Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cà Phê Đợi Một Người

» Tác Giả: Cửu Bả Đao
» Tình Trạng: Hoàn Thành
» Đánh Giá: 10 / 10 ⭐
» Tổng Cộng: 1 Bình chọn
Trạch Vu đang đợi một người con gái mà trước mặt người ấy anh không phải nguỵ trang.
Bách Giai đang đợi một người con trai mà cậu ấy không phải chịu áp lực lựa chọn.
A Thác đang đợi một cô gái tốt biết cách trân trọng bản chất thuần phác của anh.
Còn tôi giờ đang đi đến đoạn vĩ thanh của bài toán sắp xếp tổ hợp tình yêu này. Trong quán cà phê Đợi Một Người, bên những tách cà phê hương vị khác nhau, chúng tôi đều đang đợi lời giải cho bài toán trái tim mình.
Chương 1: Quán cà phê đợi một người
Khúc Mở Đầu

Lúc này chiếc thìa trong tay tôi đang khuấy loạn lớp sữa nổi bên trên cà phê, kim loại và thành chiếc ca sứ hợp tấu nên những âm thanh không theo hịp điệu nào.

Đinh đinh đinh đang, đang đinh đang đinh.

Giống như tâm trạng của tôi lúc này, không tiết tấu, nhưng lại rất muốn biểu đạt điều đó.

***

Rõ ràng giống như trò chơi ghép hình kéo dài hết năm này tháng khác, dẫu cho có bao nhiêu mảnh ghép rơi vãi xuống đất, cứ kiên trì bền bỉ, thế nào cũng có thể lần lượt nhặt lên, ghép thành hình dáng hoàn chỉnh ban đầu, thế nào rồi cũng đến thời khắc ấy.

Vậy mà tôi vẫn rất kích động.

Bởi lẽ tôi phát hiện, những mảnh ghép ký ức không phải làvật chết.

Ký ức tích lũy dần dần, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng phức tạp, thế nên cứ ghép hoài không hết.

Vừa phải gắng sức nhớ lại những phần xưa cũ, mặt khác lại phải nắm bắt lấy phần đang chậm rãi trở thành cuộc đời tôi kia.

Những mảnh ghép thuộc về anh, là những mảnh đơn giản nhất, không chải chuốt nhất, thẳng thớm nhất mà tôi từng thấy.

Những người từng chơi trò ghép hình đều biết, hình vẽ phức tạp thực ra lại dễ nắm bắt, vì mỗi mảnh đều đặc biệt, thoáng cái là biết nó nên đặt ở vị trí nào.

Nhưng càng là hình vẽ đơn giản, ví dụ trời xanh ngăn ngắt, cỏ mướt như thảm, lại càng khó ghép cho hoàn chỉnh.

Vì mỗi mảnh ghép đều quá đỗi mộc mạc, quá đỗi đơn thuần, tốn bao nhiêu thời gian vẫn không hiểu nổi quan hệ giữa mảnh ghép trên với mảnh ghép dưới.

Và cả mối liên hệ của chúng với mình nữa.

Tôi hít sâu một hơi.

Bổ sung dưỡng khí, dũng khí.

Và cả mùi cà phê nồng đượm.

Sau đó, tôi muốn kể một câu chuyện.

Một cuốn sách chí ít phải có một câu chuyện gắn bên trong nó, nếu muốn sách bán chạy, câu chuyện ấy tốt nhất là về tình yêu.

Nói cho người ta biết tình yêu là gì, yêu như thế nào, được yêu ra làm sao hoặc giả nghiêm túc định nghĩa thế nào mới là hạnh phúc chân chính, dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ già, hạnh phúc vẫn phải dựa vào bản thân mới là bền vững nhất...

Nhưng tôi không xác định được câu chuyện này bắt đầu từ khi nào.

Nếu bạn mong đợi cuốn sách mình đang cầm trên tay là một cuốn tiểu thuyết tình yêu.

Tôi không chắc, nhưng tôi cũng không lấy đó làm kinh hoảng.

Có lẽ, cho đến tận trang cuối cùng của cuốn sách này, câu chuyện mới bắt đầu, nhưng đó đã là một thứ mong cầu xa xỉ.

Có lẽ câu chuyện sẽ chẳng bao giờ manh nha.

Chỉ bởi vì, chẳng người nào có thể ý thức được tất cả những điều xảy ra với mình, khi sự việc vừa mới bắt đầu, là gì. Ít nhất là tôi không thể.

Mà chỉ sau khi thực sự hiểu được bản thân mình, tôi mới lĩnh hội được hạnh phúc mình theo đuổi có hình dạng như thế nào.

Nhưng đến khi nhận ra thứ đã từng dịu dàng vây bọc lấy mình ấy, có thể, tôi sẽ chẳng bao giờ tìm lại được mảnh ghép đó nữa.

Nhưng nhìn từ một khía cạnh khác, ai ngồi cùng với ai, chẳng phải đã được định đoạt từ trước khi hình thành vấn đề đó sao? Mọi việc đều như vậy cả, tất cả đáp án đều đã được khắc rõ ràng trong tâm trí mỗi người từ trước khi vấn đề hình thành rồi.

1

May thay, khởi điểm của câu chuyện rất thú vị, vì khởi điểm này là một người thú vị, Albus.

Albus, là biệt hiệu của cô nàng lesbian (đồng tính nữ) đầu tiên tôi quen biết trong đời, lấy từ tên ông hiệu trưởng học viện Hogwarts, Albus Dumbledore trong Harry Potter. Còn lý do tại sao lại tự ruồng rẫy bản thân mà lấy tên của một ông lão già nua râu tóc bạc trắng làm biệt hiệu cho mình thì cô chưa bao giờ nói, mà tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc hỏi.

Albus để tóc ngắn trông oách không chịu được, cô là đồng nghiệp của tôi trong quán cà phê, cũng là tiền bối vào làm ở đây trước tôi nửa năm, trước đó, cô từng làm một thời gian dài ở quán cà phê Orsir nổi tiếng khắp Đài Trung.

Albus thường gọi tôi là em gái, nhưng lại không cho tôi gọi mình là chị, cô bảo gọi chị nghe rất buồn nôn, cứ gọi cô là Albus được rồi.

Quán cà phê chúng tôi làm thêm nằm ở cuối ngõ chợ đêm đối diện với đại học Thanh Hoa, có cái tên lất lãng mạn: "Đợi Một Người". Bởi vì thực sự quá lãng mạn, thế nên lúc bấy giờ, trong kỳ nghỉ hè lên lớp mười hai, tôi mới bẽn lẽn bước vào Đợi Một Người, nộp bản lý lịch gần như trống trơn, chỉ có mỗi tên họ với số điện thoại nhà của mình.

Tiền bối Albus có một khả năng đặc biệt, miễn là cà phê, dù trên thực đơn có hay không có, thậm chí là loại khách hàng bịa ra đùa cợt, Albus cũng có thể tỉnh bơ như không mà pha ra được.

Rất nhiều khách quen, sinh viên, học sinh các trường đại học Thanh Hoa, đại học Giao Thông, trung học Quang Phục quanh đây đều biết rõ khả năng này, vì vậy Albus thường xuyên phải đối mặt với thử thách bất ngờ của những vị khách rỗi việc.

Còn nhớ tháng trước, vào lúc bảy giờ tối.

"Này chị... em... em muốn gọi cà phê đặc biệt Ám nhiên tiêu hồn trong buổi Luận kiếm Hoa Sơn (1). Một học sinh cấp ba đứng trước quầy bar ấp úng nói, gương mặt đẫm mồ hôi đầy vẻ ngượng nghịu.

Năm sáu đứa cấp ba, rõ ràng là đồng đảng, ngồi trên ghế xô pha dài hô hố cười nghiêng ngả, tôi cũng đứng bên cạnh Albus cười đến tức thở.

Albus mặt không đổi sắc nhìn cậu chàng học sinh cấp ba chắc chơi oẳn tù tì bị thua kia, thủng thẳng cất tiếng: "Muốn chín mấy phần?"

Cậu chàng bị đùn đẩy ra phá thối lộ vẻ kinh ngạc, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

"Cà phê đặc biệt Ám nhiên tiêu hồn trong buổi Luận kiếm Hoa Sơn, rốt cuộc cậu muốn chín mấy phần? Gọi mấy cốc?" Gương mặt Albus gần như không biểu cảm, quả không hổ là một cây hài mặt đơ.

"Em... em muốn chín năm phần, sáu cốc, cảm ơn." Cậu chàng học sinh cấp ba mồ hôi ướt đẫm lưng không biết nên làm thế nào cho phải.

Đám đồng đảng rỗi việc đằng sau lại cười to hơn.

Nhưng năm phút sau, Albus đã bưng sáu cốc cà phê bỏ thêm một đống hành tây nướng đen thui tới bàn của đám học sinh rỗi việc kia, cả bọn đều ngần người ra nhìn cô.

"Hành tây đấy, tôi bỏ thêm hành tây." Albus lạnh lùng nói, đoạn quay đầu đi thẳng về quầy bar, để lại sáu cậu chàng mặt mũi ngơ ngác, sau đó lại rộ lên một trận cười lớn nữa.

Rồi Chủ nhật tuần trước nữa, lúc hai giờ chiều.

"Em ơi, cho anh cà phê chồn hương Sumatra." Một người đàn ông trung niên bụng béo mặc vest sẫm màu, miệng hút thuốc lá cố ý nói.

Ông này là vị khách rỗi việc nổi tiếng của quán, tháng nào cũng phải đến gọi lung tung một lần, chúng tôi đều gọi sau lưng ông ta là "Vua gọi lung tung". Có điều cà phê chồn hương Sumatra mà Vua gọi lung tung gọi lần này có thật, vả lại còn rất đắt nữa.

Bà chủ từng nói với tôi, loại hạt cà phê ấy được chế biến bằng cách đem sấy phân của một loài chồn tên là chồn xạ hương chỉ sống ở Sumatra bài tiết ra sau khi ăn một số hạt cà phê đặc biệt, vì hạch trong cơ thể loài chồn này tiết ra mùi hương đặc thù, nên phân chúng sau khi sấy khô có mùi sô cô la đậm đà, nhưng chồn xạ hương càng ngày càng ít, bởi thế phân của chúng thuộc vào hàng quý hiếm, sản lượng toàn cầu cả năm không tới năm mươi ki lô gam, sau khi qua tay đám đầu cơ tham lam người Nhật, một cốc phải bán hơn chín trăm đồng.

Đồ hiếm như vậy, quán nhỏ như chúng tôi đương nhiên không có kênh đặt hàng, mà cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc đặt.

"Dạ, loại cà phê ấy đắt lắm, nếu chú muốn uống cà phê đậm mùi sô cô la, gọi cà phê ca cao nóng hay Latte rắc vụn sô cô la được rồi, trong thời tiết lành lạnh thế này cũng là một kiểu hưởng thụ rất hay đó?".

Tôi hơi cuống, vội vàng cười toét miệng giới thiệu cà phê ca cao nóng chỉ năm mươi đồng một cốc hoặc Latte rắc vụn sô cô la giá bảy mươi đồng.

Bà chủ trẻ tuổi ngồi một mình trên ghế trước quầy bar, hờ hững lật xem tờ tuần san NEXT, không hề có vẻ muốn giải vây cho tôi.

🎲 Có Thể Bạn Thích?