Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cá Voi Cô Đơn

Chương 34: Tôi không muốn từ bỏ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tôn tổng là một trong những đối tác kinh doanh của Trì Giang tiên sinh ở Tiền Đường. Trong mấy tháng gần đây, hai người thường lui tới vì hạng mục hợp tác, cho nên ông được mời đến tiệc sinh nhật của Trì Giang phu nhân, đi cùng còn có người của bộ phận kỹ thuật – Lâm Nham, còn cả Chiêm Hỉ.

Đổng Thừa nói Trì Giang tiên sinh rất cảm ơn Chiêm Hỉ vì đã làm cầu nối cho mình, để ý tưởng của ông trở thành sự thật, rất hy vọng Chiêm Hỉ có thể cùng đến.

Chiêm Hỉ chưa từng tham gia tiệc rượu như thế này, một bộ quần áo chỉnh chu cũng không có, lễ phục đang mặc là mượn của La Hân Nhiên.

Lh đã từng tham gia vài buổi tiệc trong giới giải trí, phong cách khá sεメy, chiếc váy dài màu trắng cổ V xẻ sâu. May là Chiêm Hỉ có chiều cao xấp xỉ cô nàng, mặc rất vừa vặn, nhưng cổ áo thực sự quá thấp, chỉ có thể mang miếng lót ngực màu trắng mỏng, hơi xấu một chút nhưng khiến cô yên tâm hơn.

Cô biết mình có thể gặp được Lạc Tĩnh Ngữ, cho nên đã tới trước giờ khai tiệc. Nhìn Lạc Tĩnh Ngữ đi ra không thèm nhìn lại, Chiêm Hỉ cũng không gọi, tay trái cầm túi xách, tay phải nâng váy lên đuổi theo.

Chung Bằng, Mạc Dương và Tiểu Lý đều thấy được. Tiểu Lý không biết, cũng muốn đi theo Lạc Tĩnh Ngữ ra ngoài, nhưng bị Chung Bằng kéo lại.

Mạc Dương đánh chữ cho anh ta: [Anh Lý, chúng ta đi nghỉ ngơi trước, chờ anh Lạc.]

Tiểu Lý vui vẻ nói: "Vừa rồi là bạn gái của cậu ấy sao?"

Chung Bằng cười xấu xa, Mạc Dương cũng cong môi, đánh chữ: [Có thể đấy.]

Vẻ mặt Tiểu Lý đầy ghen tỵ: "Bạn gái cậu ta thật xinh!"

Mạc Dương lườm anh ta: [Anh Lạc không đẹp trai sao?]

Tiểu Lý nhún vai: "Đẹp trai đẹp trai! Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào ngồi một chút, hôm nay mệt gần chết."

Ngoài sảnh tiệc là một khu nghỉ ngơi thoáng đãng, dãy cửa kính dài kiểu Pháp có thể nhìn thấy cảnh hồ bên ngoài, ánh mặt trời lặn về phía Tây, mặt hồ lấp lánh sóng vỗ, cảnh sắc đẹp đẽ thoải mái.

Dưới ánh chiều tà, Lạc Tĩnh Ngữ đi rất nhanh, nhưng không bằng Chiêm Hỉ, bởi vì cô đang chạy theo. Khi cánh tay của Lạc Tĩnh Ngữ bị nắm lấy, trái tim khẽ hẫng một nhịp, anh nhắm mắt thật chặt, không dám quay đầu lại.

Anh không biết cô sẽ đuổi theo, tại sao phải đuổi đến tận đây? Cô đã nói rõ ràng, anh không phải kẻ mù chữ, có thể đọc hiểu! Tất cả ý của cô! Những ngày qua, anh sống thu mình lại. Anh làm chưa đủ sao? Anh còn phải làm gì nữa đây?

Thật sự Lạc Tĩnh Ngữ không biết, anh an tĩnh đứng yên, đầu hơi hạ xuống, cắn chặt răng không dám quay đầu.

Chiêm Hỉ đứng phía sau anh, nắm chặt lấy cánh tay của anh, không muốn buông tay, sợ nếu như buông lỏng anh sẽ chạy mất.

Có phải anh... còn giận không?

Chiêm Hỉ lắc lắc cánh tay của anh, Lạc Tĩnh Ngữ vẫn bất động. Chiêm Hỉ lại lắc, lắc một lúc lại lắc, hai người đều bế tắc, không ai muốn di chuyển, giương mắt nhìn xem ai sẽ thỏa hiệp trước.

Một nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn ngang qua, nhìn bọn họ kỳ lạ, Lạc Tĩnh Ngữ thấy ánh mắt của anh ta, thở dài, chịu thua quay người lại.

Anh mặc một bộ lao động màu đen mới, Chung Bằng, Mạc Dương và Tiểu Lý đều có một bộ, mặc như một nhóm kỹ thuật khiến người khác cảm giác được sự chuyên nghiệp.

Lạc Tĩnh Ngữ cao lớn, mặc thêm đồ lao động càng thêm khí chất mạnh mẽ, Chiêm Hỉ buông tay, ngẩng đầu nhìn anh. Anh cũng nhìn cô, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Được rồi, tiếp tục bế tắc, xem ai mở miệng trước.

Lần này người thua là Chiêm Hỉ, ai bảo người trước mặt có ưu thế bẩm sinh cơ đấy?

Môi của cô khẽ run: "Tiểu Ngư, cảm... cảm ơn anh đã... đã chăm sóc Quà Tặng. Tôi..."

Cô thấy một chiếc hộp hình vuông cho anh, "Tặng... tặng cho anh, massage vai và cổ." Vừa nói cô vừa khoa tay, "Anh thường cúi đầu, để làm việc, dùng cái này tương đối tốt."

Không phải Chiêm Hỉ cố ý nói lắp, thật ra khu vực nghỉ ngơi lạnh hơn trong sảnh tiệc rất nhiều, tuy cũng có điều hoa nhưng cũng đã vào tháng hai, cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng, khó tránh khỏi lạnh đến mức hàm răng cũng run lên.

Lạc Tĩnh Ngữ đọc khẩu hình hiểu được một chút, thấy cô mỏng manh, bên ngực còn lộ ra một mảng da trắng tuyết. Anh khẽ chau mày, lấy điện thoại đánh chữ: [Áo của em?]

"Áo khoác sao?" Chiêm Hỉ chỉ vào sảnh tiệc, "Ở trong, trong đó nóng quá nên đã cởi ra."

Lạc Tĩnh Ngữ thật rất muốn cởϊ áσ khoác để phủ lên người cô, nhưng cảm thấy không thích hợp. Chiêm Hỉ đưa hộp đến trước mặt anh, nói: "Anh cầm đi."

Anh chỉ có thể nhận lấy, cong ngón tay nói cảm ơn, tiếp đó lấy một khăn choàng cổ màu xám cho cô, làm động tác khoác lên. Chiêm Hỉ đỏ mặt nhận lấy, ngoan ngoãn choàng lên vai, che phần lộ ra trên ngực.

Cô cũng cong ngón tay cái với Lạc Tĩnh Ngữ, anh xua tay đánh chữ: [Không sao. Tôi phải đi ăn cùng bọn họ, ăn trưa hơi ít, đói bụng.]

Anh đang mất kiên nhẫn sao? Mình còn chuyện gì nữa không nhỉ?

Đúng là chẳng còn việc gì, Chiêm Hỉ chuẩn bị quà cảm ơn cho anh, một lý do cũng chưa nghĩ ra, trong đầu hiện lên mấy dòng chữ, sau khi nhìn thấy anh bỗng quên tất cả.

Lạc Tĩnh Ngữ thấy cô đứng bất động, ngơ ngẩn. Anh chau mày, đánh chữ: [Em vào đi, ở đây lạnh.]

"Mà..." Chiêm Hỉ hỏi, "Một lát nữa anh có về không?"

Lạc Tĩnh Ngữ gật đầu, đánh chữ: [Về khi kết thúc, dỡ bỏ cây.]

"Phải đợi tiệc kết thúc sao?" Chiêm Hỉ thất vọng, "Được rồi, vậy... khi nào trả khăn cho anh được?"

Thật ra hiện tại cũng có thể đấy! Nhưng cô không muốn.

Lạc Tĩnh Ngữ cười khổ, không biết Hoan Hoan đang suy nghĩ điều gì. Bọn họ ở tầng trên tầng dưới, khi nào cũng được mà, đi vào thang máy là xong.

Anh lắc tay, chỉ vào Chiêm Hỉ, rồi chỉ vào sảnh tiệc, ý muốn cô nhanh chóng vào đó.

Thật sự Chiêm Hỉ không còn lý do nào nữa, chỉ có thể xoay người trở về.

Lạc Tĩnh Ngữ nhìn bóng dáng của cô, đây là lần đầu tiên anh thấy Chiêm Hỉ mặc váy dài, có vẻ eo của cô hơi nhỏ, thực sự quá gầy, sao qua năm mới mà chẳng béo lên nhỉ? Lh cũng đã tăng hơn 2kg rồi.

Lúc này, Chiêm Hỉ bỗng quay đầu, Lạc Tĩnh Ngữ hoảng sợ tựa như bị bắt tội nhìn trộm, chỉ có thể đứng bất động, dáng vẻ lạnh lẽo.

Chiêm Hỉ cười rộ lên, toàn thân ánh lên sắc ấm của hoàng hôn, mập mờ sáng rực, cô trang điểm rất tinh tế, mắt ngọc mày ngại, thật sự rất... rất xinh đẹp!

Đổng Thừa đưa anh bốn tấm vé vào buffet của khách sạn, bốn người mặc đồ đen đi vào nhà hàng, hai đứa nhóc vừa đói vừa hứng thú, cầm dĩa lượn hai vòng, mang về rất nhiều thức ăn.

Lạc Tĩnh Ngữ cũng rất đói, nhưng khi nhìn Chiêm Hỉ thì tâm tình rất phức tạp, mất hết hứng thú với đồ ăn, mang một dĩa ra một góc ăn từ tốn.

Hộp máy massage còn đặt trên bàn, Lạc Tĩnh Ngữ nhìn nó, nghĩ thầm sao Hoan Hoan lại tặng quà cho mình? Bởi vì anh chăm sóc Quà Tặng sao? Có phải cô đã nghĩ anh đang xen vào chuyện người khác hay không? Cho nên tặng quà cho anh, ý là không muốn nợ tình cảm của anh?

Có thể là lý do này... Xem ra, đúng thật anh đã làm sai.

Trong sảnh tiệc, cuối cùng Chiêm Hỉ cũng nhìn thấy Trì Giang phu nhân, đó là một người phụ nữ trung niên tao nhã, vóc dáng không cao, nụ cười ôn hòa, mặc một bộ Kimono màu phấn nhạt, búi tóc đoan trang.

Trì Giang tiên sinh tặng bà một cây trâm cài hoa anh đào, dưới tán cây anh đào kia, ông nhẹ nhàng cài lên búi tóc của phu nhân, khách khứa vỗ tay nồng nhiệt.

Đổng Thừa cầm micro kể một câu chuyện xưa, khi Trì Giang tiên sinh còn trẻ là một tên nhóc nghèo, Trì Giang phu nhân lại là một đại tiểu thư giàu có, bà không để ý phản đối của ba mẹ mà qua lại với Trì Giang tiên sinh, lần đầu tiên hai người hẹn hò chính là đi ngắm hoa anh đào.

Hơn nữa, tên của Trì Giang phu nhân có một "Sakura", vì thế đối với hai người, hoa anh đào không chỉ là ký ức quê nhà, mà còn đại diện cho tình cảm bền vững của bọn họ.

Trì Giang phu nhân cảm động rơi lệ, chỉ có Chiêm Hỉ và Đổng Thừa biết, trâm cài tóc hoa Yamazu này do đích thân Trì Giang tiên sinh làm.

Chiêm Hỉ tưởng tượng, một người doanh nhân hơn năm mươi tuổi, mang kính lão, vụng về cắt hoa văn, lấy cọ nhuộm màu, cầm bay để uốn cánh hoa... Trì Giang phu nhân được sự đối đãi chân thành như thế, thật đáng ghen tỵ.

Tiệc rượu là dạng buffet, sau nghi thức đơn giản, mọi người được tự do dùng bữa, các nhân vật lão làng trong giới kinh doanh tụ lại một chỗ vui vẻ trò chuyện. Đây là tiệc sinh nhật, cũng xem là một cơ hội tốt để xã giao.

Cây anh đào lẳng lặng đứng ở một góc hội trường, đóa hoa màu phấn trắng tạo thành chùm nở rộ trên cành cây. Tựa hồ nếu như không xem kỹ, cách mấy mét không thể nhìn ra thật giả, chỉ có khi quan sát gần hơn mới có thể nhìn thấy hoa văn trên vải của cánh hoa.

Bên cây luôn có người chụp ảnh, đa số là khách nữ, Chiêm Hỉ cũng vui vẻ dựa vào thân cây tạo dáng, để Lâm Nham chụp giúp mình vài bức.

Lâm Nham thấy cô luôn choàng chiếc khăn màu xám, hỏi: "Cô có muốn cởi khăn ra không? Sẽ đẹp hơn."

Chiêm Hỉ sờ vào khăn choàng cổ, lắc đầu nói: "Không, rất lạnh."

Khi đứng bên cạnh background xem ảnh chụp, Chiêm Hỉ nghe một giọng nữ nói: "Đây là làm từ gì thế? Vừa rồi tôi mới vào hội trường đã tưởng thật đó! Còn nghĩ tại sao mùa này lại có hoa anh đào chứ?"

Chiêm Hỉ quay đầu, phát hiện người đang nói là một phu nhân khoảng hơn bốn mươi, đang hỏi một người bạn của mình, hai người đều mặc lễ phục, trang sức trên người không ít, đang khẽ chạm đến cánh hoa tò mò xem.

Chiêm Hỉ nhanh chóng đi tới giải thích: "Chào ngài, đây là dùng công nghệ dập nóng để làm, nguyên liệu là vải, không phải loại bình thường, mà là dùng vải dệt chuyên dụng để làm nóng."

"Công nghệ dập nóng?" Phu nhân áo xanh lần đầu tiên nghe tới từ này, không hiểu lắm.

Chiêm Hỉ giới thiệu đơn giản cho bọn họ một chút, hiện tại cô nghiễm nhiên trở thành Vương Ngữ Yên* trong giới hoa giả, không thể tự tay làm nhưng lý luận suông có thể đứng nhất!

(Ji: *Vương Ngữ Yên là một nhân vật hư cấu trong Thiên Long Bát Bộ của nhà văn Kim Dung, nàng là người thuộc làu làu mọi kinh sách võ thuật trong thiên hạ, đến nỗi ai đánh chiêu thức nào nàng cũng có thể gọi tên nó, đồng thời biết cả cách phá giải. Vô tình nàng trở thành một từ điển sống võ học, nhưng nàng không biết võ công.)

Lâm Nham chắp tay sau lưng đứng bên cạnh cô, nghe cô nói rất có lý lẽ.

Phu nhân áo xanh nghe xong liền kinh ngạc: "Không phải làm bằng máy sao? Thuần thủ công à? Toàn bộ?"

Chiêm Hỉ nói: "Đúng vậy, thân cây là do một đại sư điêu khắc làm. Ngài xem những cánh hoa, lá cây, còn cả cuống hoa, nhụy hoa bên trong, đều làm hoàn toàn bằng tay! Không có sự tác động của máy móc. Cây anh đào này, nhất định là độc nhất thế giới."

Các phu nhân giàu có rất mẫn cảm với "Chế tác thuần thủ công", bởi vì điều này tượng trưng cho sự độc nhất vô nhị!

"Nghe thật không tệ! Cái này dễ học không?" Phu nhân áo xanh hỏi.

"Nhập môn thì đơn giản, nhưng muốn làm tốt thì rất khó, cần phải nghiên cứu mấy năm." Chiêm Hỉ cười nói, "Đây là tác phẩm tương đối ít gặp, hoa giả thông thường sẽ không làm lớn như thế. Tôi biết vị đại sư làm cây anh đào này, anh ấy từng giúp tôi làm chậu hoa trang trí trên bàn, là Bách Hợp và Chim Thiên Đường, cực kỳ chân thật, rất thích hợp để ngắm trong nhà hoặc ở công ty, có thể bảo tồn vĩnh viễn."

Thấy phu nhân áo xanh và bạn của bà không cảm thấy phiền chán mà còn có chút hứng thú, Chiêm Hỉ khẽ nuốt nước bọt, nói tiếp, "Còn có mấy vật trang trí tinh xảo khác, rất hợp để bày biện trên tủ đầu giường, trên bàn ăn, bên hiên; nếu lớn hơn một chút thì có thể đặt trên bàn làm việc, sảnh trước công ty, trên bàn hội nghị. Thật sự sẽ có lợi hơn hoa tươi, cắm hoa còn phải điều chỉnh sắp xếp, lựa chọn bồn hoa xấu sẽ rất xấu, tuổi thọ của hoa tươi cũng thấp.

Phu nhân áo xanh hỏi: "Loại này có thể tùy chỉnh đặc biệt không?"

"Đương nhiên." Chiêm Hỉ chỉ vào cây anh đào, "Đây chẳng phải là tự tùy chỉnh hay sao?"

Cô không báo giá, những khách trong đây phần lớn đều là người có tiền, một cái cây mấy ngàn vạn sẽ không để vào mắt, một cái túi của người ta cũng đã mấy ngàn vạn.

Cô mong chờ nhìn phu nhân áo xanh, đối phương đã nói một câu khiến cô hớn hở: "Cô gái à, cô nói cô biết vị đại sư này sao? Có thể đưa tôi phương thức liên lạc với anh ta được không? Tôi cũng muốn anh ta làm một chậu hoa, tôi rất thích mẫu đơn, có thể không?"

"Có thể chứ! Hoa gì cũng có thể làm!" Chiêm Hỉ không quan tâm nhiều, thổi phồng Tiểu Ngư trước, "À mà... Vị đại sư này thật ra cũng đang ở khách sạn này, có lẽ đang ở khu nghỉ ngơi, ngài cần gặp anh ấy để nói chuyện không?"

"Thật sao? Như thế thì tốt!" Phu nhân áo xanh rất vui, "Tôi rất thích loại hình nghệ thuật này!"

"Nhưng..." Chiêm Hỉ vừa nói vừa cười, "Anh ấy có chút khó khăn trong giao tiếp. Anh ấy không nghe được, bà có phiền không?"

Lâm Nham vẫn đang nghe: "?"

Phu nhân áo xanh ngạc nhiên, liếc nhìn bạn bè, do dự nói: "Cũng không phiền, nhưng như thế sao nói chuyện được?"

Chiêm Hỉ nói: "Anh ấy có thể đọc khẩu hình miệng, ngài nói chuyện chậm một chút, anh ấy có thể hiểu. Ý của anh ấy, tôi có thể truyền đạt, nếu ngài muốn gặp anh ấy, hiện tại tôi có thể gọi anh ấy tới đây."

Phu nhân áo xanh sảng khoái gật đầu: "Được, cô gọi đại sư tới đây, cô giúp bọn tôi phiên dịch là tốt rồi."

Cuộc đối thoại của mọi người Lâm Nham đều nghe hết, nhìn Chiêm Hỉ đầy thắc mắc nhưng cũng không xen vào.

Trong sảnh thứ ba của khách sạn, Chung Bằng và mc đã ngủ trên sofa, Tiểu Lý ra ngoài hút thuốc, Lạc Tĩnh Ngữ cũng nhắm mắt nghỉ ngơi, tựa lưng lên ghế ngồi.

Điện thoại trong túi khẽ rung, anh lấy ra xem, là tin nhắn của Chiêm Hỉ!

Phía trên tin nhắn là:

Ngày 21 tháng 1, 21:24 tối.

[Bánh Pudding Trứng Gà]: Cuối cùng, một lần nữa, Tiểu Ngư, cảm ơn anh đã làm bạn mấy ngày này. Tôi rất vui, thực sự rất vui vì đã quen biết anh. Chúc anh sinh nhật vui vẻ, ngủ ngon.

Xem một lần, lại đau một lần, nhưng những ngày này anh đều mở ra xem đến mấy lần.

Phía dưới là tin nhắn mới nhất:

[Bánh Pudding Trứng Gà]: Tiểu Ngư Tiểu Ngư Tiểu Ngư, anh mau đến sảnh tiệc đi! Có chuyện làm ăn muốn giới thiệu cho anh này!!!

Lạc Tĩnh Ngữ: =_=

Anh đi một mình đến sảnh tiệc, vẫn mặc bộ đồ lao động màu đen, khi phu nhân áo xanh nhìn anh, đôi mắt bà rực sáng, quay sang Chiêm Hỉ cười lớn: "Sao cô không nói sớm, vị đại sư này thật ra là một tiểu soái ca chứ! Ôi tôi thích những chàng trai đẹp đẽ!"

Lạc Tĩnh Ngữ: "?"

Chiêm Hỉ suýt chút nữa cười bò, giới thiệu bọn họ một chút, rồi giúp Lạc Tĩnh Ngữ nói chuyện với đối phương.

Phu nhân áo xanh họ Ngô, Lạc Tĩnh Ngữ có thể hiểu đại khái khẩu hình môi của bà, khi trả lời sẽ đánh chữ trên điện thoại những từ then chốt, bởi vì có rất nhiều vấn đề Chiêm Hỉ cũng có thể tự trả lời. Chiêm Hỉ nhìn thấy những từ then chốt của Lạc Tĩnh Ngữ cũng có thể đọc một bài diễn văn.

Lúc cô nói chuyện, Lạc Tĩnh Ngữ liền nhìn gương mặt cô, chuyên tâm đọc khẩu hình. Anh phát hiện Hoan Hoan nói rất giỏi, còn hoàn thiện hơn điều anh nghĩ trong đầu.

Cuối cùng Ngô phu nhân thêm WeChat của Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ, Chiêm Hỉ thành khẩn nói: "Ngô phu nhân, thật ra ngài muốn tìm cố vấn, tốt nhất nên tìm tôi, đại sư Lạc... Rất bận rộn, ít khi xem điện thoại, thường sẽ bỏ qua tin nhắn."

Ngô phu nhân nhìn cô một chút, lại cười "khanh khách" nói: "Không lẽ Tiểu Chiêm không yên lòng với bạn trai của mình sao? Haiz, con trai của tôi cũng học Đại học rồi đấy! Được được được, tìm cô, không tìm đại sư."

Lạc Tĩnh Ngữ: "?"

Mặt Chiêm Hỉ đỏ như cà chua: "Anh ấy... anh ấy không phải bạn trai tôi..."

Ngô phu nhân cùng bạn che miệng cười: "Ha ha ha!"

Lâm Nham đứng cách đó không xa vẫn yên lặng nhìn họ.

Anh biết người đàn ông mặc đồ đen này, chính là người chờ dưới tầng công ty đêm Bình An năm ngoái. Lúc ấy anh ta mang khẩu trang, nhưng vóc dáng cao lớn đấy, anh còn không nhận ra sao?

Thực sự rất anh tuấn, nhưng lại là một người câm điếc?

Chiêm Hỉ có quan hệ gì với anh ta?

Nhìn rất thân mật, khi người kia dùng điện thoại đánh chữ, cô sẽ đến gần xem, hai người dường như có thể chạm đầu.

Lâm Nham còn nhìn thấy Chiêm Hỉ tươi cười nhìn người kia, đôi mắt sáng rực, dáng vẻ điềm đạm, biểu hiện sống động như một cô nàng đáng yêu.

Chiêm Hỉ tham gia một bữa tiệc, còn giúp Tiểu Ngư có một đơn hàng xác suất thành rất cao, cô thật sự có cảm giác rất thành tựu!

Sau khi Ngô phu nhân rời đi, Chiêm Hỉ làm động tác ăn cơm, hỏi Lạc Tĩnh Ngữ: "Anh đã ăn no chưa? Có muốn ăn một chút nữa không?"

Xung quanh có nhiều người nhìn sang đây, Lạc Tĩnh Ngữ cảm thấy không sao, chỉ là không muốn Chiêm Hỉ trở thành tiêu điểm kỳ lạ trong mắt người khác, đánh chữ nói: [Không ăn, tôi ra ngoài.]

Do dự một chút, lại viết tiếp: [Em đừng dùng thủ ngữ, người ta đang nhìn.]

Chiêm Hỉ: "..."

Cô ngẩng đầu hỏi: "Anh để ý chuyện này?"

Lạc Tĩnh Ngữ không thấy rõ chữ "Để ý" này, khẽ nhăn mày. Chiêm Hỉ liền đánh chữ cho anh xem.

Anh nhìn chằm chằm điện thoại của cô một lúc lâu, mới gật nhẹ. Nhưng anh lại chỉ về bản thân, lắc tay, sau đó chỉ vào Chiêm Hỉ, ngón trỏ chỉ vào màn hình điện thoại của cô.

Chiêm Hỉ cong môi nói: "Nhưng tôi không ngại."

Lúc này Lạc Tĩnh Ngữ đã xem hiểu, lắc đầu cười khổ, cuối cùng nhìn Chiêm Hỉ một chút, không nói gì, xoay người rời khỏi sảnh tiệc.

Chiêm Hỉ ngây ngốc nhìn bóng lưng mạnh mẽ của anh biến mất ở cửa.

Đêm nay, Chiêm Hỉ không gặp lại Lạc Tĩnh Ngữ, đồng nghiệp nam trong công ty lái xe tới, Tôn tổng bảo Lâm Nham đưa Chiêm Hỉ về nhà. Cô không từ chối, chỉ là lúc lên xe, cô ngồi hàng ghế sau.

Lâm Nham im lặng lái xe, không tìm đề tài tán gẫu. Chiêm Hỉ vui vẻ ung dụng, ngồi phía sau gửi WeChat cho Lạc Tĩnh Ngữ.

[Bánh Pudding Trứng Gà]: Tiệc rượu đã kết thúc, tôi đi trước. Lần sau sẽ trả khăn cho anh, cảm ơn.

[Cá Cực Lớn]: Không gấp, tôi đang làm việc.

Khách đều đi hết, Trì Giang tiên sinh cùng phu nhân cũng đã về cùng tài xế, chỉ còn Đổng Thừa ở hội trường, nói lời cảm ơn với Lạc Tĩnh Ngữ.

Anh ngẩng đầu nhìn cây anh đào, quay sang nhìn Lạc Tĩnh Ngữ, hỏi: "Thầy Lạc, sau khi vận chuyển cây đến nhà, cũng chỉ có các anh tới lắp đặt được sao?"

Lạc Tĩnh Ngữ gật đầu.

"Vậy thì, sau khi các anh dỡ bỏ, sắp xếp gọn vào trước và vận chuyển về phòng làm việc của anh." Đổng Thừa vừa khoa tay vừa nói rõ ràng, "Chờ tôi thông báo, chúng ta sẽ hẹn thời gian đem cây đến nhà Trì Giang tiên sinh để lắp đặt, hiểu chứ?"

Lạc Tĩnh Ngữ đều xem hiểu, làm động tác "OK".

Đổng Thừa cảm thấy giao tiếp với anh cũng không quá khó khăn như anh ta vẫn nghĩ. Người đàn ông im lặng, tính tình rất ôn hòa, nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, anh đã bị chuyện báo giá làm cho mặt đỏ ửng, liền thấy buồn cười.

Đổng Thừa vỗ cánh tay Lạc Tĩnh Ngữ, nói: "Lần này thật sự cực cho anh rồi, thầy Lạc, tiệc sinh nhật rất thành công! Hôm nay rất nhiều người hỏi tôi về cây này là ai làm, tôi đã đưa WeChat của Chiêm tiểu thư cho bọn họ, nói là người đại diện của anh. Tôi biết, anh cũng có vài mâu thuẫn với Phương tiên sinh."

Lạc Tĩnh Ngữ: "?"

Anh không nhìn lầm đấy chứ!

Thấy vẻ mặt anh đầy ngạc nhiên, Đổng Thừa cười nói: "Hai người đều đăng cùng một tấm hình lúc giao thừa! Lúc này, Ngô phu nhân cũng nói với tôi, Chiêm tiểu thư giới thiệu cho bà ấy người làm hoa giả. Thêm nữa, chúng ta cũng đã gặp nhau mấy lần, trình độ giao tiếp của anh tôi cũng hiểu. Nếu để những doanh nhân kia liên lạc với anh, tôi đoán họ có thể nói không nên lời mất... Ha ha ha... Đùa thôi, đừng để ý."

Đổng Thừa, 32 tuổi, là một phiên dịch tiếng Nhật kiêm trợ lý của giám đốc công ty đầu tư Nhật Bản, là bạn chung duy nhất trong WeChat của Chiêm Hỉ và Lạc Tĩnh Ngữ.

À, hiện tại còn thêm cả Ngô phu nhân.

Đổng Thừa chưa từng nhắn tin, cũng không bình luận, khi anh nhìn quả trứng gà và cá voi Tết Nguyên Đán, rồi đến cánh tay cùng mèo đêm giao thừa, tự nhận đã nhìn thấu tất cả.

Lạc Tĩnh Ngữ cũng đã trưởng thành, nghĩ đến nếu như Chiêm Hỉ nhận được lời mời kết bạn của những khách hàng kia, nhất định sẽ cảm thấy phiền chết!

Anh lại tạo phiền phức cho cô! Nói cũng không thể được, rõ ràng Đổng Thừa đang giúp đỡ.

Một đêm này, bốn người mặc đồ đen bận rộn trong sảnh tiệc đến 2h sáng mới có thể dỡ được hết, sau khi sắp xếp cẩn thận, liên hệ xe vận chuyển đến nhà Lạc Tĩnh Ngữ lưu trữ trước.

Lúc Lạc Tĩnh Ngữ tắm xong nằm xuống đã là 4h sáng, anh đã làm việc 20 tiếng, mệt đến ngất xỉu, cho rằng nằm xuống có thể ngủ được. Nhưng sau khi nhắm mắt, trong đầu bỗng hiện lên bóng hình của Chiêm Hỉ.

Mười chín ngày chưa gặp cô, không cùng cô tán gẫu, anh đều nhớ rõ.

Hôm nay đột nhiên nhìn thấy, còn nói chuyện, nhận được quà của cô, khi cô đi còn gửi tin nhắn cho anh.

Đây rốt cuộc là ý gì? Là bạn bè trong lời nói của cô sao? Loại bạn có thể tùy tiện tán gẫu trong thang máy sao?

Lạc Tĩnh Ngữ không nghĩ ra, đối với những việc giữa nam nữ, anh không có nhiều kinh nghiệm, hầu như rất cẩn thận tìm tòi, chỉ sợ mình làm sai chuyện gì khiến người ta phản cảm.

Ngày sinh nhật đó có phải là thật không? Anh đã mua nhiều vật dụng trong nhà như thế, đã dọa Hoan Hoan sợ hãi, đến mức nói không tiếp tục làm khách nhà anh nữa.

Lạc Tĩnh Ngữ trở mình, mở mắt trong bóng tối. Thị lực, bởi vì lúc nhỏ học dốt, không thích đọc sách, cũng không thích xem TV, nên không bị cận.

Lúc này, anh đang nhìn máy massage trên tủ đầu giường, trước khi ngủ anh đã thử một chút lên cổ, có mấy cầu gai có thể xoa bóp cơ rất tốt.

Hoan Hoan thực sự là một người rất tốt, anh luôn làm cô khó xử, khiến cô khóc, cô cũng không tính toán với anh, không chỉ giúp anh liên lạc với khách, còn đưa một món quà hợp đến thế.

Haiz... Sao cô tốt như thế chứ?

***

Lạc Tiểu Ngư tiên sinh dù không thể nói chuyện, nhưng có rất nhiều ý nghĩ, đáng tiếc những điều này Chiêm Hoan Hoan tiểu thư không thể nào biết được.

Sáng hôm sau, Chiêm Hỉ đứng trước gương chuẩn bị đánh răng.

Cô nhìn mình trong gương, tóc tai bù xì, ăn mặc luộm thuộm trong nhà, cầm lấy bàn chải đánh răng làm micro và đặt trước miệng: "Cô giáo Trứng Gà, tôi muốn phỏng vấn cô một chút, được chứ?"

Chiêm Hỉ xoay thân sang hướng khác, làm vẻ e thẹn: "Được, cô hỏi đi."

"Cô giáo La Nhiên nhiều chuyện đã nói, muốn từ bỏ phải quyết đoán, không muốn từ bỏ thì phải thử một chút, xin hỏi bây giờ cô đang nghĩ thế nào?"

"Tôi... Vấn đề này không thể trả lời, mời đổi câu hỏi."

"Được. Vậy cô giáo Trứng Gà này, hôm qua cô đã gặp được Lạc tiên sinh, có cảm tưởng gì không?"

"Tôi rất vui."

"...Còn không?"

"Có cũng không nói cho cô biết!"

"Vậy cô cảm thấy anh ta có ý tứ gì?"

Chiêm Hỉ phân làm hai vai, diễn không biết mệt.

"Anh ấy..." Cô ôm lấy gò má, tay phải giơ bàn chải đánh răng, xoay người lại, "Xin đấy! Anh ấy không thể nghe, nhưng không phải không nhìn thấy! Hôm qua cô giáo Trứng Gà rất xinh đó! Trang điểm mất gần hai tiếng!"

"Cô Trứng Gà, cô cảm thấy Lạc tiên sinh có thích mình không?"

"Hẳn là... Có chút... Thích?" Chiêm Hỉ chưa tin lắm, cong môi, "Ai bảo lúc trước tôi chọc anh ấy tức giận, tôi cảm thấy anh ấy còn giận lắm, vẫn luôn trốn tránh tôi."

"Vậy thì cô Trứng Gà này, cô có nghĩ tới bà Trì Quý Lan sẽ không đồng ý hay chưa?"

Chiêm Hỉ hạ mắt xuống, ảm đảm đi, nhỏ giọng nói: "Dĩ nhiên có, mấy ngày nay đều nghĩ tới."

"Cô không sợ bà ấy sẽ tổn thương Lạc tiên sinh sao?"

"Sợ." Chiêm Hỉ nói, "Nhưng cô giáo La Nhiên nhiều chuyện cũng đã nói, đừng nghĩ anh ấy yếu đuối, anh ấy có thể gánh vác được."

"Vậy ý của cô là?"

Chiêm Hỉ nhìn đôi mắt của mình trong gương, nắm chặt bàn chải đánh răng: "Lúc này tôi đang nghĩ, tôi còn chưa xem bát tự của anh ấy đâu. Tạm thời tôi không muốn để mẹ biết sự tồn tại của anh ấy, tôi có thể dùng hết khả năng bảo vệ anh ấy. Nếu có một ngày, mẹ tôi biết được chúng tôi thật sự ở bên nhau, vậy thì... Chỉ cần anh ấy không nề hà, tôi nhất định cùng anh ấy vượt qua! Chuyện mà cô giáo La nhiều chuyện làm được, tôi tin tôi cũng có thể làm được." . TruyenHD

"Cô Trứng Gà thô bạo đã ra sân khấu! Vỗ tay! Hoan hô!"

"Cảm ơn cảm ơn! Này... Đột nhiên tôi muốn trả lời câu hỏi đầu tiên." Chiêm Hỉ nhìn tấm gương nắm chặt tay, tựa như đang tiếp thêm sức mạnh, nói từng câu từng chữ, "Tôi không muốn từ bỏ, tôi muốn thử xem."
« Chương TrướcChương Tiếp »