìn cô ấy mỉm cười và đi lên với nồi lẩu mà không chút do dự.

Kể từ sau sự cố nồi sườn xào chua ngọt, Mục Hiểu Hiểu đã có thể đoán được chính xác sở thích của đại tiểu thư, cô ấy làm sao có thể không thích chứ?

Một ngày như vậy thì ăn lẩu thực sự có rất nhiều cảm xúc.

Đúng như dự đoán.

Mục Hiểu Hiểu vừa gõ cửa đã bị đại tiểu thư bắt gặp, thay vì bưng nồi lẩu vào phòng ngủ, nàng ấy đã sắp xếp phòng ăn ở trên lầu ba.

Mục Hiểu Hiểu vui vẻ gắp đồ ăn mà nàng đã chuẩn bị cho Tần Di: " Cô ăn thử đi, nếu không ngon thì đưa lại cho tôi."

Nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút, trái ngược hoàn toàn với đôi mắt lạnh lùng của đại tiểu thư.

Tôi ghét cô.

Mục Hiểu Hiểu đã quá quen với tính cách của Tần Di, miệng lưỡi thì vô cùng sắc bén nhưng trái tim lại mềm yếu, chỉ mỉm cười: " Tôi không ghét cô."

Tần Di:...

Không hiểu sao, mặt của đại tiểu thư lại có chút nóng lên, Mục Hiểu Hiểu cũng không quan tâm nhiều, nàng mở cửa sổ để cho một ít hơi nước từ bên ngoài vào.

Như vậy có thể cảm nhận hết được hương vị, vừa có thể ăn vừa ngắm mưa.

Như vậy mới gọi là cuộc sống, vì vậy hãy tận hưởng nó.

Những nguyên liệu mà Mục Hiểu Hiểu chuẩn bị quả thực rất ngon, đây là công sức miệt mài học hỏi món ăn trong nhiều năm qua, khi mới vào đại học nàng đi dạo quanh trường, ở một góc phố nhỏ nàng tìm thấy một nhà hàng lẩu băng chuyền bốn mươi lăm nghìn Việt Nam đồng.

Một cửa hàng như vậy, thịt được truyền nối tiếp nhau, nhưng Mục Hiểu Hiểu chỉ ăn rau và mì.

Cuối cùng, ông chủ quen với nàng ấy và muốn thương lượng với Mục Hiểu Hiểu cùng góp vốn, đồng thời dạy nàng kỹ năng điều chỉnh các nguyên liệu mà ông ấy biết.

Mục Hiểu Hiểu đã dành thời gian để điều chỉnh lại một chút, nàng còn đặc biệt thêm nửa thìa đường trắng cho đại tiểu thư, chắc chắn Tần Di sẽ cảm thấy thích mùi vị này.

Mục Hiểu Hiểu chăm chú nhìn đại tiểu thư: "Ăn ngon không?"

Tần Di mặt không chút cảm xúc, hàng mi dài cong vυ"t chớp nhẹ một cái rồi lắc đầu.

Mục Hiểu Hiểu vui vẻ: "Vậy là ngon rồi." Lúc đại tiểu thư vui vẻ, ánh mắt sẽ khác hẳn.

Tần Di:...

Cô ấy hài lòng ở chỗ nào?

"Cô mở ra là đã ăn được, không sợ mùi vị, đợi cô ăn xong, thì cởϊ qυầи áo đưa cho tôi rồi cô đi rửa tay, giặt quần áo xong tôi sẽ đưa lại cho cô để đi tắm, được không?"

Mục Hiểu Hiểu chớp mắt với đại tiểu thư, nàng ấy không nói cho Tần Di biết, thái độ hôm nay của Liễu Khải Văn đối với Tần Di khiến cho nàng rất khó chịu và bực bội, cũng không biết phải nói như thế nào.

Trước đây, nàng sẽ không để ý quá nhiều vào chuyện gia đình của bệnh nhân tâm thần, nhưng hôm nay mọi chuyện có chút không bình thường.

Trên đường quay trở về Mục Hiểu Hiểu phân tích một chút, có lẽ là do cô thức khuya nhiều quá, cộng với việc va vào đầu khiến cho cô chủ bị thương trong lúc làm việc, vì vậy mới dẫn đến bất đồng.

Nhưng khi bỏ qua sự bất đồng, thì sự khó chịu trong lòng không những không giảm đi mà còn khó chịu hơn.

Cô chỉ ghét những ai bắt nạt Tần Di.

Cô muốn đối xử với Tần Di thật tốt, còn muốn cưng chiều cô chủ như một đứa trẻ.

Tại sao một người xinh đẹp như vậy, khi cười lên lại trông ủ rũ như thế?

Tần Di im lặng chăm chú nghe Mục Hiểu Hiểu nói, cô ăn cơm trong lặng lẽ, nàng ấy cũng không rảnh, rút điện thoại ra lên facebook xem Liễu Khải Văn đang nói về nghệ sĩ Tuyết Doanh.

Nó thực sự rất có sức ảnh hưởng, về điểm này thì Liễu Khải Văn không nói những điều vô nghĩa.

Có vài video nói về độ ảnh hưởng của Mục Hiểu Hiểu được cư dân mạng đăng tải rầm rộ, ai cũng gọi cô là Nữ hoàng của Vibrato.

Giọng của cô ấy không được hay như của Tần Di, nhưng mỗi đoạn kết đều được xử lí đặc biệt với một chút rung, rất hợp để hát những bài hát tình yêu.

Xét về dung mạo, Mục Hiểu Hiểu không phải một người hà khắc, có thể cô ấy đã ở với đại tiểu thư lâu rồi, nàng ấy nghĩ nếu như Tuyết Doanh ở trong trường của họ, cô ấy có thể được coi như một nữ thần, nhưng ở trước mặt đại tiểu thư thì cô ta thực sự bị kéo căng.

Cô quay đầu, mắt không rời Tần Di, đại tiểu thư mặc một chiếc váy dài sợi tuyết màu trắng ngà, chiếc váy mỏng manh hiện rõ vòng eo của cô ấy khiến nàng không kìm được.

Bởi vì ăn lẩu, nên mái tóc dài của Ô Nhã chỉ đơn giản được buộc ra sau, vài sợi tóc xõa xuống bên tai, hai má của cô ấy ửng đỏ thật xinh đẹp.

Dưới chiếc váy trắng là mắt cá chân mảnh mai nhỏ hơn vải, trên mắt cá còn đeo một chiếc vòng chân màu đỏ thắm, một màu đỏ trông thật quyến rũ.

Bằng cách này, Mục Hiểu Hiểu không thể nghĩ ra được từ ngữ nào.

Nếu không một ai trong số họ xinh đẹp thì cung điện thứ sáu sẽ bị lu mờ.

Đối diện với ánh mắt si mê mà Mục Hiểu Hiểu yêu thích, đại tiểu thư cũng đáp lại bằng một cử chỉ quen thuộc.

Nhìn đi nhìn lại khiến cho cô mù quáng.

Mục Hiểu Hiểu:...!Tôi

Nàng không dám nhìn đại tiểu thư nữa, chỉ có thể tiếp tục nhìn vào điện thoại của mình, cô gái trong video cũng xinh nhưng đẹp là đẹp thì trông vẫn có chút tầm thường, thoạt nhìn thì đó là một quá trình tập luyện dài.

Chưa kể đến đoạn kết, chỉ là diễn tập trước để thuận mắt hơn thôi.

Mục Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm cô ấy một lúc, lắng nghe cô ấy hát, cũng học lỏm được một vài từ, nàng nhắm mắt lại và ngân nga một cách nhẹ nhàng, Tik Tok không phải rất tuyệt vời sao? Ai lại không biết chứ?

Đại tiểu thư ăn cơm một cách ngon lành bên cạnh Mục Hiểu Hiểu khiến nàng nổi hết cả da gà, cô ấy lạnh lùng nhìn nàng, Mục Hiểu Hiểu cũng biết rằng bản thân rất phiền phức nhưng nàng không tuyệt vọng: "Đại tiểu thư, tôi cũng muốn hát đoạn rung của phần kết này, cô có mẹo nào để học không?"

Người ở ngay trước mặt nàng ấy rất chuyên nghiệp.

Tần Di nhíu mày lại.

Mục Hiểu Hiểu muốn hát bằng chất giọng này, giống như một con heo nhỏ muốn bay lên ba trăm sáu mươi độ trong không khí, khuỵu đầu gối và xoay người để không bị văng xuống nước.

Mục Hiểu Hiểu nhìn vẻ mặt lạnh lùng của đại tiểu thư, dường như không quan tâm đến bản thân, cô ấy xoa hai tay vào với nhau, cơ thể uốn éo như cái bánh quẩy, "Xin cô hãy chỉ giáo cho tôi."

Tần Di:...

Lại nữa, lại là thủ đoạn này.

Đại tiểu thư biết rằng nếu hôm nay cô không dạy Mục Hiểu Hiểu thì bữa ăn này sẽ nuốt không trôi.

Sau một lúc im lặng, cô ấy vẫy tay với Mục Hiểu Hiểu, tỏ ý kêu nàng ấy đi qua.

Mục Hiểu Hiểu vui vẻ, bước đến gần đại tiểu thư.

Sao lần này lại dễ nói chuyện với đại tiểu thư như vậy? Điều này sẽ truyền đạt cho cô ấy kỹ năng?

Tần Di lùi về phía sau, giữ khoảng cách, Mục Hiểu Hiểu không để tâm đến, đôi mắt hiện lên niềm vui sướиɠ khi được sư phụ truyền dạy bí kíp của giới võ công.

Ca sĩ Thiên Lãi dạy cô ấy tự hát.

Đây tưởng như là thứ có thể dùng để khoe khoang cả đời.

Không biết đại tiểu thư sẽ dạy nàng ấy như thế nào? Hiếm khi thấy đại tiểu thư thể hiện ý tốt như vậy, có lẽ sẽ học rất nhanh, nàng ấy nhất định sẽ chăm chỉ học tập.

Sau kì thi tuyển sinh đại học, Mục Hiểu Hiểu đã rất lâu không nghiêm túc như vậy, nàng chăm chú nhìn Tần Di.

Dưới ánh mắt mong đợi của nàng ấy, đại tiểu thư giơ một cánh tay thon và dài.

Mục Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm vào bàn tay của cô ấy, đến đây, thực sự rất lo lắng và nhất định phải học.

Trong lúc nàng ấy đang chăm chú nhìn bàn tay đó một cách say mê và nghĩ rằng cô ấy phải sử dụng ngôn ngữ kí hiệu, thì bàn tay phải thon thả không chơi một bài như bình thường mà véo cằm nàng ấy.

Hừm...

Mục Hiểu Hiểu:?...

Nàng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Tần Di, cô nhìn nàng ấy bằng một ánh mắt, tay trái bỗng ra hiệu.

Nàng hát từng câu một.

Nàng ấy hát?

Hát cái gì?

Mục Hiểu Hiểu bị véo cằm nên phản ứng cực kỳ nhanh, Nàng ấy vừa ngân nga bài hát mà Tuyết Doanh vừa hát trong video: "Tôi yêu ánh mắt của bạn, có những người mà tôi yêu."

Lúc hát xong, bàn tay của đại tiểu thư nắm lấy cằm của Mục Hiểu Hiểu, dường như đang ấn mạnh vào tay nắm cửa, bàn tay nhanh chóng ấn lên ấn xuống vài lần.

Mục Hiểu Hiểu: "Ánh sáng, ánh sáng...!từng chút một."

Âm thanh kết thúc đạt được độ rung như mong đợi.

Khóa học cấp tốc của đại tiểu thư thực sự rất dễ, không sơ sài và rất hiệu quả.

Cô ấy buông tay ra và tiếp tục ăn lẩu.

Mục Hiểu Hiểu:...

Gan dạ.

Tác giả muốn nói đôi lời:

Sân khấu nhỏ:

Sau khi đại tiểu thư cả ngày bận rộn với công việc kinh doanh, ít đến phòng thu để thu âm, đó là lần hiếm hoi vì nhiều lần nhận được lời mời của đạo diễn S.

Cô ấy mới hát ca khúc chủ đề của bộ phim tình bạn.

Mục Hiểu Hiểu cảm thấy ghen tị, luôn cảm thấy đạo diễn S có dụng ý xấu với đại tiểu thư, cảm thấy rất khó chịu trong mấy ngày qua.

Sau khi thu âm xong, đạo diễn S dẫn hai người đi ăn tối, anh ta nâng ly: "Giọng của Tần Di hôm nay rất hay, hay nhất mà tôi từng nghe." Điều này đã làm nổi lên cơn ghen trong lòng Mục Hiểu Hiểu.

Buổi tối khi về nhà, nàng quấn lấy đại tiểu thư không rời, tay ôm eo không buông, còn kháp dọc theo chiếc cổ thon và trắng nõn.

Tần Di bị cô làm cho hơi thở trở nên loạn nhịp, vô thức xoa xoa mái tóc của nàng: "Cô muốn làm cái gì vậy?"

Đôi môi ngân nga của Mục Hiểu Hiểu cứ quấy rầy lỗ tai của cô, "Tôi cũng muốn nghe cô hát."

Nàng ấy tiến lên phía trước, đôi môi muốn gặng hỏi đại tiểu thư như bắt nạt.

Đại tiểu thư mặt đỏ bừng: "Cô.."

Mục Hiểu Hiểu nắm tay, chăm chú nhìn cô: "Mau – Tôi muốn tôi là người duy nhất có thể nghe cô hát.".